Không khí trong ngôi mộ cổ lạnh buốt, ẩm thấp như thể từng tấc đất, từng phiến đá đều toát ra hơi thở của tử thần. Ngọn đuốc duy nhất của Phúc Dương chập chờn, hắt lên những bức tường đá xám xịt những cái bóng kỳ dị, nhảy múa điên cuồng như lũ yêu quái đang bay lượn trong đêm. Lâm Tuyết Nhi quỳ sụp xuống trước di thư, hai tay nâng chiếc vòng ngọc màu xanh biếc lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
“Đây là vòng của mẫu hậu ta…” Công chúa Ngọc Hoa thều thào bên cạnh, mặt nàng tái nhợt như tờ giấy. Đôi mắt vốn đã đau khổ của nàng giờ đây càng thêm hoảng loạn.
Tuyết Nhi bật khóc không thành tiếng. Di thư trên tay nàng đã ố vàng, nét chữ thảo uyển chuyển nhưng mỗi nét bút đều mang nặng sự uất hận và đau đớn. Nàng đọc từng chữ, từng chữ một, như thể từng ký tự ấy đang cào xé tâm can nàng.
“Con yêu quý của ta, Tuyết Nhi. Khi con đọc được bức thư này, có lẽ mẫu hậu đã không còn trên cõi đời này nữa. Từ ngày đưỏi cung, ười thân tín nuôi dưỡng, lòng ta như cắt từng khúc ruột. Nhưng đó là cách duy nhất để bảo toàn tính mạng cho con. Trần Ngọc Hân, con quỷ cái đội lốp người, đã âm mưu từ lâu để chiếm đoạt ngôi vị hoàng hậu. Nó đầu độc ta từng chút một, khiến thân thể ta ngày càng suy nhược. Nó còn hạ độc lên bệ hạ, nhưng ta đã kịp thời phát hiện, đánh tráo thuốc giải độc… Con phải sống, phải trở về, phải vạch trần bộ mặt thật của nó…”
Từng lời, từng lời như những mũi kim nhọn đâm thẳng vào trái tim nàng. Hóa ra, mọi sự tình đều đã được sắp đặt từ hơn hai mươi năm trước. Nàng không phải là một nữ quan tầm thường, nàng là con gái nuôi của cố hoàng hậu, là người duy nhất có thể ười đã khuất, là chìa khóa để mở ra bí mật động trời mà cả hoàng tộc đã cố gắng chôn vùi suốt bao năm.
“Nàng… khóc rồi sao?” Giọng nói trầm thấp của Hoàng Phúc Dương vang lên bên tai nàng, phá vỡ màn sương mù của ký ức. Hắn đặt tay lên vai nàng, lòng bàn tay ấm nóng, xua tan đi phần nào cơn ớn lạnh đang bao trùm lấy nàng.
Tuyết Nhi ngước lên, đôi mắt đen láy ngập nước nhìn thẳng vào hắn. “Thì ra… ta là con gái nuôi của cố hoàng hậu. Bà ấy đã cứu mạng ta, đưỏi cung để tránh khỏi tay Trần Ngọc Hân. Bà ấy… chết vì bị đầu độc, và ta đã sống suốt hai mươi năm nay mà không hề hay biết.”
Hoàng Phúc Dương khựng người, đôi mày kiếm chau lại. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đọc hết bức di thư trên tay nàng. Khuôn mặt góc cạnh của hắn dưới ánh đuốc lộ rõ những nét căng thẳng.
“Trần Ngọc Hân…” Hắn nghiến răng, giọng đầy căm phẫn: “Hắn ta đã hạ độc cả mẫu hậu ta và bệ hạ.”
“Và ta là nhân chứng sống.” Công chúa Ngọc Hoa cất tiếng, giọng nàng tuy yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. “Ta đã tận mắt thấy ả bỏ thuốc vào chén canh của mẫu hậu. Ả còn sai người nhốt ta, lạnh lẽo chạy đi tìm bệ hạ. Suốt bảy năm qua, ta sống trong bóng tối, chỉ mong có một ngày được thấy ánh sáng.”
Tuyết Nhi ôm chặt lấy công chúa, nước mắt nàng lúc này không chỉ là sự đau xót cho số phận của cố hoàng hậu mà còn là sự cảm thông sâu sắc dành cho người con gái đáng thương đã phải chịu cảnh giam cầm suốt bảy năm. Nàng thầm nghĩ, trên đời này sao lại có kẻ độc ác đến vậy? Vì quyền lực, vì địa vị, sẵn sàng chà đạp lên sinh mạng của người khác. Nhưng rồi nàng nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ ấy, vì bây giờ không phải lúc để yếu đuối.
“Chúng ta phải mang những bằng chứng này về triều.” Tuyết Nhi đứng dậy, lau khô nước mắt, giọng nàng trở nên cứng cỏi. “Phải cho bệ hạ biết sự thật.”
Hoàng Phúc Dương nhìn nàng, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. “Ngươi nghĩ Trần Ngọc Hân sẽ để yên cho chứng cứ ra khỏi đây sao? Nàng ấy đã phong tỏa toàn bộ hoàng cung, tung tin chúng ta phản nghịch. Mỗi tên thị vệ trong cung đều đang có lệnh giết chú ở hiện.”
“Vậy thì chúng ta sẽ chết trên đường trở về sao?” Công chúa Ngọc Hoa yếu ớt hỏi.
“Không.” Hoàng Phúc Dương lắc đầu, mắt hắn ánh lên một tia quyết liệt. “Ta sẽ đưa nàng về triều, dù phải đánh đổi mạng sống.”
Lời nói của hắn vang lên giữa khối của ngôi mộ, nặng nề như một lời thề. Tuyết Nhi nhìn hắn, tim nàng đập mạnh. Trong khoảnh khắc, nàng suýt quên mất rằng hắn là vương gia lạnh lùng, đa nghi, từng cản trở mỗi bước đi của nàng. Giờ đây, hắn lại sẵn sàng sống vì nàng.
“Nhưng chúng ta phải làm thế nào?” Tuyết Nhi hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Hoàng Phúc Dương không trả lời ngay. Hắn đưa mắt quan sát kỹ căn phòng nhỏ trong ngôi mộ, ánh mắt sắc bén như diều hâu lục soát từng ngóc ngách. Bỗng nhiên, hắn dừng lại ở một bức tường phía cuối, nơi có một hốc đá khuất trong bóng tối.
“Đây.” Hắn nói, chỉ tay về phía đó. “Có một lối thoát bí mật.”
Tuyết Nhi và công chúa Ngọc Hoa nhìn theo hướng tay hắn. Họ nhận thấy một đường vân lạ mắt trên bề mặt đá, không giống với những đường vân tự nhiên xung quanh.
“Làết?” Tuyết Nhi tò mò.
“Ta từng đọc trong một cuốn sách cổ về các lối đi bí mật cấm này. Mẫu hậu ta đã từng sai người xây dựng chúng để trốn chạy trong trường hợp khẩn cấp.” Hoàng Phúc Dương bước tới, dùng tay gõ nhẹ lên bức tường. Tiếng vọng vang lên trầm đục. Hắn lục trong người, lấy ra một chiếc dao găm nhỏ, khéo léo luồn vào khe đá.
Một tiếng lạch cạch khô khốc vang lên. Bức tường bắt đầu rung chuyển, từ từ xoay sang một bên, để lộ một lối đi tối om, hun hút gió lùa. Mùi đất ẩm và mùi xác chết khô bốc ra nồng nặc, khiến công chúa Ngọc Hoa phải lấy tay bịt mũi.
“Nhanh lên.” Hoàng Phúc Dương thúc giục. Hắn cầm đuốc soi vào lối đi. “Lối này hẳn sẽ dẫn ra ngoài vòng vây, nhưng không thể kéo dài được lâu.”
Tuyết Nhi không do dự, nàng dìu công chúa Ngọc Hoa bước vào lối đi. Những bước chân vang vọng trong khoảng không gian chật hẹp. Trên đầu họ, những giọt nước nhỏ giọt từ các kẽ đá tạo ra những âm thanh lạnh lẽo, gợi cảm giác bất an.
Họ đi được khoảng một khắc thì bỗng nhiên phía sau vọng ra tiếng bước chân dồn dập.
“Chúng ở trong mộ! Lục soát từng ngóc ngách!” Một giọng nói the thé vang lên.
“Chúng ta bị phát hiện rồi.” Công chúa Ngọc Hoa hoảng hốt, nắm chặt lấy tay Tuyết Nhi.
Hoàng Phúc Dương lập tức tắt ngọn đuốc. Bóng tối bao trùm lấy họ, đặc quánh như mực. Họ nín thở, lắng nghe tiếng bước chân ngày một gần. Tuyết Nhi cảm nhận được trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Nàng thầm cầu nguyện, mong sao lối đi này sẽ đưa họ đến một nơi an toàn.
Nhưng rồi, một tiếng nói khác vang lên: “Khoan! Ở đây có một lối đi bí mật!”
“Chúng ta phải chạy.” Hoàng Phúc Dương thì thầm, giọng hắn gấp gáp. Hắn nắm lấy tay Tuyết Nhi, kéo nàng chạy về phía trước. Công chúa Ngọc Hoa loạng choạng chạy theo, nhưng chân nàng yếu quá, vấp phải một hòn đá, ngã nhào xuống đất.
“Công chúa!” Tuyết Nhi kêu lên. Nàng vội vàng quay lại đỡ nàng dậy.
“Để ta.” Hoàng Phúc Dương nhanh chóng cõng công chúa lên lưng. “Chạy! Đừng ngoảnh lại!”
Họ lao đi trong bóng tối mịt mùng, chỉ dựa vào bản năng và những bức tường lạnh lẽo mà sờ soạng. Tiếng bước chân của quân lính phía sau ngày càng gần, còn có cả tiếng chó săn sủa vang.
“Phía trước có ánh sáng!” Công chúa Ngọên, mắt nàng ánh lên hy vọng.
Đúng vậy, một tia sáng yếu ớt lóe phía cuối lối đi. Họ tăng tốc chạy, lao thẳng về phía đó.
Hoàng Phúc Dương dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa. Một tiếng rắc nặng nề vang lên. Cánh cửa mở tung, họ lọt ra ngoài, vào một khu vườn hoang vắng. Bầu trời trên cao u ám, những đám mây đen kịt che khuất mặt trăng.
“Đây là đâu?” Tuyết Nhi hỏi, thở hổn hển.
“Hậu viện của một tẩm cung bỏ hoang.” Hoàng Phúc Dương trả lời. Hắn nhanh chóng đặt công chúa xuống, ra hiệu cho họ nấp vào bụi cây rậm rạp.
Họ vừa kịp ẩn mình thì bọn thị vệ đã lao ra khỏi lối đi bí mật. Bọn chúng nhìn quanh, nhưng không thấy bóng người.
“Chúng nó chạy mất rồi.” Một tên thị vệ lẩm bẩm.
“Tìm! Lục soát từng tấc đất!” Tên chỉ huy hét lên.
Bọn thị vệ tản ra, lùng sục khắp khu vườn. Tuyết Nhi nín thở, nép sát vào Hoàng Phúc Dương. Cơ thể hắn cứng đờ, hơi thở phả vào tai nàng ấm nóng. Nàng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ và cả tiếng tim hắn nữa, cũng đập thình thịch.
Một tên thị vệ tiến gần đến bụi cây nơi họ trốn, thanh kiếm sáng loáng trong tay. Hắn lao vào bụi cây, suýt chạm vào vai công chúa Ngọc Hoa.
“Có gì đó!” Tên thị vệ kêu lên. Hắn cúi xuống, nhìn kỹ.
Tim Tuyết Nhi như ngừng đập. Nàng thầm tính đến kế hoạch: nếu bị phát hiện, nàng sẽ lao ra, thu hút sự chú ý của bọn chúng để Hoàng Phúc Dương và công chúa có thể chạy thoát.
Nhưng ngay lúc ấy, một con mèo hoang bỗng nhiên nhảy ra từ bụi cây, kêu một tiếng “meo” the thé rồi phóng vụt đi.
Tên thị vệ giật mình, lùi lại vài bước, rồi chửi thề: “Chỉ là một con mèo chết tiệt!”
Hắn quay đi, tiếp tục lùng sục nơi khác.
Tuyết Nhi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám cử động. Mãi đến khi tiếng bước chân của bọn thị vệ xa dần, họ mới dám thở mạnh.
“Nguy hiểm thật.” Công chúa Ngọẩy nói.
“Chúng ta không thể ở lại đây.” Hoàng Phúc Dương nói. Mắt hắn nhìn về phía xa xa, nơi có ánh đèn lấp lánh. “Phía đó là chính điện. Bệ hạ đang ở đó.”
“Nhưng làm sao để vào được?” Tuyết Nhi hỏi. “Toàn bộ hoàng cung đều đang bị phong tỏa.”
Hoàng Phúc Dương im lặng một lúc, rồi hắn nói: “Ta có một kế hoạch. Nhưng nó rất nguy hiểm. Nàng phải tin tưởng ta.”
Tuyết Nhi nhìn hắn. Đôi mắt nàng sáng lên trong bóng tối. Nàng gật đầu. “Ta tin tưởng huynh.”
Hoàng Phúc Dương không nói thêm gì nữa. Hắn dẫn họ men theo những bức tường tối, lách qua những lối đi nhỏ hẹp mà chỉ có hắn mới biết. Họ đi qua một khu vườn hoa khô héo, qua một cái ao nước đen ngòm, nơi những con cá vàng đã chết trôi nổi lềnh bềnh.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa lớn bằng gỗ mun, chạm trổ hình rồng bay phượng múa. Hai tên thị vệ đang đứng canh gác.
“Đây là cửa sau của Tẩm cung Hoàng thượng.” Hoàng Phúc Dương thì thầm. “Bệ hạ thường ngồi thiền trong phòng riêng vào giờ này. Nếu chúng ta có thể vào được bên trong, chúng ta có thể gặp người và trình bày mọi chuyện.”
“Nhưng hai tên thị vệ kia…” Công chúa Ngọắng.
Hoàng Phúc Dương nheo mắt. Hắn lấy từ trong người ra một viên ngọc nhỏ màu đen, rồi ném mạnh về phía xa. Viên ngọc rơi xuống, va vào một bức tường đá, phát ra tiếng kêu vang.
“Ai đó!” Hai tên thị vệ giật mình, lập tức chạy về hướng phát ra tiếng động.
“Nhanh!” Hoàng Phúc Dương kéo Tuyết Nhi và công chúa chạy vụt qua cánh cửa, đẩy nhẹ cánh cửa vào, rồi đóng lại ngay lập tức.
Bên trong, tẩm cung Hoàng thượng rộng lớn, yên tĩnh đến lạ thường. Những cây nến bạc cháy lập lòe, soi sáng những bức bình phong bằng gỗ trầm hương, tỏa ra một mùi thơm dễ chịu pha lẫn chút kỳ bí. Ở cuối căn phòng, trên một chiếc sập bằng gỗ đàn hương đen, một người đàn ông đang ngồi xếp bằng, nhắm mắt tĩnh tọa.
Đó là Hoàng thượng.
Bệ hạ mở mắt ra, ánh mắt uy nghiêm nhưng cũng đầy mệt mỏi nhìn về phía họ. “Phúc Dương? Tuyết Nhi? Công chúa Ngọc Hoa? Sao các con lại ở đây?”
Trước sự hiện diện của Hoàng thượng, Tuyết Nhi cảm thấy một nỗi sợ hãi thiêng liêng dâng lên trong lòng. Nàng quỳ xuống, cúi đầu hành lễ.
“Bệ hạ, thần có chuyện cấp bách phải tâu.”
Hoàng Phúc Dương cũng quỳ xuống. Công chúa Ngọc Hoa yếu ớt quỳ theo.
“Nói đi.” Giọng Hoàng thượng trầm trầm.
Tuyết đưa bức di thư và chiếc vòng ngọc lên. “Bệ hạ, người hãy xem những thứ này. Đây là di thư của cố hoàng hậu.”
Hoàng thượng thoáng biến sắc, người khẽ động đậy. Người cầm lấy bức thư, đọc lướt qua. Khuôn mặt người từ từ chuyển từ ngạc nhiên sang tái nhợt, rồi cuối cùng là sự giận dữ tột cùng.
“Trần Ngọc Hân…” Hoàng thượng nghiến răng, đôi mắt long lên sòng sọc. “Ả ta dám… Ả ta dám làm chuyện này?”
“Bệ hạ, còn có công chúa Ngọc Hoa.” Hoàng Phúc Dương nói tiếp. “Công chúa đã bị Trần Ngọc Hân giam cầm suốt bảy năm qua vì đã phát hiện ra tội ác của ả.”
Hoàng thượng nhìn sang công chúa Ngọc Hoa, người con gái đã biến mất khỏi hoàng cung suốt bảy năm. Nước mắt người lặng lẽ chảy. “Con gái của ta… ta tưởng con đã chết.”
“Phụ hoàng, con còn sống.” Công chúa Ngọc Hoa nức nở, nàng quỳ gối bò tới chân Hoàng thượng. “Trần Ngọc Hân đã hạ độc mẫu hậu, còn định hạ độc cả phụ hoàng. Con đã tận mắt thấy, nhưng ả đã nhốt con lại, giam trong tối tăm suốt bảy năm qua.”
“Thì ra là vậy…” Hoàng thượng khẽ nói, giọng người đầy đau đớn và uất hận. “Ta đã tin tưởng ả, trao cho ả quyền lực trong hậu cung. Không ngờ ả lại là một con rắn độc.”
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng bật mở. Một tiếng cười man rợ vang lên.
“Ha ha ha… Bệ hạ, người đã biết hết rồi sao?”
Tất cả quay lại. Trần Ngọc Hân đứng đó, trên tay cầm một thanh kiếm sáng loáng, mắt ả long lên như một con thú dữ. Phía sau ả là hàng loạt thị vệ, tay lăm lăm vũ khí.
“Ngươi…” Hoàng thượng đứng bật dậy, mặt đỏ bừng vì giận dữ. “Ngươi dám mang kiếm vào tẩm cung của ta?”
“Tạông dám?” Trần Ngọc Hân cười nhạt. Ả bước từng bước chậm rãi vào phòng. “Ta đã chuẩn bị cho cái ngày này từ lâu. Bệ hạ, người đã già rồi. Tại sao không nhường ngôi cho một người trẻ hơn?”
“Ngươi điên rồi!” Hoàng thượng gầm lên.
“Ta không điên.” Trần Ngọc Hân lắc đầu. “Ta chỉ muốn những gì thuộc về ta. Cố hoàng hậu, con ả, tất cả đều phải chết. Và bây giờ, đến lượt các người.”
Ả vung kiếm lao về phía Hoàng thượng.
Hoàng Phúc Dương lập tức lao lên, đỡ lấy nhát kiếm. Một tiếng kim loại va chạm chồi.
“Bảo vệ bệ hạ!” Hắn hét lên với Tuyết Nhi.
Tuyết kéo Hoàng thượng lùi về phía sau, trong khi công chúa ngửa nép vào góc tường.
Trần Ngọc Hân và Hoàng Phúc Dương lao vào nhau, những đường kiếm sắc lẹm xé toang không khí. Mỗi nhát chém đề lá, mỗi bước tiến đều là một bước đến gần cái chết. Hoàng Phúc Dương võ công cao cường, nhưng Trần Ngọc Hân cũng không phải tay vừa. Ả ta đã luyện tập suốt nhiều năm để chuẩn bị cho ngày hôm nay.
Đúng lúc đó, từ ngoài cửa, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Dừng tay!”
Mọi người quay lại. Lý Minh Đức đứng ở cửa, trên tay hắn dắt theo một người phụ nữ trung niên, quần áo rách rưới, mặt mũi lem luốc.
“Các ngươi…” Trần Ngọc Hân trợn mắt, mặt biến sắc.
Người phụ nữ kia quỳ xuống, run rẩy nói: “Bệ hạ, thần là cung nữ thân cận của cố hoàng hậu. Thần đã tận mắt thấy Trần Ngọc Hân hạ độc vào chén canh của cố hoàng hậu. Thần còn sống sót vì đã kịp trốn thoát khi ả sai người giết tất cả những người biết chuyện.”
Trần Ngọc Hân cười lớn, nụ cười man rợ vang vọng khắp tẩm cung. “Một cung nữ già nua, lời nói có giá trị gì? Ta đã sẵn sàng cho mọi chuyện rồi.” Ả vung tay lên, ra hiệu cho bọn thị vệ phía sau.
Nhưng không ai động đậy.
Trần Ngọc Hân quay lại, kinh ngạc. “Các ngươi làm gì vậy? Ta ra lệnh cho các ngươi!”
Bọn thị vệ vẫn đứng im, mặt không biểu cảm.
Hoàng Phúc Dương bước lên, giọng lạnh tanh: “Chúng không nghe lời ngươi nữa đâu, Trần Ngọc Hân. Ta đã sai người điều tra từ trước. Bọn thị vệ thân tín của ngươi đều đã bị thay thế.”
“Ngươi…” Trần Ngọc Hân há hốc mồm, mặt ả tái mét.
Đúng lúc ấy, từ bên ngoài, một toán thị vệ khác xông vào, do một viên tướng chỉ huy. Họ nhanh chóng khống chế Trần Ngọc Hân, tước vũ khí của ả.
Trần Ngọc Hân giãy giụa, gào thét: “Thả ta ra! Các ngươi biết ta là ai không? Ta là hoàng hậu!”
“Ngươi không còn là hoàng hậu nữa.” Hoàng thượng lạnh lùng tuyên bố. “Từ giờ phút này, ngươi là tội phạm. Hãy đưa ả vào đại lao, chờ ngày xét xử.”
Trần Ngọc Hân bị lôi đi, tiếng gào thét của ả vang vọng khắp tẩm cung, rồi xa dần.
Khi mọi chuyện đã tạm lắng, Hoàng thượng nhìn về phía Lâm Tuyết Nhi, ánh mắt vừa biết ơn vừa xót xa.
“Tuyết Nhi, con có biết vì sao mẫu hậu con lại đưỏi cung không?”
Tuyết Nhi lắc đầu, nước mắt lại trào ra.
“Bởi vì con là người duy nhất có thể kế thừa ý chí của bà ấy.” Hoàng thượng nói. “Bà ấy muốn con trở thành một người chính trực, dũng cảm, sẵn sàng đấu tranh. Và con đã làm được.”
Hoàng Phúc Dương bước tới, đặt tay lên vai Tuyết Nhi, giọng hắn trầm ấm: “Ta sẽ đưa nàng về triều, dù phải đánh đổi mạng sống. Và ta đã giữ lời.”
Tuyết Nhi ngước mắt lên nhìn hắn, lòng tràn ngập cảm xúc. Trong ánh nến lung linh, khuôn mặt lạnh lùng của hắn giờ đây ánh lên một tia ấm áp mà nàng chưa từng thấy. Nàng biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng ít nhất họ đã có nhau.
Bên ngoài tẩm cung, tiếng kẻng báo động vang lên inh ỏi. Bầu trời đêm u ám, nhưng phía chân trời xa xa, những tia sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu ló dạng.