Niệm An, anh biết sai rồi, em quay về có được không?"
Tôi viết, hy vọng rằng cô sẽ thấy được sự thành thực trong lời nói của tôi.
"
Niệm An, sức khỏe của cha thế nào rồi? Đã khá hơn chút nào chưa? Anh rất lo lắng."
Tôi viết, hy vọng rằng cô sẽ biết được rằng tôi vẫn quan tâm đến gia đình của cô.
"
Niệm An, anh đã đưa Tô Nam Sơ vào tù rồi, những kẻ làm hại em đều đã nhận lấy sự trừng phạt đích đáng."
Tôi viết, hy vọng rằng cô sẽ thấy được rằng tôi đã thực hiện được lời hứa của mình.
"
Niệm An, anh giữ nguyên mọi thứ trong biệt thự, vẫn là dáng vẻ mà em thích, đợi em về."
Tôi viết, hy vọng rằng cô sẽ biết được rằng tôi vẫn giữ gìn những kỷ niệm của chúng tôi.
"
Niệm An, bảy năm rồi, anh chưa từng nói với em một câu ‘Anh yêu em’, nhưng bây giờ anh muốn nóết, anh yêu em rồi, rất muộn màng, nhưng rất chân thành."
Tôi viết, hy vọng rằng cô sẽ thấy được tình yêu và sự hối tiếc của tôi.
Từng tin nhắn cứ thế chìm vào biển sâu, không một lời hồi đáp. Nhưng tôi vẫn tiếp tục gửi, vì tôi hy vọng rằng một ngày nào đó, Niệm An sẽ đọc được những tin nhắn của tôi và hiểu được tình yêu và sự hối tiếc của tôi.
Tôi nhớ như ngày hôm qua, khi tôi nhìn thấy những sợi tóc bạc đầu tiên của mình, ánh sáng trong mắt tôi cũng bắt đầu lịm tắt từng chút một, như nếu không có cô, cuộc sống của tôi cũng dần mất đi ý nghĩa.
Những ngườôi đều khuyên tôi nên bỏ cuộc, nói rằng Tả Niệm An đã quyết định rời đi thì sẽ không bao giờ quay đầu lại, rằng tôi nên học cách chấp nhận và tiếp tục cuộc sống mà không có cô. Nhưng tôi không thể làm được điều đó, vì trong lòng tôi vẫn còn những cảm xúc sâu sắc và những ký ức không thể quên cô.
Tôi biết mình nợ cô cả đời này, nợ những gì tôi đã không làm được cho cô, nợ những gì tôi đã không hiểu về cô. Vì vậy, tôi chỉ muốn tìm thấy cô, dù chỉ là đứng từ xa nhìn một cái, dù chỉ để nghe cô nói một câu tha thứ, dù chỉ để tôi ở bên cạnh làm những việc nhỏ nhất cho cô, tôi cũng cam lòng.
Để có thể ở gần cô hơn, tôi đã xin điều chuyển đến các căn cứ đồn trú ở nước ngoài, bôều quốc gia, hy vọng có thể tìm thấy cô ở một nơi nào đó. Vừa thực hiện nhiệm vụ, vừa tìm kiếm tung tích cô, tôi đã bao nhiêu lần ở các bệnh viện nước ngoài, thấy một dáng hình giống cô, tôi lao đến để rồi chỉ là một phen mừng hụt, nhưng tôi không bỏ cuộc.
Đã bao nhiêu lần giữa đêm khuya, tôi giật mình tỉnh giấc từ cơn mơ, trong mơ toàn là bóng lưng cô lúc rời đi và sự tuyệt vọng trong ánh mắt ấy, và tôi không thể nào quên được những cảm xúc đó. Tôi khắc tên cô vào tim, khắc vào mỗi nơi mình đi qua, như một cách để nhớ về cô, để không bao giờ quên về cô.
Tôi bắt đầu học nấu những món cô thích, học chăm sóc loài hoa cô yêu, học cách tìm hiểu tất cả những gì cô từng thích, và đó là lúc tôi mới nhận ra, hóa ra tôi chẳng hiểu gì về cô cả. Tôi không biết cô thích ăn cay, nhưng vì tôi không ăn nên suốt bảy năm qua, trên bàn ăn chưa từng xuất hiện vị cay nào; tôi không biết cô thích trồng cây mọng nước, nhưng vì tôi nói phiền phức, cô đã đem tặng hết cho người khác; tôi không biết cô thích nghe nhạc nhẹ, nhưng vì tôi thích nghe quân nhạc, trong điện thoại của cô toàn là những bài hát tôi thích.
Tôi cảm thấy như tôi đã sống trong một ảo tưởng, một thế giới mà tôi tưởng tôi đã hiểu về cô, nhưng hóa ra tôi không biết gì cả. Và đó là lúc tôi bắt đầu tự hỏi, liệu tôi có thể tìm thấy cô, và liệu tôi có thể hiểu về cô, hay không.
Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, khi tôi nhận ra rằng chính tôi đã khiến cô ấy thay đổi quá nhiều, hy sinh quá nhiều, mà tôi lại chưa từng để tâm đến những điều đó. Sự hối hận này cứ như một vết thương không lành, ngày đêm tôi đều cảm thấy sự day dứt trong lòng.
Năm năm đã trôi qua, và tôi lại tìm thấy mình đang đứng ở Thụy Sĩ. Trong một bệnh viện tư nhân ở Zurich, tôi đang quan sát Tả Niệm An dìu cha cô đi dạo trong vườn hoa. Sức khỏe của cha cô đã hồi phục từ lâu, chỉ còn lại đôi chân không còn linh hoạt như trước, cần có người đỡ đằng sau. Mẹ cô đi bên cạnh, tay cầm trái cây, gương mặt đầy ý cười và hạnh phúc.
Năm năm thời gian đã giúp Tả Niệm An mài phẳng mọi góc cạnh trong mắt, khiến cô từ một nàng công chúa kiêu kỳ trở thành một người phụ nữ dịu dàng, điềm đạm, và có vẻ ngoài bình yên. Cô đã cắt tóc ngắn, mặc váy vải thô đơn giản, lông mày và mắụ cười nhạt, bình thản và tốt đẹp. Tôi không thể không suy nghĩ về những thay đổi trong cô, và cảm thấy một sự day dứt trong lòng khi nghĩ về việc tôi đã không để tâm đến nhữủa cô.
Tôi nhớ lại những ngày qua, và tôi nhận ra rằng Tả Niệm An đã thay đổi rất nhiều. Cô đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng đồng thời cũng rất dịu dàng. Tôi tự hỏi làm thế nào cô có thể thay đổi như vậy, và liệu tôi có thể làm gì để giúp cô.
Tả Niệm An dìu cha cô đi dạo trong vườn hoa, và tôi có thể thấy sự hạnh phúc trong mắt cô. Cô đang cười, và gương mặt cô đầy ý cười. Tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng khi nhìn thấy cô như vậy, và tôi tự hỏi liệu tôi có thể giúp cô giữ được hạnh phúc này.
Tôi nhìn thấy Tả Niệm An và gia đình cô, và tôi cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Tôi nhận ra rằng tôi đã không để tâm đến nhữủa cô, và tôi tự hỏi làm thế nào tôi có thể sửa chữa những sai lầm trong quá khứ. Tôi biết rằng tôi không thể thay đổi quá khứ, nhưng tôi hy vọng rằng tôi có thể làm gì đó để giúp Tả Niệương lai.