Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tương Lai

Lựa chọn giữa quá khứ đau đớn và hạnh phúc mới

1732 từ

Sau đó, tôi lách qua người anh và đi thẳng về phía trước, không ngoái đầu lại, không chút luyến lưu. Tôi biết rằng, tôi đã làm đúng quyết định của mình.

Lục Kỷ Xuyên vẫn đứng sững tại chỗ, nhìn bóng lưng tôi dần biến mất khỏi tầm mắt. Lời tôi nói giống như một lời nguyền, khiến toàn thân anh cảm thấy lạnh toát.

Không ai nợ ai, đường ai nấy đi, đừng bao giờ gặp lại nữa. Đó chính là phán quyết cuối cùng tôi dà.

Anh biết mình đã mất tôi thật sự rồi. Anh ngồi bệt xuống đất, che mặt khóc nức nở như một đứa trẻ lạc đường không tìm thấy lối về.

Năm năm tìm kiếm, năm năm mong đợi, đổi lại chỉ là kết quả thế này. Anh biết, tất cả đều là do anh tự chuốc lấy.

Chính tay anh đã đẩy người yêu mình nhất đi xa, chính tay anh đã hủy hoại hạnh phúc của chính mình. Cả đời này anh sẽ sống trong hối hận và đau khổ, không bao giờ thoát ra được.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, cuộc sống của tôi trước khi gặp Alex dường như chỉ là một bản nhạc không có giai điệu. Nhưng rồi, một người đàn ông Thụy Sĩ với đôi bàn tay tài nghệ trên piano đã bước vào cuộc đời tôi, và mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Khi tôi nhìn lại, tôi nhận thấy rằng Alex không chỉ là một người yêu đơn thuần, mà còn là một người bạn đồng hành thực sự. Anh sẽ chờ đợi tôi về sau mỗi ca trực đêm, với một tách cà phê nóng và hương thơm dịu dàng của cà phê pha sẵn. cảm giác được đón nhận và chăm sóc như vậy thật sự làm tôi cảm thấy hạnh phúc.

Tôi còn nhớ như in những lần Alex đàn piano để dỗ tôôi buồn. Những bản nhạc du dương và sâu lắng của anh có thể làm tôi quên đi mọi muộn phiền, và tìm thấy lại sự bình yên trong tâm hồn. Và không chỉ có vậy, Alex còn luôn tôn trọng và trân trọng mọi thói quen của gia đình tôi, từ việc đi dạo với cha mẹ tôi đến việc trò chuyện và chia sẻ những câu chuyện đời thường.

Sau một thời gian bên cạnh Alex, tôi bắt đầu nhận ra rằng đây mới là loại tình yêu mà tôi hằng mong muốn: một tình yêu bình đẳng, tôn trọng, trân trọng và đồng hành. Tôi không còn cảm thấy mình phả đổi bản thân để phù hợp với người khác, mà thay vào đó, tôi được phép là chính mình, với tất cả những ưu và nhược điểm của mình.

Một năúng tôi gặp nhau, chúng tôi quyết định tổ chức đám cưới dưới chân núi tuyết ở Thụy Sĩ. Đó là một ngày thật đặc biệt, với sự hiện diện của cha mẹ và vài người bạn thân thiết. Tôi vẫn nhớ như in cảm giác hạnh phúc và tự hào khi bộ váy cưới trắng tinh khôi, và Alex nắm tay tôi trước mặt linh mục, trao lời thề ước trọn đời.

Cuộc sống sau hôn nhân của chúng tôi vô cùng ấm áp. Chúng tôi cùng nhau đi ngắm núi tuyết, đi nghe hòa nhạc, cùng nghiên cứu ẩm thực và chăm sóc cha mẹ. Tôi vẫn tiếp tục công việc của mình là bác sĩ phẫu thuật tim, ếp tục theo đuổi đam mê âm nhạc của mình.

Và rồi, chúng tôi có một cô con gái đáng yêu, với lông mày và mắt giống tôi, và tính cách dịu dàng giống Alex. Tôi dành tất cả sự dịu dàng và yêu thương của mìái và gia đình, và cuối cùng, tôi đã sống cuộc đời theo cách mình yêu thích.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, cách mà cuộc sống của tôi tan vỡ sau khi từ Thụy Sĩ trở về. Những tưởng tôi đã tìm thấy sự bình yên, nhưng thực tế thì không. Tôi nộp đơn xin nghỉ hưu sớm và quay về căn biệt thự cũ, nơi chứa đầy những kỷ niệm về Tả Niệm An - người mà tôi yêu thương nhất.

Tôi không còn muốn tìm kiếm ai khác, cũng không có khả năng chấp nhận sự gần gũi của bất kỳ ai. Căn biệt thự này, một lần nữa, trở thành thế giới của riêng tôi, nơi tôi có thể ôm ấp những ký ức về cô và sống trong đau khổ.

Tôi trồng đầy những cây mọng nước mà cô thích khắp vườn, như một cách để giữ lại hình bóng của cô. Mỗi ngày, tôi nấu một bàn thức ăn mà cô yêu thích, dù chỉ có mình tôi ăn. Tôi dán đầy ảnh của cô trong phòng, và ngày ngày, tôi nhìn ngắm, gọi tên cô hàng nghìn lần, như thể đang cố gắng giữ cho ký ức của cô không bao giờ phai mờ.

Tôi thường ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn, nhìn về phương xa, như đang đợi một người trở về. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng người đó sẽ không bao giờ quay lại nữa. Cảm giác này khiến tôi đau đớn, nhưng đồng thời cũng làm cho tôi cảm thấy gần gũi hơn với cô.

Khi đêm khuya đến, tôi thường nhìn ảnh của cô và nước mắt tuôn rơi. Mỗi dịp lễ tết, tôi cô đơn ngồi bên bàn ăn đầy món, nhớ lại những ngày tháng cũ, khi chúng tôi còn cùng nhau. Những kỷ niệm này vẫn còn rất rõ ràng trong tâm trí tôi, và chúng khiến tôi cảm thấy hối hận vì đã không thể giữ cho cô ở bên cạnh mình.

Tôi đi qua sân tập dượt năm xưa, và những hình ảnh về năm chín tuổi, khi cô cứu tôi, lại hiện lên trong tâm trí tôi. Áắt cô khi đó vẫn còn sáng rõ, và nó khiến tôi nhớ lại những giây phút tuyệt vời mà chúng tôi đã chia sẻ.

Tôi biết rằng tôi sẽ không yêu thêm một ai nữa. Bởi vì tôi hiểu rằng không ai có thể sánh bằng Tả Niệm An, không ai có thể yêu tôi bất chấp tất cả như cô, không ai có thể vì tôi mà hy sinh tất cả như cô, không ai có thể khiến tôi phải ghi nhớ cả đời, hối hận cả đời như cô.

Sức khỏe của tôi ngày càng tệ đi, và những năm u uất và hối hận đã khiến tôi mang đầy bệnh tật. Mọi người đều khuyên tôi nên nghĩ thoáng ra, nhưng tôi chẳng cách nào thoát ra được. Tôi thường xuyên nói chuyện với không trung, như thể đang trò chuyện với cô, hy vọng rằng một ngày nào đó, cô sẽ trả lời.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, những lời nói dường như đã trở thành một phần của tôi. "

Niệm An, anh chuẩn bị món sườn xào chua ngọt mà em yêu thích nhất, em có muốn thử không?"

Tôi tự hỏi, tại sao anh ấy lại nhớ đến món ăn đó. Có phải vì đó là món ăn chúng tôi thường ăn cùng nhau, hay vì đó là một cách để anh ấy thể hiện tình cảm của mình?

"

Niệm An, cây hoa mọng nước ngoài vườn đã nở, em xem, đẹp biết bao nhiêu."

Tôi nhìn ra ngoài vườn, và quả thực, cây hoa đã nở rộ, những bông hoa màu hồng đung đưa trong gió. Nhưng tại sao anh ấy lại nói như vậy? Có phải vì anh ấy muốn tôi nhớ đến những khoảnh khắc đẹp đẽ chúng tôi đã chia sẻ?

"

Niệm An, anh nhớ em rồi, em quay về có được không?"

Tôi cảm thấy một sự day dứt trong lòng, một sự nhớ nhung mà tôi không thể nào giải thích được. Tại sao anh ấy lại nhớ tôi như vậy? Có phải vì anh ấy đã nhậầm của mình, hay vì anh ấy đã thực sự yêu tôi?

"

Niệm An, anh sai rồi, thực sự sai rồi, em tha thứ cho anh nhé?"

Tôi nhìn anh ấy, và thấy sự hối hận trong mắt anh ấy. Nhưng tại sao tôi lại không thể tha thứ cho anh ấy? Có phải vì tôi đã bị đau đớn quá nhiều, hay vì tôi đã không thể nào quên đi những gì đã xảy ra?

Mùa đông năm ấy, anh ấy đã già đi, một trận tuyết lớn phủ trắng cả thành phố. Tôi nhìn thấy anh ấy ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn, trên người đắp tấm chăn dày, tay siết chặt tấm ảnh của tôi.

Tôi cảm thấy một sự buồn bã, một sự nhớ nhung mà tôi không thể nào giải thích được. Tại sao anh ấy lại nhớ tôi như vậy? Có phải vì anh ấy đã nhậầm của mình, hay vì anh ấy đã thực sự yêu tôi?

Tấm ả ấy rơi xuống nền tuyết, bị những bông tuyết dần dần che phủ. Tôi nhìn thấy anh ấy nhắm mắt lại, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi anh ấy.

Tôi tự hỏi, tại sao anh ấy lại không thể chờ được sự tha thứ của tôi. Có phải vì anh ấy đã không thể nào quên đi những gì đã xảy ra, hay vì anh ấy đã không thể nào sống mà không có tôi?

Cuộc đời anh ấy, vì gặp tôi mà có ánh sáng, cũng vì mất tôi mà rơi vào bóng tối vô tận. Tôi cảm thấy một sự đau đớn, một sự nhớ nhung mà tôi không thể nào giải thích được.

Còn tôi, ở Thụy Sĩ xa xôi, nhìn tuyết bay đầy trời, tôi ôm con gái dựa vào lòng người yêu, gương mặt tràn ngập hạnh phúc. Tôi đã sớm quên người đàn ông tên Lục Kỷ Xuyên, sớm quên đi đoạn quá khứ đau đớn ấy.

Phần đời còn lại của tôi chỉ có ánh nắng, hơi ấm, hạnh phúc và tình yêu. Tôi cảm thấy một sự giải thoát, một sự tự do mà tôi không thể nào tìm thấy được trong quá khứ.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này đạt đỉnh cao trong sự đối lập tâm lý: nữ chính tìm thấy giải thoát và hạnh phúc mới, nhưng lại để lại một linh hồn bị giam cầm trong bóng tối. Cách dùng tuyết trắng làm ẩn dụ cho sự sạch sẽ nhưng cũng là sự lãnh đạo tạo nên sâu sắc tuyệt vời.

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram