Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Án Mạng Trong Cung

Công lý và hy vọng

2435 từ

Trời đất như ngửa, khắc đó.

Mùi máu tanh nồng hòa lẫn với hương trầm thoang thoảng từ ngai vàng. Lâm Tuyết Nhi quỳ sụp xuống bên cạnh Hoàng Phúc Dương, ấn lên ngực chàng, nơi vết thương đang rỉ máu đỏ thẫm.

“Vương gia! Vương gia tỉnh lại đi!” Giọng nàng nghẹn ngào, xé toạc bầu không khí căng thẳng trong chính điện. Những ngón tay nàng lạnh toát, cảm nhận hơi ấm yếu ớt đang dần rời khỏi thân thể chàng.

Trần Ngọc Hân đứng đó, nụ cười nhếch mép đầy khinh miệt. Bà ta phủi nhẹ tay áo, ngắm nghía cây châm độc vẫn còn vương máu.

“Một vương gia tài ba, một nữ quan thông minh… cuối cùng cũng chỉ là những con kiến bé nhỏ dám đọ sức với ta.” Bà ta cất giọng the thé, tựa như lưỡi dao cùn cứa vào màng nhĩ. “Các ngươi tưởng rằng mang được mấy tờ giấy vụn đó về đây là có thể hạ bệ ta ư? Ta đã sống hơn hai mươi năm. Cây cỏ nơi đây đều thấm máu của những kẻ dám chống lại ta.”

Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Lồng ngực ngài phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán. Ngài muốn đứng dậy, muốn hét lên, nhưng chất độc trong cơ thể đã bào mòn sức lực của ngài từ nhiều năm trước.

“Ngươi… Ngươi thật sự…” Hoàng thượng thều thào, ánh mắt đau đớn nhìn Trần Ngọc Hân. “Trẫm đã tin tưởng nàng, đã trao nàng quyền lực trong hậu cung…”

Trần Ngọc Hân bật cười, tiếng cười chói tai, xé rách không gian tĩnh mịch.

“Tin tưởng ư? Ngài tin tưởng ta chỉ vì ta biết cách nịnh bợ, biết cách dâng dâng những lời ngon ngọt. Cố hoàng hậu là người duy nhất từng yêu thương ngài thật lòng, và ta đã giết bà ấy ngay dưới mắt ngài. Ngài có biết không?”

Mỗi lời nói của bà ta như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hoàng thượng. Ngài run rẩy, hai tay bấu chặt vào thành ngai vàng.

“Đủ rồi!” Lâm Tuyết Nhi gầm lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn sáng rực lửa căm hận. Nàng đặt Hoàng Phúc Dương xuống sàn, chậm rãi đứng dậy. “Ngươi đã giết mẹ ta, giết Hoàng thượng, giết biết bao nhiêu người vô tội. Hôm nay, ngươi sẽ không thể thoát tội.”

“Thoát tội?” Trần Ngọc Hân nhướn mày. “Bằng chứng đâu? Tờ di thư đó đã mục nát từ lâu, không ai có thể xác thực được. Công chúa Ngọc Hoa thì mất trí, lời nói của nó chẳng ai tin. Còn ngươi, một nữ quan bé nhỏ, dám đứng trước mặt ta và nói về công lý?”

Bà ta vung tay, ra lệnh cho thị vệ. “Bắt hết bọn chúng lại!”

Hàng chục thị vệ áo đen lao vào, gươm giáo sáng loáng dưới ánh nến leo lét. Lâm Tuyết Nhi đứng trước mặt Hoàng Phúc Dương, dang rộng ra cho chàng.

Nhưng ngay lúc đó, từ phía cửa điện, một giọng nói trầm ấm vang lên:

“Dừng tay!”

Tất cả quay lại. Lý Minh Đức đứng đó, tay cầm một hộp gỗ nhỏ, bên cạnh là một cung nữ già nua, tóc bạc phơ, đôi mắt đục ngầu nhưng ánh lên một tia sáng kỳ lạ.

“Hoàng thượng, hạ thần đã tìm được nhân chứng.” Lý Minh Đức bước vào, dáng đi chậm rãi nhưng vững chãi. “Người này đã phục vụ cố hoàng hậu từ hai mươi năm trước và bà ấy đã nhìn thấy tất cả.”

Trần Ngọc Hân biến sắc. “Ngươi… Ngươi là ai? Ta chưa từng thấy người!”

Cung nữ già chậm rãi ngẩng đầu, đôi môi run run. “Thần tỳ tên là Hương Liên, từng là cung nữ thân cận của cố hoàng hậu. Sau khi bà ấy băng hà, thần tỳ bị đày ra khỏi cung, sống ở phố chợ suốt hai mươi năm. Nhưng thần tỳ chưa bao giờ quên những gì mình đã chứng kiến.”

Bà ta hướng ánh mắt về phía Trần Ngọc Hân, giọng nói bỗng trở nên sắc lạnh:

“Đêm đó, ta thấy nương nương tự tay bỏ thuốc độc vào ấm trà của cố hoàng hậu. Ta thấy bà ấy cười khi cố hoàng hậu uống cạn chén trà cuối cùng. Ta thấy bà ấy đứng nhìn cố hoàng hậu giãy giụa, quằn quại, cho đến khi tắt thở.”

Lời khai của bà ta như một nhát búa tạ giáng xuống đầu Trần Ngọc Hân. Mặt bà ta trắng bệch, môi mấp máy không nói nên lời.

“Ngươi… Ngươi nói dối!” Bà ta hét lên, lao về phía Hương Liên. Nhưng Lý Minh Đức đã kịp thời đứng chắn, tay rút kiếm ra.

“Đủ rồi, Trần Ngọc Hân.” Giọng Hoàng thượng bỗng vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào. Ngài chậm rãi đứng dậy, đôi mắt long lanh, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì giận dữ. “Trẫm đã nghe đủ.”

Ngài vung tay, chỉ vào Trần Ngọc Hân. “Ngươi đã đầu độc cố hoàng hậu, đầu độc trẫm, giết hại vô số người vô tội trong cung. Hôm nay, trẫm tuyên án: Trần Ngọc Hân, tước bỏ mọi phẩm hàm, tịản, đày vào lãân. Không được phép bước ra khỏi cánh cửa đó cho đến chết!”

“Không!” Trần Ngọc Hân gào thét, hai tay bấu vào không khí. “Ta là hoàng hậu! Các ngươi không thể làm gì ta!”

Nhưng thị vệ đã lao vào, khống chế bà ta. Trần Ngọc Hân giãy giụa điên cuồng, mái tóc rối bù, xiêm y xộc xệch. Bà ta ngửa mặt lên trời, cười sằng sặc.

“Các ngươi tưởng rằng lãnh cung là xong sao? Ta sẽ không chết đâu! Ta sẽ sống, và ta sẽ chờ ngày các ngươi phải quỳ xuống cầu!”

Tiếng cười của bà ta vọng mãi trong hành lang dài, cho đến khi cánh cửa điện đóng sầm lại, chặn đứng âm ấy.

Hoàng thượng thở dài nặng nhọc, ngồi phịch xuống ngai vàng. Ngài nhìn công chúa Ngọc Hoa, đôi mắt hiền từ nhưng đầy xót xa.

“Ngọc Hoa, con gái của trẫm. Trẫm đã sai lầm khi để mặc con chịu khổ suốt bao năm qua. Từ hôm nay, trẫm phục hồi danh dự cho con. Con sẽ trở lại vị trí của mình, làm công chúa của triều đình này.”

Công chúa Ngọc Hoa quỳ xuống, nước mắt lưng tròng. “Phụ hoàng, con không cần danh vị. Con chỉ muốn được sống bình yên, không phải sợ hãi mỗi ngày.”

Hoàng thượng gật đầu, rồi Tuyết Nhi, người đang quỳ bên cạnh Hoàng Phúc Dương, nước mắt lặng lẽ rơi.

“Lâm Tuyết Nhi, con là con gái nuôi của cố hoàng hậu. Trẫm biết bà ấy đã yêu thương con như con ruột. Hôm nay, con đã tìm ra sự thật, trả lại công lý cho mẹ mình và cho tất cả những người vô tội. Trẫm quan chính của Hình bộ, chức vị cao nhất mà một nữ quan có thể đạt được. Con sẽ tiếp tục sứ mệnh của mình, bảo vệ công lý cho triều đình này.”

Lâm Tuyết Nhi ngước mắt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy quyết tâm. “Tạ ơn bệ hạ. Thần sẽ không phụ lòng tin của ngài.”

Hoàng thượng gật đầu,rồi nhìn xuống Hoàng Phúc Dương đang nằm bất động. “Còn Vương gia, hãy đưa hắn về phòng, tìm thái y giỏi nhất để chữa trị. Nếu hắn tỉnh lại, hãy báo cho trẫm biết.”

Các thái y lập tức lao vào, cẩn thận khiêng Hoàng Phúc Dương lên cáng. Lâm Tuyết Nhi chạy theo, tay nắm chặt lấy tay chàng, không muốn rời xa.

Suốt ba ngày, nàng thức trắng bên giường chàng. Mùi thuốc Bắc đắng ngắt lan tỏa khắp căn phòng. Những ngọn nến cháy mãi, mỗi khi lụi tàn lại được thay bằng ngọn nến mới. Đôi mắt nàng thâm quầng, nhưng nàng không chịu ngủ, không chịu ăn.

Lý Minh Đức mang cơm vào, đặt xuống bàn, thở dài.

“Nữ quan, người phải nghỉ ngơi. Vương gia sẽ tỉnh lại thôi.”

Lâm Tuyết Nhi lắc đầu, tay vẫn nắm chặt tay Hoàng Phúc Dương. “Ta không thể. Nếu hắn tỉnh lại mà không thấy ta, hắn sẽ lo lắng.”

Lý Minh Đức nhìn nàng, ánh mắt đầy cảm thông. Ông biết người con gái này đã yêu vương gia từ lúc nào không hay. Và có lẽ vương gia cũng vậy.

Ngày thứ tư, khi ánh mặt trời chiếu một tia sáng yếu ớt vào căn phòng, Hoàng Phúc Dương bỗng khẽ động đậy.

Lâm Tuyết Nhi giật mình tỉnh giấc, nhìn chàng. Đôi mắt chàng từ từ mở ra, mờ mịt, rồi dần dần lấy lại tiêu cự.

“Tuyết Nhi…” Giọng chàng khản đặc, yếu ớt.

“Vương gia!” Nàng òa khóc, ôm chặt lấy chàng. “Chàng tỉnh rồi! Chàng tỉnh rồi!”

Hoàng Phúc Dương yếu ớt đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc nàng. “Nàng khóc nhìn xấu lắm.”

Lâm Tuyết Nhi phì cười, vừa cười vừa khóc. “Chàng mới xấu ấy. Mặt mũi xanh lét như ma.”

Hoàng Phúc Dương cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó lập tức tắt khi chàng nhìn thấy đôi mắt thâm quầng của nàng.

“Nàng đã thức mấy ngày rồi?”

“Bốn ngày.”

“Nàng điên rồi.” Chàng nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, mặc dù động tác đó khiến vết thương của chàng đau nhói. “Sao nàng không chịu nghỉ ngơi?”

“Vì ta sợ mất chàng.” Lâm Tuyết Nhi thì thầm, nước mắt lại rơi. “Khi chàng gục xuống, ta tưởng như cả thế giới sụp đổ. Ta đã mất mẹ, mất tất cả. Ta không thể mất chàng thêm một lần nữa.”

Hoàng Phúc Dương im lặng, tay siết chặt hơn. Một lúc lâu sau, chàng khẽ nói:

“Ta xin lỗi vì đã khiến nàng lo lắng.”

“Đừng xin lỗi.” Nàng ngước lên nhìn chàng. “Chàng đã cứu mạng ta, đã đứng về phía tất cả chống lại ta. Là ta mới phải cảm ơn chàng.”

Chàng với tay lên, lau nước mắt cho nàng. “Vậy nàng có muốn ở bên ta mãi mãi không?”

Lâm Tuyết Nhi sững người, tim đập loạn nhịp. Nàng nhìn vào mắt chàng, thấy trong đó một tia chân thành và yếu đuối mà chưa bao giờ chàng để lộ ra trước đây.

Làm sao nàng có thể nói không? Làm sao nàng có thể từ chối một người đã sẵn sàng sống vì nàng?

Nhưng trong lòng nàng, một giọng nói khác lại vang lên. Nàng là quan chính của Hình bộ. Nàng có trách nhiệm với triều đình, với công lý, với những người vô tội đang chờ nàng bảo vệ. Nếu nàng ở bên chàng, nàng sẽ phải từ bỏ con đường mình đã chọn.

Lâm Tuyết Nhi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, trong đôi mắt nàng đã có một sự kiên định mới.

“Vương gia, ta yêu chàng.” Nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. “Nhưng ta không thể ở bên chàng lúc này. Ta có một sứ mệnh phải hoàn thành. Triều đình này vẫn còn những tội ác chưa được trừng trị. Dân chúng cần một người bảo vệ công lý.”

Hoàng Phúc Dương nhìn nàng, ánh mắt thoáng buồn, nhưng rồi chàng mỉm cười, một nụ cười ấm áp và hiểu biết.

“Ta biết. Ta đã biết từ lâu rằng nàng sẽ không thể bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì. Nàng là một cơn gió tự do, và ta sẽ không cố giam hãm nàng.”

Lâm Tuyết Nhi nắm chặt tay chàng. “Nhưng ta hứa, một ngày nào đó, khi triều đình yên bình, khi mọi tội ác đã được trừng trị, ta sẽ trở về bên chàng. Chàng có chờ ta không?”

Hoàng Phúc Dương gật đầu, đôi mắt long lanh. “Ta sẽ chờ, dù bao lâu đi nữa.”

Nàng cúi xuống, đặt lên trán chàng một nụ hôn nhẹ nhàng. Cảm giác mềm mại của môi nàng trên làn da chàng khiến cả hai rùng mình.

“Tạm biệt, Hoàng Phúc Dương.”

“Tạm biệt, Lâm Tuyết Nhi.”

Nàng đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi phòng. Nhưng khi đến cửa, nàng dừng lại, quay đầu nhìn chàng một lần cuối.

“Ta sẽ trở về.”

“Ta biết.”

---

Ngày hôm sau, Lâm Tuyết Nhi nhận chức quan chính của Hình bộ. Nàng ngồi trên ghế cao, nhìn xuống hàng loạt hồ sơ án tích đang chờ xử lý. Những vụ án giết người chưa có lời giải, những oan khuất chưa được minh oan.

Lý Minh Đức đứng bên cạnh, đưa cho nàng một tách trà nóng.

“Nữ quan, người có chắc là mình có thể làm được không?”

Lâm Tuyết Nhi nhấp một ngụm trà, vị đắng của trà hòa lẫn với vị ngọt của hy vọng.

“Ta không chắc, nhưng ta sẽ cố gắng.” Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. “Vì có những người đang chờ ta và có một lời hứa ta phải giữ.”

Nàng mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy nghị lực.

“Và ta biết, ở một nơi nào đó trong hoàng cung này, có một người cũng đang mỉm cười với ta.”

---

Buổi chiều hôm ấy, Lâm Tuyết Nhi đứng trước cổng cung, gió nhẹ thổi bay tà áo quan. Nàng nhìn về phía xa xăm, nơi khu vườn của vương gia nằm khuất sau những tán cây.

Và từ phía đó, nàng thấy một bóng người quen thuộc. Hoàng Phúc Dương đang đứng đó, tay chống gậy, mỉm cười với nàng.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả hai bóng hình. Nàng không thể thấy rõ mặt chàng, nhưng nàng biết chàng đang cười. Một nụ cười ấm áp, như lời hứa về một ngày tái ngộ.

Lâm Tuyết Nhi đưa tay lên, vẫy nhẹ. Rồi nàng quay lưng, bước vào con đường phía trước.

Công lý đã được thực thi. Bí mật đã được phơi bày. Và tình yêu đã được thổ lộ.

Nhưng cuộc hành trình của nàng vẫn chưa kết thúc.

Trong lòng nàng, một ngọn lửa vẫn cháy. Ngọn lửa của hy vọng, của tình yêu và của một lời hứa sẽ được giữ vẹn nguyên cho đến hơi thở cuối cùng.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo chuyển từ gay cấn của cuộc đối đầu sang nhu mì của hi vọng tái sinh, qua hình ảnh ẩu dụ ánh hoàng hôn và bóng người quen thuộc. Lâm Tuyết Nhi không phải người chiến thắng ngây thơ, mà là kẻ phải sống với những mâu thuẫn của công lý và tình yêu.

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord