Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Âm Thanh Trong Tiếng Mưa

Bóng ma đen trên mái nhà đêm

1093 từ

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi tay mẹ đã siết chặt lấy vai tôi, kéo tôi lùi từng bước một vào sâu trong căn phòng ngủ. Hơi thở của bà gấp gáp và nóng hổi phả vào gáy tôi. Mùi hương quen thuộc của bà, thứ mùi xà phòng giản dị pha lẫn mồ hôi lo lắng, lúc này chỉ khiến tôi thấy bất an. Cửa sổ mở hé, để lộ một mảng đêm tối om bên ngoài, và trên cái nền đen ấy, một bóng hình kỳ dị đang đứng vững trên mái nhà đối diện.

Nó quá cao lớn. Cái dáng vẻ ấy không giống bất cứ người nào tôi từng thấy. Các chi tiết nhòe đi trong bóng tối, chỉ còn lại một đường viền đen ngòm chống lại bầu trời đầy sao. Rồi nó chậm rãi vẫy tay, một cử động máy móc, lặp đi lặp lại như một con rối bị giật dây. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Đó không phải là lời chào. Đó là một dấu hiệu, một sự khẳng định đầy đe dọa.

Chỉ khi lưng tôi chạm vào bức tường lạnh ngắt phía cuối phòng, cách khung cửa sổ đáng sợ kia chừng hai mét, đôi tay mẹ mới buông tôi ra. Sự mất đi điểm tựa khiến tôi chao đảo. Mẹ không hề nhìn tôi. Bà như một mũi tên lao thẳng về phía chiếc giường. Dưới ánh trăng lờ mờ, tôi thấy đôi bàn tay bà run lẩy bẩy, túm lấy vai áo ngủ của cha và lay đi lay lại một cách tuyệt vọng.

“Dậy đi! Mau tỉnh dậy đi, anh!” Giọng bà nghẹn lại, đứt quãng, “Nó… thứ ấy… nó đã đuổi theo tới tận nơi này rồi!”

Cha tôi đang chìm trong giấc ngủ say, thân hình bật ngồi dậy trên giường như thể có ai đó dội một gáo nước đá vào mặt. Đôi mắt ngái ngủ mở to, tròng trắng lộ ra trong bóng tối. “Gì? Em đang nói cái gì thế?!” Giọng ông khàn đặc vì giấc ngủ và cả vì một nỗi kinh hoàng vừa mới được đánh thức.

Mẹ tôi cúi gằm mặt xuống, mái tóc rũ xuống che lấp đi đôi má nhợt nhạt. Nhưng tôi vẫn thấy được ánh mắt của bà, một thứ ánh sáng hoang dại, đầy sợ hãi của con thú bị dồn vào chân tường. “Là nó… không thể nhầm được… thứ đã đeo bám chúng ta… giờ đã lần theo dấu vết tới tận đây.” Mỗi từ bà thốt ra đều nặng trĩu, như thể phải vận hết sức bình sinh mới đẩy được chúng ra khỏi cổ họng.

Một tia trăng lạnh lẽo, tình cờ xuyên qua cửa sổ, vạch một đường dài trên sàn nhà và tạt thẳng vào mặt cha. Trong khoảnh khắc ấy, khuôn mặt ông trở nên trắng bệch, không còn một chút huyết sắc. Nỗi sợ hãi đã rút cạn sinh khí trên gương mặt vốn điềm tĩnh của ông, để lại một vẻ ngoài xa lạ và dễ vỡ. “Chỗ nào? Em trông thấy nó ở chỗ nào?!” Ông hất tay mẹ ra, hai chân quật xuống nền nhà lạnh ngắt.

“Trên mái… mái nhà của hàng xóm đối diện!” Mẹ tôi chỉ tay về phía cửa sổ, ngó nghiêng.

Cha tôi không một lời hỏi thêm. Ông phóng người về phía cửa sổ với tốc độ mà tôi chưa từng thấy. Chiếc áo choàng ngủ bay phần phật sau lưng. Rồi một tiếng đập mạnh khô khốc vang lên. Ông dùng hết sức đóng sập hai cánh cửa gỗ lại, khiến cả khung cửa rung lên. Tiếng động ấy như xé toạc màn đêm yên tĩnh. Tôi ngoái cổ nhìn ra ngoài qua lớp kính mờ ảo. Mái nhà đối diện trống trơn. Bóng đen kỳ quái đã biến mất tự lúc nào, như thể nó chỉ là một ảo giác do ánh trăng và nỗi sợ tạo ra.

Nhưng không khí căng thẳng trong phòng nói lên điều ngược lại. Cha tôi kéo mạnh tấm rèm vải dày màu xám, che kín mít ô cửa. Bàn tay ông nắm chặt mép rèm, các khớp ngón tay trắng bệch. Ông thở dốc, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng cứng nhắc, như đang cố kìm nén một cơn run rẩy từ sâu bên trong. “Bao nhiêu năm rồi… chúng ta đã chạy trốn bao nhiêu lần, đổêu ngôi nhà… vậy mà cuối cùng nó vẫn tìm được.” Giọng ông trầm xuống, đầy vẻ mệt mỏi và bất lực, không còn là giọng nói của người đàn ông gia trưởng vững chãi mà tôi vẫn biết.

Không một ai với tay bật công tắc đèn. Ánh sáng chói lòa lúc này dường như sẽ làm lộ ra tất cả, sẽ thu hút sự chú ý của thứ không nên thấy. Căn phòng chìm sâu trong bóng tối, thứ bóng tối đặc quánh và nặng nề, bóp nghẹt mọi âm thanh, đè nén lồng ngực khiến tôi khó thở. Nó giống như đang có một tảng đá vô hình đè lên cả căn phòng.

Hàng ngàn câu hỏi xoáy trong đầu tôi, cuối cùng chỉ có một câu bật ra khỏi miệng, yếu ớt và đầy hoang mang: “Ba… mẹ… rốt cuộc cái thứ đứng trên mái nhà kia… là gì vậy?”

Tôi vừa dứt lời, một bàn tay lạnh toát đã phủ lên miệng tôi. Là tay mẹ. Bà áp sát vào tôi, trong mắt là một sự cảnh cáo tột độ. “Con im đi! Đừng có nhắc đến nó!” Hơi thở của bà phả vào tai tôi, thành lời thì thầm khẩn thiết đầy sợ hãi, “Nó… cái thứ đó… có thể nghe thấy tiếng của chúng ta!”

Tôi vẫn nhớ rõ cái đêm ấy, mùi mốc meo của căn phòng trọ cũ kỹ hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh toát ra từ lưng áo cha tôi. Ông ngồi bệt xuống mép giường gỗ ọp ẹp, nắm đấm đập mạnh một cái thình lình khiến cả chiếc giường rung lên. Ánh mắt ông dán chặt vào tôi, nặng trĩu một thứ gì đó còn đáng sợ hơn cả sự giận dữ. Nó là nỗi khiếp đảm đã ăn sâu vào tận xương tủy.

“Càng lớn,” giọng ông khàn đặc, từng chữ như bị vắt ra từ cổ họng, “khí tức trên người con càng rõ mồn một… thứ đó, nó sẽ đánh hơi thấy chúng ta dễ như bỡn.”

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng căng thẳng tâm lý thông qua chi tiết nhỏ—mùi mốc, hơi thở gấp gáp, bàn tay run rẩy—làm cho nỗi sợ hãi trở nên thực tế và ám ảnh hơn bất kỳ quái vật nào. Phong cách kể từ góc nhìn nhân vật chính tạo cảm giác bất an lơ lửng, khiến độc giả bị kéo vào bóng tối cùng với anh ta.

📖 Chương tiếp theo

Chương sau sẽ tiết lộ cái tên bị cấm gọi trong bóng đêm—liệu đó có phải chìa khóa để hiểu rõ bản chất của "thứ" đó?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord