Tôi nằm trên giường bệnh, cảm giác như thể vừa trải qua một cơn ác mộng khi viên đạn được lấy ra khỏi cơ thể tôi. Mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người, nhưng cảm giác băng giá trong tim tôi còn lạnh hơn nhiều.
\n\n Tôi tình cờ nhìn thấy Phó Hành Chu, người mà tôi yêu thầm, ôm em gái nuôi của mình, Phó Vãn Chi, lao như bay trong hành lang. Giọng gọi bác sĩ của anh đầy lo lắng và khẩn cấp: “Bác sĩ! Mau đến xem cô ấy!”
\n\n Từng giọt mồ hôi trên trán anh rơi xuống, mỗi giọt như một búa giáng vào tim tôi, gây ra cảm giác đau đớn và tê dại. Tôi không thể không cảm thèm khi thấắng cho người khác, trong khi tôi cảm thấy mình không được quan tâm như vậy.
\n\n Khi được đẩy vào phòng bệnh, tôi nghe được cuộc trò chuyện nhỏ nhẹ của y tá: “Tổng giám đốc Phó yêu vợ thật đấy, mới bị xước một chút mà mời cả viện trưởng tới.” Chữ “vợ” trong lời nói của họ như một nhát dao đâm sâu vào tim tôi, khiến tôi run rẩy cả người.
\n\n Tới tận khi trời tối, ống truyền lạnh lẽo trả máu ba lần, Phó Hành Chu mới bước vào phòng bệnh của tôi. Trên mặt anh là vẻ áy náy hiếm thấy, một biểu hiện mà tôi chưa từng thấy ở anh trước đây: “Thanh Âm, lúc đó tình hình cấp bách, xin lỗi em.”
\n\n Ngay cả lời xin lỗi của anh cũng lạnh lùng, như một câu xã giao không cảm xúc. Tôi nghiêng đầu tránh bàn tay anh định chạm vào, dưới chăn tay tôi siết chặt ga giường, móng tay gần như đâm vào da thịt để giữ lại chút lý trí cuối cùng. “Anh…”
\n\n Tôi chưa kịp nói hết câu, thì cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra. Thấy Phó Vãn Chi mặt trắng bệch, Phó Hành Chu lập tức chạy tới đỡ lấy thân thể sắp ngã của cô ta. Đôi mắt vốn lạnh nhạt khi nhìn tôi nay lại tràn đầy đau xót: “Không phải anh bảo em nghỉ ngơi cho tốt sao, sao lại chạy ra đây?”
\n\n Vừa nói, anh vừa cởi áo khoác choàng lên người Phó Vãn Chi, còn chu đáo kéo kín cổ áo giúp cô ấy. “Sao chỉ mặc một lớp mỏng thế này? Cảm lạnh thì sao?” Tôi cảm thấy như thể mình bị bỏ rơi, khi anh dành tất cả sự quan tâm và lo lắng cho người khác, trong khi tôi đang cần sự giúp đỡ và đồng cảm.
Khi tiếng nói ấm áp củên, nó giống như một cơn gió lạnh thổi qua tôi, khiến tôi cảm thấy như đang đứng giữa một không gian băng giá, lạnh đến tận xương tủy.
Tôi không thể không nhớ lại kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng tôi, một ngày mà tôi đã cố gắng tạo ra một bất ngờ ngạ đang công tác ở nước ngoài.
Tôi nhớ như in cách tôi đã dậy sớm, bắt chuyến bay sớm nhất có thể để sang gặp anh, với một món quà nhỏ mà tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Khi tôi đưa món quà cho anh, tay tôi run rẩy vì lạnh, và tôi không thể không cảm thấy một chút thất vọng khi thấy ánh mắt của anh thoáng qua một cái nhìn kinh ngạc, như thể anh đã quên mất ý nghĩa của ngày hôm đó.
"
Chúc mừng kỷ niệm một năm, Hành Chu," tôi nói, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy.
Anh nhận lấy quà, nhưng thay vì một cái ôm ấm áp hoặc một lời cảm ơn chân thành, anh chỉ đưa cho tôi một chiếc thẻ đen: "
Anh còn bận việc, em thích gì thì tự chọn," anh nói, mà không hề để ý đến việc tôi đang đứng đó, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, đang run rẩy vì lạnh.
Tôi cảm thấy như tôi đã bị đấm vào bụng, và không khí trong phòng trở nên nặng nề và khó chịu.
Tôi quay đầu đi, cố gắng nuốt lại cảm giác đau đớn và thất vọng, không muốn nhìn vào anh hoặc người phụ nữ đang đứng bên cạnh anh.
Nhưng rồi, tôi nghe thấy giọng nói của người phụ nữ đó, Phó Vãn Chi, nói: "
Chị dâu, em xin lỗi. Là do em mà chị bị thương. Nếu chị giận, cứ đánh em cũng được, em cũng có thể... chịu đau giống như chị để chuộc tội!"
Cô ta nói vậy, rồi giậọt trái cây trên bàn và lao về phía cánh tay mình, khiến tôi cảm thấy sợ hãi và bất ngờ.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, thì Phó Hành Chu đã nhanh tay giữ lại, và lưỡi dao cứa vào lòng bàn tay anh, máu chảy lênh láng.
Tôi cảm thấy như tôi đang đứng trong một cơn ác mộng, và không biết phải làm gì.
Tôi mặc kệ vết thương trên vai, vội bật dậy định nhấn chuông gọi y tá, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Phó Hành Chu.
"
Thẩm Thanh Âm, em bị thương là lỗi của anh," anh nói, mà không hề để ý đến việc tôi đang cố gắng giúp đỡ.
"
Nếu có giận thì hãy trút lên người anh, đừng làm khó Vãn Chi!"
anh nói tiếp, khiến tôi cảm thấy như tôi đang bị đẩy vào một vị trí khó xử.
Tôi không hiểu tạại đổ lỗi cho tôi, khi tôi chưa làm gì cả.
Tôi cảm thấy như tôi đang bị cuốn vào một cuộc chơi không công bằng, và không biết phải làm gì để thoát khỏi nó.
Khi những lời anh nói vang lên, nó giống như một cơn giông tố bất ngờ ập đến, làm tan biến những hy vọng cuối cùng còn sót lại trong tôi, chỉ để lại sự trống rỗng và tuyệt vọng.
Tôi cố gắng cười, nhưng nước mắt tôi lại tuôn rơi như mưa, không thể kiềm chế.
"
Phó Hành Chu, hãy chấm dứt mối quan hệ này của chúng ta đi," tôi nói, lời nói của tôi lấp đầy không gian.
Anh đứng đó, im lặng trong một khoảnh khắc, rồi nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh và lạnh lùng của mình, thậm chí còn có vẻ hơi mất kiên nhẫn.
"