Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Anh chồng giả vờ điên

Thương lượng với kẻ giả điên

2415 từ

Linh ngồi trước màn hình máy tính, ại, khóe môi cong lên một nụ cười đầy tự mãn. Đoạừ ó hoa đã được lưu gọn gàng trong thư mục đặt tên là “Bằng chứng”. Cô nhấn phát lại lần thứ ba, ngắm nhìn Hoàng đang nhún nhảy theo điệu nhạc sôi động, miệng hát vu vơ, tay chân vung vẩy chẳng khác gì một thanh niên bình thường đang tận hưởng buổi sáng. Cô nhấp một ngụm nước chanh, vị chua thanh dịu lan tỏa trên đầu lưỡi, hòa cùng cảm giác chiến thắng ngọt ngào trong lòng.

“Được rồi, anh chàng giả điên ạ,” Linh thì thầm với màn hình, “giờ thì em có bài để chơi với anh rồi.”

Nắng sớèm, vẽ những vệt sáng dài trên sàn gỗ. Linh đứng dậy, chỉnh lại mái tóc rối trước gương, rồi xỏ dép lê đi sang nhà bên cạnh. Cô gõ cửa ba tiếng thật mạnh, không kiên nhẫn chờ đợi. Tiếng dép lê kéo lê trên nền gạch vọng ra từ bên trong, kèm theo tiếng lẩm bẩm đều đều.

Cánh cửa mở ra, Hoàng hiện ra với bộ quần áo ngủ nhàu nhĩ, tóc tai bù xù, mắt mở to nhưng vô hồn. Hắn cầm trên tay một cái chổi nhỏ, ngơ ngác nhìn Linh rồi bắt đầu quét không khí trước mặt cô.

“Bụi, bụi bay đầy nhà rồi,” hắn nói giọng đều đều, “em gái à, em nhìn xem, bụi bay khắp nơi, anh phải quét chúng đi.”

Linh không nói gì, chỉ mỉm cười bước thẳng vào nhà. Cô đi về phía ghế sofa, ngồi xuống, vắt chéo chân, tay vỗ nhẹ lên túi áo nơi đặt chiếc điện thoại thông minh. Hoàng vẫn tiếp tục quét không khí, nhưng mắt hắn liếc nhanh về phía Linh, một tia sáóe lên rồi vụt tắt.

“Thôi đi, Hoàng,” Linh nói thẳng, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ, “em có đoạn video rất thú vị về anh đang tập thể dục và hát hò đấy. Muốn xem không?”

Hoàng khựng lại. Tay hắn ngừng quét, chổi rơi xuống đất kêu “cạch” một tiếng khô khốc. Hắn đứng im như pho tượng, mắt nhìn thẳng vào Linh, không còn vẻ ngây ngô nữa. Một khoảng lặng kéo dài, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn.

“Được rồi,” hắn nói, giọng trầm xuống, bỏ hẳn lớp mặt nạ điên rồ, “em thắng rồi. Nhưng em muốn gì?”

Linh đứng dậy, bước lại gần Hoàng, đối diện với hắn. Cô cao đếắn, nhưng khí thế của cô khiến hắn phải lùi lại nửa bước.

“Em muốn một thỏa thuận,” Linh nói, đưa tay vén lọn tó, mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, “anh giúp em thoát khỏi đám cưới này. Nếu không, đoạn video sẽ được gửi cho mẹ em, cho mẹ anh, cho cả khu phố này.”

Hoàng nhướn một bên mày, khóe môi hơi nhếch lên. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, mà ngược lại, còn có vẻ thích thú với tình huống này. Hắn kéo ghế ngồi xuống, vắt chéo chân, ra hiệu mời Linh ngồi đối diện.

“Ngồi đi,” hắn nói, “chuyện này cần bàn bạc kỹ càng.”

Linh ngồi xuống, khoanh tay trước ngực, chờ đợi. Có tiếng chim hót lảnh lót ngoài vườn, hòa cùng tiếng gió thổi qua kẽ lá. Mùi hương từ bụi hoa hồng trước hiên nhà thoang thoảng bay vào, nhưng không khí trong phòng lại căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Hoàng thở dài, hắn ngả người ra ghế, mắt nhìn lên trần nhà. “Em có biết tạại phải giả điên không?” hắn hỏi, giọng pha chút mệt mỏi, “tại vì anh đã chán ngấy những cuộc hôn nhân sắp đặt này rồi.”

Linh im lặng, để hắn nói tiếp.

“Mẹ anh cả đời chỉ ự gia đình,” Hoàng nói, ái dương, “bà muốn anh cưới một cô gái giàu có, gia thế hiển hách, để nâng cao địa vị. Nhưng anh không muốn. Anh muốn tự do, muốn sống cuộc đời của mình. Vậy nên, giả điên là cách tốt nhất để trốn tránh tất cả.”

Linh gật gù, cô bắt đầu hiểu ra. “Nhưng mẹ em vẫn muốn gả em cho anh. Vậy là anh và em đều ở trong cùng một hoàn cảnh.”

“Chính xác,” Hoàng gật đầu, mắt sáng lên, “vậy tại sao chúng ta không hợp tác với nhau?”

Linh chống tay lên cằm, suy nghĩ. Nếu cô và Hoàng cùng diễn một vở kịch, tỏ ra yêu nhau điên cuồng, gia đình hai bên có thể sẽ nghĩ rằng họ thực sự đã tìm thấy nhau, và không cần phải ép buộc nữa. Hoặc nếu thành công, họ có thể kéo dài thời gian, khiến cho cuộc hôn nhân bị trì hoãn vô thời hạn.

“Em đồng ý,” Linh nói, giọng dứt khoát, “nhưng phải có luật chơi rõ ràng.”

Hoàng nhổm người dậy, tỏ ra hứng thú. “Luật gì? Em nói đi, anh nghe đây.”

“Thứ nhất,” Linh giơ một ngón tay, “chúng ta diễn cho gia đình và hàng xóm thấy chúng ta yêu nhau. Nhưng khi không có ai, ranh giới rõ ràng. Không động chạm, không tình cảm giả.”

Hoàng gật gật đầu, mắt nhìn Linh đầy thích thú.

“Thứ hai,” Linh giơ ngón thứ hai, “chúng ta cùng nhau tìm cách làm cho cuộc hôn nhân này tan vỡ một cách êm đẹp. Không làm ảnh hưởng đến danh dự gia đình hai bên.”

“Được,” Hoàng đồng ý, “và thứ ba?”

Linh mỉm cười, ngón thứ ba giơ lên cao. “Thứ ba. Nếúng ta phá vỡ thỏa thuận, người đó sẽ phải chịu hậu quả. Em có video của anh, còn anh biết bí mật của em. Hòa nhau.”

Hoàng bật cười, tiếng cười giòn tan, vang vọng trong căn phòng vắng. “Em thông minh lắm,” hắn nói, “anh thích điều đó.”

“Đừng có tán tỉnh,” Linh nhăn mặt, “chúng ta chỉ là đồng minh thôi.”

“Đồì đó cũng được,” Hoàng đứng dậy, hắn bước lại gần Linh, đưa tay ra, “bắt tay đi. Chính thức hợp tác.”

Linh nhìn bàn tay hắn, một bàn tay ấm áp, những ngóài, không hề có vết chai như người lao động. Cô chần chừ một giây, rồi cũng đưa tay ra, nắm lấy tay hắn. Cảm giác da thịt chạm nhau, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, khiến cô hơi giật mình.

Bàn tay hắn ấm áp hơn cô tưởng, lòng bàn tay khô ráo, cứng cáp. Cảm giác đó kéo dài thêm vài giây, đủ để Linh cảm nhận được sự đồng điệu giữa hai người, dù họ mớưa lâu. Cô rút tay lại, tránh ánh mắt hắn.

“Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?” Linh hỏi, giọng cố tỏ ra bình thường.

Hoàng đưa tay lên cằm, suy nghĩ một lát. “Chiều nay mẹ em sẽ sang nhà anh để bàn chuyện cưới xin. Đó sẽ là cơ hội đầu tiên để chúng ta diễn.”

“Được,” Linh gật đầu, “vậy em sẽ về chuẩn bị. Anh cũng nên thay đồ đi, đừng mặc bộ đồ ngủ này mãi.”

Hoàng cúi nhìn bộ quần áo nhàu nhĩ của mình, bật cười. “Đúng, anh phải ăn mặc bảnh bao để gây ấn tượng với ‘vợ yêu’ chứ.”

Chữ “vợ yêu” thoát ra khỏi miệng hắn, tự nhiên đến mức Linh phải nhướn mày. Hắn nói câu đó với giọng điệu đùa cợt, nhưng trong đó ẩn chứa một sự ấm áp khó tả. Linh hơi xao xuyến, nhưng cô nhanh chóng gạt đi, tự nhủ rằng đó chỉ là một phần của vở kịch.

“Đừng có gọi em như thế trước mặt người ngoài,” Linh nói, cố giữ giọng nghiêm túc, “nếu không, họ sẽ nghi ngờ ngay.”

“Nhưng nếu mình yêu nhau thật, thì gọi nhau như vậy mới đúng chứ,” Hoàng nháy mắt, “em đừng lo, anh là chuyên gia diễn xuất mà.”

Linh lắc đầu, bước ra cửa. Trướỏi nhà, cô quay lại nhìn Hoàng, người đang đứng tựa vào khung cửa, tay khoanh trước ngực.

“Nhớ đấy, Hoàng, chỉ là diễn thôi,” cô nhấn mạnh, “đừng để bị cuốn vào.”

“Em yên tâm,” Hoàng cười, “anh diễn tới đâu thì thoát tới đó.”

Linh bước ra khỏi nhà, cảm nhận làn gió biển mặn mòi thổố. Mặt trời lên cao, ánh nắng rải vàng trên những mái ngói đỏ tươi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác kỳ lạ vừa nảòng. Thằng cha giả điên đó diễn xuất tài thật, nhưng mình cũng không phải dạng vừa, cô nghĩ, mình sẽ vạch trần trò hề của hắn nếu hắn dám lừa mình.

Về đến nhà, Linh thấy mẹ đang ngồi ở phòng khách, tay cầm tờ báo nhưng mắt nhìn vào khoảng không. Bà Hoa có vẻ đang suy nghĩ, trán nhăn lại, tay vuốt vuốt những nếp gấp trên áo dài.

“Con đi đâu mà sớm thế?” bà hỏi, giọng pha chút nghi ngờ.

“Sang nhà Hoàng chơi,” Linh nói thản nhiên, ngồi xuống ghế, “bọn con nói chuyện một lúc.”

Mắt bà Hoa sáng lên. “Thế à? Có chuyện gì không? Nó có làm gì kỳ lạ không?”

Linh cố nén cười, tưởng tượng ra cảnh Hoàng quét bụi trong không khí. “Dạ, không ạ. Hoàng hôm nay rất bình thường. Bọn con đã nói về... tương lai.”

Bà Hoa ngồi thẳng người, tờ báo rơi khỏi tay bà. “Thật sao? Con nói thật với mẹ?”

“Thật ạ,” Linh gật đầu, giọng chân thành, “tụi con thấy hợp nhau. Hoàng là người tốt, chỉ hơi lập dị thôi, nhưng con nghĩ con có thể sống được.”

Bà Hoa mừng rỡ, hai tay nắm chặt lấy tay Linh. “Trời ơi, mẹ mừng quá! Mẹ cứ tưởng con sẽ chống đối. Vậy là mọi chuyện đã ổn rồi.”

“Chưa ổn hẳn đâu mẹ,” Linh nói, giọng điềm tĩnh, “tụi con muốn tìm hiểu nhau thêm một thời gian nữa. Con xin mẹ đừng ép chuyện cưới xin quá sớm.”

Mặt bà Hoa tối sầm lại. “Tìm hiểu gì nữa? Hai đứa lớn hết rồi, có gì mà tìm hiểu. Cưới đi rồi tìm hiểu sau cũng được.”

“Mẹ,” Linh kiên quyết, “nếu mẹ ép, con sẽ bỏ nhà đi. Con nói thật đấy.”

Bà Hoa im lặng, mắt nhìn Linh đầy suy tính. Cuối cùng, bà thở dài. “Thôi được rồi, mẹ cho hai đứa thêm một tháng để tìm hiểu. Nhưng hết tháng, con phải đồng ý kết hôn nghe chưa?”

Linh gật đầu, trong lòng thầm nhủ: một tháng là đủ để chúng ta vạch trần trò hề của nhau rồi.

Chiều hôm đó, Linh sang nhà Hoàng đúng giờ hẹn. Cô thay một bộ váy hoa nhẹ nhàng, tóc thả xõa ngang vai, trông dịu dàng hơn hẳn. Khi cô bước vào sân nhà Hoàng, thấy hắn đang đứng ở hiên, mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần âu đen, tóc chải gọn gàng. Hắn trông hoàn toàn khác với vẻ lập dị lúc sáng.

“Ồ, em đến rồi,” Hoàng cười, đưa tay ra, “lại đây, vợ yêu.”

Linh nhăn mặt, nhưng vẫn tiến lại gần, ghé sát tai hắn thì thầm: “Đừng có gọi thế khi chưa có ai. Mà nếu có người cũng phải đợi đến lúc họ nhìn thấy.”

“Rồi, rồi,” Hoàng cười khúc khích, “anh chỉ muốn tạo ấn tượng thôi mà.”

Hai người bước vào nhà, nơi bà Hoa và ông Bình đã ngồi sẵn. Bà Hoa nhìn thấy Linh và Hoàng cùng bước vào, nét mặt rạng rỡ hẳn lên. Bà quay sang ông Bình, gật gù.

“Thấy chưa, tôi bảo mà,” bà nói, giọng đầy tự mãn, “hai đứa nó hợp nhau lắm.”

Ông Bình chỉ cười hiền, mắt nhìn Linh đầy yêu thương. Ông không nói gì, nhưng Linh hiểu rằng bố đang ủng hộ mình, dù mọi chuyện có ra sao.

Cuộc gặp gỡ trôi qua nhẹ nhàng. Hoàng diễn xuất tuyệt vời, hắn nắm tay Linh, cười nói vui vẻ, thậm chí còn gắp đồ ăn cho cô. Linh cũng diễn lại, cô mỉm cười, nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh, thỉnh thoảng lại khẽ chạm vào tay hắn. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều được tính toán kỹ lưỡng, tạo nên một bức tranh tình yêu hoàn hảo đến mức khó tin.

Sau khi tiễn bố mẹ Linh về, Hoàng quay lại nhà, thấy Linh đang ngồi uống nước, vẻ mặt mệt mỏi.

“Hôễn tốt đấy,” Hoàng nói, ngồi xuống đối diện, “suýt nữà em yêu anh thật rồi.”

“Đừng có mơ,” Linh lườm hắn, “em diễn vì mục đích của em thôi.”

“Mục đích của em cũng là mục đích của anh mà,” Hoàng cười, “chúng ta là oan gia ngõ hẹp rồi.”

Linh không đáp, cô đứng dậy, chuẩn bị về nhà. Nhưng trước khi đi, Hoàng nắm tay cô lại. Linh giật mình, định rút tay ra, nhưng hắn giữ chặt.

“Khoan đã,” Hoàng nói, mắt nhìn thẳng vào mắt cô, “anh muốn nói một điều.”

Linh nhìn vào mắt hắn, thấy trong đó một sự nghiêm túc lạ thường. “Chuyện gì?”

“Cảm ơn em,” Hoàng nói, giọng trầm ấm, “vì đã không vạch trầập tức. Anh biết em có thể làm được, nhưng em đã cho anh cơ hội.”

Linh hơi ngỡ ngàng, không ngờ hắn lại nói điều đó. Cô định mở miệng trả lời, nhưng Hoàng tiếp lời:

“Anh sẽ không làm em thất vọng đâu. Anh sẽ giúp em thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Nhưng mà...” hắn dừng lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười ranh mãnh, “trong lúc diễn, nếu em vô tình yêu anh thật, thì anh cũng không từ chối đâu.”

Linh đỏ mặt, giậỏi tay hắn. “Đừng có mơ mộng hão huyền. Chúng ta chỉ là đồng minh thôi. Nhớ lấy.”

“Vậy thì, vợ yêu, chúng ta bắt đầu diễn thôi,” Hoàng nắm tay Linh, cười ranh mãnh, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô nhìn vào nụ cười đó, vào đôi mắt đó, và một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng. Cô không biết liệu mình có đang làm đúng hay không, nhưng cô biết rằng cuộc chiến giữa cô và anh chàng giả điên này mới chỉ bắt đầu.

💡 Điểm nhấn chương này

Bước ngoặt tài tình của tác giả khi biến Linh từ người chiếm ưu thế thành những mơ hồ nội tâm, đặc biệt qua chi tiết "tim đập nhanh" cuối chương. Thoại "nếu em vô tình yêu anh thật" không chỉ là câu flirt mà là dấu hiệu sâu sắc về nhân vật Hoàng vốn tính toán từng bước đi.

📖 Chương tiếp theo

Trận "hẹn hò giả vờ" đầu tiên sẽ đưa Linh và Hoàng vào những tình huống dở khóc dở cười, khi ranh giới giữa diễn kịch và cảm xúc thật bắt đầu mờ nhòe.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord