Bình minh hắt lên những tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ hoàng cung. Lâm Tuyết Nhi thức dậy từ khi trời còn chưa sáng, mắt thâm quầng vì một đêm trằn trọc. Hình ảnh chiếc trâm ngọc bích dính máu cứ ám ảnh nàng, cùng với lời cảnh cáo của Hoàng Phúc Dương vẫn còn văng vẳng bên tai. Nàng biết mình không thể dừng lại, nhưng cũng hiểu rằng nếu hành động một mình, nàng có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Tiếng bước chân vội vã ngoài hành lang khiến nàng giật mình. Lý Minh Đức, lão thái giám già nhất cung, đang đứng đó với vẻ mặt đầy ẩn ý. Ông ta đã phục vụ trong cung từ thời tiên đế, chứng kiến biết bao thăng trầm của hậu cung. Nếu có ai biết về người phụ nữ chết trong lãnh cung, thì chỉ có thể là ông ta.
Tuyết ôm chú, bước ra ngoài. Nàng tìm đến khu vườn phía tây hoàng cung, nơi Lý Minh Đức thường ngồi tĩnh tọa vào mỗi buổi sáng. Quả nhiên, ông ta đang ngồi dưới gốc cây tùng già, tay cầm một tách trà nghi ngút khói.
"Lâm đại nhân," Lý Minh Đức ngẩng lên, giọng khàn đặc. "Lão thân biết thế nào người cũng sẽ tìm đến."
Tuyết Nhi ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện, hít một hơi thật sâu. Mùi hương trà thoang thoảng hòa lẫn với mùi đất ẩm sau đêm mưa. "Lý công công, tôi muốn hỏi người về người phụ nữ chết trong lãnh cung đêm qua."
Đôi mắt già nua của Lý Minh Đức khẽ động, nhưng ông ta vẫn giữ vẻ mặt bình thản. "Lâm đại nhân, có những chuyện không nên biết thì tốt nhất đừng hỏi. Hoàng cung này có nhiều bí mật còn hơn cả số gạch lát dưới chân người."
"Tôi là nữ quan Hình bộ," Tuyết Nhi kiên quyết. "Phát hiện tử thi mà không điều tra, đó là trái với chức trách của tôi."
"Chức trách?" Lý Minh Đức cười nhạt, đặt tách trà xuống. "Lâm đại nhân, người có biết vì sao lão thân sống được đến tuổi này không? Vì lão thân biết lúc nào nên thấy, lúc nào nên mù. Biết lúc nào nên nghe, lúc nào nên điếc."
Tuyết Nhi nhìn thẳng vào mắt ông ta. "Nhưng tôi không thể làm ngơ trước một mạng người. Người phụ nữ ấy, bà ta là ai?"
Một khoảng lặng kéo dài. Gió thổi qua làm những chiếc lá khô xào xạc dưới chân. Lý Minh Đức thở dài, như một cái cây già sắp gãy trước gió.
"Lão thân chỉ biết… người phụ nữ ấy từng là cung nữ thân cận của Trần Ngọc Hân, một trong những phi tần có thế lực nhất hậu cung hiện nay."
Tim Tuyết Nhi đập mạnh. Trần Ngọc Hân? Nàng đã từng nghe về bà ta, vị phi tần xinh đẹp nhưng nổi tiếng tàn nhẫn, người đang nắm giữ nhiều quyền lực trong hậu cung, qua đời. Nếu nạn nhân có liên quan đến Trần Ngọc Hân, vụ án này càng trở nên phức tạp.
"Tại sao một cung nữ của Trần phi lại chết trong lãnh cung?" Tuyết Nhi hỏi tiếp.
Lý Minh Đức lắc đầu. "Lão thân không biết. Và nếu người còn muốn sống, lão khuyên người cũng đừng tìm hiểu thêm."
"Nhưng..."
"Lâm đại nhân!" Giọng Lý Minh Đức bỗng trở nên nghiêm khắc. "Người có biết lãnh cung đó là nơi giam giữ ai không? Là nơi Hoàng thượng giam công chúa Ngọc Hoa, con gái của tiên hoàng hậu, suốt mười năm qua!"
Tuyết Nhi sững sờ. Công chúa Ngọc Hoa? Nàng chưa từng nghe nói đến vị công chúa này. Khi nàng vào cung, mọi người chỉ nhắc đến các hoàng tử và công chúa do các phi tần khác sinh ra.
"Chuyện này là bí mật của hoàng tộc," Lý Minh Đức nói nhỏ hơn, mắt liếc nhìn xung quanh. "Công chúa Ngọc Hoa bị giam vì tội mưu phản, nhưng không ai biết sự thật ra sao. Và cái chết đêm qua có liên quan đến công chúa."
"Nhưng làm sao một cung nữ của Trần phi có thể vào lãnh cung gặp công chúa?"
"Đó là điều lão thân không thể giải thích." Lý Minh Đức đứng dậy, ống vào gốc cây. "Lão thân đã nói quá nhiều rồi. Nếu còn khôn ngoan, Lâm đại nhân hãy quên đi những gì mình thấy. Đừng để bản thân rơi vào vòng xoáy này."
Nói xong, ông bỏ đi, để lại Tuyết Nhi ngồi đó với hàng ngàn câu hỏi trong đầu. Nàng nhìn theo bóng lưng còng của lão thái giám, cảm thấy như mình vừa mở ra một cánh cửa dẫn vào mê cung tăm tối.
Trong lòng nàng dậy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nhưng trên hết, sự tò mò và lòng chính trực thôi thúc nàng phải tiếp tục. Là một nữ quan Hình bộ, nàng đã tuyên thệ sẽ bảo vệ công lý, dù có phải đối đầu với bất kỳ thế lực nào.
Tuyết Nhi đứng dậy, định rời khỏi khu vườn thì bất ngờ nhìn thấy một bóng người lướt qua phía xa. Đó là Hoàng Phúc Dương, vương gia lạnh lùng, đang đi về hướng Lãnh Cung với vẻ mặt đầy suy tư. Hắn không mặc triều phục, chỉ khoác một chiếc áo choàng đen, dáng đi nhanh nhẹn nhưng cẩn trọng.
Hắn cũng đang điều tra?
Tuyếóng cây, lặng lẽ bám theo. Trái tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời còn se lạnh. Nàng biết việc theo dõi một vương gia là hành động liều lĩnh, nhưng nàng phải biết hắn đang làm gì.
Hoàng Phúc Dương đi vòng qua lãnh cung, không vào thẳng cửa chính mà tiến về phía một khu vườn phía đông. Nơi đó có một gốc liễu già, cành lá rũ xuống như những sợi tóc dài của một người đàn bà đau khổ. Hắn dừng lại dưới gốc liễu, cúi xuống như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Tuyết Nhi nấp sau một bụi cây gần đó, nín thở quan sát. Nàng thấy Hoàng Phúc Dương lấy từ trong áo ra một mảnh giấy, xem xét rồi nhét lại. Sau đó, hắn quay người bỏ đi, không thèm liếc nhìn xung quanh.
Đợi cho đến khi bóng hắn khuất hẳn, Tuyết Nhi mới dám thở ra. Nàng bước ra khỏi bụi cây, tiến đến gốc liễu già. Đất dưới gốc cây có vẻ mới được xới lên, có lẽ vừa có người đào bới. Nàng cúi xuống, dùng tay hất đất và chạm phải một vật cứng.
Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, được chôn nông dưới lớp đất ẩm. Tuyết Nhi mở chiếc hộp ra. Bên trong là một cuốn sổ da đã cũ, bìa phai màu vì thời gian. Nở trang đầu tiên, nhưng chữ viết đã mờ, chỉ đọc được một câu: "Ngày đầu tiên bị giam trong lãnh cung. Ta không biết mình có thể sống sót không."
Nhật ký của công chúa Ngọc Hoa?
Tim Tuyết Nhi như ngừng đập. Nàng vội nhét cuốn sổ vào ngực áo, rồi nhanh chóng rời khỏi nơi đó. Nhưng vừa đi được vài bước, nàng nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau.
"Lâm đại nhân, cô đang làm gì ở đây?"
Giọng nói lạnh lùng ấy chẳng lạ gì với nàng, tuyệt đối đối diện với đôi mắt sắc bén của Hoàng Phúc Dương. Hắn đã quay lại và bây giờ, nàng rơi vào thế khó.
"Tôi… tôi chỉ tản bộ," Tuyết Nhi cố gắng giữ bình tĩnh.
"Tản bộ?" Hoàng Phúc Dương cười nhạt, bước đến gần nàng. "Tản bộ ở khu vực lãnh cung, dưới gốc liễu già mà tôi vừa đứng? Cô nghĩ tôi tin sao?"
Tuyết Nhi nuốt khan, cảm nhận cuốn sổ đang ép chặt vào ngực mình. Nàng biết nếu hắn phát hiện ra, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn.
"Vương gia, người cũng đang điều tra, đúng không?" Nàng đánh liều nói thẳng. "Tôi thấy người đến đây trước."
Mắt Hoàng Phúc Dương nheo lại, một tia ngạc nhiên thoáng qua. "Cô theo dõi tôi?"
"Chẳng qua là tình cờ gặp thôi," Tuyết Nhi nói dối. "Nhưng có vẻ chúng ta có chung mục đích. Vậy sao không hợp tác?"
Hoàng Phúc Dương bật cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. "Hợp tác? Cô nghĩ mình là ai mà dám đề nghị hợp tác với tôi? Một nữ quan nhỏ nhoi vừa vào Hình bộ vài ngày?"
"Tôi là người phát hiện," Tuyết Nhi nói, giọng đầy kiên định. "Tôi có quyền điều tra. Và nếu vương gia có bí mật gì muốn che giấu, tôi sẽ không để yên."
"Đe dọa tôi?" Hoàng Phúc Dương bước đến gần hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân. Hắn cao hơn nàng cả cái đầu, và đôi mắt đen láy của hắn nhìn xuống nàng như muốn xuyên thủng tâm can. "Cô có biết rằng chỉ một câu nói của tôi với Hoàng thượng, cô có thể mất đầu không?"
Tuy nhiên, vẫn không lùi bước. "Tôi biết. Nhưng tôi tin rằng vương gia không phải là người độc đoán như vậy."
Hoàng Phúc Dương im lặng nhìn nàng một lúc lâu. Trong mắt hắn, nàng thấy một sự phức tạp khó hiểu, như thể hắn đang đấu tranh với chính mình.
"Lâm Tuyết Nhi," hắn nói, giọng trầm xuống. "Cô có biết vì sao tôi cản trở cô không? Không phải vì tôi muốn che đậy tội ác, mà vì tôi muốn bảo vệ cô. Vụ án này lớn hơn cô tưởng rất nhiều."
"Bảo vệ tôi?" Tuyết Nhi ngạc nhiên.
"Đúng vậy," Hoàng Phúc Dương thở dài, quay lưng đi. "Nhưng có vẻ cô không biết điều đó. Nếu cô còn muốn sống, hãy về phủ của mình và quên đi những gì đã thấy. Đừng dại dột mà tiếp tục."
Nói xong, hắn bước đi nhanh, để lại Tuyết Nhi đứng đó với cảm xúc hỗn độn. Nàng không biết có nên tin hắn hay không. Nhưng cuốn sổ trong ngực áo như một lời nhắc nhở rằng nàng đã đi quá xa để quay lại.
Khi trời đã tối hẳn, Tuyết Nhi trở về phòng riêng, khóa chặt cửa lại. Nàng lấy cuốn sổ ra, đặt trên bàn dưới ánh đèn dầu leo lét. Trang giấy đã ố vàng, nét chữ nguệch ngoạc nhưng vẫn có thể đọc được.
Nhật ký bắt đầu từ mười năm trước, khi công chúa Ngọc Hoa mới mười sáu tuổi. Nàng viết về cuộc sống trong lãnh cung, sự cô đơn và đau khổ. Nhưng điều khiến Tuyết Nhi chú ý là những dòng chữ về một bí mật mà công chúa phát hiện ra trước khi bị giam.
"Ngày ấy, ta vô tình nghe được cuộc nói chuyện của mẹ kế, Trần Ngọc Hân. Bà ta đang bàn mưu với một người đàn ông lạ mặt. Họ nói về một âm mưu lớn, một âm mưu có thể lật đổ cả triều đình. Ta hoảng sợ, định chạy trốn thì bị phát hiện. Ngày hôm sau, ta bị giam vào lãnh cung với tội danh mưu phản."
Tuyết Nhi đọc đến đó, lạnh sống lưng. Trần Ngọc Hân không chỉ là phi tần thế lực mà còn có thể đang âm mưu phản loạn? Và công chúa Ngọc Hoa là nhân chứng duy nhất?
Nhưng tại sao Trần Ngọc Hân lại giết cung nữ của mình? Có phải cung nữ đó biết quá nhiều? Hay cô ta đã cố gắng giúp công chúa trốn thoát?
Trong lúc Tuyết Nhi đang chìm đắm, bỗng có tiếng gõ cửa. Nàng giật mình, vội giấu cuốn sổ dưới gối.
"Ai đó?"
Không có tiếng trả lời. Chỉ có một tờ giấy được nhét, rơi nhẹ xuống nền đất. Tuyết Nhi cầm lên, mở ra xem.
Chỉ có một dòng chữ viết vội: "Hãy nhìn dưới gốc liễu già phía đông lãnh cung."
Tuyết Nhi sững người. Đó chính là nơi nàng vừa tìm thấy cuốn sổ. Nhưng ai đã viết mảnh giấy này? Và tại sao lại nhắn cho nàng?
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng chỉ thấy bóng đêm mênh mông và những cơn gió lạnh lùa vào. Một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng nàng. Có ai đó đang theo dõi nàng, biết mọi hành động của nàng. Có thể là Hoàng Phúc Dương, có thể là Trần Ngọc Hân, hoặc có thể là người khác.
Nhưng dù sao đi nữa, nàng đã có manh mối quan trọng. Và nàng sẽ không dừng lại, dù có phải đối mặt với hiểm nguy.
Đêm đó, Tuyết Nhi không tài nào ngủ được. Nàng cứ nghĩ về những gì mình đã đọc, về công chúa Ngọc Hoa đáng thương, về Trần Ngọc Hân xảo quyệt và về Hoàng Phúc Dương đầy bí ẩn. Nàng biết rằng bí mật dưới gốc liễu già chỉ là phần nổi của tảng băng. Những gì ẩn sâu bên dưới còn kinh khủng hơn nhiều.
Khi tiếng gà gáy vang lên từ xa, Tuyết Nhi quyết định. Nàng sẽ tìm đến gốc liễu già một lần nữa, không phải vào ban ngày mà vào đêm tối, khi mọi người đều ngủ say. Nàng sẽ đào sâu hơn, tìm kiếm những manh mối còn sót lại.
Và nếu có gặp Hoàng Phúc Dương ở đó, nàng sẽ nói thẳng với hắn: hợp tác hay không, nàng vẫn sẽ tiếp tục. Bởi vì công lý không thể chờ đợi.
Trong bóng tối, Tuyết Nhi thắp một ngọn nến, mở cuốn sổ ra đọc tiếp. Những dòng chữ cuối cùng của công chúa Ngọc Hoa khiến nàng rùng mình:
"Ta biết mình sẽ không sống được lâu. Bọn chúng sẽ tìm cách giết ta. Nhưng ta đã giấu bằng chứng quan trọng nhất dưới gốc liễu già, nơi mẹ ta từng hẹn gặp con nhỏ. Mong rằng một ngày nào đó, có người sẽ tìm thấy nó. Mong rằng sự thật sẽ được phơi bày."
Tuyết Nhi gấp cuốn sổ lại, lòng đầy quyết tâm. Nàng sẽ tìm ra bằng chứng đó, dù có phải đánh đổi bằng mạng sống của mình.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, Tuyết Nhi mặc một bộ y phục đơn giản, lặng lẽ rời khỏi phòng. Nàng đi về hướng Lãnh cung, trái tim đập thình thịch vì hồi hộp.
Nhưng vừa đến cổng lãnh cung, nàng đã thấy Hoàng Phúc Dương đứng đó, tay cầm một chiếc xẻng nhỏ, mắt nhìn nàng đầy ẩn ý.
"Tôi biết thế nào cô cũng đến," hắn nói, giọng khàn đặc.
Tuyết Nhi nhìn hắn, không né tránh. "Vương gia cũng vậy."
Hoàng Phúc Dương im lặng một lúc, rồi bất ngờ nói: "Hợp tác thì hợp tác. Nhưng phải theo cách của tôi."
Tuyết Nhi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nàng gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: dù là hợp tác hay đối đầu, nàng cũng sẽ tìm ra sự thật.
Cả hai cùng nhau bước về phía gốc liễu già, dưới bầu trời u ám của hoàng cung, nơi những bí mật động trời đang chờ được khám phá. Và phía xa, từ một góc tối, đôi mắt của Trần Ngọc Hân đang theo dõi họ, với một nụ cười lạnh lùng trên môi.