Buổi sáng hôm ấy, Linh thức dậy với một tâm trạng kỳ lạ. Cô vừa hồi hộp vừa buồn cười khi nghĩ về thỏa thuận với Hoàng. Hai người họ sắp diễn một vở kịch tình cảm trước mặt cả khu phố, mà khán giả chính là bà Hoa, ông Bình, và ông trời mới biết bao nhiêu cặp mắt tò mò khác.
Linh mặc một chiếc váy hoa nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa tự nhiên. Cô nhìn mình trong gương, cố gắng tạo ra một nụ cười ngọt ngào nhất có thể. Thật ra, cô chưa từng đóng kịch tình cảm vớờ. Nhưng vì mục tiêu thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt, cô sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Đúng chín giờ sáng, chuông cửa reo.
Linh mở cửa, thấy Hoàng đứng đó với một nụ cười rạng rỡ. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây đen lịch sự, tóc vuốt gọn gàng. Không còn cái vẻ ngây ngô, lơ ngơ như mọi khi nữa. Hôm nay, hắn trông như một chàng trai bình thường, thậm chí còn khá bảnh bao.
“Chào em yêu,” Hoàng nói, giọng phấn khởi. “Anh đến đón em đi chơi.”
Linh suýt bật cười vì câu nói sến súa đó. Nhưng cô kịp kiềm chế, đáp lại bằng giọng dịu dàng: “Anh chờ em một chút, em lấy túi xách.”
Cô quay vào nhà, cố nuốt tiếng cười xuống. Cảm giác này thật lạ. Cô đang chuẩn bị đi chơi với một người đàn ông mà tuần trước còn nghĩ là điên. Và bây giờ, cô phải diễn như thể yêu hắn say đắm.
Bà Hoa từ trong bếp nhìn ra, thấy Hoàng đứng ở cửa, liền mỉm cười hài lòng. “Hai đứa đi chơi vui vẻ nhé. Hoàng, nhớ chăm sóc Linh đấy.”
“Dạ, con sẽ chăm sóc Linh thật tốt,” Hoàng đáp, giọng lễ phép.
Linh xách túi ra, khoác tay Hoàng một cách tự nhiên nhất có thể. Cô cảm nhận được cánh tay rắn chắc của hắn qua lớp áo mỏng. Mùi nước hoa nhẹ nhàng thoang thoảng, dễ chịu. Hai người bước ra khỏi nhà, tay trong tay, như một cặp đôi thực sự.
Khu phố sáng nay nhộn nhịp hơn thường lệ. Mặt trời lên cao, trời trong xanh, gió biển mát rượi thổi vào. Linh và Hoàng đi bộ dọc con đường chính, nơi mọi người đang dạo chơi, mua sắm.
“Bắt đầu diễn rồi đấy,” Hoàng thì thầm, mắt vẫn nhìn thẳng. “Có mấy bà hàng xóm đang nhìn tụi mình.”
Linh liếc nhanh qua. Quả thật, dì Năm và cô Tám đang đứng trước cửa nhà, thì thầm to nhỏ. Linh lập tức ép sát người vào Hoàng, cười tươi như hoa.
“Đi chợ với anh nhé?” Hoàng nói to, cố tình cho mọi người nghe thấy. “Anh muốn mua ít đồ về nấu cho em ăn.”
“Dạ,” Linh đáp, giọng ngọt lịm. “Em thích món cá kho của anh lắm.”
Cả hai bước vào khu chợ nhỏ gần bờ biển. Chợ quê sáng sớm ồn ào, náo nhiệt. Tiếng người mua kẻ bán, tiếng chim hót líu lo, mùi tanh của cá biển hòa lẫn mùi thơm của rau củ quả. Linh cảm thấy thích thú vì lần đầu tiên cô đi chợ cùng một người đàn ông — dù là giả vờ.
Hoàng dừng lại trước một quầy cá. “Anh mua cá hồi nhé. Em thích ăn cá hồi không?”
“Em thích ạ,” Linh đáp, cố gắng giữ nụ cười.
Người bán hàng là một bác gái trung niên, thấy hai người trẻ đẹp đôi liền cười tươi: “Đôi trẻ đẹp quá. Mới cưới hả?”
“Dạ, chưa cưới ạ, nhưng sắp rồi,” Hoàng nhanh nhảu đáp, tay bóp nhẹ tay Linh.
Linh cảm thấy má mình nóng bừng. Cô không biết đó là vì ngượng hay vì cái bóp tay đó. Cô cúi mặt xuống, giả vờ ngại ngùng.
