Chiều muộn ở thành phố biển nhỏ, ánh nắng vàng rải nhẹ lên những mái ngói đỏ. Gió từ biển thổi vàị mặn nồng nàn, len lỏi qua từng kẽ lá bàng đang xào xạc hai bên đường. Cả khu phố im ắng đến lạ, chỉ còn tiếng đàn chó sủừ cuối ngõ.
Linh ngồi trong phòng khách, hai tay siết chặt chiếc gối ôm. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy bóng mẹ mình đang đứng nói chuyện với bác Minh ở đầu hẻm. Giọng bà Hoa vang lên đầy phấn khích, thi thoảng lại xen vào những tràng cười sang sảng. Linh thở dài, đưái dương.
Chiếc bàn gỗ trước mặt cô bày một lọ hoa hồng trắng vừa được mẹ cắm từ sáng. Cánh hoa mềm mại, mỏng tang, hương thơm dịu nhẹ phảng phất trong không gian. Nhưng thứ hương ấy chẳng thể át đi mùi ẩm mốc từ chiếc tủ gỗ đặt sát tường, nơi bám đầy những vết nứt thời gian.
“Mày tính sao hả Linh?”
Giọng bà Hoa vừa bước vào nhà đã xé toạc bầu không khí yên tĩnh. Bà đóng sập cửa lại, cất đôi dép lê vào kệ, rồi đi thẳng ra ghế sofa ngồi xuống. Đôi mắt bà nhìn con gái chăm chăm, như thể chờ đợi một câu trả lời đã được sắp đặt từ trước.
“Mẹ nói gì mà con không hiểu?” Linh ngước lên, giọng bình thản.
“Đừng có giả vờ! Cả khu phố này người ta đồn hết rồi. Nhà thằng Hoàng bên cạnh, con trai bà Lan, nó sắp ba mươi mà vẫn chưa lấy vợ.” Bà Hoa nói nhanh, giọng đầy tự hào. “Mẹ vừa nói chuyện với bác Minh, bác ấy nói thằng Hoàng hiền lành, tốt tính, chỉ có hơi lập dị tí thôi. Nhưng lập dị thì sửa được. Quan trọng là nhà nó có điều kiện, lại ở sát vách, mày về làm dâu có phải sướng không?”
Linh bật cười, nụ cười chua chát. Cô đặt gối xuống, đứng dậy đi lại gần cửa sổ, nhìn sang mái nhà bên cạnh.
“Mẹ, con mới hai lăm tuổi. Con có công việc, có cuộc sống của mình. Mẹ đừng ép con vào chuyện này.”
“Ép? Mẹ ép mày bao giờ?” Bà Hoa nhướn mày, giọng cao thêm một quãng. “Mẹ chỉ lo cho tương lai của mày thôi. Mày không nhìn thấy mấy cô bạn cùng tuổi với mày à? Đứa nào cũng có chồng có con rồi. Còn mày thì cứ quanh quẩn ở quán cà phê với đám bạn vô tích sự.”
Linh siết tay. Cô biết mẹ mình là người thế nào. Bà Hoa gia trưởng, thực dụng, luôự gia đình là trên hết. Những cuộc cãi vã giữa hai mẹ con không phải lần đầu, nhưng chưa bao giờ Linh thấy mẹ mình quyết liệt đến thế.
“Mẹ đã hứa với bác Minh rồi,” bà Hoa tiếp lời. “Ngày mai, mày phải sang nhà thằng Hoàng, gặp mặt nó. Nếu hai đứa hợp nhau thì...”
“Thì sao?” Linh quay phắt lại, đôi mắt sắc lẹm. “Thì con phải lấy nó, đúng không? Mẹ coi con là gì? Một món hàng để mẹ mang ra trao đổi?”
Bà Hoa đứng bật dậy, mặt đỏ bừng vì giận. Nhưng trước khi bà kịp thốt ra thêm lời nào, tiếng bước chân từ nhà bếp vọng ra. Ông Bình, cha của Linh, bước vào với tách trà trên tay. Ông trầm tính, ít nói, nhưng đôi mắt hiền hậu nhìn con gái đầy bao dung.
“Thôi, bà bớt nóng,” ông Bình nói khẽ, đặt tách trà lên bàn. “Có chuyện gì thì từ từ nói. Con Linh nó lớn rồi, nó có suy nghĩ của nó.”
“Suốt ngày bênh nó! Mày thì biết gì?” Bà ồng, giận dữ. “Nhà người ta chủ động ngỏ lời, đây là vinh dự. Mày không muốn con gái mày có cuộc sống tốt đẹp hơn à?”
Ông Bình im lặng, chỉ nhìn Linh, khẽ gật đầu như muốn nói rằng ông luôn ủng hộ cô. Linh hiểu ý cha, cô thở dài, đôi mắt bỗng ánh lên một tia quyết đoán.
“Được rồi, con sẽ sang gặp anh ta. Nhưng chỉ là gặp mặt thôi. Đừẽ đồng ý chuyện gì khác.”
Bà Hoa nở nụ cười mãn nguyện. Bà xoa tay, giọng dỗ dành: “Đúng rồi, con gái ngoan của mẹ. Gặết, biết đâu lại thích.”
Linh không nói gì thêm. Cô quay lưng đi về phòng riêng, lòng nặng trĩu. Nhưng trong sâu thẳm, một ý nghĩ vừa lóe lên. Cô sẽ gặp người đàn ông đó, và cô sẽ tìm cách thoát khỏi cuộc hôn nhân này.
—
Sáng hôm sau, nắng lên cao, biểắt in bóng những đám mây trắng lững lờ trôi. Linh mặc một chiếc váy đơn giản, không trang điểm, cố tình để mái tóc xõa rối bù. Cô muốn tỏ ra chẳng mấy hứng thú với cuộc gặp hôm nay. Mẹ cô đã đứng trước cửa nhà từ sớm, tay cầm giỏ trái cây, miệng cười tươi rói.
“Nhớ ăn nói tử tế, đừng có làm mất mặt mẹ,” bà Hoa dặn dò khi Linh bước ra.
“Vâng, thưa mẹ,” Linh cười khẩy, nhận lấy giỏ trái cây.
Ngôi nhà bên cạnh không khác gì nhà cô, cùng kiểu kiến trúc cũ kỹ, nhưng có một điều lạ. Cửa cổng sắt mở rộng, sân trước trồng đầy hoa dại, vài bụi cây mọc lộn xộn, không ai chăm sóc. Những bông hồng đỏ mọc xen với cỏ dại, tạo nên một vẻ đẹp hoang sơ, kỳ lạ.
Linh hít một hơi sâu, bước vào sân. Cô chưa kịp gõ cửa thì cánh cửa gỗ đã mở ra từ bên trong. Một người đàn ông bước ra.
Hắn cao, gầy, tóc hơi rối, mặc một chiếc áo sơ mi trắng xắn tay, quần jeans bạc màu. Nhưng điểm đặc biệt nhất là đôi mắt. Đôi mắt màu nâu sẫm, vô hồn, nhìn vào một điểm xa xăm nào đó trên bầu trời. Hắn cười, nụ cười ngây ngô, lảm nhảm.
“Ồ, một bông hoa đẹp quá! Bay kìa, bay kìa!”
Hoàng, bởi đó chính là hắn, chạy vụt ra sân, tay vung vẩy như đang đuổi theo một con bướm vô hình. Hắn chạy quanh mấy gốc cây, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa.
Linh đứng chết trân, mắt mở to. Cô nhìn theo hắn, không tin vào mắt mình. Đây là người mà mẹ cô bảo là hiền lành, tốt tính? Một người đàn ông điên rồ, lảm nhảm đuổi bướm trong vườn nhà mình?
“Hoàng! Con làm gì thế?” Một giọng phụ nữ từ trong nhà vọng ra. Đó là bà Hạnh, mẹ của Hoàng. Bà ta bước ra, thấy Linh đứng đó, mặt thoáng đỏ vì ngượng. “Ối trời, con là Linh phải không? Xin lỗi con, thằng Hoàng nó... nó hơi đặc biệt tí.”
Linh cố gắng kìm nén sự bực tức, cúi đầu chào: “Cháu chào bác. Mẹ cháu bảo cháu sang gặp anh Hoàng.”
“Ừ, vào nhà đi. Để bác gọi nó vào.” Bà Hạét: “Hoàng! Vô nhà! Có khách!”
Hoàng dừng lại, quay đầu nhìn về phía Linh. Đôi mắt hắn vẫn vô hồn, nhưng thoáng chốc, Linh thấy một tia sáng lóe lên rất nhanh trong đôi đồng tử nâu ấy. Cô chưa kịp nghĩ ngợi thì hắn đã chạy vào, tay cầm một bông hoa dại.
“Hoa cho cô gái xinh đẹp,” hắn nói, giọng lảm nhảm, đưa bông hoa về phía cô.
Linh nhìn bông hoa, rồi nhìn hắn. Hắn cười, hàm răng trắng đều. Nhưng có gì đó không ổn. Nụ cười ấy quá hoàn hảo, đôi mắt ấy quá vô hồn. Có một sự giả tạo trong từng cử chỉ của hắn.
“Cảm ơn,” Linh nói, nhận bông hoa. Cô cố tình nhìn thẳng vào mắt hắn, để tìm kiếm một phản ứng nào đó. Nhưng hắn chỉ cười ngây ngô, rồi quay lưng chạy vào bàn ăn, ngồi xuống ghế.
Bữa trà được bày ra. Bà Hạnh không ngừng nói về con trai mình, nào là nó hiền lành, nào là nó không làm hại ai, chỉ hơi lập dị tí thôi. Hoàng ngồi đối diện Linh, tay cầm một cái bánh, nhai ngấu nghiến. Thi thoảng, hắn lại ngẩng lên, cười với cô, rồi lại cúi xuống ăn.
“Anh Hoàng làm nghề gì vậy?” Linh hỏi, cố gắng tạo ra cuộc trò chuyện.
Hoàng ngừng nhai, ngước lên, mắt nhìn xa xăm: “Tôi săn bướm. Bướm ở biển, có cánh xanh, cánh tím, đẹp lắm. Cô có muốn đi săn cùng tôi không?”
Linh nhịn cười. Cô khẽ lắc đầu: “Không, cảm ơn anh. Tôi sợ nắng.”
“Ồ, vậy cô ở nhà, tôi sẽ mang bướm về cho cô.” Hắn đứng dậy, chạy ra vườn, nhặt một chiếc lá rụng đưa lên ngắm nghía. “Đây là bướm tím này! Đẹp không?”
Bà Hạnh thở dài, xoa trán: “Con thấy đấy, nó chỉ thế thôi. Nhưng mà nó không nguy hiểm. Chỉ hơi ngốc nghếch một tí.”
Linh gật đầu, nhưng trong lòng cô nghi ngờ ngày càng lớn. Cô nhìn chằm chằm vào Hoàng khi hắn quay lưng lại. Hắn cúi xuống nhặt một cánh hoa rơi, rồi bỏ vào miệng, nhai nhai. Hành động ấy quá tự nhiên, quá điêu luyện.
“Anh thường ăn hoa à?” Linh hỏi.
“Hoa ngọt lắm,” Hoàng quay lại, nhe răng cười. “Cô có muốn ăn thử không? Hoa hồng này, ngọt hơn kẹo.”
Hắn nhặt một cánh hoa đưa về phía cô. Linh lùi lại, lắc đầu. Hắn bật cười, tiếng cười ngô nghê, rồi lại bỏ hoa vào miệng nhai tiếp.
Buổi gặp mặt diễông khí kỳ quặc. Bà Hạnh thì không ngừng ca ngợi Hoàng, còn Hoàng thì liên tục làm những trò lố bịch. Hắn nói chuyện với bức tường, với con mèo đi ngang qua, với cả cái quạt trần đang quay. Mỗi lần hắn làm trò, bà Hạnh lại đỏ mặt, giải thích rằng nó chỉ hơi đặc biệt.
Linh ngồi đó, mỉm cười lịch sự, nhưng đôi mắt cô không rời khỏi Hoàng. Cô nhận thấy một điều. Khi hắn làm trò, hắn luôn liếc nhìn cô từ khóe mắt, như thể đang kiểm tra phản ứng. Và có một lần, khi bà Hạnh quay lưng lấy nước, hắn ngừng “điên” trong một giây, đưa tay vuốt lại mái tóc đã rối, rồi nhanh chóng trở lại trạng thái vô hồn.
“Hắn đang giả vờ,” Linh nghĩ thầm, tim cô đập nhanh hơn. “Hắn diễn xuất rất tốt, nhưng có sơ hở.”
Cô quyết định ở lại thêm một chút, để quan sát kỹ hơn. Nhưng Hoàng không cho cô cơ hội. Hắn đứng dậy, chạy ra sân, nằm dài trên bãi cỏ, nhìn lên bầu trời miệng lẩm bẩm bài hát nào đó không rõ giai điệu.
“Thôi, cháu về nhé,” Linh đứng dậy, gật đầu với bà Hạnh.
“Ừ, thế hôm khác sang chơi nữa nhé,” bà Hạnh tiễn cô ra cửa, giọng đầy hy vọng.
Linh bước ra khỏi nhà, lòng nặng trĩu. Cô biết rõ mình vừa chứng kiến một màn kịch xuất sắc. Nhưng để chắc chắn, cô cần bằng chứng. Và cô biết phải làm gì.
—
Đêm buông xuống, thành phố biển nhỏ chìm trong màn tối tĩnh lặng. Gió từ biển thổi vào mát rượi, mang theo mùi muối và cát. Trăng lưỡi liềm treo cao, ánh sáng bàng bạc chiếu xuống những mái nhà, tạo nên những vệt bóng dài trên mặt đường.
Linh ngồi trong phòng, tay cầm chiếc điện thoại, suy nghĩ. Cô đã quyết định. Cô sẽ lẻn sang nhà Hoàng dưới màn đêm, để xem hắn có thực sự là người điên hay không. Cô mặc một chiếc áo khoác đen, đội mũ, cầm theo một chiếc đèn pin nhỏ.
Cô mở cửa sau, rón rén bước ra vườn. Hàng rào giữa hai nhà thấp, chỉ cao đến ngực, được làm bằng tre già. Linh dễ dàng trèo qua, đáp xuống bãi cỏ bên kia. Đôi chân cô chạm vào những cọng hoa dại đang đung đưa trong gió.
Ngôi nhà của Hoàng tối om, chỉ có một ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra từ cửa sổ tầng hai. Đó là phòng của hắn. Linh tiến lại gần, cố gắng bước nhẹ nhàng. Những viên sỏi dưới chân cô lạo xạo, nhưng tiếng gió biển đã che lấp đi.
Cô đến dưới cửa sổ. May quá, nó không được đóng kín, chỉ khép hờ. Linh cẩn thận lấy tay kéo nhẹ cánh cửa, mở ra một khe nhỏ. Cô nhìn vào trong.
Và rồi cô thấy.
Hoàng, người đàn ông mà ban ngày còn chạy nhảy đuổi bướm, ăn hoa, nói chuyện với tường, giờ đang ngồi trên một chiếc ghế bành. Trên tay hắn là một cuốn sách dày, mắt đọc chăm chú. Ánh đèn bàn chiếu xuống khuôn mặt hắn, làm nổi bật những đường nét thanh tú. Hắn đưa tay lên vuốt cằm, một cử chỉ trầm ngâm, suy tư.
Rồi hắn ngẩng lên, nhìn ra cửa sổ.
Linh suýt hét lên. Mắt họ chạột giây. Nhưng hắn không giật mình. Hắn chỉ khẽ nhếch mép, nở một nụ cười.
Một nụ cười gian xảo.
Nụ cười của một người biết mình vừa bị bắt quả tang nhưng vẫn thích thú với điều đó.
Hoàng đặt cuốn sách xuống, đứng dậy, bước lại gần cửa sổ. Linh lùi lại, nhưng chân cô như đóng đinh xuống đất. Hắn mở toang cửa sổ, chốên bệ, nhìn xuống cô.
“Chào buổi tối,” hắn nói, giọng bình thản, hoàn toàn không còn vẻ lảm nhảm.
Linh nuốt nước bọt, tim đập như trống trận. Cô đã đoán đúng. Hắn giả điên. Nhưng giờ cô bị phát hiện, cô không biết nên làm gì.
“Anh... anh đang đọc sách?” Cô hỏi, giọng khàn khàn.
“Ừ, tiểu thuyết trinh thám. Cô muốn mượn không?” Hoàng nhướn mày, giọng hài hước.
Linh lắc đầu, quay người định bỏ chạy. Nhưng hắn gọi với theo: “Ê, cô gái thông minh. Đừng vội đi. Tối nay trăng đẹp, ngồi lại nói chuyện một lát chứ?”
Linh dừng lại. Cô quay đầu, nhìn hắn. Hắn vẫn đứng đó, dựa vào khung cửa sổ, tay khoanh trước ngực. Trong ánh trăng mờ, hắn trông hoàn toàn khác với con người ban ngày. Mạnh mẽ, tự tin, và nguy hiểm.
“Anh có biết tôi sẽ đến?” Cô hỏi.
“Không, nhưng tôi hy vọng cô sẽ đến,” hắn nói, giọng trầm ấm. “Một cô gái thông minh như cô sẽ không dễ dàng bị lừa. Tôi biết điều đó ngay từ lần đầu gặp mặt.”
“Vậòn diễn?”
“Để xem cô có đáng để tôi lộ diện không.” Hắn nhảy xuống sân, đứng trước mặt cô, chỉ cách vài bước chân. “Và tôi nghĩ, cô xứng đáng.”
Linh cười lạnh: “Anh tưởng tôi sẽ mềm lòng vì những lời ngọt ngào đó sao?”
“Không, tôi chỉ muốn kết bạn với cô thôi,” hắn nói, đôi mắưới ánh trăng. “Hoặc cô muốn hợp tác?”
“Hợp tác?”
“Ừ. Tôi không muốn kết hôn với cô, và tôi biết cô cũng vậy. Vậy chúng ta hãy cùng nhau tìm cách thoát khỏi cuộc hôn nhân này.” Hắn đưa tay ra, chờ đợi cô bắt. “Được chứ, oan gia?”
Linh nhìn hắn, nhìn bàn tay đang chìa ra. Một ý nghĩ táo bạo vụt qua. Cô có thể tố cáo hắn, vạch trần bộ mặt thật của hắn. Nhưng rồi cô nghĩ, nếu làm thế, cô sẽ mất đi một đồng minh. Và ở cái thành phố nhỏ này, có một người cùng chung hoàn cảnh quý hơn vàng.
Cô cười, nụ cười đầy mưu mẹo. Cô đưa tay ra, bắt lấy tay hắn.
“Được. Tôi đồng ý hợp tác. Nhưng đừng hòng lừa tôi thêm một lần nào nữa.”
“Yên tâm,” hắn nói, nắm chặt tay cô, hơi ấm truyềịt. “Tôi không dại gì mà lừa người thông minh nhất khu phố này.”
Linh rút tay về, quay lưng bước đi. Nhưng trong lòng, cô biết cuộc chiến vừa mới bắt đầu. Hắn có thể là đồng minh, nhưng cũng có thể là kẻ thù. Cô sẽ phải thật khôn khéo để không bị hắn dắt mũi.
Cô leo qua hàng rào, trở về nhà mình. Trước khi đóng cửa, cô quay lại nhìn sang. Hoàng vẫn đứng đó, dưới ánh trăng, tay cầm cuốn sách, nụ cười gian xảo còn đọng lại trên môi.
Màn đêm buông xuống, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Thành phố biển nhỏ chìm vào giấc ngủ, nhưng trong lòng Linh, một cuộc phiêu lưu mới vừa hé mở. Cô biết mình vừa bước vào một canh bạc, và cô sẽ phải dùng hết trí thông minh để chiến thắng.