Bầu trời đã chuyển sang màu xám, dù họ lần theo đường hầm bí mật từ ngôi mộ cổ trở về hoàng cung. Lâm Tuyết Nhi siết chặt di thư của cố hoàng hậu trong tay. Tờ giấy đã ố vàng theo thời gian, nhưng từng nét chữ vẫn còn nguyên, như tiếng nói từ cõi chết vọng về. Nàng có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi bước chân nặng như chì khi nghĩ đến cuộc đối mặt sắp tới.
Hoàng Phúc Dương bước tới nàng, gương mặt vẫn lạnh lùng như tạc, nhưng đôi mắt hắn không rời khỏi nàng dù chỉ một giây. Công chúa Ngọc Hoa đi sau, hai tay nắm chặt, đầy sợ hãi nhưng cũng đầy quyết tâm.
Khi họ đặt chân vào chính điện, không khí trong cung đặc quánh như keo. Những ngọn nến thắp dọc hành lang cháy leo lét, soi bóng những cột trụ khổng lồ như những bóng ma đứng im lặng. Mùi trầm hương hòa với mùi ẩm mốc của đá cổ xộc vào mũi Tuyết Nhi, khiến nàng nhói lên một nỗi đau khó tả.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, sắc mặt vàng vọt, đôi mắt đục ngầu vì bệnh tật. Bên cạnh ngài, Trần Ngọc Hân đứng đó, y phục lộng lẫy, nụ cười nửa miệng đầy khinh thường. Nàng ta nhìn ba người bước vào với ánh mắt của một con hổ cái đang rình mồi.
— Lâm Tuyết Nhi, Khanh đã đưa công chúa trở về rồi sao? — Hoàng thượng lên tiếng, giọng khàn đục nhưng vẫn giữ uy nghi.
Tuyết Nhi quỳ một gối, tay nâng di thư lên cao. — Tâu bệ hạ, thần có việc trọng đại cần tấu trình. Đây là di thư của cố hoàng hậu, được giấu trong mộ cổ suốt hai mươi năm qua.
Nàng cảm nhận được ánh mắt của Trần Ngọc Hân đang đâm xuyên qua lưng mình, lạnh toát. Nhưng nàng không run sợ. Nàng đã đi quá xa để quay đầu lại.
Hoàng thượng đưa tay ra, một thái giám già run rẩy tiến đến nhận lấy tờ di thư và dâng lên ngài. Đôi mắt già nua của Hoàng thượng lướt qua từng chữ, từ từ đỏ hoe, bàn tay cầm giấy bắt đầu run lên.
Trần Ngọc Hân đứng yên, nụ cười tắt dần. Nàng ta nhìn chằm chằm vào tờ di thư như muốn thiêu rụi nó bằng ánh mắt. Nhưng rồi, đột nhiên, nàng ta bật cười.
—!
Tiếng cười vang vọng trong chính điện rộng lớn, khiến mọi người đều rùng mình. Nàng ta bước ra giữa sân điện, khoác tay áo rộng, uy nghi như một nữ thần nhưng đầy ma khí.
— Hoàng thượng tin lời một tờ giấy mục nát sao? — Trần Ngọc Hân cất giọng ngọt ngào nhưng sắc lạnh — Ai cũng có thể làm giả di thư. Một đứa con gái từ ngoài vào, tự xưng là con nuôi của cố hoàng hậu, dẫn theo công chúa mất trí nhớ và một vương gia phản bội — tất cả đều chống lại thần thiếp.
— Ngươi nói dối! — Công chúa Ngọc Hoa bỗng lao lên, mặt cắt không còn giọt máu — Ta tận mắt thấy ngươi đổ bột trắng vào chén trà của mẫu hậu! Đêm hôm đó... trăng sáng... ta chạy trốn khỏi cửa sổ...
Công chúa ôm đầu, đôi mắt mở to hoảng loạn. Ký ức đau thương đang xé toạc tâm trí nàng. Tuyết Nhi vội chạy đến ôm lấy nàng, vỗ về như một đứa trẻ.
— Đủ rồi! — Hoàng Phúc Dương gầm lên, giọng hắn như sấm vọng giữa điện — Trần Ngọc Hân, ngươi đầu độc Hoàng thượng và Cố hoàng hậu, giết hại bao nhiêu mạng người để giành quyền lực. Hôm nay, ta sẽ lấy lại công lý.
Hắn rút kiếm. Ánh sáng lạnh lóe lên từ lưỡi thép.
Trần Ngọc Hân nhếch mép, vỗ tay ba lần. Từ hai bên hành lang, hàng loạt thị vệ ùa vào, vây kín chính điện.
— Vương gia nghĩ rằng ta không có quân sao? — Nàng ta cười khẩy — Trong hai mươi năm qua, ta đã cài người của ta khắp nơi. Hoàng cung này, kể cả Hoàng thượng, đều nằm trong lòng bàn tay ta.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, tái mặt. Ngài nghiến răng, đôi mắt già nua ánh lên tia giận dữ nhưng cũng đầy bất lực.
— Trần Ngọc Hân, trẫm đã tin tưởng nàng…
— Tin tưởng? — Trần Ngọc Hân quay lại nhìn Hoàng thượng, ánh mắt khinh bỉ — Hoàng thượng tin tưởng ta chỉ vì ta biết cách làm ngài vui. Nhưng tình yêu của ngài có bao giờ dành trọn cho một ai? Cố hoàng hậu, những phi tần khác, tất cả đều là những trang sách ngài lật qua rồi vứt bỏ.
Nàng ta nói với giọng đầy cay đắng, nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng. Đó không phải là sự tổn thương, mà là sự tàn nhẫn của một kẻ đã từ lâu không còn tin vào bất cứ điều gì ngoài quyền lực.
Lâm Tuyết Nhi đặt công chúa Ngọc Hoa ngồi xuống bậc thềm, đứng thẳng dậy, đối diện với Trần Ngọc Hân.
— Ngươi có quyền lực, có quân đội, nhưng ngươi không có sự thật. — Giọng nàng bình tĩnh, từng chữ rơi xuống như những hạt mưa đá — Ngươi có thể giết ta, giết vương gia, giết tất cả những ai biết sự thật. Nhưng ngươi không thể xóa đi những gì đã xảy ra. Cố hoàng hậu đã chết vì ngươi. Hoàng thượng đang chết dần vì ngươi. Công chúa mất trí nhớ vì ngươi. Bao nhiêu người vô tội đã ngã xuống dưới tay ngươi.
Mỗi câu nàng nói như những mũi kim đâm vào lòng Trần Ngọc Hân. Mặt nàng ta biến sắc, từ trắng sang xanh, rồi đỏ bừng lên vì giận dữ.
— Im miệng! — Trần Ngọc Hân rít lên, rút thanh kiếm từ thắt lưng của một thị vệ đứng gần — Một con nhỏ nha đầu mới vào Hình bộ, dám lên mặt dạy đời ta? Ngươi biết gì về cuộc đời ta? Ngươi biết gì về những gì ta đã trải qua?
Nàếm lao thẳng về phía Tuyết Nhi.
Hoàng Phúc Dương nhảy vào, kiếm của hắn chặn lại lưỡi kiếm của Trần Ngọc Hân trong một tiết chúa. Hai thanh kiếm va vào nhau, tóe lửa.
— Đi! — Hắn hét lớn với Tuyết Nhi — Đưa công chúa vào trong!
Nhưng Tuyết Nhi không chạy. Nàng đứng đó, nhìn cuộc chiến giữa hai người. Hoàng Phúc Dương và Trần Ngọc Hân giao đấu dữ dội, kiếm qua kiếm lại, mỗi đường kiếm đều ẩn chứa sát khí. Trần Ngọc Hân không ngờ lại có võ công cao như vậy. Nàng ta đánh như một người không còn gì để mất, mỗi đòn đều nhắm vào chỗ hiểm.
Các thị vệ,không ai dám can thiệp. Họ là người của Trần Ngọc Hân, nhưng vương gia là hoàng thân, động vào hắn là tội khi quân.
Bỗng nhiên, Trần Ngọc Hân nghiêng người né đòn, bàn tay trái nàng ta lướt nhanh, một mũi châm nhỏ óng ánh xanh lè bay thẳng về phía Tuyết Nhi.
— Cẩn thận! — Hoàng Phúc Dương hét lên, lao người che trước mặt nàng.
Mũi châm cắm phập vào vai hắn.
Một tiếng rên nhẹ thoát ra từ cổ họng hắn. Hắn loạng choạng, kiếm rơi khỏi tay, ngã khuỵu xuống.
— Hoàng Phúc Dương! — Tuyết Nhi lao đến, đỡ lấy hắn.
Khuôn mặt vương gia trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Môi hắn tím tái, hơi thở gấp gáp.
— Độc... — hắn thì thào — Nàng ta... dùng độc...
Trần Ngọc Hân đứng đó, cười điên dại. Nàng ta giơ cao thanh kiếm, nhìn xuống hai người đang ôm nhau dưới chân mình.
— Hai người thật cảm động. — Giọng nàng ta mỉa mai — Một vương gia lạnh lùng, một nữ quan chính trực. Các ngươi nghĩ mình là anh hùng sao? Ở trong cung này, không có anh hùng. Chỉ có kẻ sống và kẻ chết.
Nàng ta giơ kiếm lên, định kết liễu Hoàng Phúc Dương.
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ cửa điện.
— Dừng tay!
Tất cả quay lại. Lý Minh Đức bước vào, sau lưng hắn là một cung nữ trẻ tuổi, mặt mày xanh xao, run rẩy. Đôi mắt cô ta đỏ hoe, như vừa khóc rất nhiều.
— Trần Ngọc Hân, ngươi có nhớ người này không? — Lý Minh Đức lên tiếng, giọng trầm nhưng đầy uy lực — Là Tiểu Thúy, cung nữ hầu hạ cố hoàng hậu.
Tiểu Thúy quỳ sụp xuống, hai tay chống xuống nền đá lạnh, toàn thân run bần bật.
— Tâu… tâu Hoàng thượng… — giọng cô ta nghẹn ngào — Nô tỳ… nô tỳ đã chứng kiến tất cả. Đêm hôm cố hoàng hậu băng hà, nô tỳ thấy Hoàng quý phi... Trần Ngọc Hân… tay cầm gói bột trắng đổ vào ấm trà. Nô tỳ hoảng sợ bỏ trốn, nhưng bị người bắt, nhốt dưới hầm suốt hai mươi năm… cho đến khi Lý đại nhân tìm thấy nô tỳ.
Trần Ngọc Hân lùi lại một bước, mặt tái mét. Nàng ta nhìn Tiểu Thúy như nhìn mượn cõi chết sống dậy.
— Ngươi… ngươi vẫn còn sống?
— Nô tỳ vẫn còn sống, tạ ơn ông trời! — Tiểu Thúy ngước lên, nước mắt lăn dài — Để nô tỳ có thể làm chức của cố hoàng hậu suốt hai mươi năm qua!
Hoàng thượng đứng dậy khỏi long ỷ, tay vịn vào tay vịn, run lên.
— Trần Ngọc Hân... — giọng ngài như gầm lên từ cổ họng — Những gì nàng ta nói có đúng không?
Trần Ngọc Hân đứng im lặng, nhìn quanh. Các thị vệ bắt đầu lùi dần, một số hạ kiếm xuống. Họ thấy sự thật đã phơi bày và họ không muốn chết vì một kẻ thua cuộc.
— Đúng. — Trần Ngọc Hân bỗng nói, giọng bình thản đến lạnh người — Tất cả đều đúng. Ta đã đầu độc cố hoàng hậu. Ta đã hạ độc Hoàng thượng từ từ suốt năm năm qua. Ta đã giết tất cả những phi tần nào dám cản đường ta. Và ta sẽ không hối hận.
Nàng ta nhìn lên trần điện, ánh mắt xa xăm.
— Cố hoàng hậu đẹp, hiền, được hoàng thượng yêu thương. Còn ta, ta chỉ là con gái của một quan nhỏ, được vào cung vì may mắn. Nhưng ta biết một điều: Ở nơi này, tình yêu không tồn tại. Chỉ có quyền lực. Và ta sẽ có nó, bằng mọi giá.
Hoàng thượng ngồi phịch xuống long ỷ, hai tay bấu chặt vào tay vịn, mặt như chết lặng. Ngài đã sống trong sự lừa dối suốt hai mươi năm. Người vợ mình yêu thương nhất lại là kẻ đã đầu độc mình.
— Bắt lấy nàng ta! — Hoàng thượng hét lên, giọng khản đặc vì giận dữ.
Các thị vệ tiến lên, nhưng Trần Ngọc Hân giơ kiếm lên.
— Đừng ai đến gần! — Nàng ta gầm lên — Ta sẽ không để các ngươi bắt ta. Ta là Hoàng quý phi, ta chết cũng phải chết theo cách của ta.
Nằm về phía cổ mình.
Lâm Tuyết Nhi, vẫn đang ôm Hoàng Phúc Dương, nhìn thấy hành động đó. Nàng không suy nghĩ, buông hắn ra, lao về phía Trần Ngọc Hân.
— Đừng!
Nàng lao đến, hai tay nắm chặt lấy lưỡi kiếm, máu chảy ra từ lòng bàn tay, nóng hổi và đau nhói. Nhưng nàng không buông.
— Ngươi không thể chết như thế! — Tuyết Nhi nhìn thẳng vào mắt Trần Ngọc Hân, giọng đầy kiên quyết — Ngươi phải sống để đối diện với công lý. Cố hoàng hậu, tất cả những người ngươi đã giết, họ xứng đáng được thấy ngươi trả giá. Không phải bằng cái chết dễ dàng này!
Trần Ngọc Hân nhìn nàng, đôi mắt mở to kinh ngạc. Nàng ta chưa từng nghĩ rằng kẻ thù của mình lại muốn cứu mạng nàng.
— Ngươi điên rồi sao? — Trần Ngọc Hân thì thào — Ta đã giết mẹ nuôi của ngươi. Ta đã giết bao nhiêu người? Ngươi không muốn ta chết sao?
— Ta muốn công lý. — Nước mắt Tuyết Nhi trào ra, nhưng nàng vẫn giữ chặt lưỡi kiếm — Cái chết của ngươi sẽ không làm những người đã khuất sống lại. Nhưng công lý sẽ cho họ một sự yên nghỉ thực sự.
Trần Ngọc Hân nhìn nàng hồi lâu. Trong khoảnh khắc đó, nụ cười điên dại biến mất, thay vào đó là một biểu cảm không thể nào hiểu nổi. Có thể là sự ngỡ ngàng, có thể là một tia hối hận thoáng qua, hoặc chỉ đơn giản là sự kiệt quệ của một kẻ đã chiến đấu quá lâu và quá mệt mỏi.
Thanh kiếm rơi khỏi tay nàng ta, kê trên nền đá.
Các thị vệ lao đến, trói chặt tay Trần Ngọc Hân. Nàng ta không phản kháng, chỉ đứng im, mắt nhìn xuống đất, như một con rối bị đứt dây.
Lâm Tuyết Nhi buông lưỡi kiếm ra, nhìn đôi bàn tay đầy máu của mình. Cơn đau ập đến, khiến nàng choáng váng. Nàng loạng choạng, ngã xuống.
— Lâm Tuyết Nhi! — Lý Minh Đức chạy đến đỡ nàng.
— Vương gia... — Tuyết Nhi thì thào, mắt nhìn về phía Hoàng Phúc Dương đang nằm bất động — Mau... cứu hắn...
Lý Minh Đức nhìn Tuyết Nhi, rồi nhìn vương gia, rồi nhìn Vương thượng.
— Mau gọi ngự y! — Hoàng thượng hét lên. — Cứu vương gia và Lâm đại nhân! Nếu họ có mệnh hệ gì, trẫm sẽ khôn bất cứ ai!
Cả chính điện hỗn loạn. Ngự y chạy vào, thị vệ chạy ra, tiếng hét, tiếng khóc, tiếng lệnh vang lên khắp nơi. Giữa sự hỗn loạn đó, Lâm Tuyết Nhi vẫn cố gắng giữ đôi mắt mở, nhìn về phía Trần Ngọc Hân đang bị giải đi.
Nàng ta bước chậm rãi, đầu cúi thấp, xiêm y lộng lẫy kéo lê trên nền đá, lấm lem bụi bặm. Nhưng trước khi bước ra khỏi cửa điện, nàại, nhìn Tuyết Nhi.
— Ngươi… giống bà ấy. — Trần Ngọc Hân nói nhỏ, giọng gần như không nghe thấy — Cố hoàng hậu. Bà ấy cũng sẽ làm như ngươi. Sẽ cứu kẻ thù của mình.
Nàng ta cười, một nụ cười không còn điên dại mà đầy đau đớn.
— Có lẽ… ta đã sai từ lâu rồi.
Rồi nàng ta quay đi, biến mất sau cánh cửa nặng nề.
Lâm Tuyết Nhi nhắm mắt, để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên má. Nàng cảm thấy một bàn tay ấm áp nắm lấy tay mình. Mở mắt ra, nàng thấy Lý Minh Đức đang quỳ bên cạnh, tay ông nắm chặt tay nàng.
— Đừng lo, con bé. — Giọng ông khàn khàn, mắt đỏ hoe — Con đã làm tốt lắm. Cố hoàng hậu sẽ tự hào về con.
Ngoài kia, tiếng trống điện từ xa xa. Màn đêm vẫn bao phủ hoàng cung, nhưng trong lòng Tuyết Nhi, một tia sáng le lói bắt đầu ló dạng. Công lý, dù muộn màng, cuối cùng cũng đã đến.
Nàng quay đầu nhìn về phía Hoàng Phúc Dương, thấy các ngự y đang tất bật bắn. Hắn vẫn chưa tỉnh, nhưng ngực hắn vẫn phập phồng, hơi thở tuy yếu nhưng vẫn còn.
— Cố lên… — nàng thì thào, dành cho hắn và cũng dành cho chính mình — Chúng ta còn nhiều việc phải làm.
Ngoài trời, một cơn gió lạnh thổi qua, làm rung những chiếc đèn lồng treo dọc hành lang, tạo ra những vũ điệu bóng tối kỳ lạ. Nhưng Tuyết Nhi biết màn đêm sắp kết thúc. Một ngày mới sắp bắt đầu.
Và nàng sẽ sẵn sàng đón nhận nó, dù có phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn, đau đớn và thử thách. Công lý, một khi đã được thắp sáng, sẽ không bao giờ tắt.