Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Anh chồng giả vờ điên

Màn kịch vỡ lở

3310 từ

Nắng chiều buông xuống khu phố ven biển, nhuộm màu cam ấm áp lên những mái ngói đỏ. Linh ngồi trong quán cà phê nhỏ ở góc đường, tay cầm ly trà đá nhưng mắt không rời khỏi chiếc điện thoại. Màn hình hiển thị tin nhắn từ Hoàng: “Mẹ em đang nhìn chằm chằm vào bọn mình từ cửa sổ nhà bà ấy đấy. Chơi tới bến luôn không?”

Cô khẽ cười, nhắn lại: “Chơi thì chơi, sợ gì.”

Thực ra, lòng Linh đang đập loạn xạ. Sau buổi hẹn hò giả vờ hôm qua, cô tưởng mọi chuyện đã yên ổn. Nhưng sáng nay, khi bước xuống nhà, Linh đã thấy bà Hoa ngồi ở bàn ăn với vẻ mặt hầm hầm. Bà không nói gì, chỉ hỏi mấy câu kiểu như “Hôm qua hai đứa đi chơi vui không?” với giọng điệu ngọt xớt đến kỳ lạ. Linh biết mẹ mình không phải loại người dễ bị lừa. Bà quá từng trải, quá tinh quái.

Quả nhiên, chỉ vài tiếng sau, Minh xuất hiện, mặt hớn hở như vừa bắt được quả tang ai đó làm chuyện mờ ám.

“Ê, Linh ơi, tao có cái này cho mày xem nè.” Minh rút điện thoại ra, giơ lên một tấm ảnh. Trong ảnh, Linh và Hoàng đang đứng ở bờ biển, mặt căng thẳng, tay chỉ trỏ nhau. Đó là lúc họ cãi nhau vì Hoàng làm đổ kem lên váy cô – một tai nạn thật sự, nhưng bà Hoa thì không nghĩ vậy.

“Mẹ mày thuê thám tử đấy,” Minh thì thầm, mắt tròn xoe. “Thám tử chụp được mấy tấm này. Bà ấy đang tức điên lên, bảo hai đứa đóng kịch lừa bà.”

Linh suýt làm rơi ly trà. Cô nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh.

“Tao biết ngay mà,” cô nói nhỏ, giọng cố tỏ ra bực bội. “Mẹ tao đâu có dễ chơi.”

Minh nhìn cô, vẻ thông cảm. “Mày tính sao giờ? Hay để tao nói giúp cho? Tao có thể bảo bà ấy là hai đứa đang tập kịch…”

“Kịch gì?” Linh nhíu mày.

“Thì… kịch để diễn trong đám cưới của người ta đó. Tao có thể bịa ra một câu chuyện, nói rằng hai đứa mày được nhờ đóng vai chính trong một vở kịch cưới. Bà Hoa nghe vậy thì không thể trách được.”

Linh nhìn Minh như nhìn vị cứu tinh. Cô biết thằng bạn này tọc mạch, nhiệt tình quá mức, nhưng lần này sự tọc mạch của nó lại đúng lúc.

“Mày làm thật được không?” Linh hỏi, mắt sáng lên.

“Được chứ sao không. Ông anh họ tao có một nhóm kịch ở thành phố. Tao chỉ cần gọi điện nhờ ổng đỡ lưng là mọi chuyện sẽ ổn.”

Linh thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại nhận ra vấn đề. Minh có thể giúp họ che mắt bà Hoa, nhưng nếu bà ấy quyết tâm tìm hiểu sự thật, thì mọi chuyện sẽ vỡ lở. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, thấy Hoàng đang đứng ở vỉa hè, tay ôm một bó hoa hướng dương. Hắn cười toe với cô, điệu bộ vô tư nhưng mắt lại đầy lo lắng.

“Anh ta cũng sợ chết khiếp,” Linh tự nhủ.

Mười phút sau, Linh và Minh cùng nhau bước ra khỏi quán cà phê. Hoàng chạy tới, đưa bó hoa cho Linh.

“Em yêu, hôặng em nè,” hắn nói to, cố tình cho mấy bà hàng xóm đang ngồi bên cạnh nghe thấy.

Linh nhận hoa, mỉm cười dịu dàng, nhưng trong lòng thì lạnh toát. Cô nhìn thấy bà Hoa đang đứng ở cửa sổ tầng hai nhà mình, ước ngực, mặt lạnh như tiền.

“Mẹ anh đang nhìn kìa,” Linh thì thầm.

“Em cứ tự nhiên,” Hoàng nói nhỏ, “đừng nhìn lên.”

Họ cùng nhau đi vào nhà. Cánh cửa vừa khép lại, bà Hoa đã đứng chắn trước mặt họ, tay cầm tập ảnh chụp.

“Giỏi lắm, cả hai đứa các con!” bà nói, giọng đầy mỉa mai. “Tưởng mẹ mù hả? Các con diễn kịch tình cảm, định lừa mẹ tới bao giờ?”

Linh và Hoàng nhìn nhau, không nói gì. Linh cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cô biết bà Hoa nổi tiếng cứng đầu, một khi bà đã nghi ngờ thì sẽ không dễ dàng bỏ qua.

“Mẹ, tụi con không…”, Linh định nói, nhưng Hoàng nhanh hơn.

“Bác, thực ra tụi cháu đang tập kịch.” Hoàng nói, giọng bình tĩnh đáng ngạc nhiên.

“Kịch? Kịch gì?” bà Hoa hỏi, mắt híp lại đầy nghi ngờ.

“Kịch cưới, bác ạ,” Hoàng nói tiếp, “Chúng cháu được nhờ đóng vai chính trong một vở kịch trong đám cưới của con gái bác Minh ở cuối tháng. Bác Minh nhờ nhóm kịch của anh họ Minh dàn dựng, và chúng cháu tập luyện ở bờ biển để có cảnh đẹp.”

Bà Hoa nhìn họ, vẻ hoài nghi vẫn còn. Bà quay sang Linh.

“Có thật không con?”

Linh gật đầu, cố gắng giữ vẻ mặt tự nhiên. “Dạ thật mẹ. Hồi sáới anh Hoàng cãi nhau vì ảnh làm đổ kem lên váy con, làm hỏng cảnh tập. Tụi con đang tập cảnh cãi nhau, mẹ thấy đó.”

Bà Hoa nhìn tập ảnh, rồi nhìn hai đứa. Bà thở dài, ném tập ảnh xuống bàn.

“Mẹ không biết các con nói thật hay giả, nhưng mẹ đã quyết định rồi.” bà nói, giọng lạnh tanh.

Linh và Hoàng im lặng, tim đập thình thịch.

“Mẹ sẽ tổ chức đám cưới cho hai đứa vào tuần tới,” bà Hoa tuyên bố, “không cần phải đợi thêm nữa. Các con đã lớn, đã có tình cảm với nhau, thì cưới sớm đi cho lành. Mẹ đã liên hệ với nhà trai, họ cũng đồng ý.”

Linh cảm thấy như trời đất quay cuồng. Cô nhìn Hoàng, thấy mặt hắn cũng tái mét.

“Mẹ, nhưng bọn con chưa sẵn sàng…” Linh nói nhỏ.

“Sẵn sàng gì mà chưa? Các con đã yêu nhau, đã hẹn hò, đã tập kịch cho đám cưới người ta thì cũng đủ kinh nghiệm để cưới rồi. Hay là các con có ý gì khác?” bà Hoa nói, mắt nhìn thẳng vào Linh.

Linh không dám nói gì thêm. Cô biết nếu phản đối, bà sẽ càng nghi ngờ.

Hoàng nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh. “Bác, tụi cháu còn trẻ, chưa có công ăn việc làm ổn định, cưới nhau vội vàng sợ không lo được cho nhau.”

“Cháu lo gì? Gia đình hai bên đều có điều kiện, nhà cháu cũng giàu, lo gì chuyện tiền bạc. Cháu cứ yên tâm, mẹ sẽ lo hết.” bà Hoa nói, giọng đầy quyết đoán.

Minh, lúc này đang đứng ở cửa, xông vào nói thêm: “Bác Hoa nói đúng đó, tụi con cứ cưới đi. Chuyện tình cảm mà, yêu nhau rồi thì tiến tới hôn nhân là bình thường.”

Linh quay lại nhìn Minh, mắt long lên như muốn nói: “Mày im mồm đi!” Nhưng Minh không hiểu, cười toe.

Bà Hoa gật đầu hài lòng. “Vậy là quyết định rồi. Tuần sau, thứ bảy, mẹ sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở nhà hàng Mai Hương. Hai đứa chuẩn bị tinh thần đi.”

Bà nói xong, quay lưng bước vào bếp, để lại Linh và Hoàng đứng chết trân giữa phòng khách.

Linh cảm thấy như mình vừa bị sét đánh ngang tai. Cô nhìn Hoàng, thấy hắn cũng đang nhìn cô với vẻ mặt bất lực.

“Chết rồi,” Linh nói nhỏ, “Chúng ta tính sao đây?”

Hoàng thở dài, gãi đầu. “Anh cũng không biết nữa. Có vẻ mẹ em quyết tâm rồi.”

“Hay là mình nói thật đi?” Linh đề nghị.

“Nói thật thì cả hai đều chết. Em có tưởng tượng được cảnh bà Hoa nổi điên lên không? Bà ấy sẽ ép em cưới thằng khác ngay lập tức, hoặc là bắt anh phải giải thích với gia đình anh sao?” Hoàng nói, giọng mệt mỏi.

Linh im lặng suy nghĩ. Cô biết Hoàng nói đúng. Gia đình Hoàng cũng khó nhằn không kém. Nếu biết hắn giả điên để trốn hôn nhân, họ sẽ khôắn.

“Vậy mình phải tìm cách trì hoãn thôi,” Linh nói, “Sống thử trước hôn nhân, em thấy cách đó có vẻ khả thi.”

Hoàng nhướng mày. “Sống thử? Ý em là…?”

“Đúng vậy. Mình sẽ đề nghị sống thử với nhau một thời gian để kiểm tra sự tương hợp trước khi cưới. Mẹ em là người truyền thống, bà sẽ không đồng ý ngay, nhưng mình có thể viện lý do này để trì hoãn đám cưới.” Linh nói, mắt sáng lên.

Hoàng gật gù, có vẻ đồng tình. “Cũng được. Nhưng liệu mẹ em có đồng ý không?”

“Không biết, nhưng thử còn hơn không.” Linh nói, rồi cô bước vào bếp.

Bà Hoa đang đứng ở bếp, tay cầm dao thái rau. Bà nhìn Linh, mắt vẫn lạnh.

“Mẹ, con có chuyện muốn nói,” Linh bắt đầu, giọng cố tỏ ra bình tĩnh.

“Nói đi.”

“Tụi con nghĩ, trước khi cưới, chúng con nên sống thử với nhau một thời gian. Để xem có hợp nhau không, để tránh chuyện sau này.” Linh nói, nhìn thẳng vào mắt mẹ.

Bà Hoa dừng tay thái, quay lại nhìn Linh. “Sống thử? Con đang nói gì vậy? Gia đình mình có bao giờ làm chuyện đó đâu?”

“Mẹ, thời đại bây giờ khác rồi. Sống thử trước hôn nhân là chuyện bình thường. Có nhiều cặống thử mới biết không hợp nhau, rồi hủy hôn, tránh được cảnh ly dị sau này.” Linh giải thích, cố gắng làm cho lý lẽ của mình có vẻ hợp lý.

Bà Hoa im lặng suy nghĩ một lát, rồi thở dài. “Mẹ biết con thông minh, nhưng mẹ không đồng ý với chuyện này. Sống thử là không đúng với truyền thống gia đình mình.”

“Mẹ…” Linh nói, giọng tha thiết.

“Nhưng,” bà Hoa ngắt lời, “nếu con muốn, mẹ có thể đồng ý cho hai đứa ở riêng một thời gian, nhưng phải có người giám sát.”

“Người giám sát?” Linh nhíu mày.

“Đúng vậy. Mẹ sẽ thuê một người giúp việc đến ở cùng hai đứa, để mẹ yên tâm.” bà Hoa nói, giọng đầy quyết đoán.

Linh cảm thấy vừa vui vừa lo. Vui vì ít nhất đã trì hoãn được đám cưới, lo vì bây giờ họ phải sống chung với nhau dưới sự giám sát của một người lạ.

Cô bước ra ngoài phòng khách, Hoàng đang đứng đó, sốt ruột.

“Sao rồi?” hắn hỏi.

“Mẹ đồng ý cho bọn mình sống thử, nhưng sẽ có người giám sát.” Linh nói.

“Người giám sát? Ai vậy?”

“Mẹ nói sẽ thuê người giúp việc đến ở cùng.”

Hoàng thở dài. “Ít nhất cũng tạm ổn. Bây giờ mình phải chuẩn bị tinh thần cho cuộc sống chung rồi.”

Linh nhìn hắn, trong lòng có chút lo lắng, nhưng cũng có chút tò mò. Sống chung với kẻ giả điên này sẽ như thế nào nhỉ?

Tối hôm đó, Linh ngồi trong phòng, nhìn ra cửa sổ. Biển đêm tĩnh lặng, sóng vỗ rì rào. Cô suy nghĩ về những gì sắp tới. Cuộc hôn nhân giả vờ, cuộc sống chung giả vờ, tất cả đều là trò chơi. Nhưng trò chơi này đang dần trở nên thật hơn cô tưởng.

Cô nhớ lại ánh mắt của Hoàng trong buổi hẹn hò giả vờ hôm qua. Đôi mắt ấy biết cười, biết buồn, biết quan tâm. Đôi mắt ấy không hề điên rồ chút nào.

“Mình đang làm gì vậy?” cô tự hỏi, “Hay là mình đã bắt đầu thích hắn thật rồi?”

Không, không thể. Đây chỉ là một thỏa thuận, một trò chơi. Cô phải giữ đầu óc tỉnh táo.

Nhưng lòng Linh vẫn đập nhanh mỗi khi nghĩ đến Hoàng. Cô cố gắng gạt đi những suy nghĩ ấy, nhưng chúng cứ quay lại như những con sóng biển.

Ngoài kia, dưới ánh trăng, Hoàng cũng đang ngồi ở ban công nhà mình, nhìn sang cửa sổ phòng Linh. Hắn mỉm cười, một nụ cười dịu dàng.

“Cuộc chơi này thú vị đây,” hắn thì thầm, “và anh sẽ thắng.”

Nhưng liệu có ai thắng trong trò chơi tình cảm này không? Hay cả hai đều sẽ thua, và thua một cách ngọt ngào?

Ngày hôm sau, bà Hoa gọi điện thông báo rằng bà đã tìm được một người giúp việc tên là Dì Sáu, một người phụ nữ trung niên hiền lành, từng làm trong gia đình giàu có ở thành phố. Bà Hoa nói rằng Dì Sáu sẽ đến ở cùng Linh và Hoàng trong căn nhà nhỏ mà bà đã thuê sẵn ở cuối phố biển.

“Đó là một căn nhà hai phòng ngủ, nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi,” bà Hoa nói, “Hai đứa sẽ ở đó một thời gian, để xem có hợp nhau không. Nhưng nhớ, có Dì Sáu ở đó, đừng có làm gì bậy.”

Linh và Hoàng nhìn nhau, im lặng gật đầu.

Chiều hôm đó, họ cùng nhau dọn đồ đến căn nhà mới. Căn nhà nằm sát biển, có một khu vườn nhỏ trồng đầy hoa hướng dương. Linh thíừa bước vào.

“Đẹp quá,” cô nói, mắt sáng lên.

“Ừ, đẹp thật,” Hoàng nói, nhưng mắt hắn lại nhìn cô, không phải nhìn nhà.

Linh cảm nhận được ánh mắt ấy, mặt đỏ lên, quay đi.

Dì Sáu đã đợi họ ở đó. Dì là một người phụ nữ nhỏ nhắn, nước da ngăm đen, nụ cười hiền hậu. Dì chào họ bằng giọng miền Trung ngọt ngào.

“Chào hai đứa nhỏ, dì là Sáu đây. Từ nay dì sẽ ở cùng hai đứa, lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Hai đứa cứ tự nhiên, coi dì như người nhà.”

Linh và Hoàng cảm ơn dì, rồi cùng nhau xách đồ vào phòng.

Phòng của Linh là phòng nhỏ hơn, có cửa sổ nhìn ra biển. Phòng của Hoàng là phòng lớn hơn, nhưng nằm trong góc, không có cửa sổ.

“Anh nhường phòng đẹp cho em,” Hoàng nói, “vì em xứng đáng.”

Linh nhìn hắn, không biết nên cười hay nên khóc. Hắn luôn làm những điều bất ngờ, khiến cô phải thay đổi suy nghĩ về hắn.

“Cảm ơn anh,” cô nói nhỏ.

“Không có gì,” Hoàng cười, “chúng ta là đồng đội mà.”

Đồng đội. Đúng vậy, họ là đồng đội, cùng nhau chống lại áp lực gia đình. Nhưại cảm thấy muốn nhiều hơn thế?

Tối hôm đó, Dì Sáu nấu một bữa tối đơn giản nhưng ngon lành: canh chua cá, cá kho tộ, rau muống xào tỏi. Linh và Hoàng ngồi ăn cùng nhau, không khí có vẻ khá thoải mái.

“Hai đứa có vẻ hợp nhau đấy,” Dì Sáu nói, mắt nhìn họ âu yếm.

“Dạ, tụi con chỉ mớôi, dì ạ,” Linh nói, cố che giấu sự ngượng ngùng.

“Ừ, mới quen mà đã có duyên rồi. Dì hy vọng hai đứa sẽ hạnh phúc.” Dì Sáu nói, rồi dọn dẹp bát đĩa.

Linh nhìn Hoàng, thấy hắn cũng đang nhìn cô. Họ cùng nhau mỉm cười, một nụ cười hiểu ý.

Cuộc sống chung bắt đầu. Họ cùng nhau dậy sớm tập thể dục, cùng nhau ăn sáng, cùng nhau đi làm. Hoàng làm việc ở một công ty thiết kế nội thất, còn Linh làm việc ở một tiệm sách nhỏ gần nhà.

Buổi tối, họ cù, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau đi dạo trên bãi biển. Những lúc ấy, Linh quên mất rằng đây chỉ là một thỏa thuận, một trò chơi. Cô bắt đầu cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy như đây mới thực sự là cuộc sống của mình.

Nhưng rồi, bà Hoa lại xuất hiện. Bà đến thăm bất ngờ vào một ngày thứ bảy, khi Linh và Hoàng đang cùng nhau làm vườn.

“Mẹ đến thăm hai đứa đây,” bà Hoa nói, mắt nhìn khắp căn nhà. “Có vẻ hai đứa sống chung khá tốt nhỉ?”

“Dạ, tụi con cố gắng,” Linh nói, lau mồ hôi trên trán.

Hoàng đứng dậy, chào bà Hoa lịch sự. “Bác vào nhà uống nước đi ạ.”

Bà Hoa gật đầu, bước vào nhà. Bà nhìn quanh, thấy căn nhà gọn gàng, ngăn nắp, có vẻ hài lòng.

“Dì Sáu có ở đây không?” bà hỏi.

“Dạ, dì Sáu đi chợ rồi ạ,” Linh trả lời.

“Vậy hai đứa ở nhà trông coi nhà cửa cẩn thận nhé. Mẹ nghe nói gần đây có nhiều vụ trộm cắp ở khu này.”

“Vâng, tụi con biết rồi ạ,” Linh nói.

Bà Hoa ngồi xuống ghế, uống ngụm nước trà. Bà nhìn Linh, rồi nhìn Hoàng, mắt có vẻ suy tư.

“Mẹ có chuyện muốn nói với hai đứa,” bà bắt đầu.

Linh và Hoàng nhìn nhau, lòng lo lắng.

“Mẹ nghĩ, sau một thời gian sống thử, hai đứa có thể tiến tới hôn nhân rồi. Mẹ đã xem ngày, tháng sau có ngày tốt, mẹ sẽ tổ chức đám cưới cho hai đứa.”

Linh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô nhìn Hoàng, thấy mặt hắn cũng tái mét.

“Mẹ, nhưng tụi con chưa sẵn sàng…” Linh nói.

“Sẵn sàng gì mà chưa? Các con đã sống cùng nhau, đã hiểu nhau rồi, còn gì phải chần chừ?” bà Hoa nói, giọng cứng rắn.

“Bác, chúng cháu còn trẻ, muốn tập trung vào sự nghiệp trước đã,” Hoàng nói thêm.

“Sự nghiệp? Cháu có công việc rồi, còn Linh cũng có công việc, lo gì chuyện ấy. Cưới nhau rồi vẫn có thể làm việc mà.” bà Hoa nói, giọng không cho phép phản đối.

Linh và Hoàng nhìn nhau, không còn cách nào để trì hoãn nữa. Họ sắp phải bước vào một cuộc hôn nhân mà cả hai đều không mong muốn. Nhưng liệu có thực sự không mong muốn không?

Linh nhìn Hoàng, thấy trong mắt hắn có một tia gì đó ấm áp, như thể hắn không hoàn toàn phản đối ý tưởng này.

Và cô cũng vậy. Cô bắt đầu cảm thấy cuộc hôn nhân với hắn không còn là một cơn ác mộng nữa, mà là một giấc mơ ngọt ngào. Nhưng cô không dám thừa nhận điều đó.

Đêm đó, Linh ngồi một mình trên ban công, nhìn ra biển. Biển đêm tĩnh lặng, ánh trăng vằng vặc. Cô cảm thấy lòng mình cũng tĩnh lặng như biển, nhưng lại đầy sóng ngầm.

Cô nhận ra rằng mình đã yêu Hoàng thật rồi. Từ lúc nào không biết, nhưng tình cảm ấy đã lớn dần, như những con sóng biển, cuốn trôi mọi lý trí.

Nhưng liệu cô có dám thừa nhận không? Và liệu Hoàng có cùng cảm xúc không?

Cô không biết. Cô chỉ biết rằng cuộc sống sắp tới sẽ rất khó khăn, nhưng cũng rất thú vị.

Trong phòng bên cạnh, Hoàng cũng không ngủ được. Hắn nằm nhìn lên trần nhà, suy nghĩ về những gì vừa xảy ra.

Hắn không ngờ rằng mình lại đồng ý với ý tưởng sống thử này, và càng không ngờ rằng mình lại thực sự thích Linh. Cô gái thông minh, lanh lợi, đầy cá tính ấy đã khiến hắn phải thay đổi.

Hắn bắt đầu mơ về một cuộc sống với cô, về một mái ấm thực sự, không phải là giả vờ.

Nhưng liệu cô có muốn điều đó không? Hắn không dám chắc.

Chỉ biết rằng, cả hai đều đang đứng trước một ngã rẽ, và quyết định của họ sẽ thay đổi cuộc đời mãi mãi.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo chuyển từ hài hước sang cảm động, khi tác giả dùng hình ảnh biển đêm làm ẩn dụ cho sóng cảm xúc trong lòng nhân vật. Chi tiết cả Linh lẫn Hoàng cùng mất ngủ suy tư tạo nên sự đối xứng tinh tế, nhấn mạnh rằng yêu thương không thể giả vờ được.

📖 Chương tiếp theo

"Sống thử trước hôn nhân" sẽ bước vào giai đoạn hai người phải tìm hiểu nhau thật sự, giữa những xung đột và những khoảnh khắc ngọt ngào.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord