Cánh cửa bí mật sau tẩm cung của Trần Ngọc Hân nặng nề khép lại sau lưng hai người. Lâm Tuyết Nhi nín thở, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Khối trước mắt nàng là một hành lang hẹp, chỉ đủ cho hai người đi sóng vai. Hoàng Phúc Dương giơ cao ngọn đèn dầu, ánh sáng leo lét hắt lên những bức tường đá ẩm thấp phủ đầy rêu xanh.
“Vương gia có chắc là công chúa ở đây không?” Tuyết Nhi thì thào, bàn tay siết chặt thanh kiếm ngắn mà Lý Minh Đức đưa cho nàng trước.
“Im lặng.” Hoàng Phúc Dương không quay đầu lại. Giọng hắn lạnh như băng. “Mỗi bước chân của chúng ta có thể là bước cuối cùng.”
Tuyết Nhi nghiến răng. Nàng ghét cái cách hắn ra lệnh như một chủ nhân sai khiến nô tài. Nhưng giờ không phải lúc để tranh cãi. Nàng đã nhìn thấy tận mắt vụ hỏa hoạn thiêu rụi thư các, đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã trong đêm, và nàng biết rằng Trần Ngọc Hân sẵn sàng giết bất cứ ai dám cản đường bà ta.
Hành lang dẫn xuống dưới lòng đất. Không khí ngày càng nặng nề, mùi ẩm mốc hòa lẫn với một thứ mùi tanh nồng khó tả. Tuyết Nhi đưa tay bịt mũi, nhưng mùi hương ấy vẫn xộc vào khoang mũi khiến nàng buồn nôn.
“Đến rồi.” Hoàng Phúc Dương dừng lại trước một cánh cửa sắt lớn, trên đó có khắc những ký tự cổ xưa mà nàng chưa từng thấy bao giờ.
Hắn đặt tay lên cánh cửa, nhẹ nhàng đẩy. Cánh cửa mở ra không một tiếng động, như thể nó đã được bôi trơn từ lâu. Bên trong là một căn phòng nhỏ, chỉ vỏn vẹn vài bước chân. Trên chiếc giường gỗ mục nát, một thiếu nữ óng tối.
Khi ánh đèn chiếu vào gương mặt cô gái, Tuyết Nhi phải kìm nén tiếng thét. Công chúa Ngọc Hoa – người mà triều đình tuyên bố đã mất tích từ bảy năm trước – giờ đây chỉ còn là bộ xương bọc da. Đôi mắt cô trũng sâu, mái tóc rối bù dính bết, và cô là người chết.
“Hoàng huynh…” Công chúa Ngọc Hoa ngước lên, giọng nói khản đặc như tiếng vạc kêu trong đêm. “Cuối cùng huynh cũng đến…”
Hoàng Phúc Dương quỳ xuống, đặt tay lên bờ vai gầy guộc của em gái. Trong mắt hắn, Tuyết Nhi lần đầu tiên thấy được một tia xúc động. “Ta xin lỗi, Ngọc Hoa. Ta đã đến quá muộn.”
“Không muộn.” Công chúa lắc đầu, những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Chỉ cần huynh đến là được rồi. Muội đã đợi huynh suốt bảy năm qua.”
Tuyết Nhi tiến lại gần, trái tim nàng thắt lại khi nhìn thấy những vết sẹo trên cánh tay của công chúa. “Điện hạ, là ai đã làm điều này với người?”
Công chúa Ngọc Hoa nhìn nàng, đôi mắt đỏ hoe. “Ngươi là nữ quan Lâm Tuyết Nhi? Ta đã nghe nói về ngươi từ Lý Minh Đức. Ông ấy nói: “Ngươi là người tốt, là người duy nhất dám đứng lên chống lại mẹ kế của ta.”
“Trần Ngọc Hân đã giam cầm điện hạ suốt bảy năm qua?” Tuyết Nhi hỏi, dù nàng đã biết câu trả lời.
Công chúa gật đầu. “Nàng ta bắt đầu từ khi ta mới mười ba tuổi. Sau khi mẫu hậu mất, nàng ta sợ ta sẽ kể lại những gì ta chứng kiến. Nàng ta nói với phụ hoàng rằng ta đã chết trong một vụ cháy, rồi nhốt ta ở đây, trong căn phòng dưới lòng đất này.”
“Ngươi đã thấy gì?” Hoàng Phúc Dương đứng dậy, giọng hắn trầm xuống. “Mẫu hậu của chúng ta đã chết như thế nào?”
Công chúa Ngọc Hoa ôm lấy đầu, toàn thân run rẩy. “Nàng ta… nàng ta đã hạ độc mẫu hậu. Ta nhìn thấy tất cả. Lúc đó ta còn nhỏ, trốn sau rèm cửa, và ta thấy nàng ta bỏ một thứ gì đó vào chén trà của mẫu hậu. Sau khi mẫu hậu uống xong, bà ấy bắt đầu nôn ra máu, rồi ngã xuống.”
“Sao ngươi không nói với Hoàng thượng?” Tuyết Nhi hỏi, giọng đầy xót xa.
Công chúa cười cay đắng. “Ta đã nói. Nhưng nàng ta đã nhanh hơn. Nào ta mắc bệnh điên, rằng ta tưởng tượng ra mọi chuyện. Phụ hoàng không tin ta, người đã tin nàng ta. Và rồi nàng ta nói với phụ hoàng rằng ta đã chết trong một vụ hỏa hoạn, trong khi thực chất nàng ta đã nhốt ta ở đây.”
Hoàng Phúc Dương siết chặt nắm đấm, các khớp ngón tay trắng bệch. “Ta đã luôn nghi ngờ. Nhưng ta không có đủ bằng chứng. Mỗi lần, nàng ta lại dùng Trần Huy để đe dọa ta. Hắn nắm giữ hai vạn binh mã, có thể xoay chuyển cả triều đình.”
“Nhưng bây giờ chúng ta có bằng chứng.” Tuyết Nhi nhìn công chúa. “Điện hạ chính là nhân chứng sống. Nếu đưa điện hạ ra trước mặt hoàng thượng, mọi chuyện sẽ được phơi bày.”
“Không dễ vậy đâu.” Công chúa Ngọc Hoa lắc đầu. “Mẹ kế của ta đã chuẩn bị cho mọi tình huống. Nàng ta có hàng trăm thị vệ canh gác, có cả một mạng lưới gián điệp trong cung. Ngay cả khi chúng ta thoát khỏi đây, nàng ta sẽ lập tức phát lệnh truy nã, buộc tội chúng ta phản nghịch.”
“Vậy thì chúng ta phải làm sao?” Tuyết Nhi cắn môi. Nàng cảm thấy một nỗi tuyệt vọng dâng lên trong lòng. Mọi manh mối, mọi bằng chứng đều dẫn đến Trần Ngọc Hân, nhưng bà ta lại có quá nhiều quyền lực, quá nhiều thế lực để che đậy tội ác.
Hoàng Phúc Dương đột nhiên nhìn nàng. Đôi mắt hắn sáng lên trong bóng tối. “Nữ quan, ngươi có tin ta không?”
Tuyết Nhi ngẩn người. Đây là lần đầu tiên hắn hỏi nàng một câu như vậy. Trước đây, hắn luôn ra lệnh, luôn cảnh cáo, luôn giữ khoảng cách. Nhưng giờ đây, trong đôi mắt hắn, nàng thấy được một sự chân thành mà nàng chưa từng thấy trước đó.
“Ta… ta không biết nữa.” Tuyết Nhi thành thật đáp. “Vương gia đã từng cản trở ta, đã từng đốt thư các, đã từng…”
“Ta không đốt thư các.” Hoàng Phúc Dương cắt lời nàng, giọng hắn kiên định. “Đó là do Trần Ngọc Hân sai người làm. Ta đã cố gắng ngăn chặn, nhưng ta đến quá muộn. Ta biết ngươi không tin ta, nhưng ta thề trên linh hồn của mẫu hậu, ta không phải là người đã gây ra vụ hỏa hoạn.”
Tuyết Nhi nhìn hắn, nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy. Nàng muốn tin hắn, nhưng mọi thứ đều quá rối ren. “Vậy tại sao vương gia lại cản trở ta suốt thời gian qua?”
“Bởi vì ta muốn bảo vệ ngươi.” Hoàng Phúc Dương thở dài. “Trần Ngọc Hân là một con rắn độc. Nếu ngươi đi quá sâu, nàng ta sẽ giết ngươi. Ta đã cố gắng đẩy ngươi ra xa, cố gắng làm ngươi sợ hãi để ngươi từ bỏ. Nhưng ngươi lại cứng đầu hơn ta tưởng.”
Tuyết Nhi mỉm cười, dù trong lòng nàng vẫn còn nhiều hoài nghi. “Ta là nữ quan của Hình bộ. Ta không thể bỏ qua một vụ án mạng.”