Bác bán hàng cười lớn: “Vậy bác chúc hai đứa hạnh phúc nhé. Bác bán rẻ cho.”
Hai ngườá, lại đi qua quầy rau củ. Hoàng chọn từng món một cách tỉ mỉ. Linh đứng bên cạnh, nhìn hắn. Trong khoảnh khắc, cô quên mất đây là diễn kịch. Hắn thực sự rất đẹập trung, và những cử chỉ ân cần, chu đáo khiến tim cô có chút rung động.
“Này, đừng nhìn anh như thế,” Hoàng thì thầm, mắt vẫn nhìn vào mớ rau. “Người ta sẽ nghi ngờ đấy.”
Linh giật mình, mặt đỏ lên. “Ai thèm nhìn anh,” cô đáp, nhưng giọng yếu ớt.
Hoàng khẽ cười, tay kéo cô lại gần hơn. “Em đang diễn rất tốt, nhưng đừng quá lố. Cứ tự nhiên, như bạn bè bình thường thôi.”
Linh gật đầu, cố lấy lại bình tĩnh. Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi biển mặn mòi pha lẫn mùi đất sau mưa. Hai người tiếp tục đi, mua thêm ít trái cây, rồi quyết định ghé vào quáộố.
Quán kem “Ngọt Ngào” nằm ngay góc đường, có những chiếc bàn nhỏ xinh đặt dưới tán cây bàng. Nơi đây là địa điểm hẹn hò yêu thích của giới trẻ trong thị trấn. Linh và Hoàng chọn một bàn khuất, nhưng vẫn đủ để mọi người nhìn thấy.
“ầu riêng,” Hoàng gọi, không hỏi ý Linh.
“Sao anh biết em thích sầu riêng?” Linh ngạc nhiên.
Hoàng nhướn mày, giọng ranh mãnh: “Anh biết hết, vì anh đã theo dõi em từ lâu rồi.”
Linh cười khẩy: “Lại diễn nữa à?”
“Không, nói thật đấy,” Hoàng đáp, mắt nhìn thẳng vào Linh.
Ánh mắt hắn sâu thẳm, như chứa đựng nhiều điều không nói. Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô vội quay mặt đi, giả vờ ngắm nhìn những chiếc xe đang chạy ngoài đường.
Kem được mang ra. ầu riêng béo ngậy, thơm lừng. Linh múc một muỗng, đưa lên miệng. Vị ên đầu lưỡi, ngọt ngào, béo ngậy. Cô khẽ rên lên thích thú.
“Ngon quá.”
Hoàng nhìn cô, khẽ cười. Hắn cũng ăn kem, nhưng mắt vẫn không rời Linh. Cả hai ăặng, nhưng không khí lại rất thoải mái.
“Mai mốt tụi mình có thể đi ăn kem thật, không cần diễn nữa,” Hoàng bất ngờ nói.
Linh ngẩng lên, ngạc nhiên: “Ý anh là sao?”
“Thì… sau khi thoát khỏi đám cưới, nếu em muốn, chúng ta có thể…” Hoàng ngập ngừng.
Tim Linh đập loạn. Cô chưa kịp trả lời thì nghe tiếng gọi quen thuộc từ phía sau.
“Ui, Linh! Hoàng! Hai đứa đi chơi hả?”
Đó là Minh, tay cầm mộâu, mặt mày hớn hở. Minh bước đến, kéo ghế ngồi xuống bàn họ, không hề có ý định rời đi.
“Đẹp đôi quá trời! Ai cho tụi bâậy? Sao không nói với tao?” Minh nói liên hồi, mắt nhìn qua nhìn lại.
Linh và Hoàng nhìn nhau, cùng bật cười. Cả hai đều biết Minh là người tọc mạch nhất khu phố. Nếu để Minh biết sự thật, chắc chắn cả thị trấn sẽ biết trong vòng 24 giờ.
“Tụi tui mới quen thôi,” Linh nói, cố tỏ ra tự nhiên. “Cũng nhờ gia đình hai bên giới thiệu.”
“Giới thiệu á? Ủa, không phải bả Hoàng bị…” Minh ngập ngừng, không dám nói từ “điên”.
Hoàng nhanh nhảu đáp: “Chuyện đó là hiểu lầm thôi. Tui hoàn toàn bình thường. Chỉ là lúc trước tui hơi… trầm cảm một chút, nhưng giờ gặp Linh thì khỏi hẳn rồi.”
Minh gật gù, mắt sáng rỡ: “Vậy hả? Hay quá. Mà tao thấy tụi bây hợp nhau ghê. Nhìn kìa, cùng ăn kem sầu riêng, cùng mặc đồ đôi nữa!”
Linh và Hoàng nhìn nhau, rồi nhìn xuống quần áo. Quả thật, hôm nay cả hai đều mặc áo trắng, quần tối màu. Linh mặc váy, Hoàng mặc quần tây. Nhìn từ xa, họ giống như một cặp đôi thực sự.
“Ngẫu nhiên thôi,” Linh đáp, mặt hơi đỏ.
“Ngẫu nhiên gì mà đẹp thế,” Minh cười, tay vỗ vai Hoàng. “Tao có vài tấm ảnh tụi bây hồi nãy đi chợ, đăng lên mạng cho mọi người cùng chiêm ngưỡng nhé?”
“Đừng!” Linh và Hoàng đồng thanh.
Minh ngạc nhiên: “Sao vậy? Xấu hả? Nhưng mà tao thấy đẹp mà, hai đứa cười tươi, nắm tay nhau, dễ thương lắm.”
Linh hắng giọng: “Tụi em muốn giữ chuyện riêng tư. Chưa muốn công khai rộng rãi.”
Hoàng gật đầu phụ họa: “Đúng đó. Chúng tôi còn đang tìm hiểu, chưa chắc chắn gì.”
Minh nhìn hai người, mắt hơi nheo lại, như đang suy nghĩ. Nhưng rồười xòa: “Thôi được, tao không đăng. Nhưng mà phải giữ ảnh làm kỷ niệm, sau này cưới nhau rồi đại, vui lắm.”
Linh thở phào nhẹ nhõm. Cô và Hoàng nhìn nhau, cùng hiểu ý. Minh là người nhiệt tình, nhưng cũng rất phiền phức nếu không biết cách xử lý.
“Mà hai đứa tính đi đâu tiếp theo?” Minh hỏi, vẫn chưa có ý định rời đi.
“Tụi em tính về nhà, nấu cơm trưa,” Linh trả lời.
“Vậà tao ăn ké với? Tao đói quá, sáng chưa kịp ăn sáng,” Minh nói, mặt đầy hy vọng.
Linh và Hoàng nhìn nhau, bất lực. Họ đang diễn kịch tình cảm, không thể có người thứ ba ở bên cạnh. Nhưng từ chối thẳng thừng sẽ làờ.
“Ừm… hôm nay tụi em muốn ăn riêng, tình cảm một chút,” Hoàng nói, giọng cố tình ngọt ngào. “Mai mốt anh qua ăn với tụi em cũng được.”
Minh nhìn Hoàng, rồi nhìn Linh, rồi cười lớn: “Hiểu rồi, hiểu rồi. Tụi bây muốn ở riêng. Thôi, tao không làm phiền. Nhưng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, sắp cưới rồi mà.”
Nói xong, Minh đứng dậy, vẫy tay chào rồi đi mất. Linh thở ra một hơi dài, cảm giác như vừa thoát khỏi một vụ kiểm tra khó nhằn.
“Anh bạn này nhiệt tình quá,” Linh nói, lắc đầu.
“Ừ, nhưng cũng may là hắn không hỏi sâu,” Hoàng đáp. “Nhưng mà em nói đúng, nếu để hắn biết sự thật, chắc chắn cả thị trấn sẽ biết.”
Hai người ăn xong kem, tính tiền rồi ra về. Trên đường về, họ đột tiệm sách nhỏ. Linh dừng lại, nhìn vào tủ kính trưng bày những cuốn sách mới.
“Em thích đọc sách à?” Hoàng hỏi.
“Ừ, em thích lắm. Nhất là thể loại trinh thám, hồi hộp.”
“Anh cũng thích. Hay mình vào xem thử?”
Hai người bước vào tiệm sách. Mùi giấy mới hòa lẫn mùi gỗ từ kệ sách tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu. Linh lướt qua các kệ, mắt sáng lên khi thấy một cuốn sách mới.
“Cuốn này hay lắm, em đọc review rồi,” Linh nói, cầm cuốn sách lên.
Hoàng nhìn tựa sách: “Bí mật của người vợ hoàn hảo? Em thích thể loại này à?”
“Ừ, nghe nói có nhiều twist bất ngờ.”
Hoàng cười: “Vậy em mua đi, anh tặng.”
“Không cần đâu, em tự mua được.”
“Nhưng mà người yêu giả cũng phải có trách nhiệm chứ,” Hoàng nói, giọng đùa cợt.
Linh nhìn hắn, khẽ cười. Cô cảm thấy thật lạ. Dù biết đây chỉ là diễn kịch, nhưng những cử chỉ quan tâm của Hoàng khiến cô có một cảm giác ấm áp khó tả.
Hoàng lấy cuốn sách, đưa lên quầy tính tiền. Linh đứng bên cạnh, nhìn hắn. Một người đàn ông vừa đẹp trai, vừa tinh tế, lại vừa hài hước. Nếu không phải vì hoàn cảnh, cô sẽ nghĩ hắn là người yêu lý tưởng.
Cảm ơn anh,” Linh nói nhỏ, khi cầm cuốn sách trên tay.
“Có gì đâu,” Hoàng đáp, mắt nhìn cô. “Người yêu mà, phải cưng chiều chứ.”
Linh mặt đỏ, cúi xuống. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Đây chỉ là diễn kịch thôi mà, sao cô lại có cảm giác này?
Hai người ra khỏi tiệm sách, tiếp tục đi về nhà. Trời bắt đầu nắng gắt hơn, những tia nắng xuyên qua tán cây, tạo nên những đốm sáng nhảy nhót trên mặt đường. Linh đưa tay lên che mắt, cảm nhận cái nóng của mùa hè.
“Nắng quá, hay mình đi đường vòng, có bóng cây mát hơn,” Hoàng đề nghị.
Linh gật đầu. Hai người rẽ vào con đường nhỏ, hai bên là những hàng cây cổ thụ cao vút. Gió biển lùa qua, mát rượi. Trên con đường vắng, họ đi song song, không ai nói gì.
Khi gần đến nhà, Linh định rẽ vào cổng thì Hoàng bất ngờ kéo tay cô lại.
“Khoan đã,” Hoàng nói, giọng khẽ. “Bà Hoa đang đứng ở cửa sổ nhìn ra.”
Linh liếc nhanh. Quả thật, bà Hoa đang đứng ở cửa sổ tầng hai, mắt nhìn xuống đường. Linh hiểu ngay tình huống. Cô phải diễn tiếp.
Hoàng kéo Linh lại gần, hai tay ôm lấy eo cô. Linh cảm thấy hơi thở của hắn phả vào mặt, ấm áp. Mùi nướính thoang thoảng khiến cô choáng váng.
“Nhìn lên cửa sổ đi,” Hoàng thì thầm. “Rồi cười ngọt với anh.”
Linh làm theo. Cô ngước mắt lên, nhìn vào cửa sổ, cười tươi. Bà Hoa ở trên kia gật đầu hài lòng, rồi kéo rèm lại.
“Xong rồi,” Hoàng nói, nhưng tay vẫn chưa buông Linh ra.
Linh đứng trong vòng tay hắn, tim đập loạn. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng, hơi thở gấp gáp. Cô biết mình nên đẩy hắn ra, nhưng chân tay lại cứng đờ.
Hoàng cúi xuống, môi ghé sát tai Linh. Giọng hắn thì thầm, nhẹ nhàng như gió thoảng:
“Em biết không? Hôặc váy hoa rất đẹp. Và nụ cười của em khiến anh quên mất đây là diễn kịch.”
Linh cảm thấy cả người mình run lên. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Mặt cô nóng bừng như lửa đốt. Cô không biết đó là vì ngượng, vì giận, hay vì một cảm xúc nào đó mà cô chưa từng trải qua.
Cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Hoàng. Đôi mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng một thứ tình cảm mà cô không dám tin là thật.
“Anh…” Linh nói, giọng khàn đặc.
Nhưng cô không kịp nói hết câu. Hoàng đã buông tay ra, lùi lại một bước, cười tươi như không có chuyện gì xảy ra.
“Vào nhà thôi, em. Đói bụng quá rồi.”
Linh đứng im, nhìn theo bóng lưng hắn. Tim cô vẫn còn đập loạn nhịp. Cô đưa tay lên sờ má, vẫn còn nóng hổi.
Chết thật. Cô đã bị rung động rồi sao?
Đây chỉ là diễn kịch thôi mà. Phải không?
Linh lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ. Cô hít thở sâu, rồi bước vào nhà. Trong đầu cô, câu nói thì thầm của Hoàng cứ vang vọng mãi, như một bản nhạc không thể dứt.
Buổi hẹn hò giả vờ đã kết thúc, nhưng những rung động thật sự thì mới chỉ bắt đầu.