Đêm ấy, hoàng cung chìm trong tĩnh lặng đến rợn người.
Lâm Tuyết Nhi ngồi trước bàn gỗ trong phòng riêng, lật từng trang nhật ký cũ kỹ. Mùi giấy mốc hòa lẫn mùi mực khô phả vào mũi, khiến nàng cảm thấy như đang chạm vào những bí mật chôn vùi suốt mười năm trời. Ngọn đèn dầu leo lét hắt bóng xuống mặt giấy, soi rõ từng nét chữ nguệch ngoạc của công chúa Ngọc Hoa.
“Hôm nay mẫu hậu lại khóc suốt đêm. Nào đến, nói là bổ dưỡng. Ta thấy nàng ta cười, nụ cười ấy khiến ta lạnh sống lưng…”
Tuyết Nhi gấp cuốn nhật ký lại, lòng nặng trĩu. Trần Ngọc Hân đã hạ độc hoàng hậu, giết đứa trẻ chưa chào đời — một tội ác đủ để rơi đầu cả dòng họ. Nhưng chỉ có lời kể của một công chúa bị giam cầm, chẳng có chứng cứ vật chất nào. Lý Minh Đức từng dặn: “Cẩn thận với người của Trần phi, nàng ta có mắt khắp nơi.”
Nàng thở dài, đứng dậy đi thì bất chợt nghe tiếng la hét từ xa. Âm thanh ấy vọng qua lớp tường dày, ban đầu chỉ như tiếng gió rít, nhưng rồi nhanh chóng lớn dần thành những tiếng thét thảm thiết.
“Cháy! Cháy rồi! Cứu với!”
Tuyết Nhi vội vã lao ra ngoài. Cánh cửa phòng bật mở, một luồng khói đen cuồn cuộn tràn vào, cay xè mắt nàng. Nàng ho sặc sụa, lấy tay áo bịt mũi, chạy dọc theo hành lang. Bầu trời đêm nhuộm một màu đỏ rực, ánh lửa bập bùng từ phía đông hoàng cung, nơi có thư các cũ gần lãnh cung.
Những tỳ nữ chạy toán loạn, người xách nước, người khóc lóc thảm thiết. Một thái giám già lao qua, suýt đâm sầm vào nàng.
“Có chuyện gì?” Tuyết Nhi níu tay hắn lại.
“Thư… thư các cháy rồi! Lửa lớn lắm, không kịp cứu!” Hắn thở hổn hển, mặt mày xám ngoét.
Nàng buông tay, chân như đông cứng lại. Thư các cũ — nơi lưu trữ hồ sơ của Hình bộ suốt mấy chục năm qua, nơi có những bản án cũ, những lời khai chưa được xử lý. Và quan trọng hơn, đó là nơi nàng đã cất giấu một vài manh mối về cái chết trong lãnh cung.
“Không thể nào…” Tuyết Nhi thì thào, mắt nhìn về ngọn lửa đang bốc lên. Những tia lửa bắn ra như pháo hoa, hắt xuống mặt nàng một thứ ánh sáng lập lòe, đỏ quạch.
Nàng chạy về phía đó, bỏ ngoài tai những tiếng gọi ngăn lại của đám thị vệ. Gió đêm thổi mạnh, quạt cho ngọn lửa càng dữ dội hơn. Khi nàng đến nơi, thư các đã chìm trong biển lửa. Mái ngói đổ sập, những cây cột gỗ kêu răng rắc như sắp gãy. Hơi nóng hầm hập phả vào mặt, khiến da nàng như bỏng rát.
“Lui ra! Nguy hiểm lắm!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.
Nàng quay lại, thấy Hoàng Phúc Dương đứng đó, tay cầm một thanh kiếm, mắt nhìn nàng đầy phẫn nộ. Y phục của hắn xộc xệch, tóc mai lòa xòa, như thể vừa từ trên giường chạy xuống.
“Vương gia…” Tuyết Nhi thở gấp. “Người phải làm gì đó! Trong đó có hồ sơ—”
“Ta biết.” Hắn cắt lời, giọng lạnh tanh. “Nhưng không thể cứu được nữa. Lửa đã thiêu rụi tất cả.”
Nàng nhìn hắn, lòng đầy nghi hoặc. Sao hắn có thể bình thản đến thế? Hay hắn đã biết trước? Hay… chính hắn gây ra?
“Người có biết ai phóng hỏa không?” Tuyết Nhi hỏi, giọng nàng không giấu được sự gay gắt.
Hoàng Phúc Dương, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn xuyên thấu tâm can nàng. Hắn im lặng một lúc, rồi nói:
“Ngươi nghĩ ta làm gì?”
“Ta không nói thế.” Tuyết Nhi đáp, nhưng lòng nàng đang cuộn lên những con sóng nghi ngờ. Nàng nhớ lại những lời hắn nói hôm qua: “Trần Ngọc Hân có quyền lực lớn… đừng đụng vào nàng ta.” Phải chăng hắn đang bảo vệ kẻ đó? Hay hắn muốn tiêu hủy bằng chứng?
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía thư các, mái nhà cuối cùng đổ sập, tung ra một đám tàn lửa bay tứ tung. Đám đông thị vệ và cung nữ la hét, lùi lại. Tuyết Nhi cảm thấy một bàn tay nắm chặt cánh tay nàng, kéo nàng ra xa.
“Đi thôi, ở đây nguy hiểm.” Hoàng Phúc Dương nói. Giọng hắn không cho phép cãi lại.
Nàng để hắn kéo đi, nhưng trong lòng lửa giận vẫn âm ỉ. Khi họ đến một góc hành lang vắng, Tuyết Nhi giật tay ra, đối diện với hắn.
“Vương gia, ta biết người biết nhiều hơn những gì người nói.” Nàng nói với giọng tức giận. “Cái chết trong lãnh cung, cuốn nhật ký của công chúa, và bây giờ là đám cháy này. Có quá nhiều trùng hợp, người không thấy sao?”
Hoàng Phúc Dương nhìn nàng. Ánh mắt hắn tối lại. Hắn bước tới một bước, khuôn mặt gần sát nàng đến nỗi nàng có thể cảm nhận hơi thở ấm nóng của hắn phả vào má.
“Ngươi nghĩ ta là kẻ xấu?” Hắn hỏi, giọng thì thào nhưng đầy uy lực. “Ngươi nghĩ ta đứng về phía Trần Ngọc Hân?”
“Ta không biết.” Tuyết Nhi đáp, mắt nàng không lùi bước. “Nhưng mỗi lần ta tiến gần đến sự thật, người lại cản trở. Và bây giờ, thư các cháy, bằng chứng biến mất. Người có thể giải thích sao?”
Một thoáng đau đớn lướt qua mắt hắn, nhanh đến nỗi nàng suýt bỏ lỡ. Hắn lùi lại, quay mặt đi.
“Ngươi không hiểu gì cả.” Hắn nói, giọng đầy mệt mỏi. “Nhưng rồi ngươi sẽ hiểu. Nếu ngươi còn sống.”
Nói xong, hắn bỏ đi, để lại nàng đứng đó với những câu hỏi không lời giải đáp.
Sáng hôm sau, triều đình náo loạn. Hoàng thượng triệu tập tất cả các quan lại trong Hình bộ và các vương gia vào điện Thái Hòa. Tuyết Nhi đứng ở hàng cuối, lòng nặng trĩu.
Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, mặt mày u ám. Ông ta khoảng năm mươi tuổi, tóc đã điểm bạc, nhưng đôi mắt vẫn sắc như dao. Ông ta nhìn xuống đám quần thần, giọng vang vọng khắp điện.
“Đám cháy đêm qua đã thiêu rụi thư các, nơi lưu trữ hồ sơ của Hình bộ suốt ba mươi năm. Trẫm được biết có một vụ án mạng trong lãnh cung đang được điều tra, phải không?”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tuyết Nhi. Nàng cảm thấy máu dồn lên mặt, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh. Nàng bước ra, quỳ xuống.
“Bẩm Hoàng thượng, đúng vậy. Một nữ nhân đã chết trong lãnh cung, và thần đang điều tra vụ việc.”
Hoàng thượng gật đầu, mắt không rời nàng. “Trẫm ra lệnh, từ nay vụ án này sẽ do Hình bộ và vương gia Hoàng Phúc Dương cùng phụ trách. Mọi thông tin phải được bẩm báo trực tiếp cho trẫm. Có ai phản đối không?”
Cả điện im lặng. Tuyết Nhi liếc sang Hoàng Phúc Dương, thấy hắn đứng thẳng, mặt không cảm xúc. Nàng biết rõ: đây vừa là cơ hội, vừa là cạm bẫy. Hợp tác với hắn, nàng có thể tiến gần hơn đến sự thật, nhưng cũng có thể bị hắn chôn vùi.
“Thần tuân chỉ.” Tuyết Nhi và Hoàng Phúc Dương đồng thanh nói.
Tan triều, nàng bước ra khỏi điện, lòng đầy suy tư. Ánh nắng xuống sân rồng, nhưng nàng chẳng cảm thấy ấm áp chút nào. Những bí mật của hoàng cung đang dần hé lộ, nhưng mỗi bước đi đều phải cẩn trọng.
Đột nhiên, một tỳ nữ nhỏ chạy đến, thì thầm vào tai nàng: “Lâm đại nhân, có người muốn gặp người ở gốc liễu cạnh hồ Nguyệt.”
Tuyết Nhi nhíu mày. Ai lại hẹn nàng ở đó? Nàng gật đầu, rảo bước theo tỳ nữ. Khi đến nơi, nàng thấy Lý Minh Đức đang đứng đó, tay cầm một chiếc túi vải.
“Lão thái giám?” Tuyết Nhi ngạc nhiên. “Người gọi ta?”
Lý Minh Đức quay lại, mặt ông ta tái mét, mắt đầy lo lắng. Ông ta nhìn quanh rồi kéo nàng vào bóng râm.
“Lâm đại nhân, đêm qua thư các cháy, ta biết ai làm.” Ông ta nói, giọng run run. “Là người của Trần phi. Ta thấy một thị vệ lén lút mang dầu hỏa đến trước nửa đêm.”
Tim Tuyết Nhi đập mạnh. “Người có chắc không?”
“Ta đã ở trong cung này năm mươi năm, mắt ta không lầm đâu.” Lý Minh Đức thở dài. “Nhưng ta không dám tố cáo. Trần Phi có thể giết ta bất cứ lúc nào. Người phải cẩn thận, lão già này không giúp được gì nhiều.”
Ông ta đưa chiếc túi vải cho nàng. “Trong này có một số giấy tờ ta sao chép từ thư các trước khi cháy. Có thể hữu ích cho người.”
Tuyết Nhi nhận lấy, lòng đầy cảm kích. “Cảm ơn lão. Ta sẽ không quên ơn này.”
“Đừng cảm ơn vội.” Lý Minh Đức lắc đầu. “Con đường phía trước còn dài và đầy nguy hiểm. Hãy nhớ, Trần Phi không phải kẻ thù duy nhất. Trong cung này, ai cũng có bí mật.”
Nói xong, ông ta lặng lẽ bỏ đi, để lại Tuyết Nhi đứng đó với chiếc túi trên tay. Nàng mở ra, thấy bên trong là những tờ giấy vàng ố ghi chép về các vụ án cũ trong hậu cung. Có một tờ khiến nàng chú ý — một bản khai của một cung nữ tên Mai, người đã chết trong lãnh cung.
Nàng đọc lướt qua, thấy có một dòng chữ được gạch chân: “Ta thấy Trần phi đưa một gói thuốc cho hoàng hậu, đêm đó hoàng hậu sinh non.”
Đây là chứng cứ! Tuyết Nhi mừng rỡ, nhưng niềóng tắt lịm khi nàng nhận ra: tờ giấy này đã cũ, nhưng lại không có dấu triện của Hình bộ. Ai đó đã sao chép nó, nhưng không có giá trị pháp lý.
Nàng thở dài, gấp giấy lại. Dù sao cũng là manh mối. Nàng quyết định sẽ đến tẩm cung của Trần Ngọc Hân, tìm thêm bằng chứng.
Chiều hôm đó, khi hoàng hôn buông xuống, nàng lén lú đường nhỏ phía sau hậu cung. Tẩm cung của Trần phi nằm ở phía tây, được canh phòng cẩn mật. Nhưng nàng biết một lối đi bí mật do Lý Minh Đức chỉ cho.
Nằm trong bụi cây rậm, đến một bức tường đá cũ kỹ. Theo lời chỉ dẫn, nàng đẩy nhẹ một viên gạch, nghe tiếng “cạch” nhẹ, một cánh cửa nhỏ mở ra. Nàng chui vào, lòng hồi hộp.
Bên trong là một hành lang tối om, mùi ẩm mốc xộc vào mũi. Nàng rón rén bước, tay lần theo bức tường lạnh lẽo. Tiếng bước chân nàng vọng lại trong không gian tĩnh mịch, khiến lòng nàng càng thêm căng thẳng.
Sau một lúc, nàng thấy ánh sáng le lói từ cuối hành lang. Nàng đến gần, thấy đó là một căn phòng nhỏ, trang trí lộng lẫy với rèm lụa vàng và đèn lồng đỏ. Đây chính là tẩm cung của Trần phi.
Nàng nấp sau một cây cột, quan sát. Trong phòng, Trần Ngọc Hân đang ngồi trước gương, tay vuốt nhẹ mái tóc dài. Bên cạnh nàng ta là một thị vệ cao lớn, mặt đầy sẹo.
“Đã dọn sạch chưa?” Trần Ngọc Hân hỏi, giọng lạnh tanh.
“Dạ, không còn dấu vết gì.” Thị vệ đáp. “Nhưng tên Lý Minh Đức già kia, hắn có vẻ biết nhiều quá.”
Trần Ngọc Hân cười nhạt. “Già rồi thì nên im lặng. Nếu hắn không biết điều, cho hắn gặp tổ tiên.”
Tim Tuyết Nhi đập thình thịch. Nàng lén lút bước về phía sau tấm rèm, hy vọng tìm thêm manh mối. Bất chợt, nàng thấy một cánh cửa nhỏ phía cuối phòng, được giấu sau một bức tranh lớn.
Cánh cửa làm bằng gỗ đen, có chạm khắc hình rồng, trông rất cổ kính. Nàng cảm thấy có điều gì đó bí ẩn đằng sau. Phải chăng đó là nơi Trần phi cất giấu những bằng chứng?
Nàng nhẹ nhàng bước đến, chạm vào cánh cửa. Nó không khóa. Nàng từ từ đẩy ra một khe sáng lóe.
Đúng lúc đó, một bàn tay nắm chặt vai nàng từ phía sau.
Tuyết Nhi giật mình, suýt la lên. Nàng quay lại, thấy Hoàng Phúc Dương đứng đó, mắt hắn sáng quắc trong bóng tối.
“Ngươi điên rồi sao?” Hắn thì thào, giọng đầy giận dữ. “Lẻn vào tẩm cung của Trần phi? Ngươi muốn chết à?”
Tuyết Nhi thở hổn hển, tim nàng đập như trống. “Vương gia… sao người ở đây?”
“Ta theo ngươi.” Hắn nói, mắt không rời nàng. “Ta biết ngươi sẽ làm điều gì đó dại dột.”
“Không phải lúc để nói chuyện!” Tuyết Nhi thì thào. “Có cánh cửa bí mật ở đây, ta phải xem bên trong có gì.”
Hoàng Phúc Dương nhìn về phía cánh cửa, mặt hắn biến sắc. Hắn im lặng một lúc, rồi nắm chặt tay nàng.
“Đi theo ta, nhanh lên. Có kẻ đang đến.”
Nàng nghe thấy tiếng bước chân từ xa. Không kịp suy nghĩ, nàng để hắn kéo đi, chui vào một góc tối. Họ nép sát vào nhau, nín thở.
Tiếng bước chân đến gần, rồi dừng lại ngay trước căn phòng. Giọng Trần Ngọc Hân vang lên: “Có ai ở đây không?”
Tuyết Nhi cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nàng nhìn sang Hoàng Phúc Dương, thấy hắn cũng đang căng thẳng, tay nắm chặt chuôi kiếm.
Một lúc sau, tiếng bước chân xa dần. Trần Ngọc Hân đã đi.
Hoàng Phúc Dương thở phào, buông tay nàng ra. Hắn nhìn nàng, ánh mắt phức tạp.
“Ngươi không biết mình đang đối mặt với ai đâu.” Hắn nói, giọng đầy ẩn ý. “Cánh cửa đó… đừng bao giờ mở ra. Nếu ngươi còn muốn sống.”
Tuyết Nhi nhìn hắn, lòng đầy nghi hoặc. “Tại sao? Bên trong có gì?”
Hoàng Phúc Dương lắc đầu, mắt hắn thoáng qua nỗi đau xa xăm. “Không phải lúc này. Hãy về đi. Ta sẽ giải thích sau.”
Nàng muốn chất vấn, nhưng thấy vẻ mặt hắn, nàng biết không thể ép được. Nàng đành gật đầu, theo hắn ra khỏi tẩối bí mật.
Khi ra đến bên ngoài, màn đêm đã buông xuống. Ánh trăng non chiếu xuống sân cung, tạo nên những bóng đen dài lê thê. Tuyết Nhi đứng đó, nhìn theo bóng Hoàng Phúc Dương khuất dần trong bóng tối.
Trong tay nàng, chiếc túi vải của Lý Minh Đức vẫn còn đó, nặng trĩu những bí mật. Nàng biết rõ: cánh cửa bí mật kia là chìa khóa cho tất cả. Và nàng sẽ không dừng lại cho đến khi mở được nó.
Dù có phải đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy.