Đêm đã khuya, hoàng cung chìm trong màn sương dày đặc. Ánh trăng lưỡi liềm xuyên qua những tán cây cổ thụ rậm rạp, phủ lên mặt đất những mảng sáng mờ ảo. Không khí lạnh buốt len lỏi qua từng kẽ hở, mang theo mùi ẩm mốc của đất và đá ong già cỗi.
Lâm Tuyết Nhi nép mình sau thân cột lớn ở hành lang phía Tây, trái tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực. Đã ba canh giờ trôi qua kể từ khi người phụ nữ kia đi. Nhưng nàng không thể quên được khuôn mặt tái nhợt, bắp và vết thương trên cổ nạn nhân. Cảnh tượng ấy như in hằn vào tâm trí nàng, không thể xóa nhòa.
Nàng thở dồn dập, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Là một nữ quan của Hình bộ, nàng có trách nhiệm với công lý. Dù vương gia có uy quyền đến đâu, dù mạng sống của nàng có mong manh thế nào, nàng vẫn phải tìm ra sự thật.
Lên lúức tường đá phủ đầy rêu, Tuyết Nhi tiến về phía lãnh cung. Đôi dép gỗ của nàng gõ nhẹ trên nền gạch đá lạnh, tạo ra những âm thanh khô khốc trong màn đêm tĩnh mịch. Nàng biết mình đang liều lĩnh. Nếu bị bắt gặp, nàng có thể mất chức, thậm chí là mạng sống. Nhưng lương tâm của nàng không cho phép nàng làm ngơ.
Khi đến gần cổng lãnh cung, Tuyết Nhi dừng lại. Hai tên thị vệ vẫn đứng gác ở đó, nhưng ánh mắt họ lờ đờ, có vẻ đã buồn ngủ. Nàng khẽ thở phào. Vương gia có lẽ đã rút hầu hết thị vệ về, chỉ để lại vài người canh gác cho có lệ.
Nàng cúi thấp người, lướt tường, lẻn vào lối nhỏ phía sau. Cánh cửa gỗ mục nát kêu lên một tiếng rên rỉ yếu ớt rồi mở ra. Mùi ẩm thấp và tanh tưởi xộc vào mũi nàng, khiến nàng suýt nôn. Bên trong tối om, chỉ có vài tia sáng yếu ớt từ khe cửa chiếu vào.
Tuyết Nhi rón rén bước vào. Khu vực này rộng hơn nàng tưởng. Những căn phòng nhỏ nối tiếp nhau, cửa đóng im lìm, như thể chưa từng có người ở. Nàng nhìn quanh, cố gắng tìm lại vị trí nơi nàng đã thấy thi thể.
Ngay khi nàng vừa bước tới, chân nàng chạm phải một vật gì đó cứng. Nàng cúi xuống nhặt lên, đưa ra trước ánh sáng mờ nhạt. Đó là một chiếc trâm cài đầu bằng ngọc bích, hình hoa sen, tinh xảo đến từng chi tiết. Trên cánh hoa còn dính một vệt máu khô đã sẫm màu.
Tim Tuyết Nhi đập mạnh. Đây là manh mối. Một vật dụng quý giá như vậy không thể thuộc về một cung nữ tầm thường được. Chủ nhân của nó chắc chắn là người có địa vị trong hậu cung. Nàng vội nhét chiếc trâm vào tay áo, định bỏ đi thì một giọng nói lạ ở sau lưng nàng.
“Lâm Tuyết Nhi, ngươi thật sự không biết điều.”
Nàng giật bắn người, quay phắt lại. Hoàng Phúc Dương đứng ngay trước mặt nàng, khuôn mặt lạnh lùng như tạc bằng băng. Ánh mắt hắn sắc lẹm như lưỡi kiếm, xuyên thấu mọi suy nghĩ của nàng. Hắn mặc một chiếc áo bào đen thêu chỉ bạc, tay cầm một cây quạt gấp, trông vừa uy nghiêm vừa nguy hiểm.
Tuyết Nhi lùi lại một bước, nhưng không hề tỏ ra sợ hãi. Nàng ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn. “Vương gia, tôi chỉ muốn tìm ra sự thật. Một người đã chết. Tôi không thể làm ngơ.”
Hoàng Phúc Dương bước tới gần nàng hơn, đôi mắt hẹp dài như muốn nuốt chửng nàng. “Sự thật? Ngươi có biết mình đang đùa với lửa không? Lãnh cung này không phải nơi để nữ quan Hình bộ như ngươi tự tung tự tác.”
“Tôi biết.” Tuyết Nhi siết chặt tay áo, nơi nàng giấu chiếc trâm. “Nhưng tôi tin rằng mọi án mạng đều phải được điều tra. Hoàng thượng đã ban chiếu cho Hình bộ quyền xét xử mọi việc trong cung.”
Hoàng Phúc Dương cười nhạt, nụ cười lạnh đến thấu xương. “Ngươi nói đúng. Nhưng trước khi điều tra chính thức, mọi việc đều phải có thánh chỉ. Mà hiện tại, bệ hạ chưa hề ban bất kỳ mệnh lệnh nào về vụ này.”
Hắn dừng lại một lát, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy quyết tâm của nàng. “Ngươi có biết người phụ nữ đó là ai không? Hay ngươi có biết vì sao nàng ta lại chết ở đây không?”
Tuyết Nhi lắc đầu. “Tôi không biết. Nhưng chính vì không biết, tôi mới cần tìm hiểu.”
“Ngươi thật ấu trĩ.” Hoàng Phúc Dương xoay người, bước vài bước trong căn phòng tối. “Có những việc không nên biết. Có những bí mật cần phải chôn vùi. Nếu ngươi cứng đầu như vậy, ngươi sẽ không chỉ chuốc họa vào thân mà còn liên lụy đến những người vô tội.”
Tuyết Nhi siết chặt bàn tay. Những lời của vương gia nặng như đá đè lên lòng nàng. Nàng hiểu rằng hắn đang cảnh cáo nàng, nhưng nàng không thể hiểu nổi tại sao hắn lại muốn che giấu vụ án này. Có thật là hắn bảo vệ bí mật của hoàng tộc, hay hắn đang che giấu một tội ác nào đó?
“Vương gia,” nàng lên tiếng, giọng nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, “tôi không sợ chết. Nhưng tôi sợ lương tâm tôi bị cắn rứt. Nếu tôi bỏ qua vụ này, tôi sẽ không bao giờ ngủ yên được.”
Hoàng Phúc Dương xoay người lại. Ánh mắt hắn thoáng qua một tia dao động. Rất nhanh, tia dao động ấy biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng quen thuộc. Hắn bước tới gần nàng, khoảng cách giữa họ chỉ còn một bước chân.
“Ngươi có biết cái giá phải trả cho sự cứng đầu không?” Hắn cúi xuống, giọng nói thấp đến mức chỉ có nàng mới nghe thấy. “Hình bộ có thể bảo vệ ngươi, nhưng hậu cung thì không. Ở đây, mạng người chỉ như ngọn cỏ. Một cơn gió thoảng cũng có thể thổi bay nó.”
Hơi thở của hắn phả vào mặt nàng, mang theo mùi trầm hương và một chút gì đó sắc lạnh. Tuyết Nhi cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng nàng vẫn không lùi bước. Nàng ngước mắt lên nhìn hắn. Đôi mắt của nàng phản chiếu ánh trăng mờ ảo.
“Vậy thì tôi sẽ chấp nhận cái giá đó.” Nàng nói, giọng nàng kiên định. “Nhưng trước khi chết, tôi nhất định phải tìm ra chân tướng.”
Hoàng Phúc Dương nhướng mày, một nụ cười khó hiểu nở trên môi hắn. Đó không phải là nụ cười giễu cợt, mà giống như một sự thừa nhận miễn cưỡng hơn. Hắn lùi ra xa, cầm cây quạt gấp gõ nhẹ vào lòng bàn tay.
“Ngươi nói ngươi muốn tìm ra chân tướng,” hắn nói, giọng hắn trầm xuống, “vậy ngươi có dám chấp nhận sự thật dù nó có tàn khốc đến đâu không?”
“Tôi dám.”
“Tốt lắm.” Hoàng Phúc Dương quay lưng về phía nàng, bước về phía cửa. “Vụ án này liên quan đến người trong hoàng tộc. Nếu ngươi muốn điều tra, ngươi phải có bằng chứng thuyết phục. Và ngươi phải biết rằng một khi đã bước chân vào con đường này, ngươi sẽ không thể quay đầu lại.”
Tuyết Nhi nhìn theo bóng hắn, lòng nàng dâng lên một cảm giác hỗn độn. Hắn đang cho nàng cơ hội, hay hắn đang gài bẫy nàng? Nàng không biết. Nhưng nàng biết rằng nàng không thể dừng lại.
“Vương gia,” nàng gọi theo, “người phụ nữ đó là ai? Nàng ta có quan hệ gì với hoàng tộc?”
Hoàng Phúc Dương dừng lại, không quay đầu. “Nếu ngươi muốn biết, hãy tự mình tìm ra. Nhưng hãy nhớ, mỗi bước đi của ngươi đều có người theo dõi.”
Nói xong, hắn biến mất vào bóng tối, để lại Tuyết Nhi đứng một mình trong căn phòng lạnh lẽo. Những lời nói của hắn vẫn văng vẳng bên tai nàng, như một lời cảnh báo, cũng như một lời thách thức.
Tuyết Nhi dựa vào tường, tay nàng run lên. Nàng móc chiếc trâm từ tay áo ra, nhìn nó dưới ánh trăng. Ánh sáng bàng bạc làm nổi bật những đường nét tinh xảo trên cánh hoa sen. Một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng cũng là một vật chứng của tội ác.
Nàng cất chiếc trâm vào túi, định rời đi thì bỗng nhiên nàng nghe thấy một tiếng động nhỏ từ góc tối. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, như ai đó đang cố tình lẩn trốn. Tuyết lại, tim nàng như ngừng đập.
Trong góc tối dưới chân cầu thang, một bóng người đang đứng. Bóng tối che khuất khuôn mặt, nhưng nàng có thể thấy rõ một nụ cười đáng sợ. Nụ cười ấy lạnh lẽo, tàn nhẫn, như một con thú đang rình mồi.
Tuyết Nhi giật mình lùi lại, suýt ngã. Nàng muốn hét lên, nhưng cổ họng nàng nghẹn lại. Bóng người đó vẫn đứng yên, không động đậy, chỉ có nụ cười ấy vẫn nở trên lá dưới ánh trăng.
“Ai?” Tuyết Nhi gắng gượng hỏi, giọng nàng run rẩy.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rỉa và tiếng côn trùng kêu rỉ rả trong đêm. Bóng người đó từ từ lùi vào sâu trong bóng tối, rồi biến mất hoàn toàn, như thể chưa bao giờ tồn tại.
Tuyết Nhi thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nàỏi lãnh cung, chạy vội về phía Hình bộ. Trong đầu nàng, những câu hỏi cứ xoay vần: ai là người đã đứng đó? Họ muốn gì? Có phải họ đang theo dõi nàng, hay họ đang bảo vệ một bí mật nào đó?
Khi nàng về đến phòng làm việc, trời đã gần sáng. Nàng ngồi xuống bàn, mở cuốn sổ ra, viết vội những gì nàng vừa thấy. Nhưng bàn tay nàng run quá, từng chữ nguệch ngoạc như những con rắn. Nàng cố gắng trấn tĩnh lại, hít thở sâu.
Chiếc trâm vẫn nằm trong tay áo nàng. Nàng rút nó ra, đặt lên trang giấy trắng. Ánh nến mờ ảo chiếu vào những đường nét tinh xảo, làm nổi bật vệt máu đã khô. Nàng đưa tay chạm vào cánh hoa, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc bích.
“Có một bí mật đang bị chôn vùi,” nàng thì thầm với chính mình, “và tôi sẽ tìm ra nó, dù có phải trả giá bằng mạng sống của tôi.”
Nàng cất chiếc trâm vào hộp kín, dưới đáy tủ sách. Rồi nàng thổi tắt nến, nằm xuống giường. Nhưng mắt nàng không thể nhắm lại. Trong đầu nàng, hình ảnh khuôn mặt người phụ nữ chết, nụ cười đáng sợ trong bóng tối và vương gia lạnh lùng cứ xoay vần, không ngừng.
Nàng biết rằng cuộc điều tra còn dài và mối nguy hiểm còn nhiều hơn nàng tưởng. Nhưng nàng cũng biết rằng nếu nàng dừng lại, nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.
Nàng thở dài, nhắm mắt lại. Ngoài trời, tiếng gà gáy vang lên, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Và với nàng, một cuộc chiến mới cũng vừa mới bắt đầu.