Trời vừa hửng sáng, ánh nắỏi qua kẽ rèm cửa, vẽ lên nền gạch men những vệt sáng vàng óng. Linh đã thức dậy từ lâu, cô ngồi bên bàn trang điểm, tay cầm lược nhưng tâm trí chẳng để ở mái tóc dài đang rối. Một nụ cười bí hiểm nở trên môi cô. Đêm qua, sau khi phát hiện ra bộ mặt thật của Hoàng, cô đã thức gần như trắng đêm để lên kế hoạch. Nếu hắn ta nghĩ mình thông minh đến mức qua mặt được tất cả mọi người, thì hắn đã nhầm to. Linh tự nhủ, mình không phải loại con gái dễ bị lừa.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Mùi cà phê hòa quyện với mùi bánh mì nướng từ phòng bếp thoang thoảng khắp hành lang. Bà Hoa đọn bữa sáng, thấy Linh liền nói:
“Con dậy sớm thế? Hôm nay có kế hoạch gì không?”
Linh nhún vai, giả vờ thờ ơ:
“Con tính sang nhà anh Hoàng một lát, xem người ta thế nào. Mẹ bảo con nên thân thiết với ảnh mà.”
Mắt bà Hoa sáng lên. Bà vội vàng đặt đĩa bánh xuống bàn, giọng phấn khởi:
“Phải đấy! Đàn ông con gái phải có thời gian tìm hiểu nhau. Mẹ thấy thằng Hoàng tuy hơi… lạ lùng tí, nhưng tốt số lắm. Nhà nó giàu có, lại là con một, sau này mày không phải lo gì hết.”
Linh nhếch mép cười thầm. Mẹ cô lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền bạc và danh dự gia đình. Nhưng cô không muốn phá vỡ niềm vui của bà lúc này. Cô cần bà tin rằng mình đang hợp tác.
Ăn vội miếng bánh mì, Linh khoác chiếc áo khoác mỏng, cầm theo một bó hoa nhỏ cô tự tay hái từ vườn nhà. Đó là một bó hoa cúc dại và hoa hồng leo, trông thật tươi tắn. Nhưng ẩn bên trong là một chiếc camera mini, cô đã giấu kín, chỉ để lộ một con mắt nhỏ xíu không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đây là bằng chứng cô cần để bắt quả tang trò diễn xuất của tên hàng xóm láu cá.
Cô rón rén mở cổng nhà Hoàng. Sân vườn nhà hắn khá rộng, trồng nhiều loại cây xanh mướt. Không khí buổi sáng trong lành, thoang thoảng mùi cỏ ướt sương. Linh hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh trái tim đang đập nhanh. Cô bước đến gần cửa chính, giơ tay định bấm chuông, nhưng rồi đột nhiên đổi ý. Cô lách qua lối cửa sau, nơi có một ô cửa sổ lớn nhìn thẳng vào phòng khách.
Qua tấm kính trong suốt, Linh trông thấy Hoàng đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một cuốn sách. Hắn mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, tóc hơi rối, trông hoàn toàn bình thường. Không có dấu hiệu của sự điên rồ. Hắn lật từng trang sách một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật gù như đang suy ngẫm.
“A ha! Lần này mày không thoát được đâu, đồ giả vờ.”
Linh thầm nghĩ, tim cô đập rộn ràng vì phấn khích. Cô lén lút đưa tay lên, định gõ cửa để tạo bất ngờ, bắt quả tang hắn ngay tại trận. Nhưng tay cô chưa kịp chạm vào cánh cửa thì Hoàng đột nhiên ngẩng đầu lên.
Mắt hắn nhìn thẳng về phía cửa sổ.
Ông không!
Linh vội vàng cúi người xuống, nép sau bụi cây hoa hồng gần đó. Gai hoa cào vào tay cô, rát rát, nhưng cô không dám kêu lên một tiếng. Cô nín thở, lắng nghe.
Bên trong nhà, Hoàng đứng dậy, bước vài bước về phía cửa sổ. Linh có thể nghe rõ tiếng bước chân hắn trên nền gỗ. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Rồi hắn dừng lại. Linh liếở giữa các cành cây, thấy hắn đưa tay lên kéo rèm cửa xuống. Màn vải dày che kín ô kính, chặn đứng tầm nhìn của cô.
“Chết tiệt! Nó biết mình đang theo dõi sao?”
Linh cắn môi, cảm thấy vừa tức vừa thẹn. Cô đã quá tự tin. Tên này tinh quái hơn cô tưởng. Nhưng cô không phải là người dễ bỏ cuộc. Cô đứng thẳng người dậy, phủi sạch bụi đất trên quần áo, rồi hít một hơi thật sâu.
Được rồi, lần này cô sẽ chơi theo cách của hắn.
Cô bước lên bậc thềm, bấm chuông cửa. Một hồi chuông ngân vang. Linh đứng đó, tay cầm bó hoa, nở một nụ cười ngọt ngào nhất có thể.
Cánh cửa mở ra. Hoàng đứng đó, đầu tóc rối bù, ánh mắt đờ đẫn. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi cũ kỹ, cổ áo xộc xệch. Trên tay hắn cầm một cây kéo, và trên sàn nhà là những mảnh giấy vụn cắt hình con bướm.
“Chị ơi… chị có thấy con bướm củào vườn không?”
Giọng hắn ngây ngô, thảm hại. Hắn nhìn Linh với ánh mắt mơ màng, ngây dại.
Linh suýt bật cười. Màn kịch này quá đáng sợ! Chỉ mới năm phút trước, hắn còn là một người đàn ông bình thường đọc sách trinh thám. Vậy mà bây giờ, hắn đã hóa thân thành một kẻ điên hoàn hảo.
Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác thú vị. Cuộc chơi này càng ngày càng hấp dẫn.
“Không có con bướm nào cả. Tôi qua thăm anh một chút.”
Linh giơ bó hoa lên. Hoa tươi thơm ngát, cánh hoa mềm mại như nhung.
“Tặng anh này. Vườn nhà tôi trồng được ít, nghĩ chắc anh thích.”
Hoàng nhìn bó hoa, mắt hắn vẫn đờ đẫn, nhưng Linh nhận thấy một tia sáng vụt qua trong đáy mắt hắn. Rất nhanh, nhưng cô đã kịp nhìn thấy.
“Hoa… hoa đẹp quá… Em thích hoa!”
Hắn giằng lấy bó hoa từ tay Linh, làm cô cũng hơi giật mình. Rồi hắn đưa bó hoa lên mũi ngửi, mắt nhắm nghiền, mặt mũi tỏ vẻ hưởng thụ. Nhưng tay hắn lại vô tình đưa quá gần chiếc camera mini được giấu trong bó hoa.
“Này! Anh coi chừng làm hỏng hoa đó!”
Linh vội vàng kêu lên, giật lại bó hoa. Cô sợ hắn sẽ phát hiện ra camera. Nhưng Hoàng đã nắm chặt bó hoa, kéo ngược lại. Một cuộc giằng co nhẹ diễn ra.
“Em muốn! Hoa là của em!”
Hắn nói, giọng trẻ con, đầy nũng nịu. Linh phải cắn chặt môi để không phì cười. Hắn ta diễn hay thật đấy! Nhưng mục đích của cô không phải là cười.
Cô giả vờ thở dài, buông tay.
“Thôi được rồi, anh thích thì anh giữ lấy. Tôi về đây.”
Cô quay người bước đi, nhưng thực chất đang lén lút cài đặt chế độ quay phim từ xa trên điện thoại. Camera trong bó hoa đã được kết nối với điện thoại của cô. Cô sẽ rời khỏi đây, để hắn ta tự do lộ nguyên hình.
“Mong anh giữ hoa cẩn thận nhé!”
Cô nói vọng lại, giọng vui vẻ, rồi rảo bước ra cổng.
Khi cánh cổng sắt vừa khép lại, Linh lập tức bấm vào ứng dụên điện thoại. Màn hình hiện lên hình ảnh từ camera trong bó hoa, một góc nhìn hơi xéo nhưng vẫn bao quát được phòng khách.
Cô vừa đi vừa nhìn điện thoại, tim đập hồi hộp. Nếu Hoàng phát hiện ra camera, mọi chuyện sẽ đổ bể. Nhưng nếu hắn không phát hiện, cô sẽ có bằng chứng rõ ràng.
Linh nhanh chóng trở về nhà mình, chui vào phòng riêng và khóa trái cửa. Cô ngồi trên giường, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại.
Hình ảnh hiện ra: Hoàng đang cầm bó hoa, đứng giữa phòng khách. Hắn nhìn quanh, như thể đang kiểó ai theo dõi không. Rồi hắn đặt bó hoa lên bàn, lùi lại một bước.
Đột nhiên, hắn bật cười. Một nụ cười đầy mưu mô, không còn chút ngây ngô nào.
“Con nhỏ này cũng lanh lợi ghê.”
Hắn nói một mình, giọng trầm ấm, hoàn toàn tỉnh táo.
Linh nín thở. Cô đã bắt được hắn! Bằng chứng đã ở trong tầm tay.
Hoàng tiến lại gần bó hoa, đưa tay định lấy ra một bông. Nhưng rồi hắn dừng lại. Mắt hắn chăm chú nhìn vào một điểm nào đó trên bó hoa. Đó chính là vị trí của camera.
Linh cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn phát hiện rồi!
Nhưng không. Hoàng chỉ nhìn một lúc rồi quay đi. Hắn bước về phía tủ lạnh, lấy ra một lon bia, bật nắp và uống ực một hơi dài. Rồi hắn ngồi xuống ghế sofa, mở tivi lên và xem một chương trình thể thao. Hắn vừa xem vừa cười đùa, thỉnh thoảng lại hét lên cổ vũ như một người hâm mộ cuồng nhiệt.
“Thêm một pha nữa! Vào đi! Vào đi! Aaaaa!”
Hắn đập tay xuống bàn, suýt làm đổ lon bia. Hành động của hắn hoàn toàn tự nhiên, không hề có chút gì gượng gạo.
Linh mỉm cười đắc thắng. Cô đã có đủ bằng chứng. Nhưng cô muốn nhiều hơn thế. Cô muốn quay được cảnh hắn tập thể dục, hát hò như bình thường. Cô biết rằng hắn thường tập thể dục vào buổi sáng, dựa vào những gì cô đã theo dõi hắn những ngày qua.
Cô đợi.
Hai mươi phút trôi qua. Hoàng uống hếứ hai. Rồi hắn đứng dậy, tắt tivi. Hắn vươn vai, duỗi người, rồi bước vào phòng ngủ.
Linh lo lắng. Hắn sẽ đi ngủ sao? Nếu hắn đi ngủ, cô sẽ không có cơ hội.
Nhưng vài phút sau, Hoàng bước ra, mặc một bộ quần áo thể thao. Trên tay hắn cầm một chiếc thảm tập yoga. Hắn trải thảm ra giữa phòng khách, rồi bắt đầu tập thể dục.
Nhưng đó không phải là những bài tập yoga nhẹ nhàng. Hoàng bắt đầu với những động tác chống đẩy, nhịp nhàng và mạnh mẽ. Mỗi lần lên xuống, cơ bắp tay hắn căng lên, cuồn cuộn dưới lớp áo mỏng. Rồi hắn chuyển sang gập bụng, mỗi lần gập người lại phát ra một tiếng “hự” đầy nỗ lực.
Linh nhìn chăm chú, không rời mắt khỏi màn hình. Cô cảm thấy một chút rung động kỳ lạ. Hình ảnh một người đàn ông đầy sức sống, mạnh mẽ và quyến rũ, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài điên rồ hắn thường khoác lên.
Nhưng cô nhanh chóng lắc đầu, xua tan ý nghĩ đó.
“Tập trung vào mục tiêu thôi, Linh. Mày đang có bằng chứng trong tay.”
Cô thì thầm với chính mình.
Hoàng tập được khoảng ba mươi phút, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn dừng lại, lấy khăn lau mặt. Rồi hắn bật một bài hát trên điện thoại. Nhạc sôi động vang lên, một bài hát tiếng Việt vui tươi.
Hắn bắt đầu hát theo, giọng không quá hay nhưng đầy cảm xúc. Hắn nhún nhảy, lắc lư theo điệu nhạc. Thỉnh thoảng hắn lại hét lên vài câu hát, tay chân vung vẩy trông rất ngộ nghĩnh.
“Này em gái ơi, đừng có trách anh vô tình… Vì anh đây chỉ muốn yêu em thôi mà…”
Hắn hát, giọng pha chút hài hước. Đôi mắt hắn sáng lên, tràn đầy niềm vui.
Linh bật cười. Cảnh này hài hước thật. Một người đàn ông trưởng thành, nhảy múa và hát hò một mình trong phòng khách, hoàn toàn không biết rằng mình đang bị quay lại.
Cô nhanh tay bấm nút ghi hình. Đây là cảọng nhất. Nó cho thấy Hoàng hoàn toàn bình thường, thậm chí còn rất vui vẻ và năng động. Không một ai có thể gọi hắn là “điên” ảnh này.
Hoàng nhảy một lúc, rồi hắn tắt nhạc. Hắn thở hổn hển, mồ hôi chảy dài trên má. Hắn đi vào phòng bếp, lấy một chai nước lọc và uống một hơi cạn sạch.
Xong, hắn quay lại phòng khách, nhìn quanh. Mắt hắn dừng lại trên bó hoa đặt trên bàn. Hắn bước lại gần, cầm bó hoa lên.
Linh nín thở. Đây là lúc quan trọng. Hắn sẽ phát hiệứ?
Hoàng đưa bó hoa lên mũi ngửi, hít hà hương thơm. Mắt hắn lim dim, vẻ tận hưởng. Rồi hắn đột nhiên mở mắt, nhìn thẳng vào camera.
Một nụ cười nở trên môi hắn. Nụ cười đó không còn ngây ngô, không còn điên dại. Đó là một nụ cười đầy mưu mô, tự tin.
Hắn nhìn vào camera, như thể đang nhìn thẳng vào mắt Linh.
“Chị em ơi, quay đẹp không?”
Giọng hắn vang lên rõ ràng từ loa điện thoại.
Linh giật bắn mình. Tay cô suýt làm rơi điện thoại. Hắn biết! Hắn biết từ đầu rồi!
Cô hoảng hốt, định tắt ứng dụng, nhưng rồi cô dừng lại. Không, cô không thể lùi bước. Cô đã có bằng chứng, dù hắn có biết hay không.
Cô nhìn vào màn hình. Hoàng vẫn đứng đó, tay cầm bó hoa, nụ cười vẫn nở trên môi. Hắn đặt bó hoa xuống bàn, rồi bước lại gần camera. Khuôn mặt hắn to dần trên màn hình, cho đến khi chỉ còn thấy một bên mắt hắn.
“Hẹn gặp lại nhé, cô hàng xóm thông minh.”
Hắn nói, giọng thì thầm, rồi màn hình tối đen.
Hoàng đã tắt camera.
Linh ngồi thụp xuống giường, tay ôm ngực. Tim cô đập loạn xạ. Cô vừa sợ, vừa tức, vừa thấy thú vị.
Hắn biết hết! Hắn để cho cô ghi hình, để cho cô tưởng mình thắng, rồi hắn lật mặt vào phút cuối.
“Tên khốn này! Hắn chơi mình!”
Linh nghiến răng. Nhưng trong lòng cô, một cảm giác khác đang trỗi dậy. Cảm giác thích thú trước một đối thủ xứng tầm.
Cô nhìn lại đoạn video đã quay được. Dù Hoàng đã biết, nhưng video vẫn còn đó. Nó cho thấy hắn tập thể dục, hát hò, nhảy nhót. Bằng chứng đã rõ ràng.
Cô đứng dậy, đi ra khỏi phòng, bước thẳng sang nhà Hoàng. Lần này cô không rón rén, không giả vờ. Cô bấm chuông cửa liên hồi, tiếng chuông vang lên inh ỏi khắp khu phố.
Cánh cửa mở ra. Hoàng đứng đó, tóc vẫn ướt mồ hôi, đã thay một chiếc áo phông sạch. Hắn nhìn Linh, mắt sáng lên tia nghịch ngợm.
“Chào em gái. Có chuyện gì mà gấp thế?”
Linh giơ điện thoại lên, màn hình chiếu cảnh quay Hoàng đang tập thể dục, vui vẻ hát hò.
“Anh nghĩ anh thông minh lắm phải không? Nhưng tôi đã bắt quả tang trò diễn xuất của anh rồi đấy.”
Giọng cô đắc thắng, mắt long lên nhìn hắn.
Mặt Hoàng tái mét. Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, như không tin nổi. Mồ hôi trên trán hắn đột nhiên lạnh toát.
Còn Linh, cô đứng đó, tay cầm điện thoại, tiếng cười đắc thắng vang lên trong không khí yên tĩnh của buổi sáng. Cô đã thắng ván này. Nhưng cô biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.