Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Ván Đánh Tình Yêu

Thanh Âm đối mặt sự thật đau đớn

1349 từ

Tôi không thể tin được rằng Phó Hành Chu có thể nói những lời như vậy, và tôi cảm thấy một sự tức giận trong người.

Tôi nhìn anh ta, và thấô thức nuốt một ngụm nước bọt. Tôi cảm thấy một sự khinh thường đối với anh ta, và tôi biết rằng tôi phải làm gì đó. Tôi nghiến răng và rút phăng kim truyền máu trên tay, và máu bắn tung tóe, hòa với dòng máu trào ra từ miệng do tức giận, vẽ nên một bông hoa đỏ thẫm dưới sàn.

"

Thanh Âm!"

tôi nghe thấy Phó Hành Chu gọi tên tôi với vẻ sốt ruột và có chút đau lòng. Anh ta vừa định bước tới thì cửa phòng đúng lúc bị đẩy ra, và Phó Vãn Chi được y tá đẩy xe lăn vào. Tôi nhìn cô ấy, và cảm thấy một sự ghê tởm trong người. Tôi biết rằng tôi phải đối mặt với cô ấy, và tôi sẵn sàng làm điều đó.

Tôi bước vào phòng, nhìn thấy Phó Vãn Chi đang ngồi trên giường, gương mặt hồng hào như không có gì xảy ra. Điều đó khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng đồng thời làm dấy lên sự nghi ngờ về tình trạng thực sự của cô ta.

Phó Hành Chu, người luôn lo lắng cho chị dâu của mình, ngay lập tức bước đến và ngồi xổm xuống trước mặt cô ta. "

Vãn Chi, em còn cảm thấy không ổn không? Không phải cần truyền máu sao? Sao lại ra đây rồi?"

giọng nói của anh ta đầy lo lắng và quan tâm.

Tuy nhiên, tôi lại cảm thấy không thoải mái khi nhìn thấy cảnh này. Có gì đó không đúng, và tôi không thể không nghi ngờ về động cơ thực sự của Phó Vãn Chi. Cô ta có vẻ quá bình tĩnh, quá tự tin, và điều đó làm tôi cảm thấy không an tâm.

Tôi quyết định rời khỏi phòng, nhưng trước khi tôi có thể bước ra khỏi cửa, tôi nghe thấy giọng nói yếu ớt của Phó Vãn Chi. "

Anh ơi, em không chỉ cần truyền máu, mà còn cần ghép tủy... và cả thận nữa."

Câu nói này làm tôi dừng lại, và tôi cảm thấy một cú sốc mạnh.

Tôi quay lại nhìn thấy Phó Vãn Chi đang nhìn tôi với một cái nhìn kỳ lạ, như thể cô ta đang chờ đợi tôi phản ứng. Tôi biết rằng nhóm máu của cô ta rất hiếm, và chỉ có chị dâu của cô ta, tức là tôi, mới có thể hiến tặng.

Trước khi tôi có thể nói gì, Phó Hành Chu đã bước đến và nói: "

Cô ấy sẽ hiến cho em!"

Anh ta nói như thể đó là một điều đương nhiên, và tôi cảm thấy toàn thân run lên. Tôi không được phép suy nghĩ, không được phép quyết định, mọi thứ đã được định sẵn.

Phó Hành Chu tiếp tục nói: "

Thanh Âm, ghép tủy không ảnh hưởng gì nhiều đến sức khỏe. Huốòn hai quả thận, cho đi một quả cũng chẳng sao cả."

Anh ta nói như thể đó là một điều đơn giản, nhưng tôi biết rằng đó là một quyết định quan trọng, và tôi không thể làm nhẹ nó.

Tôi cảm thấy bị áp lực, bị đe dọa, và tôi biết rằng tôi không có lựa chọn nào khác. Đám vệ sĩ bên cạnh Phó Hành Chu đã vây quanh tôi, và tôi biết rằng họ sẽ không cho tôi nếu tôi từ chối. Tôi cảm thấy mình đang bị đẩy vào một tình huống khó khăn, và tôi không biết làm thế nào để thoát khỏi nó.

Tôi đứng đó, im lặng đến mức không một tiếng thở nào có thể thoát ra khỏi đôi môi của tôi, khi đó trong mắóe lên mộếp lạnh lùng.

"

Thanh Âm, nếu điều đó là điều mẹ em cần, anh sẽ không ngần ngại hiến tặng ngay cả một phần của chính mình," anh ta nói với giọng điệu đầy thuyết phục, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự đe dọa ẩn sâu trong lời nói của anh ta.

Tôi cảm thấy như anh ta đang dùng mẹ tôi như một thứ vũ khí để uy hiếp tôi, để tôi phải tuân theo ý muốn của anh ta.

Anh ta liền ra lệnh với giọng điệu lạnh lùng: "

Dẫn phu nhân vào phòng phẫu thuật ngay lập tức!"

Cơn lạnh buốt lan khắp người tôi, tôi cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ xuống đầu tôi. Tôi chầm chậm nhắm mắt lại, vừa định cúi đầu chấp nhận số phận thì một giọng nói trầm ấm, quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ vang lên: "

Để tôi xem, ai dám động vào con gái tôi!"

Một vòng tay vững chãi ôm lấy tôi từ phía sau, hơi ấm ấy khiến cả người tôi bất giác run lên theo từng nhịp đập của con tim. Tôi cảm thấy như được bảo vệ, như được trở về với quá khứ khi còn là một đứa trẻ.

Hồi bé, tôi cũng từng được ôm như vậy. Người đó từng nhấc bổng tôi lên cao, giả làm chim, đong đưa theo gió. Tôi nhớ như in giọng nói của người ấy: "

Thanh Âm, tiểu ưng của bố, chúng ta cùng bay giữa trời xanh."

Tôi nhớ lại rằng trước khi tôi chào đời, bố đã muốn đặt tên tôi là Thẩm Thanh Ưng. Nhưng mẹ tôi không đồng ý, bà muốn tôi có một cái tên mềm mại và nữ tính hơn. Vì vậy, bà đã đặt tên tôi là Thanh Âm.

Nhưng bố vẫn cố chấp gọi tôi là "tiểu ưng". Chỉ là... con đại bàng từng bảo vệ "tiểu ưng"

ấy, sau một lần được điều động khẩn cấp, đã biến mất không tung tích. Tôi cảm thấy như mất đi một phần của mình, như mất đi người bảo vệ của mình.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên tôi nổi giận với mẹ: "

Nếu ba còn không quay về, sau này con sẽ không cần ông ấy nữa."

Đó là lần đầu tiên mẹ nổi giăng với tôi, nét mặt nghiêm nghị: "

Không được nói như vậy. Ba con trước tiên là một người lính, sau đó mới là ba của con."

"

Ông ấy là anh hùng!"

mẹ tôi nói với giọng điệu đầy tự hào.

Nhưng ba đi một lần là biệt vô âm tín, điện thoại mãi chỉ toàn tín hiệu bận. Đến cả khi mẹ gặp tai nạn trở thành người thực vật, ông cũng không hề xuất hiện. Tôi cảm thấy như bị bỏ rơi, như không có ai để dựa dẫm.

Khi tôi quay lại, ánh mắt tôi va phải vết sẹo dài trên khuôn mặt của ông, và đột nhiên, tôi cảm thấy như mình đã hiểu được ý nghĩa của từ "anh hùng" mà mẹ thường nhắc đến.

\n Tôi nhớ lại cảm giác thất vọng và giận dữ khi ông rời đi, nhưng giờ đây, trước sự trở lại của ông, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm và hạnh phúc khó tả.

\n Ba đặt tay lên má tôi, vuốt ve nhẹ nhàng, và trong giọng nói dịu dàng, ông nói:

“Con ạ, bố đã để con đợi quá lâu. Bố xin lỗi con, con à.” \n Tôi cảm thấy mình ướt áếng ông, và tôi phải cố gắng kìm nén những giọt nước mắt không cho tràn xuống.

\n “Không sao, bố…” Tôi nói, cố gắng giữ giọng nói ổn định, nhưng trong lòng, tôi cảm thấy một sự mix cảm giác khó tả.

\n Tôi nhìn vào mắt ông, và thấy sự hối hận, sự quan tâm và tình yêu thương sâu sắc trong đó, và tôi biết rằng, dù cho có chuyện gì xảy ra, ông vẫn luôn là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng xung đột tâm lý qua hình ảnh máu và sẹo vết - biểu tượng sinh động cho những tổn thương tinh thần chưa lành. Sự tương phản giữa Thanh Âm bạo động và người cha dịu dàng tạo nên chiều sâu cảm xúc đáng khen.

📖 Chương tiếp theo

Cha Thanh Âm trở lại có mục đích gì thực sự, và liệu Phó Hành Chu sẽ hành động như thế nào khi chứng kiến tất cả điều này?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram