Sáng sớm, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ cổng nhà. Linh đang nướng bánh mì trong bếp, nghe tiếng động liền chạy ra. Cô mở cổng, thấy một chiếc xe tải nhỏ đỗ trước nhà, bên cạnh là bà Hoa đang đứng chỉ tay sai bảo mấy người bốc vác.
“Mau mau, xách đồ vào nhà cho con gái ta!” Bà Hoa hối thúc, giọng the thé quen thuộc.
Linh trợn mắt nhìn đống vali, thùng giấy chất đầy trên xe. Cô nuốt nước bọt, hỏi: “Mẹ… mẹ làm gì vậy?”
Bà Hoa quay lại, nét mặt hí hửng: “Sao? Con quên rồi à? Hôói muốn sống thử với thằng Hoàng để kiểm tra tương hợp. Mẹ thấy hợp lý, nên sáng nay mẹ cho người chở đồ củà nó.”
Tim Linh đập thình thịch. Cô cố giữ bình tĩnh: “Nhưng… nhưng mà mẹ ơi, con mới đề xuất hôm qua, còn chưa kịp nói với anh ấy…”
“Nói gì mà nói!” Bà Hoa xua tay. “Mẹ đã gọi điện cho thằng Hoàng rồi. Nó đồng ý rồi. Còn bảo sẽ dọn phòữa. Thấy chưa? Thằng bé có trách nhiệm lắm.”
Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô đứng như trời trồng nhìn đống đồ đạc được khiêng vào nhà Hoàng bên cạnh. Hàng xóm bắt đầu tò mò thò đầu ra ngó, thì thầm với nhau. Mấy bà cụ đang tập thể dục sáng cũng dừng lại, mắt sáng rỡ như vừa bắt được quả bom tấn.
“Ui chao, dọn về ở với chồng sớm thế con gái?” Một bà cụ cười toe toét.
Linh cười gượng, chào hỏồi lủi thủi chạy sang nhà Hoàng. Cô đẩy cửa bước vào, thấy Hoàng đang đứng trong phòng khách, tay chống nạnh, nhìn đống đồ đạc lỉnh kỉnh chất đầy góc nhà.
“Chào mừng đến với tổ ấm của chúng ta!” Hoàng cười tươi, ộng như đón khách quý.
Linh néột ánh nhìn sắc lẹm: “Anh điên à? Sao lại đồng ý với mẹ tôi?”
Hoàng nhún vai, bước lại gần: “Thì đây là kế hoạch của em mà. Em muốn sống thử để trì hoãn đám cưới. Tôi chỉ giúp em thực hiện thôi.”
“Nhưng tôi chưa kịp chuẩn bị gì hết!” Linh bực bội, vò đầu bứt tai.
“Chuẩn bị gì?” Hoàng nhướn mày. “Em sợ tôi sẽ nhìn thấy em lúc ngủ dậy lem luốc mặt mũi à? Yên tâm, tôi đã thấy rồi.”
Linh đỏ mặt, giơ tay định đánh nhưng Hoàng đã nhanh chân lùi lại. Anh cười khúc khích, tay chỉ lên lầu: “Phòng của em ở tầng hai, góc cuối hành lang. Tôi đã dọn sạch sẽ rồi. Em có thể vào xem.”
Linh hậm hực leo cầu thang, lòng đầy bực dọc. Cô mở cửa phòng, bất ngờ trước một không gian sạch sẽ, thoáng mát. Căn phòng có cửa sổ lớn nhìn ra vườn sau, giường đã được trải ga mới, tủ quần áo để trống, bàn học kê sát tường có cắm một bình hoa hướng dương.
Cô ngây người một lúc, mùi hoa tươi thoang thoảng trong gió. Hoàng bước lên sau, đứng tựa cửa: “Sao? Có ổn không?”
Linh quay lại, giọng dịu đi chút ít: “Cũng… cũng được.”
“Chỉ ‘cũng được’ thôi à?” Hoàng làm mặt tổn thương. “Tôi đã mất cả buổi sáng để dọn dẹp, lau chùi, còn chạy ra chợ mua hoa về cắm nữa.”
Linh nhìn anh, thấy áo sơ mi của anh ướt đẫm mồ hôi, vài sợi tóc bết vào trán. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng cô. Cô quay mặt đi, nói nhỏ: “Cảm ơn.”
Đó là lần đầu tiên Linh nói cảm ơn với Hoàng một cách chân thành. Anh sững lại một giây, rồi nở nụ cười: “Không có gì. Em cứ tự nhiên.”
Suốt buổi sáng hôm đó, Linh dọn đồ vào phòng. Cô sắp xếp quần áo, sách vở, mấy món đồ lặt vặt. Hoàng không quấy rầy, chỉ thỉnh thoảng gõ cửa hỏi cô có cần giúp gì không. Cô đều từ chối.
Đến trưa, bụng Linh réo lên. Cô mở cửa phòng, đi xuống bếp, thấy Hoàng đang nấu nướng. Một nồi canh chua đang sôi, tỏa hương thơm nức. Trên bàn đã bày sẵn dĩa cá kho tộ và rau luộc.
“Em xuống đúng lúc,” Hoàng nói, tay cầm muôi múát. “Ăn trưa thôi.”
Linh ngồi xuống bàn, nhìn mâm cơm nóng hổi. Cô ngạc nhiên: “Anh biết nấu ăn à?”
“Tôi sống một mình mấy năm nay, không biết nấu thì chết đói chứ sao,” Hoàng cười, ngồi xuống đối diện. “Nếm thử xem.”
Linh gắp một miếng cá bỏ vào miệng. Vị ngọt của thịt cá hòa cùng nước mắm mặn mà tan ra trên đầu lưỡi. Cô gật gù: “Ngon đấy.”
“Chỉ ‘ngon’ thôi à?” Hoàng lại làm mặt tổn thương.
Linh phì cười: “Được rồi, rất ngon, được chưa?”
Hoàng cười tươi, gắp thêm cho cô miếng cá khác: “Ăn nhiều vào. Em gầy quá.”
Bữa trưa trôầu không khí nhẹ nhàng. Họ nói chuyện phiếm, cười đùa, tự nhiên như thể đã sống chung từ lâu. Linh thấy lòng nhẹ nhõm hơn, những lo lắng ban đầu dần tan biến.
Buổi chiều, Linh quyết định lau dọn lại căn bếp. Cô thấy mấy cái chén bát trong tủ bám bụi, liền lấy ra rửa sạch. Hoàng thấy vậy, cũng xắn tay áo vào phụ. Hai người vừa làm vừa trò chuyện, thỉnh thoảng Hoàng lại pha trò khiến Linh cười ngặt nghẽo.
“Anh này, sao hồi trước anh giả điên mà diễn giỏi thế?” Linh vừa lau chén vừa hỏi.
Hoàng rửa bát, nhún vai: “Tôều, học theo thôi. Mà em cũng tài tình, bắt quả tang tôi nhanh thế.”
“Tại anh diễn quá đà,” Linh cười. “Ai đời sáng nào cũng ra vườn nói chuyện với hoa. Nhìn là biết giả.”
“Thế mà hàng xóm tin sái cổ,” Hoàng cười lớn. “Bà cụ bảy mươi nhà bên còn cho tôi bánh ăn, bảo ‘thằng bé tội nghiệp, mất trí rồi’.”
Linh lắc đầu cười, nước mắt gần như ứa ra vì nhịn. Cảm giác thoải mái lan tỏa trong lòng cô. Cô chợt nhận ra, đây là lần đầu tiên cô cười nhiều đến vậy từ sau khi bước vào cuộc hôn nhân sắp đặt.
Tối hôm đó, Linh ngồi trong phòng, mở laptop ra làm việc. Cô đang chuẩn bị bản báo cáo cho công ty, nhưng mắt cứ nhìn ra cửa sổ. Mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái tôn. Gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh của biển.
Cô rùng mình, quàng thêm áo khoác. Bỗng có tiếng gõ cửa.
“Vào đi.”
Hoàng đẩy cửa bước vào, tay cầm tách trà gừng nóng. “Thấy trời lạnh, em uống trà cho ấm bụng.”
Linh nhận lấy tách trà, hơi nóng bốc lên mặt cô. Cô nâng tách lên nhấp một ngụm, vị gừng cay nồệng. “Cảm ơn anh.”
“Đừng ngồi khuya quá,” Hoàng nói, mắt nhìn màn hình máy tính. “Công việc để ngày mai làm cũng được.”
“Còn một chút nữa thôi,” Linh đáp.
Hoàng gật đầu, rồi lui ra. Trước khi đóng cửa, anh nói thêm: “Có gì cần gọi tôi nhé.”
Căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Linh nhìn tách trà trên tay, lòng ấm áp lạ thường. Cô nhấp thêm một ngụm nữa, cảm nhận vị ngọt nhẹ của đường phèn tan trên đầu lưỡi.
Đột nhiên, cô cảm thấy một cơn nhói ở cổ họng. Cô nuốt nước bọt, thấy khô rát. Tay cô bắt đầu run nhẹ, toàn thân nóng ran như có lửa đốt.
“Chết tiệt,” cô thì thầm, tháo kíán. “Đừng lúc này chứ…”
Cô cố gắng gõ nốt mấy dòng báo cáo, nhưng đầu óc quay cuồng, mọi chữ trên màn hình nhòe nhoẹt. Cô ngả người ra ghế, thở dốc. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán.
Bên ngoài, mưa càng lúc càng nặng hạt. Sấm chớp ầm ầm vang lên, làm rung chuyển cả căn nhà. Linh cố gắng đứng dậy để đi lấy thuốc, nhưng chân cô yếu đến nỗi suýt ngã. Cô vịn vào tường, lê từng bước một.
Hoàng đang ở trong phòng đọc sách, nghe tiếng động lạ liền chạy ra. Anh thấy Linh loạng choạng bám vào tường, mặt tái nhợt như tờ giấy.
“Linh! Em làm sao vậy?” Anh vội chạy đến, đỡ lấy cô.
“Tôi… tôi hơi sốt,” Linh nói, giọng khàn đặc.
Hoàng đặt tay lên trán cô, cảm nhận hơi nóng hừng hực tỏa ra. “Trời đất! Sốt cao thế này mà em bảo hơi sốt à?!”
Anh bế thốc Linh lên, đưa cô vào phòng ngủ. Anh đặt cô lên giường, kéo chăn đắp lên người cô. Linh run lẩy bẩy, môi tím tái.
“Em ở đây, tôi đi lấy thuốc,” Hoàng nói giọng gấp gáp.
Anh chạy xuống bếp, lục tìm tủ thuốc. , lật tung các ngăn kéo. Cuối cùng, anh tìm được hộp thuốc hạ sốt, bẻ vội viên thuốc ra, cầm theo cốc nước ấm chạy lên.
“Nào, uống thuốc đi,” Hoàng nhẹ nhàng đỡ Linh dậy, đặt viên thuốc vào miệng cô, rồi đưa cốc nước lên.
Linh uống một ngụm, nuốt thuốc khó nhọc. Cô ngả đầu xuống gối, mắt nhắm nghiền, hơi thở nặng nhọc.
Hoàng kéo ghế ngồi bên cạnh giường. Anh nhìn khuôn mặt tái nhợt của Linh, lòng đau nhói. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ướt mồ hôi của cô, giọng khẽ khàng: “Ngủ đi em. Tôi ở đây với em.”
Linh mơ màng mở mắt, thấy ánh mắt Hoàng nhìn cô với sự lo lắng chân thành. Không có chút diễn xuất, không có chút giả vờ nào. Đôi mắt ấy như chứa đựng cả một bầu trời quan tâm.
Cô chợt nghĩ, đây mới là Hoàng thật. Hoàng không cần giả điên, không cần đeo mặt nạ. Một người đàn ông ấm áp, chu đáo, biết chăm sóc người khác.
“Anh… không cần làm vậy đâu,” Linh khẽ nói, giọng yếu ớt.
“Im đi,” Hoàng mắng yêu, giọng ngọt ngào lạ thường. “Em ốm thì phải nằm yên. Đừng có nói nhiều.”
Anh lấy khăn ướt lau mặt cho cô, nhẹ nhàng như thể cô là một món đồ sứ dễ vỡ. Mỗi cử chỉ của anh đều tỉ mỉ, cẩn thận. Anh thay khăn lên trán cô, rồi ngồi im lặng bên cạnh.
Đêm đó, mưa vẫn không ngớt. Hoàng thức trắng đêm, canh chừng Linh. Mỗi lần cô trở mình, mỗi lần cô rên rỉ trong cơn mê, anh đều nắm tay cô, vỗ về.
“Có tôi đây. Đừng sợ,” anh thì thầm.
Linh cảm nhận hơi ấm từ bàền sang. Trong cơn sốt mê man, cô cảm thấy an toàn, như thể không có gì có thể làm hại cô được. Cô nắm chặt tay anh, không muốn buông.
Gần sáng, cơn sốt bắt đầu hạ. Linh tỉnh dậy, thấy Hoàng đã ngủ gục trên ghế, tay vẫn nắm tay cô. Khuôn mặt anh mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt hiện rõ.
Cô nhìn anh, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô khẽ rút tay ra, nhưng động tác nhỏ ấy đã đánh thức anh. Hoàng giật mình tỉnh dậy, mắt mở to:
“Em tỉnh rồi? Cảm thấy thế nào? Còn sốt không?” Anh đưa tay sờ trán cô, rồi thở phào nhẹ nhõm. “Hạ sốt rồi. Tốt quá.”
“Anh thức cả đêm à?” Linh hỏi, giọng vẫn còn khàn.
“Ừ,” Hoàng cười, nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp. “Không thức thì ai chăm em?”
Linh im lặng, nhìn anh hồi lâu. Cô muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại. Cuối cùng, cô chỉ nói: “Cảm ơn anh, Hoàng.”
Đó là lần đầu tiên cô gọi tên anh không kèm theo sự châm chọc hay mỉa mai. Giọng cô nhẹ nhàng, chân thành.
Hoàng sững người, mắên một tia xúc động. Anh mỉm cười, giọng hơi khàn: “Không có gì. Em cứ ngủ tiếp đi. Tôi đi làm cháo cho em.”
Anh đứng dậy, kéo chăn đắp thêm cho cô rồi bước ra ngoài. Trướỏi phòng, anh quay lại nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như thể nhìn một báu vật.
Linh nằm lại trên giường, nhìn lên trần nhà. Trái tim cô đập nhanh, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim loạn nhịp.
“Chết tiệt,” cô thì thầm, khóe miệng bất giác cong lên. “Mình đang yêất rồi.”
Ở bếp dưới, Hoàng nấu cháo. Tay anh thoăn thoắt thái hành, băm gừng. Mặt anh không giấu được nụ cười mãn nguyện. Anh nhìn lên lầu, lẩm bẩm:
“Lần đầu tiên em ấy gọi tên tôi mà không chửi. Tiến triển tốt đấy.”
Anh cười khúc khích, cho thêm thìa đường vào nồi cháo. Nắng sớm bắt đầu ló dạng sau cơn mưa, chiếu qua ô cửa bếp, tạo nên những vệt sáng lung linh.
Cuộc sống chung mới chỉ bắt đầu, nhưng những mảnh ghép đang dần khớp vào nhau. Họ đang tiến gần hơn đến nhau, từng chút, từng chút, như những mảnh ghép của một bức tranh hoàn hảo.