Tôi nằm trên giường bệnh, cảm giác như thể vừa trải qua một cơn ác mộng khi viên đạn được lấy ra khỏi cơ thể tôi. Mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người, nhưng cảm giác băng giá trong tim tôi còn lạnh hơn nhiều.
\n\n Tôi tình cờ nhìn thấy Phó Hành Chu, người mà tôi yêu thầm, ôm em gái nuôi của mình, Phó Vãn Chi, lao như bay trong hành lang. Giọng gọi bác sĩ của anh đầy lo lắng và khẩn cấp: “Bác sĩ! Mau đến xem cô ấy!”
\n\n Từng giọt mồ hôi trên trán anh rơi xuống, mỗi giọt như một búa giáng vào tim tôi, gây ra cảm giác đau đớn và tê dại. Tôi không thể không cảm thèm khi thấắng cho người khác, trong khi tôi cảm thấy mình không được quan tâm như vậy.
\n\n Khi được đẩy vào phòng bệnh, tôi nghe được cuộc trò chuyện nhỏ nhẹ của y tá: “Tổng giám đốc Phó yêu vợ thật đấy, mới bị xước một chút mà mời cả viện trưởng tới.” Chữ “vợ” trong lời nói của họ như một nhát dao đâm sâu vào tim tôi, khiến tôi run rẩy cả người.
\n\n Tới tận khi trời tối, ống truyền lạnh lẽo trả máu ba lần, Phó Hành Chu mới bước vào phòng bệnh của tôi. Trên mặt anh là vẻ áy náy hiếm thấy, một biểu hiện mà tôi chưa từng thấy ở anh trước đây: “Thanh Âm, lúc đó tình hình cấp bách, xin lỗi em.”
\n\n Ngay cả lời xin lỗi của anh cũng lạnh lùng, như một câu xã giao không cảm xúc. Tôi nghiêng đầu tránh bàn tay anh định chạm vào, dưới chăn tay tôi siết chặt ga giường, móng tay gần như đâm vào da thịt để giữ lại chút lý trí cuối cùng. “Anh…”
\n\n Tôi chưa kịp nói hết câu, thì cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra. Thấy Phó Vãn Chi mặt trắng bệch, Phó Hành Chu lập tức chạy tới đỡ lấy thân thể sắp ngã của cô ta. Đôi mắt vốn lạnh nhạt khi nhìn tôi nay lại tràn đầy đau xót: “Không phải anh bảo em nghỉ ngơi cho tốt sao, sao lại chạy ra đây?”
\n\n Vừa nói, anh vừa cởi áo khoác choàng lên người Phó Vãn Chi, còn chu đáo kéo kín cổ áo giúp cô ấy. “Sao chỉ mặc một lớp mỏng thế này? Cảm lạnh thì sao?” Tôi cảm thấy như thể mình bị bỏ rơi, khi anh dành tất cả sự quan tâm và lo lắng cho người khác, trong khi tôi đang cần sự giúp đỡ và đồng cảm.
Khi tiếng nói ấm áp củên, nó giống như một cơn gió lạnh thổi qua tôi, khiến tôi cảm thấy như đang đứng giữa một không gian băng giá, lạnh đến tận xương tủy.
Tôi không thể không nhớ lại kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng tôi, một ngày mà tôi đã cố gắng tạo ra một bất ngờ ngạ đang công tác ở nước ngoài.
Tôi nhớ như in cách tôi đã dậy sớm, bắt chuyến bay sớm nhất có thể để sang gặp anh, với một món quà nhỏ mà tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Khi tôi đưa món quà cho anh, tay tôi run rẩy vì lạnh, và tôi không thể không cảm thấy một chút thất vọng khi thấy ánh mắt của anh thoáng qua một cái nhìn kinh ngạc, như thể anh đã quên mất ý nghĩa của ngày hôm đó.
"
Chúc mừng kỷ niệm một năm, Hành Chu," tôi nói, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy.
Anh nhận lấy quà, nhưng thay vì một cái ôm ấm áp hoặc một lời cảm ơn chân thành, anh chỉ đưa cho tôi một chiếc thẻ đen: "
Anh còn bận việc, em thích gì thì tự chọn," anh nói, mà không hề để ý đến việc tôi đang đứng đó, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, đang run rẩy vì lạnh.
Tôi cảm thấy như tôi đã bị đấm vào bụng, và không khí trong phòng trở nên nặng nề và khó chịu.
Tôi quay đầu đi, cố gắng nuốt lại cảm giác đau đớn và thất vọng, không muốn nhìn vào anh hoặc người phụ nữ đang đứng bên cạnh anh.
Nhưng rồi, tôi nghe thấy giọng nói của người phụ nữ đó, Phó Vãn Chi, nói: "
Chị dâu, em xin lỗi. Là do em mà chị bị thương. Nếu chị giận, cứ đánh em cũng được, em cũng có thể... chịu đau giống như chị để chuộc tội!"
Cô ta nói vậy, rồi giậọt trái cây trên bàn và lao về phía cánh tay mình, khiến tôi cảm thấy sợ hãi và bất ngờ.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, thì Phó Hành Chu đã nhanh tay giữ lại, và lưỡi dao cứa vào lòng bàn tay anh, máu chảy lênh láng.
Tôi cảm thấy như tôi đang đứng trong một cơn ác mộng, và không biết phải làm gì.
Tôi mặc kệ vết thương trên vai, vội bật dậy định nhấn chuông gọi y tá, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Phó Hành Chu.
"
Thẩm Thanh Âm, em bị thương là lỗi của anh," anh nói, mà không hề để ý đến việc tôi đang cố gắng giúp đỡ.
"
Nếu có giận thì hãy trút lên người anh, đừng làm khó Vãn Chi!"
anh nói tiếp, khiến tôi cảm thấy như tôi đang bị đẩy vào một vị trí khó xử.
Tôi không hiểu tạại đổ lỗi cho tôi, khi tôi chưa làm gì cả.
Tôi cảm thấy như tôi đang bị cuốn vào một cuộc chơi không công bằng, và không biết phải làm gì để thoát khỏi nó.
Khi những lời anh nói vang lên, nó giống như một cơn giông tố bất ngờ ập đến, làm tan biến những hy vọng cuối cùng còn sót lại trong tôi, chỉ để lại sự trống rỗng và tuyệt vọng.
Tôi cố gắng cười, nhưng nước mắt tôi lại tuôn rơi như mưa, không thể kiềm chế.
"
Phó Hành Chu, hãy chấm dứt mối quan hệ này của chúng ta đi," tôi nói, lời nói của tôi lấp đầy không gian.
Anh đứng đó, im lặng trong một khoảnh khắc, rồi nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh và lạnh lùng của mình, thậm chí còn có vẻ hơi mất kiên nhẫn.
"
Thanh Âm, đừng dùng lời ly hôn như một trò đùa," anh nói, giọng anh lạnh lùng và thiếu cảm xúc.
Nhưng trong ánh mắt của Phó Vãn Chi, tôi thấy mộọng lóe lên, rồi nhanh chóng bị che giấu bởi sự đỏ hoe khóe mắt.
"
Cô là người gây ra tất cả, Thanh Âm," cô ta nói, giọng cô đầy oán trách. "
Nếu cô không về nước và gây ra sự việc này, chị dâu sẽ không giận, và anh sẽ không bị thương."
Cô ta nhìn tôi với đôi mắt đáng thương, như đang cầu xin tôi nghĩ lại.
"
Chị dâu, chị không thấy xót cho anh ấy sao? Anh ấy đã bị thương, mà chị vẫn muốn ly hôn?"
Tôi ôm lấy vết thương trên vai, đứng dậy từ tốn.
"
Chuyện giữa tôi và anh ấy, liên quan gì đến cô?"
tôi hỏi, giọng tôi lạnh lùng.
"
Hơn nữa, người khiến anh bị thương… chẳng phải là cô sao?"
tôi nói tiếp, không để cô ta có cơ hội phản ứng.
Có lẽ vì tôi trước nay vốn yếu đuối, nay đột nhiên mạnh mẽ đáp trả, khiến ngay cả Phó Hành Chu cũng sững người, chưa kịp phản ứng.
Đến khi nước mắt của Phó Vãn Chi bắt đầu rơi xuống, cô ta ôm lấy anh và khóc lóc, đòi ra nước ngoài, anh mới như bừng tỉnh.
Anh không màng đến vết thương trên tay, bế cô ta lên như một công chúa.
"
Vãn Chi, chuyện này không liên quan đến em," anh nói, giọng anh mềm mại.
"
Yên tâm, anh và chị dâu em sẽ không ly hôn," anh nói tiếp, rồi liếc nhìn tôi thật sâu, trướưng và rời đi mà không ngoảnh lại.
Tôi đứng đó, chết lặng, tim như bị dao cứa, cơn lạnh buốt lan khắp cơ thể, cảm giác như tôi đang bị bỏ rơi và cô đơn.
Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi và Phó Hành Chu kết hôn, một cuộc giao dịch mà tôi không thể hiểu nổi tạại chấp nhận. Tôi đã nhận được sự giúp đỡ củẹ tôi, và như một sự trao đổi, tôi đã trở thành vợ của anh.
Khi nhìn vào mắt anh, tôi thấy một điều gì đó mà tôi không thể giải thích, một cảm xúc sâu sắc mà tôi không thể hiểu. Nhưng khi tôi nhìn thấy Phó Vãn Chi, em gái nuôi của anh, tôi bỗng nhiên hiểu ra mọi thứ. Anh có một tình cảm không nên có với em gái nuôi, và đó là lý do anh cần một người vợ như tôi, để giữ mình trong khuôn phép.
Tôi không thể tưởng tượng được rằng tôi sẽ rơi vào lưới tình, yêu anh đến tận xương tủy trong những tháng ngày chung sống. Mỗi khi tôi nhìn vào mắt anh, tôi cảm thấy tim mình thắt lại, như thể có một sức hút không thể cưỡng lại.
Tôi nhớ một ngày nọ, khi tôi đang đứng ngoài cửa sổ, cáành dành bay vào, mang theo hương thơm quen thuộc. Tim tôi thắt lại, và tôi cảm thấy như thể mình đang bị kéo vào một thế giới khác.
Khi mới kết hôn, có người giúp việc đã nhắc tôi: "
Phu nhân, trong biệt thự này cô có thể chạm vào bất cứ thứ gì, nhưng duy chỉ có..."
Ánh mắt bà ta dừng lại nơi gốc cây trong sân, và tôi thấy một sự kỳ lạ trong đó. "
Cây dành dành này, tốt nhất đừng động vào, hoa rụng cũng đừng nhặt."
Tôi nghĩ rằng anh yêu hoa, nhưng thực ra, chỉ vì cô ta tên là Phó Vãn Chi.
Nỗi đau quá lớn khiến tôi đưa tay siết lấy vết thương ở vai, như thể chỉ có cơn đau thể xác mới làm dịu đi cơn giày vò trong tim. Mấy ngày nằm viện, Phó Hành Chu không hề xuất hiện, và tôi cảm thấy như thể mình đang bị bỏ rơi.
Vừa xuất viện, viện điều dưỡng nơi mẹ tôi đang nằm bất ngờ gọi đến. "
Cô Thẩm, bên phía Phó tiên sinh có người đến, nói muốn tháo máy thở của mẹ cô..."
Tim tôi như rơi xuống vực, và tôi cảm thấy như thể mình đang bị đẩy vào một thế giới không thể tưởng tượng được. Tháo máy thở chẳng khác nào cướp đi mạng sống của mẹ tôi! Tôi chỉ còn một người thân là mẹ, và tôi không thể mất cô.
Tôi lao tới viện dưỡng lão, như thể mình đang chạy trốn khỏi cái chết. Tôi không thể tưởng tượng được rằng mình sẽ mất mẹ, người duy nhất còn lại trên đời này. Tôi cảm thấy như thể mình đang bị kéo vào một thế giới tối tăm, nơi không có ánh sáng, không có hy vọng.
Tôi chạy tới như bay, từ xa đã thấy đám vệ sĩ đứng trước cửa phòng mẹ tôi, tạo thành một bức tường người im lặng.
Y tá từng chăm sóc mẹ tôi bị đẩy văng ra ngoài, cô ấy cố gắng kháng cự nhưng không thể chống lại sức mạnh của những người đàn ông to khỏe.
Tiếng nói the thé, chua ngoa của Phó Vãên, chói tai và làm tôi cảm thấy khó chịu: "
Tôi là nữ chủ nhân nhà họ Phó, tôi nói tháo là tháo! Các người dám cản, không muốn làm nữa à?"
Cô ta nói với giọng điệu thách thức, như thể đang cố gắng chứng minh quyền lực của mình.
Tôi cảm thấy máu nóng trong người, tôi lao tới và đẩy cô ô đang định bước đến gần mẹ tôi. Hành động của tôi là phản ứng tự nhiên trước thái độ hung hăng của cô ta.
"
Cô là nữ chủ nhân nhà họ Phó, vậy tôi – người đang giữ tờ giấy kết hôn – thì là gì hả?"
Tôi hỏi lại, giọng nói của tôi cứng rắn và đầy thách thức. Tôi muốn biết tại sao cô ta lại có thể hành xử như vậy với mẹ tôi.
"
Chỉ cần cô dám động vào mẹ tôi một chút, tôi tuyệt đối khôô!"
Tôi cảnh báo, giọng nói của tôi đầy quyết tâm. Tôi sẽ không cho phép ai đó làm tổn thương mẹ tôi.
Không ngờ tôi lại xuất hiện đột ngột, Phó Vãn Chi hét lên kinh hãi, loạng choạng lùi lại, đầu đập mạnh vào cột đá bên cạnh, máu trào ra nhuộm đỏ cả nền gạch. Cô ta nhìn vũng máu đỏ thẫm và không tin nổi vào mắt mình, như thể không thể chấp nhận được điều vừa xảy ra.
Còn chưa kịp hoàn hồn vì đau đớn, Phó Hành Chu đã lao vọt qua người tôi, giọng hoảng loạn đến mức tôi chưa từờ: "
Vãn Chi! Có chuyện gì vậy?!"
Cha cô ta hỏi, giọng nói của anh ta đầy lo lắng và quan tâm.
Phó Vãn Chi nép vào ngực anh, nước mắt tuôn không dứt, tay run rẩy chỉ vào tôi, giọng tủi thân: "
Em chỉ muốn đến thăm dì thôi… không ngờ chị dâu lạới em…"
Cô ta nói, như thể đang cố gắng biệành động của mình.
Nhìn cô ta vừa mở mắt đã bịa chuyện trắng trợn, tôi chỉ thấy buồn cười. Cô ta quá giả tạo, và tôi không thể tin được điều cô ta vừa nói.
"
Ở đây nhiều người như vậy, bao nhiêu con mắt đang nhìn, rõ ràng là cô muốn rút máy thở của mẹ tôi…"
Tôi nói, giọng nói của tôi đầy nghi ngờ. Tôi biết cô ta không phải là người tốt, và hành động của cô ta chỉ là một phần của kế hoạch nào đó.
Tôi còn chưa nói hết câu, đã bị Phó Hành Chu quát lớn cắt ngang: "
Thẩm Thanh Âm, trước giờ tôi vẫn cho rằng cô hiền lành nhất, không ngờ tâm địa lại độc ác đến vậy!"
Cha cô ta nói, giọng nói của anh ta đầy phẫn nộ và thất vọng.
"
Vãn Chi lương thiện như thế, chỉ là có lòng tốt đến thăm mẹ cô, vậy mà cô cũng nỡ ra tay với em ấy!"
Anh ta nói tiếp, như thể đang cố gắng bảo vệ con gái mình.
Trước mắt tôi, Phó Hành Chu luôn duy trì một khoảng cách nhất định, lời nói của anh ngắn ngủi đến đáng thương.
Nhưng hôm nay, tất cả đã thay đổi vì Phó Vãn Chi - người mà anh luôn cố gắng giữ khoảng cách với tôi. Anh đã nói với tôi suốt từ câu này đến câu khác, thậm chí còn nổi giận với tôi như một cơn bão.
Mỗi lời nói của anh đều như một nhát dao sắc bén, cắt vào sâu thẳm tâm hồn tôi.
“Chính cô ấy, Phó Vãn Chi, là người muốn rút máy thở của mẹ tôi trước, tôi quá hoảng sợ nên mới đẩy cô ấy!” tôi nói, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Anh không tin tôi cũng không sao, nhưng anh có thể xem lại đoạn ghi hình của camera, như vậy anh sẽ biết ai đang nói dối” - tôi tiếp tục, cố gắng thuyết phục anh.
Khi tôi chỉ tay về phía camera giám sát, thân thể của Phó Vãên khẽ.
Cô ta liếc nhìn tôi, cố gắng tìm lời biện minh, nhưng trước khi cô ta kịp nói, Phó Hành Chu đã gọi trợ lý bên cạnh.
“Nhanh chóng lấy đoạn ghi hình của camera giám sát ở đây” - anh ra lệnh.
Ngay lập tức, sắc mặt của Phó Vãn Chi trở nên trắng bệch. Cô ta nắm chặt vạt áo của Phó Hành Chu, và khi trợ lý chạy tới với đoạn ghi hình, cô ta ngã đầu sang một bên, toàn thân mềm nhũn và ngả vào lòng anh.
“Vãn Chi, hãy tỉnh lại đi!” - anh kêu gọi, giọng nói đầy lo lắng.