Hồng Trần Truyện

Tôi bước vào phòng khách, tâm trí tôi đang hỗn độn với những suy nghĩ về cuộc ly hôn sắp tới.

Tôi đã chuẩn bị bản thỏa thuận ly hôn từ lâu, nhưng bây giờ tôi phải thêm một điều kiện quan trọng: quyền nuôi đứa bé sẽ thuộc về tôi.

Khi tôi thấy Tô Cảnh Thâm bước vào cùng với một người phụ nữ, tôi không thể không cảm thấy một sự khó chịu khó tả.

Cô ta, Lâm Vãn Vãn, có vẻ ngoài dịu dàng như nước, nhưng tôi biết rằng cô ta chính là người đã xuất hiện trong nhiều bức ảnh mà tôi đã thấy.

"

Lê Lê!"

Lâm Vãn Vãn gọi tôi với giọng nói dịu dàng, "

Xin lỗi vì tôi về đột ngột quá, chắc chắn đã làm phiền hai người rồi."

Cô ta cố gắng thể hiện sự thân thiện, nhưng tôi không thể không cảm thấy một sự giả tạo trong giọng nói của cô ta.

Tôi đáp lại với giọng nói nhàn nhạt: "

Không phiền, dù sao tôi cũng đang chuẩn bị chuyển ra ngoài."

Tôi không muốn để cuộc trò chuyện này kéo dài hơn mức cần thiết.

Tô Cảnh Thâm đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, và tôi có thể thấy sự bất ngờ trong mắt anh ta: "

Em nói gì?"

Anh ta không hiểu tại sao tôi lại nói như vậy, nhưng tôi biết rằng tôi phải làm rõ mọi thứ.

Tôi lấy bản thỏa thuận ly hôn từ trong túi ra và đặt nó lên bàn trà: "

Tô Cảnh Thâm, chúôn đi.

Lâm tiểu thư đã về rồi, tôi cũng nên trả lại vị trí cho cô ta."

Phòng khách trở nên im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.

Sắc mặt Lâm Vãn Vãn trắng bệch, và cô ta cố gắng giải thích: "

Lê Lê, cô đừng hiểu lầm, tôi và Cảnh Thâm chỉ là bạn…"

Nhưng tôi không tin vào lời nói của cô ta.

Tôi nhìn sang Tô Cảnh Thâm, và tôi có thể thấy sự gian dối trong mắt anh ta: "

Tô tổng, có cần tôi lấy hết ảnh của Lâm tiểu thư trong phòng làm việông?

Cả những đoạáy tính, cả số tiền sinh hoạt anh chuyển cho cô ấy suốt ba năm qua?"

Sắc mặt Tô Cảnh Thâm trở nên cực kỳ khó coi, và anh ta không biết phải nói gì.

Tôi cảm thấy một sự giải thoát khi nói ra những lời đó, nhưng tôi cũng biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Tôi sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn và thách thức, nhưng tôi sẵn sàng để bảo vệ quyền lợi của mình và đứa bé.

Trong khoảnh khắc im lặng đó, tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và tôi biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ giống như trước đây nữa.

Cuộc ly hôn này sẽ là một điểm tựa mới cho tôi, và tôi sẽ phải học cách để tận dụng nó.

Tôi đứng dậy, và tôi có thể cảm nhận được sự tự tin trong lòng mình: "

Tôi sẽ không để cho bất cứ điều gì cản trở tôi nữa.

Tôi sẽ bảo vệ quyền lợi của mình và đứa bé, và tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc."

Tôi biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng tôi sẵn sàng để đối mặt với nó.

Khi tôi bước vào phòng khách, không gian lạnh lẽo như băng giá bao trùm lấy tôi. Tô Cảnh Thâm đang ngồi trên sofa, đôi mắt anh lạnh lùng như hai viên đá. Tôi cảm thấy một luồng khí cold lùa vào người, nhưng tôi không để nó ảnh hưởng đến tôi. Thay vào đó, tôi mỉm cười lạnh lùng và nói:

“Tôi không điều tra, là anh chưa từng tránh né. Có lẽ trong lòng anh, tôi chỉ là một món đồ trang trí, không cần phải giấu giếm.” Câu nói của tôi như một chiếc dao sắc bén, cuts sâu vào tâm hồn của Tô Cảnh Thâm. Anh đứng dậy, thân hình cao lớn của anh như một bức tường chắn, áp lực nặng nề như một ngọn núi.

“Em nói bậy cái gì!” Tô Cảnh Thâm giận dữ, “Tôi đã bao giờ coi em là vật trang trí? Trong cái nhà này, em muốn gì mà không có?” Anh nói như vậy, nhưng tôi biết rằng anh không thật sự quan tâm đến tôi. Tôi chỉ là một phần của cuộc sống anh, một phần nhỏ bé và không quan trọng.

“Tôi muốn trái tim của anh, anh cho được không?” Câu nói của tôi như một cơn gió mạnh, làm cho cả căn phòng bị động. Tô Cảnh Thâm nhìn tôi, mắt anh lóe lên cảm xúc mà tôi không hiểu nổi. Có lẽ anh cũng không hiểu tại sao tôi lại nói như vậy.

Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi thẳng thắn như vậy. Tôi cảm thấy một sự giải phóng, một sự tự do mà tôi chưa từng cảm thấy trước đây. Nhưng đồng thời, tôi cũng cảm thấy một sự lo lắng, một sự sợ hãi mà tôi không thể kiểm soát.

Lâm Vãn Vãn, người phụ nữ yếu đuối và cần bảo vệ, đang đứng cạnh Tô Cảnh Thâm. Cô nhìn tôi với đôi mắt đầy nước mắt, như một nạn nhân vô tội. Tôi cảm thấy một sự ghê tởm, một sự không muốn nhìn thấy cô nữa.

“Cảnh Thâm…” Lâm Vãn Vãn kéo tay áo Tô Cảnh Thâm, “Đều tại em không tốt, em không nên quay về. Lê Lê, cô đừng trách Cảnh Thâm, muốn trách thì trách em đi.” Cô nói như vậy, nhưng tôi biết rằng cô chỉ là một phần của kế hoạch anh.

Nhìn dáng vẻ lê hoa đái vũ của Lâm Vãn Vãn, tôi bỗng muốn cười. Đây chính là ánh trăng sáng mà Tô Cảnh Thâm luôn nhớ thương — mãi mãi yếu đuối, mãi mãi cần người bảo vệ, mãi mãi là nạn nhân. Còn tôi, mãi mãi là người phụ nữ độc ác, người phụ nữ không cần bảo vệ.

“Tôi không trách ai cả.” Tôi cúi xuống nhặt bản thỏa thuận ly hôn, “Tô Cảnh Thâm, anh ký đi. Tôi đã nhường chỗ cho hai người rồi, hai người có thể quang minh chính đại ở bên nhau.” Tôi nói như vậy, nhưng tôi biết rằng Tô Cảnh Thâm sẽ không ký.

“Tôi không ký.” Tô Cảnh Thâm giật lấy bản thỏa thuận, “Cố Lê, đừng làm loạn nữa, về phòng đi.” Anh nói như vậy, nhưng tôi biết rằng anh chỉ đang cố gắng che giấu sự thật.

“Tôi không làm loạn.” Tôi lại lấy thêm một bản khác từ trong túi, “Tôi photocopy rất nhiều. Tô Cảnh Thâm, anh ký cũng phải ký, không ký cũng phải ký.” Tôi nói như vậy, và tôi biết rằng Tô Cảnh Thâm sẽ phải ký vào cuối cùng.

“Em điên rồi sao?” Tô Cảnh Thâm nhìn chằm chằm tôi, “Chúng ta đang tốt đẹp, tại sao phải ly hôn?” Anh nói như vậy, nhưng tôi biết rằng anh chỉ đang cố gắng tự lừa dối mình. Tốt đẹp? Tôi không thấy gì tốt đẹp cả. Tôi chỉ thấy sự giả dối, sự không trung thực, và sự không quan tâm.

Tôi nhớ lại giây phút đó như một cơn gió lạnh buốt băng qua tâm hồn tôi. Tô Cảnh Thâm và tôi, hai người từng chia sẻ cuộc sống dưới một mái nhà, giờ đây đã trở thành những người xa lạ. Những lời tôi nói dường như đã khiến anh ấy im lặng, không biết phải đáp lại như thế nào.

"

Ba năm qua, chúng ta đã sống như những người lạ mặt," tôi nghĩ thầm, khi nhìn vào bóng dáng anh ấy. "

Mỗi người một thế giới, không ai muốn can thiệp vào cuộc sống của người khác."

Anh ấy có công việc, bạn bè, và những giấc mơ riêng, trong khi tôi chỉ còn lại cái danh Tô phu nhân trống rỗng, không có ý nghĩa gì.

Lâm Vãn Vãn, người phụ nữ mà Tô Cảnh Thâm luôn đề cao, đã lên tiếng. Cô ta hỏi tôi có cảm thấy áp lực khi anh ấy về không, và liệu cô ta nên ra nước ngoài để tránh làm phiền tôi. Tôi nhìn vào mắt cô ta, và thấy được sự thông minh và tính toán trong đó. Cô ta biết cách làm cho mình luôn ở vị trí được bảo vệ, và khiến Tô Cảnh Thâm luôn cảm thấy áy náy và muốn bù đắp cho cô ta.

Tôi cảm thấy một chút buồn và thất vọng khi nghĩ về điều này. Tôi đã trở thành một nhân vật phụ trong cuộc sống của chính mình, và không ai thật sự quan tâm đến cảm xúc và nhu cầu của tôi. Nhưng tôi không muốn tiếp tục sống như vậy. Tôi muốn chấm dứt cuộc sống giả tạo này, và bắt đầu một cuộc sống mới.

"

Tô Cảnh Thâm," tôi nói, khi nhìn vào anh ấy. "

Nếu anh không ký giấy ly hôn, tôi sẽ ra tòa và yêu cầu ly hôn. Điều đó sẽ gây ra nhiều tiếng xấu và ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của Tô thị."

Sắc mặt anh ấy càng thêm khó coi, và anh ấy hỏi tôi có đang uy hiếp anh ấy không.

Tôi nhìn anh ấy một cách tự tin. "

Tôi chỉ đang nói sự thật," tôi nói. "

Tôày để suy nghĩ. Ba ngày sau, tôi hy vọng sẽ có thể cầm được giấy ly hôn."

Nói xong, tôi quay người và lên lầu, cảm thấy một chút nhẹ nhõm và hy vọng về một tương lai mới.

Tôi đã lên lầu và bắt đầu suy nghĩ về những việc cần làm tiếp theo. Tôi biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng tôi sẵn sàng đối mặt với nó. Tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống mà tôi có thể tự do và hạnh phúc.

Tô Cảnh Thâm và Lâm Vãn Vãn vẫn còn ở dưới, và tôi có thể cảm nhận được sự khó chịu và bất an của họ. Nhưng tôi không quan tâm đến điều đó. Tôi đã quyết định bắt đầu một cuộc sống mới, và không ai có thể ngăn cản tôi.

Tôi bắt đầu chuẩn bị cho những việc cần làm tiếp theo. Tôi sẽ phải sắp xếp lại cuộc sống của mình, tìm một nơi mới để sống, và bắt đầu xây dựng lại tương lai của mình. Nhưng tôi không sợ hãi. Tôi biết rằng tôi có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn, và tôi sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn để đạt được mục tiêu của mình.

Cuộc sống mới của tôi đã bắt đầu, và tôi cảm thấy hạnh phúc và tự do. Tôi biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng tôi sẵn sàng đối mặt với nó. Tôi sẽ làm mọi thứ để xây dựng lại cuộc sống của mình, và tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn.

Tôi bước nhanh hơn, để lại phía sau tiếng khóc nức nở của Lâm Vãn Vãn và giọng dỗ dành dịu dàng của Tô Cảnh Thâm.

Khi về đến phòng, tôi ngay lập tức bắt đầu thu dọn hành lý, mặc dù tôi biết rằng sẽ không có nhiều thứ để dọn. Trong ba năm qua, tôi đã cố gắng không để lại bất kỳ dấu vết nào của bản thân trong căn nhà này, ngoại trừ một điều quan trọng - đứa bé đang lớn dần trong bụng tôi.

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, cảm nhận sự ấm áp và yêu thương mà tôi đười. Đây là sợi dây liên kết duy nhất giữa tôi và Tô Cảnh Thâm, nhưng tôi biết rằng sớm thôi, mối liên hệ này cũng sẽ chấm dứt. Tôi sẽ không nói với anh về việc tôi đang mang thai, vì tôi hiểu rằng dù anh có biết, anh cũng sẽ không thay đổi quyết định của mình. Anh sẽ vẫn xem đây là gánh nặng, là trở ngại giữa anh và Lâm Vãn Vãn.

Tôi nghĩ đến con của mình, và tôi biết rằng nó không cần một người cha không yêu mẹ nó. Tôi muốôi một cuộc sống tốt đẹp, với một người mẹ yêu thương và chăm sóc, và tôi sẵn sàng làm mọi thứ để đảm bảo điều đó.

Đúng lúc tôi đang suy nghĩ, điện thoại của tôi reo lên. Tôi nhìn thấy tên của Tần Ngữ, người bạn thân nhất của tôi, trên màn hình. "

Lê Lê, tớ nghe nói Lâm Vãn Vãn về nước rồi?"

Giọng cô đầy lo lắng, "

Cậu ổn không?"

Tôi cố gắng cười và đáp lại, "

Tớ rất ổn, ổn không thể ổn hơn."

Tôi pause một chút trước khi tiếp tục, "

Ngữ Ngữ, giúp tớ đặt một vé máy bay đé, chuyến sớm nhất. Tớ cần phải rời khỏi đây, cần phải bắt đầu lại từ đầu."

“Cái gì? Cậu đi New York?” Tần Ngữ hỏi lại, giọng cô vẫn đầy sự lo lắng.

“Ừ, tớ sang đó phát triển. Ở đây chẳng còn gì đáng để lưu luyến nữa," tôi đáp lại, cố gắng giữ cho giọng nói của mình ổn định.

“Lê Lê, cậu…” Tần Ngữ bắt đầu nói, nhưng tôi ngắt lời cô.

"

Tớ không sao, thật đấy."

Tôi nói, cố gắng đưa ra một lời giải thích, "

Tớ chỉ cần một cơ hội mới, một chance để bắt đầu lại. Và New York là nơi hoàn hảo để tôi thực hiện điều đó."

Cúp điện thoại, tôi tiếp tục thu dọn hành lý, cố gắng không nghĩ đến những gì đang xảy ra dưới phòng khách. Tôi có thể tưởng tượng được, Tô Cảnh Thâm đang cẩn thận chăm sóc Lâm Vãn Vãn, sợ cô ta chịu chút tủi thân nào. Nhưng tôi không muốn nghĩ về điều đó nữa. Tôi muốn tập trung vào tương lai, vào cơ hội mới mà tôi sắp có.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm dần buông, và tôi cảm thấy một sự giải thoát, một sự tự do mà tôi chưa từng cảm nhận được trước đây. Tôi biết rằng tôi sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, nhưng tôi sẵn sàng, vì tôi biết rằng tôi đang làm điều nàủa mình, và cho bản thân mình.

Tôi đã từng nghĩ rằng cuộc đời này là một mối quan hệ đơn giản giữa yêu và được yêu, nhưng giờ đây tôi hiểu rằng có những người sinh ra đã đượởi tình yêu, còn có những người khác, như tôi, chỉ có thể yêu mà không được yêu lại.

Tôi thuộc về loại người sau, những người chỉ biết cách yêu mà không biết cách nhận lại tình yêu.

Nhưng mọi thứ đã thay đổi kể từ khi tôi có con, tôi phải học cách yêu chính mình, không chỉ vì con tôi mà còn vì bản thân tôi.

ọn xong hành lý, tôi lại lấy một tấm thẻ ngân hàng từ trong két sắt, thứ mà tôi đã âm thầm chuyển tiền vào suốt ba năm qua.

Mặc dù số tiền không lớn, nhưng nó đủ để tôi và con sống thoải mái trong một thời gian dài.

Tô Cảnh Thâm nghĩ rằng tôi không hiểu gì, nhưng thực tế tôi biết tất cả, từ tình hình tài chính của cô đến mọi liên lạc giữa anh và Lâm Vãn Vãn, thậm chí là những lần anh lạnh nhạt với tôi.

Tôi chỉ không nói ra mà thôi, nhưng giờ đây tôi không muốn nhẫn nhịn nữa.

Vào lúc ba giờ sáng, tôi lặng lẽ rời khỏi nhà họ Tô, và Tần Ngữ đã đứng đợi tôi dưới lầu.

Khi thấy tôi kéo vali bước xuống, mắt cô ấy đỏ hoe: "

Lê Lê, thật sự phải đi sao?"

"

Ừ, tôi phải đi," tôi gật đầu, "

Giúp tôi đưa cái này cho Tô Cảnh Thâm nhé."

Tôi đưa cho cô ấy một phong thư, bên trong là lá thư tôi viết, cùng bản thỏa thuận ly hôn.

"

Cậu đi như vậy, chẳng lấy gì hết à?"

Tần Ngữ nhận phong thư, "

Lê Lê, nhà họ Tô giàu như thế, dù sao cậu cũng nên lấy chút gì chứ."

Tôi lắc đầu: "

Tôi không muốn bất cứ thứ gì của anh ta, ngoại trừ tình yêu của anh ta, nhưng thứ đó anh ta không cho được."

Chiếc xe từ từ rời khỏi biệt thự nhà họ Tô, và tôi ngoái đầu nhìn căn nhà đã ở suốt ba năm.

Đèn phòng khách vẫn sáng, có lẽ Tô Cảnh Thâm vẫn đang ngồi cạnh Lâm Vãn Vãn trò chuyện.

Từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy nơi này nữa, và tôi cảm thấy một sự giải thoát trong lòng.

Sân bay rất vắng, nhưng tôi không cảm thấy cô đơn, vì tôi biết rằng tôi đã làm đúng quyết định cho mình và cho con.

Tôi bước chậm rãi về phía cổng lên máy bay, vali kéo theo sau, mỗi bước chân như một bước tiến đến với tương lai mới.

Đứa bé trong bụng tôi như cảm nhận được sự thay đổi, khẽ động một cái, và tôi không thể không cảm thấy một sự xúc động nhẹ trong lòng.

“Bé con, chúng ta sắp đến một nơi mới rồi,” tôi nhẹ nhàng vuốt bụng, “Ở đó, sẽ không ai làm tổn thương hai mẹ con mình, và chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, đầy hy vọng và hứa hẹn.”

Khi máy bay cất cánh, tôi nhìn qua cửa sổ, ngắm ánh đèn thành phố dần lùi xa, và tôi không thể không nghĩ về những gì đã xảăm qua.

Ba năm trước, ngày tôi thay chị gái gả cho Tô Cảnh Thâm, tôi chưa từng nghĩ rằng kết cục lại sẽ như thế này. Tôi nhớ như in cái ngày đó, khi nhà họ Cố đứng trước nguy cơ phá sản, và Tô Cảnh Thâm đưa ra điều kiện để giúp họ - cưới con gái nhà họ Cố.

Chị tôi, Cố Lâm, không chịu, và đã bỏ trốn trong đêm. Cuối cùng, tôi phải thế chỗ chị, và tôi nhớ như in cảm giác sợ hãi và bấôi bước vào cuộc hôn nhân đó.

Tôi từng nghĩ rằng, có lẽ thời gian lâu rồi, Tô Cảnh Thâm sẽ dần dần chấp nhận tôi, có lẽ chúng tôi có thể bồi đắp được tình cảm thật sự. Nhưng tôi đã sai, và tôi đã phải trả giá cho sự sai lầm đó.

Suốt ba năm, anh đối với tôi khách sáo như đối với người dưng - chưa từng nói thêm một câu, chưa từng nhìn tôi thêm một lần. Chúng tôi sống chung dưới một mái nhà, mà như thuộc về hai thế giới khác nhau.

Thế giới của anh chỉ có công việc và Lâm Vãn Vãn, và tôi không thể không cảm thấy bị bỏ rơi và lãng quên. Thế giới của tôi chỉ có chờ đợi và thất vọng vô tận, và tôi không thể không nghĩ về việc liệu có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn cho mình.

Nhưng giờ nghĩ lại, tôi thật sự quá ngốc khi lãng phí ba năm tuổi trẻ vì một người đàn ông không yêu mình. Tôi cảm thấy một sự hối tiếc và thất vọng sâu sắc, nhưng tôi cũng biết rằng tôi phải tiếp tục bước tiếp, vì con tôi và vì tương lai của mình.

Tôi vuốt bụng, cảm nhận sự chuyển động nhẹ của đứa bé, và tôi biết rằng nơi này có hy vọng của tôi, tương lai của tôi. Tôi sẽ cho con một mái nhà trọn vẹn, dù chỉ có một mình tôi, và tôi sẽ làm mọi thứ để đảm bảo rằng con tôi sẽ có một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc.

Hơn mười tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay JFK, New York, và tôi bước ra khỏi máy bay, cảm nhận sự tươi mới và hy vọng của một thành phố mới. Tôi thuê một căn hộ nhỏ ở khu Midtown Manhattan, và bắt đầu cuộc sống mới, với hy vọng và hứa hẹn sẽ xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho mình và con tôi.

Tôi bước vào cuộc sống mới, nơi không một ai biết đến tôi, không một ai biết về quá khứ của tôi, và tôi có thể bắt đầu lại từ đầu.

Tôi quyết định dùng tên giả, tự xưng là Cố An, với "

Cố" là họ của tôi và "

An" tượng trưng cho cuộc sống bình an, yên ổn mà tôi hằng mong ước.

Tháng đầu tiên tại New York, tôi dành thời gian để dưỡng thai, mỗi ngày tôi đi dạo, đọc sách, và học tiếng Anh với sự chuyên tâm cao độ.

Thỉnh thoảng, những suy nghĩ về quá khứ lại xuất hiện, nhưng tôi nhanh chóng nhắc nhở bản thân không nên nghĩ về điều đó nữa, vì thế giới đó đã không còn liên quan đến tôi.

Hai tháng sau, tiếng Anh của tôi đã tiến bộ đáng kể, và tôi bắt đầu làm việc tại một công ty thiết kế do người Hoa thành lập.

Bà chủ của công ty, một phụ nữ trung niên hiền hòa với tên là bà Lý, đã đối xử với tôi rất tốt, đặc biệt khi biết tôi mang thai.

Bà không hề kỳ thị, mà còn đặc biệt quan tâm và chăm sóc tôi.

"

Tiểu Cố, thiết kế của cô thật sự rất có hồn," bà Lý nói, nhìn phương án thiết kế do tôi thực hiện, và gật đầu hài lòng.

"

Để thể hiện sự tin tưởng, tôi có thể tăng lương cho cô," bà nói thêm.

Tôi cảm thấy ấm áp trong lòững lời đó.

"

Xin cảm ơn bà Lý," tôi nói, cảm vì đã có người nhìn nhận và đánh giá cao năng lực của mình.

Đã lâu rồi, tôi không cảm thấy được coi trọng và đánh giá cao như vậy.

Trong ba năm qua, khi ở nhà họ Tô, tôi cảm thấy mình như một bình hoa bị đặt lên kệ, không ai để ý đến suy nghĩ của tôi, khôâm đến cảm xúc của tôi.

Giờ đây, cuối cùng tôi cũng có thể sống bằng năng lực của chính mình, và cảm thấy tự tin hơn.

Về đến căn hộ vào buổi tối, tôi chạm tay lên bụng đã lộ rõ, và trong lòng tràn ngập cảm giác mong đợi.

"

Bé con, hôm nay mẹ được khen đó," tôi nói khẽ, "

Mẹ sẽ cố gắng làm việc, để cho con có một cuộc sống tốt nhất."

Đứa bé như hiểu được, và khẽ đạp một cái trong bụng, khiến tôi không nhịn được mà bật cười.

Đây là nụ cười chân thành đầu tiên của tôăm qua, và nó cảm thấy thật sự rất tuyệt vời.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi bỗng reo.

Tôi nghĩ có lẽ là bà Lý gọi, nhưng khi nhìn số điện thoại hiện trên màn hình, tôi sững người.

Là Tô Cảnh Thâm, người mà tôi không bao giờ nghĩ sẽ liên lạc lại với tôi.

Tôi cầm điện thoại trong tay, ngón tay đặt lên nút nhận cuộc gọi, nhưng vẫn chưa dám nhấn. Cuối cùng, sự tò mò và một chút lo lắng đã thắng thế, và tôi quyết định nghe máy.

"

Anh cần nói chuyện với em," giọng anh truyền đến, nghe có vẻ mệt mỏi và thiếu sức sống. "

Cố Lê, em đang ở đâu đó?"

Tôi cảm nhận được một chút ấm áp trong giọng anh, nhưng tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh và đáp lại, "

Tô tiên sinh, chúng ta đã ly hôn, và bây giờ tôi ở đâu không còn là việc của anh nữa."

Anh nói tiếp, "

Tôi đã ký vào thỏa thuận ly hôn, nhưng tôi vẫn cần biết em đang ở đâu. Em không có tiền, và một mình ở bên ngoài, tôi không thể không lo lắng cho em."

Tôi có thể cảm nhận được sự quan tâm trong giọng anh, nhưng nó lại khiến tôi cảm thấy có chút buồn cười.

Tôi không thể không bật cười khi nghĩ về sự quan tâm đột ngột của anh, "

Tô tiên sinh, từ khi nào anh bắt đầu quan tâm đến tôi như vậy?"

Tôi hỏi, trong khi vẫn cố gắng giữ được sự bình tĩnh.

"

Em biết đấy, Cố Lê..."

Anh bắt đầu nói, nhưng tôi không để anh tiếp tục.

"

Đủ rồi," tôi ngắt lời anh, "

Tô Cảnh Thâm, giữa chúng ta đã kết thúc. Anh và Lâm tiểu thư hãy sống cho tốt, và đừng đến làm phiền tôi nữa."

Tôi nói, trong khi vẫn cố gắng giữ được sự tự tin và độc lập.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio