Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Án Mạng Trong Cung

Xác chết trong lãnh cung

2023 từ

Màn đêm buông xuống hoàng cung như một tấm lụa đen khổng lồ, phủ lên những mái ngói lưu ly và bức tường đỏ son một lớp u ám nặng nề. Lâm Tuyết Nhi đứng trước cổng Hình bộ, tay siết chặt cuộn da dê ghi chép. Nàng vừa tròn hai mươi tuổi, là nữ quan duy nhất của triều đình, mang theo khát vọng hoài bão cùng sự chính trực đến cứng nhắc. Hơi lạnh từ mặt đá xanh thấm qua đôi hài vải, khiến nàng khẽ rùng mình.

“Lâm đại nhân, người còn chưa thuộc đường đi trong cung, có cần tiểu nhân dẫn đường không?” Một tên lính canh lễ phép hỏi.

Tuyết Nhi lắc đầu, giọng nói trong trẻo vang lên trong màn đêm tĩnh mịch: “Không cần. Bản quan tự đi được. Ngươi cứ lo công việc của mình.”

Nàng muốn tự mình khảo sát địa hình hoàng cung vào ban đêm, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ. Đây là cơ hội tốt nhất để hiểu rõ từng ngóc ngách, từng lối đi bí mật – thứ mà bất kỳ vị quan Hình bộ nào cũng cần nắm trong lòng bàn tay. Nhưng hơn nàng tưởng. Những hành lang ngoằn ngoèo như mê cung, đèn lồng giấy đỏ treo lơ lửng chiếu sáng những khoảng nhỏ rồi lại nhấn chìm phần còn lại vào bóng tối.

Nàng đi qua dãy điện chính, nơi Hoàng thượng nghị triều, rồi rẽ trái vào một con đường nhỏ lát đá cuội. Gió đêm thổi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn của hậu cung, nhưng dần dần, mùi hương ấy bị thay thế bằng một thứ khác – ẩm thấp, mốc meo, và lẫn cả mùi gỗ mục. Tuyết Nhi dừng lại, mũi khẽ động đậy. Nàải, thấy một tấm biển gỗ mục gắn trên cổng đá cũ kỹ.

“Lãnh cung.”

Hai chữ ấy khắc sâu vào tâm trí nàng. Đây là nơi giam giữ các phi tần thất sủng, ít người lui tới, bị bỏ quên giữa dòng chảy quyền lực của hoàng tộc. Lâm Tuyết Nhi nhìn quanh, thấy cổng chỉ khép hờ, không có lính canh. Sự tò mò chiếm lấy nàng. Nàng đưa tay đẩy nhẹ cánh cổng, tiếng kẽo kẹt vang lên chói tai trong đêm vắng.

“Vào một chút thôi, xem rồi quay về,” nàng tự nhủ, bước chân nhẹ nhàng lướt qua.

Sân lãnh cung phủ đầy lá khô. Một gốc bàng cổ thụ đứng sừng sững ở góc sân, cành khô tua tủa như những bàn tay vươn ra bầu trời đen đặc. Ánh trăng lưỡi liềm xuyên qua tán lá, đổ xuống những vệt sáng mờ ảo. Tuyết Nhi rùng mình, nhưng không dừng lại. Nàng tiến về phía căn phòng chính trong dãy nhà thấp lè tè ở cuối sân.

Tiếng bước chân của nàng hòa vào tiếng lá khô xào xạc. Không khí nặng nề đến mức nàng nghe rõ nhịp tim mình. Đến trước cửa phòng – một cánh cửa gỗ sồi đã bạc màu – nàng dừng lại, đưa tay chạm vào then cửa. Nó không khóa. Một cái đẩy nhẹ, cánh cửa nặng nề hé mở, phát ra tiếng rên rỉ của gỗ mục.

Mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt nàng. Lâm Tuyết Nhi nhăn mặt, đưa tay áo bịt mũi. Đó là mùi máu tanh lẫn với mùi cơ thể phân hủy – mùi của cái chết. Nàng đã từng ngửi thấy mùi này khi còn là học viên ở Hình bộ, khi theo sư phó đi xem các vụ án. Nhưng ở đây, trong lời này, nó càng khiến người ta sởn gai ốc.

Nàng lấy bật lửa từ trong túi áo, quẹt một que diêm. Ánh lửa vàng leo lét bùng lên, chiếu sáng căn phòng. Những gì hiện ra trước mắt khiến nàng đông cứng.

Một người phụ nữ nằm sõng soài trên nền đất lạnh. Y phục là loại tơ tằm tốt nhất, màu xanh lục nhạt, nhưng đã bị xé rách và vấy máu. Khuôn mặt chị ta – một khuôn mặt từng rất đẹp – giờ đây tái xanh, mắt mở to vô hồn nhìn lên trần nhà. Cổ họng có một vết cắt sâu hoắm, máu đã khô lại thành từng mảng đen đặc trên nền gạch.

Lâm Tuyết Nhi hít một hơi lạnh, tim nàng như ngừng đập trong giây lát. Bàn tay cầm diêm run lên, ngọn lửa vụt tắt. Nàng lại quẹt một que khác, tiến lại gần hơn. Người phụ nữ này khoảng chừng ba mươi tuổi, tóc đen dài xõa tung, những ngón tay co quắp trên nền đá. Bên cạnh thi thể có một cây trâm cài đầu bằng ngọc bích, rơi vỡ làm đôi. Chiếc khăn tay thương vãi gần đó, thấm đẫm máu khô.

“Trời ơi…” Tuyết Nni khẽ thốt lên, giọng nghẹn lại. Nàng cúi xuống, định xem xét thêm thì nghe tiếng bước chân từ ngoài sân. Nhiều người đang tiến vào.

Nàng vội vàng thổi tắt diêm, lùi vào bóng tối sau cánh cửa. Trái tim nàng đập loạn xạ. Ai đến LảnhCung vào giờ này? Và tại sao?

Cánh cửa bật mở mạnh bạo, ánh đèn lồng chiếu sáng rực căn phòng. Một người đàn ông bước vào, cao lớn, áo võ phục đen thêu chỉ bạc. Khuôn mặt rắn rỏi, đường nét sắc như dao cắt, đôi mắt đen sâu thẳm toát lên sự lạnh lùng và đa nghi. Sau là hai thị vệ cầm đèn lồng, mặt không biểu tình.

“Hoàng Phúc Dương…” Lâm Tuyết Nhi nhập tức. Vị vương gia nắm giữ binh quyền, có thể ra vào tự do mọi nơi trong hoàng cung. Anh ta được Hoàng thượng tin tưởng tuyệt đối, là người đầy quyền lực và cũng đầy bí ẩn.

Ánh mắt Hoàng Phúc Dương lướt qua căn phòng, dừng lại trên thi thể, rồi dừng lại trên người Lâm Tuyết Nhi đang cố thu mình sau cánh cửa. Môẽ nhếch lên một nụ cười lạnh toát.

“Ra đi,” giọng nói trầm thấp vang lên, không có cảm xúc nào. “Ngươi nghĩ ta không thấy ngươi sao?”

Lâm Tuyết Nhi hít sâu, bước ra khỏi bóng tối. Nàng ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt Vương gia. “Tham kiến vương gia. Tôi là Lâm Tuyết Nhi, nữ quan Hình bộ. Tôi vô tình phát hiện thi thể này và chuẩn bị bẩm báo lên Hoàng thượng.”

“Hoàng thượng?” Hoàng Phúc Dương bước lại gần, từng bước chân đều đặn vang lên trên nền gạch. ơn nàng cả một cái đầu, bóng tối của xuống như một bức tường đe dọa. “Ngươi là nữ quan mới vào Hình bộ. Ngươi biết luật lệ trong cung không? Mọi án mạng trong hậu cung đều phải bẩm báo ta trước, rồi ta mới quyết định có báo lên hoàng thượng hay không.”

Tim Lâm Tuyết Nhi nhói lên vì phẫn nộ. Nàng biết luật đó, nhưng nó vốn chỉ dành cho các vụ án liên quan đến hậu cung chứ không phải lãnh cung. Vương gia đang cố tình lách luật để kiểm soát tình hình. Nàng nghiến răng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Thi thể này ở lãnh cung. Lãnh cung là nơi giam giữ phi tần thất sủng, thuộc về hoàng tộc nhưng không phải hậu cung chính thức. Tôi có quyền…”

“Ngươi không có quyền gì hết.” Hoàng Phúc Dương ngắt lời, giọng nói sắc lạnh như lưỡi dao. Anh ta được vệ. “Mang thi thể đi. Đóng cửa lãnh cung lại. Không ai được phép vào đây nếu không có lệnh của ta.”

Lâm Tuyết Nhi bước tới, chặn trước mặt các thị vệ. “Khoan đã! Chúng ta cần khám nghiệm hiện trường, tìm manh mối. Hung thủ có thể bỏ lại dấu vết quan trọng. Nếu dời thi thể đi, chúng ta sẽ phá hỏng tất cả!”

Các thị vệ dừng lại, nhìn sang vương gia. Hoàng Phúc Dương cười nhạt, một nụ cười lạnh lẽo không chút ấm áp. Anh ta bước tới, đứng sát mặt Lâm Tuyết Nhi, giọng nói khẽ nhưng đầy đe dọa: “Nữ quan à, ngươi mới vào cung. Ngươi không biết gì về chốn này cả. Có những thứ còn nguy hiểm hơn cả cái chết. Hãy nghe lời ta, quên những gì ngươi thấy đi. Trở về phòng, đóng cửa lại, ngủ một giấc. Sáng mai, mọi chuyện sẽ như không có gì xảy ra.”

Lâm Tuyết Nhi siết chặt nắm đấm đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Nàng nhìn người phụ nữ nằm trên nền đá lạnh – một sinh mạng bị tước đoạt, một công lý bị chà đạp. Và người đàn ông trước mặt nàng, kẻ nắm giữ quyền lực, đang lạnh lùng ra lệnh che giấu nó.

“Nếu ta không quên thì sao?” Giọng nàng vang lên, cứng rắn, không chút nhượng bộ.

Không khí ngưng đọng. Hoàng Phúc Dương nhìn nàng, đôi mắt đen thẳm như vực sâu. Trong giây lát, một thứ gì đó lóe lên trong mắt anh ta – có thể là sự ngạc nhiên, có thể là sự thích thú, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng lớp băng dày. Anh ta nghiêng đầu, quan sát nàng từ đầu đến chân như nhìn một thứ đồ chơi mới lạ.

“Làm theo ý ngươi,” anh ta nói, giọng vẫn lạnh tanh. “Nhưng đừng nói ta không cảnh cáo ngươi. Hoàng cung này không phải nơi dành cho lương tâm.”

Ưng bước ra cửa, hai thị vệ vội vàng khiêng thi thể đi theo. Khi đến ngưỡng cửa, Hoàng Phúc Dương ngoái đầu lại, nhìn Lâm Tuyế.

“Sáng mai, ta sẽ gặp ngươi ở Hình bộ. Và ta hy vọng, sau một đêm suy nghĩ, ngươi sẽ đưa ra quyết định sáng suốt.”

Tiếng bước chân xa dần. Cánh cửa lãnh cung đóng sầm lại, nhấn chìm Lâm Tuyết trong tối và mùi máu tanh.

Nàng đứng im, lắng nghe nhịp tim mình đang dồn dập. Trong đầu nàng, những câu hỏi vụt tới không ngừng: Ai là nạn nhân? Tại sao nàng ta lại bị giết? Và quan trọng hơn, Hoàng Phúc Dương đang che giấu điều gì? Vương gia lạnh lùng ấy có liên quan gì đến cái chết này, ỉ đang bảo vệ bí mật nào đó của hoàng tộc?

Nàng cúi xuống nhặt chiếc khăn tay thêu còn sót lại dưới khe gạch. Vết máu trên đó vẫn còn hơi ẩm. Nàng giấu nó vào tay áo. Đây có thể là manh mối quan trọng, và nàng sẽ không để mất nó.

Bước ra khỏi lãnh cung, Lâm Tuyết Nhi nhìn lên bầu trời sao. Một ngôi sao băng vụt qua, để lại một vệt sáng mờ nhạt rồi tắt lịm. Nàng tự hỏi liệu nàng có như ngôi sao ấy – đến rồi đi nhanh chóng trong vòng xoáy quyền lực của hoàng cung này? Hay nàng sẽ đủ cứng cỏi để đứng vững và đào bới sự thật?

“Ta sẽ không lùi bước,” nàng thì thầm trong gió đêm. “Dù có phải đối đầu với cả hoàng tộc, ta cũng phải tìm ra chân tướng.”

Đôi mắt nàng sáng lên một tia kiên định. Trong khi cả hoàng cung chìm trong giấc ngủ, Lâm Tuyết Nhi đứng một mình giữa sân lãnh cung lạnh lẽo, quyết tâm sẽ không để công lý bị chôn vùi dưới những bức tường cổ kính u ám này. Bước chân nàng rời đi, nhưng trái tim nàng vẫn ở lại, bên cạnh người phụ nữ vô danh đã khuất.

Cuộc điều tra mới chỉ bắt đầu, và nàng biết rằng mỗi bước đi của mình sẽ vấp phải những âm mưu, những cản trở, và trên hết là ánh mắt lạnh lùng của vương gia Hoàng Phúc Dương. Nhưng nàng không cô đơn. Trong lòng nàng, tinh thần chính trực cháy sáng hơn bao giờ hết. Và nàng sẽ chiến đấu cho đến khi sự thật cuối cùng được phơi bày dưới ánh mặt trời.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả dẫn dắt độc giả vào tâm lý nhân vật qua những chi tiết tinh tế: giọng nói trong trẻo, bước chân kiên định giữa bóng tối lãnh cung. Sự tương phản giữa sự yếu đuối về tuổi tác và sự mạnh mẽ về ý chí tạo nên một nhân vật nữ chính vô cùng lôi cuốn.

📖 Chương tiếp theo

Lâm Tuyết Nhi sẽ phải đối diện với vương gia Hoàng Phúc Dương và những câu hỏi nguy hiểm trong cuộc điều tra đầu tiên.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord