Tiếng bước chân dồn dập vang vọng trong hành lang tối tăm, đuổi sát phía người chạy trốn.
“Mau! Chúng nó ở hướng này!”
Lâm Tuyết Nhi thở hổn hển, vạt quan phục nàng đã bị xé rách một mảng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán hòa cùng cơn đau nhói nơi bắp chân. Nàng cố gắng giữ vững tay mình, vì tay kia đang nắm chặt lấy công chúa Ngọc Hoa - một sinh mệnh yếu ớt vừa được giải thoát khỏi bảy năm tối tăm. Công chúa chạy không nổi, đôi chân run rẩy như sắp khuỵu xuống bất cứ lúc nào.
Hoàng Phúc Dương lao lên phía trước, thân ảnh cao lớn của hắn chắn giữa hai người phụ nữ và lũ thị vệ đang tràn tới. Ánh đuốc từ tay lính chiếu rọi lên gương mặt góc cạnh của hắn, đổ bóng dài trên bức tường đá lạnh lẽo. Hắn rút trường kiếm, lưỡi thép loang loáng trong màn đêm.
“Đứng lại!” Hắn quát, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực xé toạc không khí căng thẳng.
Đám thị vệ khựng lại, vài tên liếc nhìn nhau, do dự. Bọn chúng biết rõ người trước mặt là vương gia nắm giữ binh quyền, nhưng mệnh lệnh từ Trần Ngọc Hân, người đang thay mặt Hoàng thượng quản lý hậu cung, cũng không thể kháng cự.
Một tên thị vệ già hơn, có vẻ là chỉ huy, bước lên một bước, tay siết chặt chuôi đao. “Vương gia, tần phi nương nương có lệnh, bắt giữ kẻ phản nghịch Lâm Tuyết Nhi và công chúa Ngọc Hoa. Xin ngài đừng làm chúng thần khó xử.”
Hoàng Phúc Dương cười nhạt, nụ cười lạnh đến thấu xương. “Phản nghịch? Các ngươi dám gọi công chúa hoàng tộc là phản nghịch?”
Hắn liếc nhanh về phía sau, nơi Lâm Tuyết Nhi đang đỡ công chúa dựa vào tường. Ánh mắt hắn chạm vào nàng trong tích tắc, đủ để nàng đọc được một thông điệp: *Chuẩn bị chạy.*
“Nghe đây,” hắn nói với tên chỉ huy, giọng vẫn bình thản nhưng mỗi chữ đều như đóng đinh vào không khí. “Ta sẽ cho các ngươi cơ hội cuối cùng. Bỏ đao xuống, lui ra, ta coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nếu không…”
Hắn không nói hết câu, chỉ khẽ động cổ tay, mũi kiếm vạch một đường gian, ánh sáng phản chiếu lóe lên như một lời cảnh báo chết người.
Tên chỉ huy tái mặt, nhưng hắn ta nghiến răng, ệu. “Bắt lấy!”
Đám thị vệ lao vào.
Trận chiến bùng nổ trong gang tấc.
Hoàng Phúc Dương xoay người, lưỡi kiếm của hắn múa lên như một vũ điệu chết chóc. Tiếng thép va chạm chồi, những tia lửa bão tối. Hắn đỡ một nhát dao từ tên thị vệ đầu tiên, chân trái xoay mạnh, đá thẳng vào ngực hắn ta, khiến tên đó bay ngược ra sau, đổ sầm vào hai tên phía sau.
Nhưng lũ thị vệ quá đông. Ba tên khác xông lên từ hai bên, một tên lao thẳng vào chỗ Lâm Tuyết Nhi.
“Cẩn thận!” Hoàng Phúc Dương quát, nhưng hắn đang bị kẹt giữa ba mũi dao.
Lâm Tuyết Nhi đẩy công chúa vào góc tường, tay nàng vớ vội một chiếc đèn lồng sắt treo trên vách. Nàng vung lên, chiếc đèn nặng trịch đập thẳng vào mặt tên thị vệ. Hắn ta hét lên, loạng choạng lùi lại, máu từ mũi chảy ra đỏ au dưới ánh đuốc.
Nhưng một tên khác đã kịp vò nàng. Lâm Tuyết Nhi cảm nhận được hơi nóng của lưỡi đao lướt khi nàng cúi người né tránh. Cảm giác sợ hãi nguyên thủy bùng lên trong lồng ngực, khiến tim nàng đập như trống trận. Nàng chưa bao giờ phải chiến đấu sinh tử thế này. Mỗi giây đều kéo dài vô tận, nhưng nàng biết nếu dừng lại, tất cả sẽ kết thúc.
Hoàng Phúc Dương xoay người, nhìn thị vệ trước mặt, nhảy vọt đến chỗ nàng. Lưỡi kiếm của hắn xé gió, chém thẳng vào tên đang định đâm sau lưng nàng. Máu bắn ra. Tên thị vệ gục xuống với một tiếng rên nghẹn.
Hắn thở dốc, vai hắn đẫm mồ hôi, mùi máu tanh nồng hòa cùng mùi đất ẩm và khói đuốc bao trùm không gian chật hẹp. Hắn nhìn nàng, đôi mắt đen láy ánh lên sự khẩn trương hiếm thấy. “Đi theo ta! Mau!”
Hắn nắm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh. Tay kia hắn giật lấy tay công chúa Ngọc Hoa, người đã co rúm lại vì sợ hãi, mặt mày trắng bệch như tờ giấy.
Ba người lao vào một hành lang phụ, nơi tối om không một ngọn đuốc. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, những mạng nhện dày đặc vướng vào mặt họ khi họ lao qua. Tiếng bước chân đuổi theo vẫn không ngừng, càng lúc càng gần.
“Họ đông quá!” Lâm Tuyết Nhi thở hổn hển, đôi chân nàng đã rã rời, mỗi bước chạy đều như mang nặng nghìn cân.
Hoàng Phúc Dương không trả lời. Hắn kéo họ rẽ ngoặt vào một góc, rồi đột ngột dừng lại. Trước mặt họ là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, khóa bằng một chiếc khóa sắt lớn đã gỉ sét.
“Mở ra!” Hắn gầm lên, đưa tay giật mạnh. Chiếc khóa kêu lạch cạch nhưng không bật.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân ngày một dồn dập. Những giọng nói vọng tới: “Chúng nó chạy vào ngõ cụt rồi! Vây kín!”
Lâm Tuyết Nhi nhìn quanh, mắt nấm trên bức tường đá xám xịt. Một kẽ hở nhỏ trên tường khiến nàng chú ý. Nàng rút chiếc trâm cài đầu, lao tới, cậy mạnh vào khe hở. Chiếc khóa kêu rắc một tiếng, bật tung ra.
Hoàng Phúc Dương nhìn nàng, trong mắt hắn thoáng qua một tia ngạc nhiên, rồi lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng. Hắn đẩy mạnh cánh cửa, một luồng gió lạnh buốt ùa vào đất rừng và lá mục.
“Ra ngoài!” Hắn nói, đẩy công chúa và nàng ra trước, rồi kéo cánh cửa đóng sầm lại sau lưng.
Họ đã ở bên ngoài hoàng cung. Khu rừng cấm trải dài trước mắt, một màu đen đặc quánh dưới bầu trời không trăng. Những tán cây cổ thụ cao vút như những bóng ma khổng lồ, cành lá ken dày che kín ánh sao. Gió rít qua kẽ lá tạo ra những âm thanh rên rỉ ma quái.
“Rừng cấm…” Công chúa Ngọc Hoa thì thào, giọng run rẩy. “Con chưa từng vào đây bao giờ. Người ta nói trong đó có ma.”
Hoàng Phúc Dương nhìn quanh, đôi mắt hắn quét qua từng bóng cây, từng bụi rậm. “Có ma còn hơn có người.” Hắn quay lại nhìn cánh cửa gỗ, nơi tiếng đập và la hét đang vọng ra từ bên trong. “Chúng ta phải đi ngay. Trước khi bọn chúng phá cửa.”
Hắn dẫn họ men theo một lối mòn nhỏ, nơi cỏ dại mọc cao ngang đầu gối, lấm tấm sương đêm làm ướt đẫm ống quần. Mỗi bước đi đều phải thận trọng vì mặt đất đầy rễ cây và hốc đá. Lâm Tuyết Nhi cảm nhận được từng cái chạm lạnh lẽo của những chiếc lá ẩm ướt vào da thịt, mùi đất ẩm hòa cùng mùi nhựa cây xộc vào mũi, nồng nặc và hoang dã.
Họ đi sâu vào rừng. Tiếng ồn ào từ hoàng cung dần xa khuất sau những tán cây dày đặc. Cảnh vật càng lúc càng tối, bóng tối bao trùm mọi thứ như một tấm màn nhung đen dày vô tận. Lâm Tuyết Nhi chỉ còn có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Hoàng Phúc Dương đang nắm chặt lấy tay nàng, một điểm tựa duy nhất giữa màn đêm mênh mông.
“Dừng lại,” Hoàng Phúc Dương nói nhỏ, giơ tay ra hiệu.
Họ đứng lặng giữa một khoảng trống nhỏ trong rừng, nơi những tán cây thưa hơn một chút, để lộ một mảnh trời đen kịt không một vì sao. Phía xa, những đốm lửa lập lòe từ những ngọn đuốc đang di chuyển trong khuôn viên hoàng cung. Trần Ngọc Hân đã phát lệnh truy nã toàn diện.
“Nàng ta tố cáo chúng ta là phản nghịch,” Lâm Tuyết Nhi nói, giọng nàng khàn đặc sau cơn chạy dài. “Giờ thì cả hoàng cung sẽ săn lùng chúng ta.”
Hoàng Phúc Dương buông tay nàng, đi vài bước về phía trước, nhìn vào màn đêm. “Ta đã lường trước chuyện này. Khi chúng ta giải cứu công chúa, không còn đường lui nữa.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Công chúa Ngọc Hoa hỏi, giọng yếu ớt. Nàng ngồi bệt xuống đất, tay ôm lấy đầu gối, đôi mắt thất thần nhìn vào vô định. “Chúng ta không thể về cung. Cũng không thể ra khỏi thành. Chúng ta… chúng ta sẽ chết ở đây sao?”
Lâm Tuyết Nhi quỳ xuống bên cạnh nàng, đặt tay lên vai công chúa. Nàng cảm nhận được sự run rẩy của thân thể gầy yếu dưới lớp lụa mỏng, sự sợ hãi toát ra từ từng hơi thở. “Công chúa, đừng sợ. Chúng ta sẽ tìm ra cách. Người đã sống sót qua bảy năm trong ngục tối, còn gì có thể sợ hơn nữa chứ?”
Công chúa ngước nhìn đôi mắt nàng. “Ta sợ… ta sợ mụ ta sẽ thắng. Mụ ta luôn thắng. Mụ ta đã giết mẫu hậu ta, nhốt ta, và giờ mụ ta sẽ giết cả chúng ta.”
Hoàng Phúc Dương quay lại, giọng hắn trầm hơn trong bóng tối. “Không. Mụ ta chưa thắng. Chỉ cần chúng ta còn sống, mụ ta chưa thắng.”
Hắn nhìn về phía những ngọn đuốc xa xa, đôi mắt đen sắc lạnh. “Ta biết một nơi. Trong khu rừng này có một ngôi mộ cổ. Ta đã từng thấy nó khi còn nhỏ, khi cùng tiên hoàng vào rừng săn bắn. Nó nằm sâu trong lòng đất, được che giấu bởi những tảng đá và cây cối. Ít người biết đến nó.”
“Ngôi mộ?” Lâm Tuyết Nhi nhướng mày. “Ai được chôn trong đó?”
Hoàng Phúc Dương lắc đầu. “Ta không biết. Tiên hoàng chưa bao giờ nói. Nhưng nó nằm sâu và được xây dựng kiên cố. Chúng ta có thể tạm ẩn náu ở đó.”
Hắn nhìn về phía những ngọn đuốc, rồi lại nhìn xuống hai người phụ nữ đang kiệt sức. “Chúng ta không thể ở lại đây. Trời sáng, bọn chúng sẽ lùng sục khắp khu rừng này. Phải đi ngay.”
Lâm Tuyết Nhi gật đầu, đỡ công chúa đứng dậy. Đôi chân của công chúa đã rã rời, nàng phải dựa hẳn vào người Tuyết Nhi để bước đi. Mỗi bước đi của họ đều nặng nhọc, lá cây khô dưới chân kêu lạo xạo, lộ rõ hướng đi trong màn đêm yên tĩnh.
Họ đi thêm một giờ nữa, xuyên qua những bụi cây dại và lối mòn gập ghềnh. Có lúc họ phải lội qua những tảng đá lớn, có lúc lại lội qua một con suối nhỏ, nước lạnh buốt cắt vào da thịt. Lâm Tuyết Nhi cảm thấy đôi chân mình như không còn thuộc về mình nữa, nhưng nàng không dám dừng lại. Trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Phải sống sót. Phải vạch trần sự thật.*
Cuối cùng, Hoàng Phúc Dương dừng lại. Hắn đưa tay chỉ về phía trước, nơi một mỏm đá cao sừng sững giữa những thân cây cổ thụ, rêu phong phủ kín bề mặt. “Đến rồi. Ngôi mộ nằm bên dưới tảng đá đó.”
Họ tiến lại gần. Lâm Tuyết Nhi nhìn kỹ thì thấy những đường vân chạm khắc tinh xảo trên mặt đá, mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn đủ để nhận ra đó là những họa tiết hoàng tộc. Những đường nét uốn lượn của rồng và phượng, biểu tượng quyền lực tối cao, được chạm khắc tinh tế nhưng đã bị phong hóa bởi mưa nắng và thời gian.
“Giúp ta,” Hoàng Phúc Dương nói, đưa tay đặt lên một hõm đá. Hắn dồn lực đẩy, những bắp thịt trên cánh tay căng lên dưới lớp áo lụa đen. Lâm Tuyết Nhi đặt tay lên một góc khác, cùng hắn đẩy mạnh.
Tảng đá từ từ xê dịch, phát ra tiếng răng rắc nặng nề, bụi đất và mảnh vụn rơi lả tả. Một cái hố đen ngòm hiện ra, một luồng khí lạnh từ dưới lòng đất ùa lên, mang theo mùi đất ẩm, mùi đá mốc, và một mùi hương kỳ lạ khó tả – mùi của thời gian, của những thứ đã bị chôn vùi hàng thập kỷ.
“Xuống đi,” Hoàng Phúc Dương nói. Hắn lấy trong người ra một chiếc bật lửa đá, quẹt mạnh. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, hắt ra một vùng sáng vàng cam hẹp, đủ để nhìn thấy những bậc thang đá dẫn xuống sâu hun hút.
Công chúa Ngọên nắm chặt tay áo Lâm Tuyết Nhi. “Bên dưới đó… tối quá.”
“Có ta,” Lâm Tuyết Nhi nhẹ nhàng nói, siết tay nàng. “Chúng ta sẽ không xa nhau.”
Ba người lần lượt bước xuống những bậc thang ẩm ướt. Những bậc đá trơn trượt vì rêu, mỗi bước đều phải thận trọng để không bị ngã. Bức tường hai bên phủ kín một lớp đất sét đen, nhầy nhụa, mùi nấm mốc xộc vào mũi khiến họ phải nín thở.
Họ xuống đến một căn phòng ngầm rộng lớn. Ngọn lửa nhỏ từ bật lửa không đủ để chiếu sáng toàn bộ không gian, nhưng đủ để thấy trung tâm căn phòng có một quan tài đá lớn. Nắp quan tài được chạm khắc tinh xảo hình ảnh một người phụ nữ trong trang phục hoàng hậu, gương mặt thanh tú nhưng đầy u buồn.
Lâm Tuyết Nhi nín thở. Nàng nhìn chăm chăm vào khuôn mặt trên nắp quan tài. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Người phụ nữ đó… sao trông quen thuộc quá. Như thể nàng đã từng nhìn thấy khuôn mặt ấy ở đâu đó, trong một giấc mơ xa vời.
Hoàng Phúc Dương đưa bật lửa lại gần, soi kỹ quan tài. Hắn lẩm bẩm: “Không có tên. Không có dòng chữ nào. Một ngôi mộ vô danh.”
“Mở nó ra,” Lâm Tuyết Nhi nói, giọng nàng run nhẹ.
Hoàng Phúc Dương nhìn nàng, một tia ngạc nhiên lóe lên trong mắt. “Mở quan tài?”
“Phải. Bí mật nằm bên trong đó. Ta cảm nhận được.”
Hắn do dự một lúc, rồi gật đầu. Hắn đặt bật lửa xuống một tảng đá cạnh đó, dùng hai tay đẩy nắp quan tài. Nắp đá nặng trịch, mỗi tấc dịch chuyển đều kèm theo tiếng ma sát chộp trong không gian ngột ngạt.
Cuối cùng, nắp quan tài trượt hẳn sang một bên, rơi xuống nền đất với một tiếng ầm vang như sấm.
Bêài không có hài cốt. Chỉ có một chiếc hộp gỗ mun nhỏ, đặt trang trọng trên một tấm lụa đỏ đã phai màu theo thời gian.
Lâm Tuyết Nhi đưa tay lấy chiếc hộp. Nó vừa vặn trong lòng bàn tay nàng, lành lạnh. Nàng mở nắp. Bên trong là một phong thư, giấy đã ố vàng, và một chiếc vòng ngọc bích màu xanh lục thẫm.
Nàng cầm chiếc vòng lên, ngón tay lướt trên bề mặt ngọc mịn màng. Và rồi nàng khựng lại. Ở mặt trong của chiếc vòng có khắc một chữ nhỏ: “Nhi”.
Tên của nàng.
Tay nàng run lên, chiếc vòng suýt rơi khỏi tay. Trái tim nàng đập loạn nhịp, một linh cảm mơ hồ nhưng cực kỳ mãnh liệt trỗi dậy trong lồng ngực, khiến nàng khó thở.
Hoàng Phúc Dương nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt nàng. Hắn cầm lấy phong thư, xé nhanh lớp niêm phong sáp đã vỡ vụn theo thời gian. Hắn đọc và mặt hắn cũng tái đi.
“Đây là di thư của cố hoàng hậu,” hắn nói, giọng hắn khàn đặc. “Bà ấy… bà ấy kể lại mọi chuyện. Trần Ngọc Hân đã đầu độc Hoàng thượng, sát hại các phi tần khác để giành quyền lực. Và…”
Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Tuyết Nhi. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn lúc này ánh lên một cảm xúc phức tạp, khó tả.
“Và nàng, Lâm Tuyết Nhi, là con gái nuôi của cố hoàng hậu. Bà đã đưa nàng ra khỏi cung từ khi nàng còn nhỏ, để bảo toàn tính mạng cho nàng, trước khi bà bị Trần Ngọc Hân hạ độc.”
Không gian tĩnh lặng đến nỗi chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua kẽ đá và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mỗi người.
Lâm Tuyết Nhi đứng sững, chiếc vòng ngọc nặng trịch trong tay, những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng không kiểm soát được. Mọi mảnh ghép trong cuộc đời nàng, những khoảng trống ký ức, những giấc mơ kỳ lạ, tất cả đột nhiên khớp lại với nhau như một bức tranh hoàn chỉnh.
Nàng không phải là một nữ quan vô danh xin vào Hình bộ. Nàng là người thừa kế của cố hoàng hậu. Nàình dòng máu hoàng tộc. Và kẻ đã hủy hoại gia đình nàng, kẻ đã cướp đi mạng sống của mẫu thân nàng, chính là Trần Ngọc Hân.
Công chúa Ngọc Hoa ôm chặt lấy nàng, nức nở. “Tỷ… tỷ là con của mẫu hậu? Vậy tỷ là tỷ của ta sao?”
Lâm Tuyết Nhi không trả lời được. Nàng chỉ ôm chặt lấy công chúa, nước mắt hòa lẫn nước mắt, nỗi đau và niềm vui đồng ngực nàng.
Bên ngoài, từ xa, tiếng chó săn sủa vọng vào, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu rừng cấm.
Bọn chúng đang đến gần.
Hoàng Phúc Dương nhặt thanh kiếm lên, nhìn hai người phụ nữ đang ôóng tối. Hắn nói, giọng trầm nhưng vững chãi hơn bao giờ hết:
“Chúng ta phải rời khỏi đây. Ngay bây giờ. Nhưng trước khi đi, ta muốn nói một điều.”
Hắn nhìn Lâm Tuyết Nhi, đôi mắt lạnh lùng ngày nào giờ đây đã tan chảy, thay vào đó là một thứ ánh sáng ấm áp, kiên định.
“Nàng là người thừa kế hợp pháp. Và ta sẽ không để bất kỳ ai cản đường nàng nữa. Dù có phải đối đầu với cả hoàng cung, ta sẽ đứng về phía nàng.”
Lâm Tuyết Nhi nhìn hắn, qua màn nước mắt, nàng thấy gương mặt hắn không còn là gương mặt của vương gia lạnh lùng ngày nào. Đó là gương mặt của một người đã chọn phe, đã chọn nàng.
Nàng gật đầu, lau nước mắt, siết chặt chiếc vòng ngọc trong tay.
“Đi thôi. Chúng ta còn một trận chiến phía trước.”
Ba người bước lên những bậc thang đá, từ dưới lòng đất sâu thẳm, trở lại mặt đất nơi ánh đuốc đang dần tiến gần, nơi cuộc chiến sinh tử sắp bắt đầu.
Nhưng lần này, họ không còn đơn độc.
Họ có sự thật trong tay.
Và sự thật, dù có bị chôn vùi bao lâu, cuối cùng cũng sẽ tìm được đường ra ánh sáng.