“Ta biết.” Hoàng Phúc Dương gật đầu. “Và đó là lý do ta đưa ngươi đến đây. Bây giờ, chúng ta phải đưa người nơi này. Sau đó, chúng ta sẽ tìm cách đưa nàng ấy đến gặp Hoàng thượng, trước khi Trần Ngọc Hân kịp phản ứng.”
Công chúa Ngọc Hoa đứng dậy, đôi chân run rẩy. Cô đã quá yếu, quá gầy để có thể tự đi. Tuyết Nhi đỡ lấy cô, cảm nhận được sự nhẹ tênh của cơ thể công chúa. Nàng cảm thấy xót xa – một công chúa của triều đình, từng được nuông chiều từ nhỏ, giờ đây chỉ còn là một bóng tối.
“Đi thôi.” Hoàng Phúc Dương mở cánh cửa sắt, giơ cao ngọn đèn. “Chúng ta không có nhiều thời gian.”
Ba người lặng lẽ di chuyển trong hành lang tối. Mỗi bước chân vang vọng trong không gian yên tĩnh, như tiếng gõ cửa của tử thần. Tuyết Nhi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng siết chặt tay công chúa, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ cơ thể gầy guộc ấy.
Khi họ đến gần cuối hành lang, Hoàng Phúc Dương đột nhiên dừng lại. Hắn giơ tay ra, khiến người phụ nữ im lặng. Tuyết Nhi nín thở, lắng nghe. Từ phía trên vọng xuống những tiếng bước chân dồn dập, cùng với những giọng nói hỗn loạn.
“Chúng tôi đã phát hiện ra rồi.” Hoàng Phúc Dương thì thào. “Nhanh lên, theo ta.”
Hắn kéo hai người vào một góc tối, nơi có một cánh cửa nhỏ dẫn ra hoang phế phía sau tẩm cung. Khi họ vừa bước ra ngoài, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống khuôn mặt tái nhợt của công chúa Ngọc Hoa.
“Chạy!” Hoàng Phúc Dương hét lên.
Nhưng đã quá muộn.
Từ trong bóng tối, một giọng nói the thé vang lên, mang theo sự đắc thắng và tàn nhẫn.
“Ta đã nghĩ các ngươi sẽ thông minh hơn.”
Trần Ngọc Hân bước ra từ sau một gốc cây cổ thụ. Bà ta mặc một bộ y phục màu đen, hòa lẫn vào màn đêm. Sau lưng bà ta là hàng chục thị vệ tay cầm đuốc, ánh lửa cháy bập bùng phản chiếu trên những lưỡi kiếm sắc bén.
“Mẹ kế…” Công chúa Ngọẩy, cô người lại sau lưng Tuyết Nhi.
“Ngươi tưởng ta không biết các ngươi sẽ đến sao?” Trần Ngọc Hân cười khẩy. “Ta đã biết từ lâu rồi. Ta chỉ đợi các ngươi tự lao vào bẫy.”
Hoàng Phúc Dương đứng trước hai người phụ nữ, bàn tay đặt lên chuôi kiếm. “Trần Ngọc Hân, tội ác của ngươi đã bị phơi bày. Ngươi không thể trốn tránh mãi được.”
“Tội ác?” Trần Ngọc Hân nhướn mày. “Các ngươi mới là những kẻ phản nghịch. Xâm nhập vào tẩm cung của một phi tần, bắt cóc công chúa, định lật đổ hoàng tộc. Hoàng thượng sẽ không bao giờ tin các ngươi.”
“Chúng ta có nhân chứng.” Tuyết Nhi lên tiếng, giọng nàng cố gắng giữ bình tĩnh. “Công chúa Ngọc Hoa sẽ kể lại tất cả những gì nàng ấy đã chứng kiến. Bà đã giết hoàng hậu, bà đã giam cầm công chúa suốt bảy năm, và bà đã giết người trong lãnh cung để che đậy tội lỗi.”
Trần Ngọc Hân bật cười, tiếng cười the thé vang vọng trong màn đêm. “Ta giết người trong lãnh cung? Bằng chứng đâu? Cuốn nhật ký đã bị thiêu rụi, thư các đã cháy sạch. Còn công chúa Ngọc Hoa – một kẻ điên đã mất tích bảy năm – ai sẽ tin lời nàng ta?”
“Ta tin.” Hoàng Phúc Dương nói, giọng hắn vang lên như tiếng thép. “Và ta sẽ đưa nàng ấy đến gặp Hoàng thượng, cho dù có phải chết.”
“Ngươi sẽ chết thật đấy, Hoàng Phúc Dương.” Trần Ngọc Hân hạ giọng, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối. “Ngươi tưởng ta sợ ngươi sao? Ó, hai vạn binh mã, còn ta đã sinh ra hoàng tử thừa kế. Hoàng thượng sẽ không bao giờ dám động đến ta.”
“Vậy thì hãy để Hoàng thượng phán xét.” Tuyết Nhi bước lên, đặt mình ngang hàng với Hoàng Phúc Dương. “Ta là nữ quan Hình bộ, ta có quyền đưa vụ án này lên Hoàng thượng.”
“Ngươi?” Trần Ngọc Hân nhìn nàng với ánh mắt khinh miệt. “Một nữ quan nhỏ bé dám đối đầu với ta? Ngươi nghĩ ngươi là ai?”
“Ta là người sẽ đưa bà ra ánh sáng.” Tuyết Nhi đáp, giọng nàng không hề nao núng. “Bà có thể giết ta, nhưng sự thật sẽ không bao giờ chết. Công lý sẽ luôn chiến thắng.”
Trần Ngọc Hân cười khẩy rồi. “Bắt hết chúng lại. Mang công chúa về chỗ cũ. Còn hai kẻ phản nghịch này, nhốt vào ngục tối, chờ Hoàng thượng xử lý.”
Những thị vệ tiến lên, vây chặt lấy ba người. Tuyết Nhi siết chặt thanh kiếm, chuẩn bị chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Hoàng Phúc Dương đứng bên cạnh nàng. Đôi mắt hắn sáng lên một tia quyết tâm.
“Đừng sợ.” Hắn thì thào bên tai nàng. “Ta sẽ bảo vệ ngươi.”
Tuyết Nhi nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Giữa lúc nguy hiểm nhất, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, nàng đột nhiên cảm thấy mình có thể tin tưởng hắn. Có lẽ, trong suốt thời gian qua, nàng đã hiểu lầm hắn. Có lẽ hắn không phải là kẻ thù mà là đối thủ của nàng trong cuộc chiến này.
Những thị vệ tiến gần hơn. Hoàng Phúc Dương rút kiếm, ánh thép lóe sáng dưới ánh trăng. Hắn xông vào đám thị vệ, kiếm pháp nhanh như chớp, hạ gục ba tên trong nháy mắt.
“Chạy đi!” Hắn hét lên với Tuyết Nhi. “Đưa công chúa vào khu rừng cấm. Ta sẽ cầm chân chúng!”
Tuyếự. Nàng không muốn bỏ hắn lại một mình. Nhưng công chúa Ngọc Hoa đang run rẩy bên cạnh nàng, và nàng biết rằng nếu ở lại, tất cả sẽ chết.
“Hãy cẩn thận.” Nàng nói rồi kéo công chúa chạy vào khu rừng tối om phía sau.
Những bước chân của họ vang lên trên nền đất ẩm ướt, tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Tuyết Nhi có thể nghe thấy tiếng hét, tiếng kiếm va chạm và tiếng la hét của đám thị vệ phía sau. Nàng cắn răng, chạy nhanh hơn, kéo công chúa qua những bụi cây gai góc.
“Đợi đã…” Công chúa Ngọc Hoa thở hổn hển. “Ta không thể chạy nữa… Ta yếu quá…”
“Cố lên, điện hạ.” Tuyết Nhi nắm chặt tay cô. “Chúng ta sắp thoát rồi. Chỉ cần đến khu rừng cấm, chúng ta sẽ an toàn.”
Nhưng khi họ vừa đến bìa rừng, một bóng đừ bụi cây. Tuyết Nhi kịp tránh né, nhưng công chúa Ngọc Hoa bị tóm gọn. Một thị vệ to lớn đã bắt được công chúa, kéo cô lại phía sau.
“Buông nàng ấy ra!” Tuyết Nhi hét lên, lao tới với thanh kiếm.
Nhưng trước khi nàng kịp chạm đến, một mũi tên bay vút qua, cắm phập vào vai thị vệ. Hắn la lên đau đớn, buông công chúa ra. Tuyệt, nhìn thấy Lý Minh Đức đang đứng trên một nhánh cây, vẫn còn rung động.
“Đi nhanh lên, Lâm đại nhân!” Lý Minh Đức hét. “Ta sẽ yểm trợ cho người!”
Tuyết Nhi gật đầu, đỡ lấy công chúa Ngọc Hoa, chạy vào khu rừng. Đằng sau họ, tiếng la hét và tiếng kiếm va chạm ngày càng xa dần.
Khu rừng cấm tối đen như mực. Những tán cây cổ thụ che kín bầu trời, không một tia sáng nào lọt qua. Tuyết Nhi phải dùng tay mò mẫm, dìu công chúa đi qua những lối mòn hẹp. Nàng có thể nghe thấy tiếng cú mèo kêu thảm thiết và tiếng gió rít qua những kẽ lá.
“Đến đây.” Một giọng nói vang lên từ bóng tối.
Tuyết Nhi giật mình, kéo công chúa lại phía sau. Nhưng rồi nàng nhận ra đó là giọng của Hoàng Phúc Dương. Hắn bước ra từ sau một gốc cây, trên người đầy máu, tay vẫn cầm thanh kiếm đã gãy.
“Vương gia, người bị thương?” Tuyết Anh hỏi.
“Không sao.” Hoàng Phúc Dương lắc đầu. “Máu này là của chúng. Ta đã giết được bảy tên, nhưng Trần Ngọc Hân đã chạy thoát. Nàng ta sẽ phát lệnh truy nã toàn hoàng cung.”
“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Tuyết Nhi hỏi, giọng nàng run lên vì lạnh và sợ hãi.
Hoàng Phúc Dương nhìn nàng, rồi nhìn công chúa Ngọc Hoa đang thở hổn hển. “Chúng ta sẽ ẩn náu cấm vài ngày, chờ cơ hội để đưa Ngọc Hoa đến gặp Hoàng thượng. Trong lúc đó, ta sẽ liên lạc với những người trung thành còn lại trong triều.”
“Người có chắc không?” Tuyết Nhi hỏi. “Trần Ngọc Hân sẽ lùng sục khắp nơi.”
“Ta biết.” Hoàng Phúc Dương gật đầu. “Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Hoặc chúng ta chiến đấu, hoặc chúng ta chết.”
Tuyết Nhi nhìn hắn, rồi nhìn công chúa đang run rẩy bên cạnh. Nàng cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức và sợ hãi. Nhưng trong lòng nàng vẫn còn một ngọn lửa – ngọn lửa của công lý, của sự thật mà nàng đã theo đuổi suốt thời gian qua.
“Được rồi.” Nàng nói với giọng kiên định. “Chúng ta sẽ chiến đấu. Cho đến hơi thở cuối cùng.”
Hoàng Phúc Dương nhìn nàng, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Ta biết ngươi sẽ nói thế.”
Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng kèn báo hiệu. Một âm thanh trầm hùng, kéo dài, xé tan màn đêm yên tĩnh. Đó là tiếng kèn báo động – tín hiệu cho thấy toàn bộ hoàng cung đã được đặt trong tình trạng cảnh giác.
“Chúng ta đã bị phát hiện.” Công chúa Ngọc Hoa thì thào, mặt mày tái mét.
Những ngọn đuốc bắt đầu xuất hiện ở phía xa, từ từ tiến gần về phía khu rừng cấm. Hàng chục, hàng trăm ngọn lửa nhỏ dần dần hợp lại thành một biển lửa, bao vây khu rừng từ mọi phía.
“Chúng ta phải đi sâu hơn vào rừng.” Hoàng Phúc Dương nói, kéo hai người phụ nữ đi nhanh hơn. “Khu rừng cấm rất rộng, có nhiều hang động bí mật. Ta biết một nơi có thể ẩn náu.”
Ba người lặng lẽ di chuyển trong bóng tối, tránh xa ánh đuốc đang đến gần. Nhưng Tuyết Nhi biết rằng cuộc chạy trốn này sẽ không kéo dài mãi. Sớm muộn gì, Trần Ngọc Hân cũng sẽ tìm thấy họ. Và khi đó, không còn đường lui nữa.
Trong lòng nàng, một quyết tâm sắt đá đang hình thành. Nàng sẽ không để Trần Ngọc Hân thoát tội. Nàng sẽ đưa công chúa Ngọc Hoa đến trước mặt Hoàng thượng, cho dù có phải chết. Bởi vì nàng tin rằng công lý cuối cùng sẽ chiến thắng.
Nhưng trước hết, họ phải sống sót qua đêm nay.