Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Án Mạng Trong Cung

Manh mối dưới gốc liễu

2736 từ

Hoàng cung về đêm vốn dĩ đã tĩnh mịch, nhưng khu vực gần Lãnh cung còn tĩnh mịch hơn gấp bội. Tiếng gió rít qua những tán liễu già nghe như tiếng ai oán của những linh hồn chưa siêu thoát. Tuyết Nhi đứng lặng dưới gốc liễu cổ thụ mà Lý Minh Đức đã chỉ, lòng nàng đầy những suy tư rối bời.

Lão thái giám đã khuyên nàng dừng lại, nhưng nàng không thể. Mỗi lần nhắm mắt, nàng lại thấy khuôn mặt trắng bệch của người phụ nữ chết trong lãnh cung, đôi mắt mở to như muốn nói điều gì đó. Và chiếc trâm ngọc bích dính máu kia, nó là manh mối duy nhất nàng có.

Nàng quỳ xuống. Bà chạm vào lớp đất ẩm dưới gốc liễu. Đất ở đây xốp lạ thường, như vừa được xới lên không lâu. Mùi đất ẩm hòa lẫn với mùi rêu mốc của những bức tường đá cũ kỹ bao quanh lãnh cung. Không khí nặng nề, ẩm thấp, như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực nàng.

“Nàng định làm gì ở đây?”

Giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau khiến Tuyết Nhi giật mình. Nàng quay phắt lại, tay đã đặt lên chuôi dao găm giấu trong tay áo.

Hoàng Phúc Dương đứng đó, dưới ánh trăng lưỡi liềm, bóng hắn đổ dài trên mặt đất như một bóng ma. Hắn mặc một chiếc áo bào đen giản dị, mái tóc dài buông xõa, khác hẳn với vẻ uy nghiêm thường ngày. Đôi mắt hắn sắc như lưỡi kiếm, nhìn xoáy vào nàng.

“Vương gia.” Tuyết Nhi hít một hơi sâu, cố giữ giọng bình thản. “Sao ngài lại ở đây?”

“Ta hỏi trước.” Hắn bước tới gần, mỗi bước chân đều đặn như nhịp trống. “Nàng đến đây làm gì?”

Tuyếự. Nàng biết mình không thể nói dối người đàn ông này. Hắn quá sắc sảo, quá tinh tường. Nhưng nàng cũng không thể nói thật, vì nàng không biết hắn đứng về phía nào.

“Tôi… tôi chỉ muốn tìm kiếm thêm manh mối.” Cuối cùng, nàng chọn cách nói một nửa sự thật.

Hoàng Phúc Dương khẽ nhếch môi, không rõ là cười hay khinh. “Manh mối dưới gốc liễu?” Hắn chỉ tay xuống đất. “Ai nói với nàng?”

“Không ai cả.” Tuyết Nhi đáp nhanh, nhưng ánh mắt nàng đã lỡ liếc nhẹ về phía tây, nơi có căn phòng nhỏ của Lý Minh Đức.

Một thoáng hiểu ra lóe lên trong mắt Hoàng Phúc Dương. Hắn gật đầu chậm rãi. “Lão thái giám già đó. Đúng là hắn biết nhiều chuyện hơn bất cứ ai trong hoàng cung này.”

Tuyết Nhi không phủ nhận. Nàng cúi xuống, tiếp tục đào. Đất dưới móng tay nàng đen kịt, ẩm ướt. Bỗng nhiên, đầu ngón tay nàng chạm phải một vật cứng.

Tim nàng đập mạnh.

Nàng vội vàng moi đất ra và dần dần, một chiếc hộp gỗ nhỏ lộ diện. Nó được bọc trong một lớp vải dầu đã mục nát, có lẽ để chống ẩm. Kích thước chỉ bằng bàn tay, nhưng nặng hơn nàng tưởng.

“Đưa đây.” Hoàng Phúc Dương giơ tay ra.

Tuyết Nhi ôm chặt chiếc hộp vào ngực. “Không được. Đây là do tôi tìm thấy.”

“Nàng tìm thấy trên đất của hoàng cung.” Giọng hắn vẫn lạnh lùng, nhưng có chút kiên nhẫn. “Và nếu ta muốn, ta có thể lấy nó ngay lúc này, bằng vũ lực nếu cần.”

Tuyết Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn. Nàng thấy trong đó không chỉ có lạnh lùng mà còn có một tia tò mò. Hắn cũng muốn biết trong hộp có gì.

“Chúng ta cùng xem.” Nàng đề nghị. “Nhưng tôi sẽ giữ nó.”

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài. Gió thổi qua tán liễu, làm những chiếc lá khô xào xạc như thì thầm những lời bí mật. Cuối cùng, Hoàng Phúc Dương gật đầu.

“Được.”

Tuyết Nhi thở phào nhẹ nhõm. Nàng cẩn thận mở chiếc hộp. Lớp vải dầu đã mủn ra, để lại những mảng nâu đen trên tay nàng. Chiếc khóa nhỏ bằng đồng đã rỉ sét. Nàng phải dùng lực mới bật được nó ra.

Nắp hộp mở ra, một mùi giấy mốc và mực khô lâu ngày tỏa ra, hòa lẫn với mùi gỗ mục. Bên trong là một tập giấy đã ố vàng, được gấp gọn gàng. Tuyết Nhi nhẹ nhàng lấy ra, mở ra đọc.

Những dòng chữ viết tay nắn nót nhưng có chỗ run rẩy, như thể người viết đang trong tình trạng vô cùng sợ hãi hoặc đau đớn.

“Ngày 15 tháng 3, năm thứ bảy. Hội bị giam trong căn phòng này. Mẫu hậu nói rằng bệ hạ sẽ đến thăm ta, nhưng ta biết đó là lời nói dối. Bệ hạ đã không còn yêu thương ta nữa. Có lẽ chưa bao giờ yêu thương.”

Tuyết Nhi liếc nhanh xuống cuối trang. Ký tên: “Ngọc Hoa.”

Nàng ngừng đọc, nhìn lên Hoàng Phúc Dương. Mắt hắn cũng đang nhìn chằm chằm vào những dòng chữ, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

“Công chúa Ngọc Hoa.” Tuyết Nhi thì thầm. “Nàng ấy đã bị giam ở đây suốt mười năm.”

Hoàng Phúc Dương không trả lời. Hắn chỉ đưa tay ra. Lần này Tuyết Nhi không phản đối. Nàng đưa cho hắn tập giấy.

Hắn đọc nhanh hơn nàng, mắt lướt qua từng trang. Đôi lông mày rậm của hắn cau lại, khóe môi mím chặt. Khi đọc đến trang cuối cùng, hắn dừng lại, mắt mở to, tay siết chặt tờ giấy đến mức nó nhăn nhúm.

“Có chuyện gì vậy?” Tuyết Nhi hỏi, lo lắng nhìn hắn.

Hoàng Phúc Dương không trả lời ngay. Hắn đọc lại một lần nữa, như thể không tin vào mắt mình. Rồi hắn đưa tờ giấy cho nàng, tay vẫn còn hơi run.

“Đọc đi.”

Tuyết Nhi cầm lấy, đọc. Dòng chữ ở cuối cùng viết vội vã, nét chữ xiêu vẹo, khác hẳn với những trang trước.

“Nếu ai đó tìm thấy cuốn nhật ký này, xin hãy tin ta. Ta không hề điên. Mẫu hậu đã giam ta ở đây vì ta biết quá nhiều. Ta biết về cái chết của Hoàng hậu Vân Phi. Ta biết về đứa trẻ chết non. Ta biết ai đã giết chúng. Đó là Trần Ngọc Hân. Nàng ta đã hạ độc Hoàng hậu, đã giết đứa trẻ trong bụng bà ta. Và nàng ta muốn giết ta để bịt miệng. Xin hãy cứu ta. Xin hãy nói với bệ hạ sự thật.”

Trần Ngọc Hân. Cái tên đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Tuyết Nhi. Nàng nhớ lại lời của Lý Minh Đức: nạn nhân trong lãnh cung từng là cung nữ thân cận của Trần Ngọc Hân. Bây giờ, cuốn nhật ký của công chúa Ngọc Hoa lại tố cáo chính phi tần đó đã giết hoàng hậu.

“Đây là bằng chứng rất nghiêm trọng.” Tuyết Nhi nói, giọng khàn đặc. “Nếu những gì công chúa viết là sự thật, thì Trần Ngọc Hân đã phạm tội tày đình.”

Hoàng Phúc Dương đưa dương, vẻ mặt mệt mỏi. “Nàng có biết tại sao Trần Ngọc Hân lại có quyền lực như vậy trong hậu cung không?”

Tuyết Nhi lắc đầu.

“Vì nàng ta là em gái của Trần đại tướng quân, người nắm giữ một nửa binh quyền trong triều.” Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng. “Và nàng ta đã sinh cho bệ hạ một hoàng tử, người thừa kế duy nhất hiện nay.”

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Tuyết Nhi. Nàng hiểu ngay ý của Hoàng Phúc Dương. Nếu tố cáo Trần Ngọc Hân, nàng sẽ không chỉ đối đầu với một phi tần quyền lực mà còn với cả một thế lực quân sự hùng mạnh. Và người duy nhất có thể bảo vệ nàng là Hoàng thượng, nhưng Hoàng thượng lại là cha của đứa trẻ đó, là người có thể mất đi người thừa kế nếu sự thật được phơi bày.

“Nhưng công lý phải được thực thi.” Tuyết Nhi kiên quyết. “Hoàng hậu đã chết, đứa trẻ vô tội đã chết, và bây giờ một cung nữ vô tội cũng chết. Chúng ta không thể để Trần Ngọc Hân tiếp tục gây tội ác.”

Hoàng Phúc Dương nhìn nàng một lúc lâu, ánh mắt vừa có sự khâm phục, vừa có sự lo lắng. “Nàng thực sự không sợ chết sao?”

“Tôi sợ.” Tuyết Nhi thành thật. “Nhưng tôi sợ sự bất công hơn. Tôi sợ nhìn thấy người vô tội chết oan uổng mà không làm gì được.”

Gió lại thổi qua, mạnh hơn trước. Những cành liễu quất vào mặt họ như những hình. Từ xa xa, tiếng chuông chùn, báo hiệu giờ tý.

“Chúng ta phải giấu cuốn nhật ký này ở nơi an toàn.” Hoàng Phúc Dương quyết định. “Không được mang vào cung. Trần Ngọc Hân có tai mắt khắp nơi.”

“Nhưng ai cũng nguy hiểm.” Tuyếĩ. “Có một nơi, nhưng tôi cần thời gian.”

“Bao lâu?”

“Một ngày.”

Hoàng Phúc Dương gật đầu. “Được. Ta sẽ giữ nó cho đến ngày mai. Nhưng nàng phải hứa với ta một điều.”

“Điều gì?”

“Đừng hành động một mình. Trần Ngọc Hân nguy hiểm hơn nàng tưởng. Nàng ta có thể giết người mà không để lại dấu vết.” Mắt hắn tối lại. “Ta biết vì ta đã từng chứng kiến.”

Tuyết Nhi nhìn vào mắt hắn, thấy trong đó có một nỗi đau sâu thẳm mà hắn cố giấu. “Ngài đã từng mất ai đó vì Trần Ngọc Hân?”

Hoàng Phúc Dương không trả lời. Hắn chỉ đưa chiếc hộp gỗ cho nàng. “Cất đi. Và nhớ lời ta.”

Tuyết Nhi nhận lấy, cẩn thận giấu vào trong áo. Nàng cảm nhận được hơi ấm của chiếc hộp qua lớp vải, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề trên vai.

“Cảm ơn ngài.” Nàng nói khẽ.

“Đừng cảm ơn vội.” Hoàng Phúc Dương quay lưng, bước đi. “Sáng mai, mọi chuyện có thể thay đổi.”

Hắn đi khuất vào bóng tối, để lại Tuyết Nhi một mình dưới gốc liễu. Nàng đứng đó, lòng ngổn ngang trăm mối. Cuốn nhật ký trong tay nàng như một quả bom nổ chậm, có thể phá hủy cả hoàng cung hoặc phá hủy chính nàng.

Nàng quyết định quay về phòng mình. Trên đường đi, nàng cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trái tim nàng đập như trống trận. Mỗi bóng cây, mỗi góc tường dường như ẩn chứa những con mắt đang theo dõi nàng.

Khi nàng đột nhiên đi vào hành lang nhỏ hẹp, nàng chợt nghe thấy tiếng thì thầm. Nàng dừng lại, nép mình vào bóng tối.

“Phi tần nói rồi, phải theo dõi nữ quan đó.” Một giọng nam khàn khàn.

“Nhưng nàng ta chỉ là một nữ quan nhỏ bé, có gì mà phải lo lắng?” Giọng khác.

“Đừng hỏi nhiều. Cứ làm theo lệnh. Nếu nàng ta phát hiện ra điều gì, chúng ta sẽ phải xử lý.”

Tim Tuyết Nhi lạnh đi. Trần Ngọc Hân đã cho người theo dõi nàng. Nàng phải cẩn thận hơn nữa.

Nàng lặng lẽ rút lui, đi vòng qua một con đường khác để về phòng. Khi đã an toàn trong bốn bức tường, nàng mới dám thở phào.

Nàng đặt chiếc hộp gỗ lên bàn, mở ra đọc lại cuốn nhật ký một lần nữa. Mỗi dòng chữ như một tiếng kêu cứu từ quá khứ, từ một công chúa bị giam cầm suốt mười năm. Những mô tả về cuộc sống trong lãnh cung thật chi tiết, thật đau đớn. Công chúa Ngọc Hoa đã phải chịu đựng sự cô đơn, sợ hãi và tuyệt vọng trong suốt thời gian đó.

Nhưng có một điều khiến Tuyết Nhi băn khoăn. Tại sao cuốn nhật ký này lại được chôn dưới gốc liễu, chứ không phải giấu trong lãnh cung? Và tại sao Lý Minh Đức lại biết về nó?

Nàng quyết định sáng mai sẽ tìm gặp lão thái giám một lần nữa. Nhưng trước hết, nàng cần nghỉ ngơi. Ngày mai sẽ là một ngày dài.

Nàng nằm xuống giường, nhưng không thể ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, nàng lại thấy những hình ảnh: khuôn mặt người phụ nữ chết, cuốn nhật ký của công chúa, ánh mắt lạnh lùng của Hoàng Phúc Dương và nụ cười độc ác của Trần Ngọc Hân mà nàng chưa từng gặp nhưng đã hình dung ra.

Bên ngoài, gió vẫn thổi, mang theo những âm thanh kỳ lạ của hoàng cung về đêm. Tuyết Nhi mơ màng, rồi chìm vào giấc ngủ không yên.

Nàng mơ thấy mình đang chạy trong một hành lang dài vô tận, những cánh cửa đóng chặt, những bóng đen đuổi theo. Phía trước, một ánh sáng le lói. Nàng chạy về phía đó, nhưng khi đến gần, nó biến mất, để lại nàng trong bóng tối hoàn toàn.

Nàng giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa.

Bên ngoài, trời đã tờ mờ sáng. Nhưng có một thứ gì đó khác lạ. Nàng ngửi thấy mùi khói.

Nàng vội vàng mở cửa sổ. Và rồi nàng đông cứng lại.

Từ phía lãnh cung, một cột khói đen bốc lên cao, cuồn cuộn như một con rồng khổng lồ đang vươn mình. Ngọn lửa đỏ rực cháy, thiêu rụi mọi thứ trên đường đi.

Lãnh cung đang bốc cháy.

Tuyết Nhi chạy ra ngoài, không kịp mặc áo khoác. Nàng lao về phía đám cháy, lòng đầy kinh hoàng. Cuốn nhật ký! Những bằng chứng! Nàng đã mang nó về phòng, nhưng liệu có còn thứ gì khác trong lãnh cung mà nàng chưa kịp tìm thấy?

Khi nàng đến nơi, lửa đã bao trùm toàn bộ khu lãnh cung. Những bức tường đá cũ kỹ nứt nẻ vì sức nóng, mái ngói rơi lả tả, tạo ra những âm thanh như tiếng nổ. Những người hầu và lính canh đang cố gắng dập lửa, nhưng nước không thể thắng được ngọn lửa đang hoành hành.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Tuyết Nhi hỏi một người lính gần đó.

“Không rõ, thưa nữ quan.” Người lính đáp, mặt đầy tro bụi. “Lửa bắt đầu từ nửa đêm, nhưng mãi đến gần sáng mới bùng phát dữ dội.”

Nửa đêm. Đúng lúc nàng và Hoàng Phúc Dương rời khỏi khu vực này.

Tuyết Nhi nhìn quanh, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc. Và nàng thấy hắn. Hoàng Phúc Dương đứng ở một góc, cách đám cháy không xa, mắt nhìn thẳng vào ngọn lửa, vẻ mặt không thể đọc được.

Nàng bước tới gần hắn. “Vương gia.”

Hắn quay lại, nhìn nàng. Trong mắt hắn có một tia gì đó rất lạ, vừa như cảnh giác, vừa như thách thức.

“Nàng có cuốn nhật ký chứ?” Hắn hỏi ngay.

“Có, trong phòng tôi.”

“Tốt.” Hắn gật đầu. “Ít nhất nó đã không bị thiêu hủy.”

“Nhưng tất cả những bằng chứng khác…” Tuyết Nhi nhìn về phía đám cháy, lòng đau như cắt.

“Không còn nữa.” Hoàng Phúc Dương nói, giọng bình thản đến lạnh lùng. “Kẻ nào đó đã rất thông minh. Chúng biết rằng chúng ta đang tìm kiếm điều gì đó, nên đã tiêu hủy tất cả.”

“Trần Ngọc Hân.” Tuyết Nhi nghiến răng.

“Có thể. Nhưng cũng có thể là người khác.” Hoàng Phúc Dương nhìn nàng. “Trong hoàng cung này, không ai có thể tin tưởng được. Kể cả ta.”

Tuyết Nhi nhìn vào mắt hắn, tự hỏi liệu hắn có đang nói thật không. Nàng không biết. Nhưng nàng biết một điều: cuộc điều tra này đã trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Ngọn lửa vẫn cháy, thiêu rụi mọi dấu vết của tội ác. Nhưng nó không thể thiêu rụi được sự thật. Và Tuyết Nhi sẽ tìm ra sự thật đó, cho dù phải trả giá bằng mạng sống của mình.

Nàng quay lưng bỏ đi, để lại Vương gia đứng một mình trước đám cháy. Trong lòng nàng, một quyết tâm sắt đá đang hình thành.

Nàng sẽ tìm ra sự thật. Bằng mọi giá.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo dùng hình ảnh ngọn lửa và bóng tối để tạo căng thẳng tâm lý, đồng thời hé mở sự mâu thuẫn phức tạp giữa Tuyết Nhi và Hoàng Phúc Dương. Câu thoại "Trong hoàng cung này, không ai có thể tin tưởng được" chính là chìa khóa làm tăng vẻ đáng sợ của mưu đồ ẩn sau những bức tường vàng.

📖 Chương tiếp theo

Tuyết Nhi sẽ tiếp cận cuốn nhật ký bí mật để tìm ra sự thật, nhưng cô lại khát khao bị theo dõi trong bóng tối của cung cấm.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord