Quán cà phê nhỏ ven biển tối nay sáng đèn hơn mọi khi. Minh tổ chức sinh nhật cho mình ở đây, và hắn ta đã mời gần như cả khu phố. Bàn ghế được xếp dọc theo bờ tường, những dây đèn lấp lánh xuyên qua những chùm bong bóng nhiều màu. Tiếng nhạc sôi động hòa cùng tiếng cười nói rôm rả, lấn át cả tiếng sóng biển vỗ về ngoài kia.
Linh ngồi ở góc bàn phía trong, tay cầm ly nước cam. Cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản, tóc xõa ngang vai. Mắt cô liếc nhìn về phía Hoàng đang đứng nói chuyện với Minh ở quầy pha chế. Anh mặc áo sơ mi sọc xanh, tay xắn lên đến khuỷu, nụ cười nhẹ thỉnh thoảng lại hé ra. So với cái vẻ điên rồ ngày nào, Hoàng bây giờ trông như một người đàn ông bình thường, thậm chí còn có chút lịch lãm đến bất ngờ.
“Sao em ngồi một mình thế?”
Giọng Hoàng vang lêưng khiến Linh giật mình. Cô quay lại, thấy anh đã cầượu vang đỏ trên tay.
“Em không uống rượu,” Linh lắc đầu.
“Biết rồi. Nhưng hôm nay là sinh nhật Minh, không uống chúì hơi phí,” Hoàng đặt ly xuống trước mặt cô, ánh mắt có chút thách thức. “Hay là em sợ say rồi nói ra điều gì không nên nói?”
Linh nhíu mày. Sự khiêu khích trong giọng nói của anh khiến cô khó chịu. Từ khi sống thử với nhau, hai người luôn giữ một khoảng cách nhất định. Họ cư xử lịch sự, chu đáo, nhưng chưa bao giờ thực sự cởi mở về cảm xúc. Cô biết rõ bản thân bắt đầu có những rung động kỳ lạ với anh chàng giả điên này, nhưng cô không muốn thừa nhận. Thừa nhận có nghĩa là thua cuộc trong trò chơi tình cảm mà họ đang chơi.
“Ai sợ?” Linh cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ của nho lăn trên đầu lưỡi. “Em chỉ không muốn mất kiểm soát thôi.”
“Mất kiểm soát đôi khi cũng thú vị đấy,” Hoàng ngồi xuống ghế đối diện, tay cũng nâng ly lên. “Hôm nay không phải là ngày để giả vờ nữa. Là sinh nhật của bạn thân. Hãy tận hưởng đi.”
Nói rồi, anh uống cạn ly rượu trong một hơi. Linh nhìn anh, bất giác cũng uống thêm một ngụm nữa. Rượu ấm dần trong cổ họng, lan ra khắp cơ thể. Cảm giác dễ chịu bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt.
Một lát sau, Minh chạy đến kéo cả hai vào cuộc chơi. Họ chơi bài, uống rượu, và cười đùa như những người bạn thân thiết lâu năm. Linh dần quên đi mọi áp lực từ gia đình, quên đi cái mác hôn nhân sắp đặt. Cô chỉ biết rằng lúc này đây, cô đang vui. Và người khiến cô vui nhất chính là Hoàng.
“Mày có biết không, Hoàng?” Minh vỗ vai anh, giọng đã có chút lè nhè vì say. “Lúc đầu tao còn tưởng mày bị điên thật. Nhưng nhìn mày với Linh bây giờ, tao thấy hai đứa hợp nhau lắm. Yêu nhau thật rồi phải không?”
Mặt Linh đỏ bừng. Cô không biết đó là do rượâu nói của Minh. Hoàng cũng im lặng, chỉ cười trừ, uống thêm một ly nữa.
Đến nửa đêm, không khí đã ngà ngà say. Hầu hết khách đã ra về, chỉ còn vài người quanh quẩn. Linh và Hoàng ngồi dựa vào nhau trên băng ghế dài ngoài hiên quán. Gió biển thổi vào mát rượi, mang theo mùi muối và vị ngọt của hoa sứ.
“Em say rồi,” Linh thì thầm, đầu gục vào vai Hoàng. Tóc cô ó, chạm nhẹ vào má anh.
“Anh cũng say rồi,” Hoàng đáp, giọng trầm ấm. Tay anh vòô, kéo cô lại gần hơn.
Im lặng kéo dài vài phút. Chỉ có tiếng sóng và tiếng dế kêu rả rích trong đêm. Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô biết mình đang say, nhưng cô cũng biết cảm xúc này là thật. Nó không phải do rượu. Nó đã ở đó từ lâu rồi, chỉ là cô luôn cố gắng phủ nhận.
“Hoàng…” Linh ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng vào anh. Mắt cô long lanh dưới ánh đèn đường vàng vọt. “Em có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì?” Hoàng cúi xuống, nhìn cô. Mắt anh cũng mơ màng vì men rượu, nhưng vẫn ánh lên một sự dịu dàng lạ thường.
Linh hít một hơi thật sâu. Cô không biết ngày mai tỉnh dậy cô có hối hận không, nhưng lúc này, cô chỉ muốn nói ra sự thật.
“Em… em bắt đầu thích anh thật sự rồi.”
Câu nói rơi vào không trung, nhẹ như một chiếc lá. Linh nhắm mắt lại, không dám nhìn phản ứng của Hoàng. Cô sợ. Sợ anh sẽ cười, sợ anh sẽ nói rằng đó chỉ là ảo giác của rượu. Nhưng thay vào đó, cô cảm thấy bàâng cằm cô lên.
“Em nói thật không?” Giọng Hoàng run nhẹ.
“Thật,” Linh mở mắt, nhìn vào mắt anh. Trong đôi mắt ấy, cô thấy một tia sáng lấp lánh, giống như những vì sao trên bầu trời. “Anh có biết không, từ khi sống chung với anh, em thấy anh không hề điên tí nào. Anh chu đáo, ấm áp, và… và em thích ở bên anh.”
Hoàng không nói gì. Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười mà Linh chưa từng thấy. Nụ cười ấy không có chút giả tạo, không có chút diễn xuất. Nó là nụ cười của một người đàn ông hạnh phúc.
“Anh cũng vậy,” Hoàng nói, tay vuốt nhẹ má Linh. “Anh không thể tưởng tượng cuộc sống thiếu em nữa.”
Linh cảm thấy trái tim mình như ngừng đập trong một giây. Câu nói của Hoàng như một làn sóng ấm áp tràn qua cơ thể cô. Cô không biết có phải do rượu hay không, nhưng lúc này đây, cô chỉ muốn lao vào vòà không bao giờ rời xa.
Nhưng rồi, cơn say ập đến. Mắt Linh nặng trĩu, đầu óc quay cuồng. Cô gục xuống vai Hoàng, thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, ánh nắèm, chiếu vào mặt Linh. Cô mở mắt, thấy mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc trong căn nhà thuê. Đầu cô đau như búa bổ, và những mảnh ký ức đêm qua ùa về.
Linh nhớ mình đã uống rượu. Nhớ mình đã nói những lời với Hoàng ở ngoài hiên quán. Nhớ mình đã thú nhận rằng thích anh thật sự. Và cô nhớ Hoàng đã nói gì đó tương tự.
Mặt cô nóng bừng lên. Cô vùi mặt vào gối, không dám nhìn ai. Sao cô có thể nói ra những điều đó? Trong khi say, cô đã để lộ hoàn toàn cảm xúc thật của mình. Bây giờ tỉnh dậy, cô không biết phải đối diện với Hoàng thế nào.
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.
“Linh? Em dậy chưa?”
Giọng Hoàng từ ngoài cửa vọng vào. Linh giật mình, tim đập thình thịch. Cô không trả lời, chỉ nằm im, giả vờ ngủ.
“Anh biết em dậy rồi. Anh nghe thấy tiếng em cựa quậy,” Hoàng nói tiếp, giọng có chút buồn cười.
Linh thở dài, đành phải mở cửa. Cô mặc một chiếc áo phông rộng, tóc rối bù, mắt còn ngái ngủ. Hoàng đứng ở cửa, tay cầm hai cốc nước chanh ấm.
“Uống đi, giải rượu,” Hoàng đưa cốc cho cô, nụ cười trên môi nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra.
“Cảm ơn,” Linh nhận lấy, uống một ngụm. Vị chua ngọt tan trên lưỡi, giúp cô tỉnh táo hơn.
Cả hai im lặng một lúc. Linh nhìn chằm chằm vào cốc nước, không dám ngước lên. Cô biết Hoàng đang nhìn mình, và cô sợ phải đối diện với ánh mắt ấy.
“Tối qua…” Linh lên tiếng, giọng nhỏ xíu. “Em nói gì trong lúc say không? Em không nhớ gì hết.”
Cô cố tình nói dối. Cô nhớ hết. Nhưng cô không muốn thừa nhận. Nếu giả vờ quên, mọi chuyện sẽ trở lại như cũ, và cô sẽ không phải đối mặt với hậu quả.
Hoàng nhướn mày, nhìn cô với vẻ suy tư. Anh biết cô đang giả vờ. Nhưng anh cũng không muốn ép cô.
“Em không nhớ gì sao?” Hoàng hỏi lại, giọng bình thản. “Anh cũng say quá, không nhớ gì cả.”
Linh thở phào nhẹ nhõm. Cô gật đầu, uống thêm một ngụm nước chanh. Nhưng trong lòng, cô cảm thấy có chút hụt hẫng. Tại sao cô lại thấy thất vọói anh không nhớ? Cô vừa muốn anh nhớ, vừa muốn anh quên. Đúng là mâu thuẫn.
“Em đói không? Anh làm bữa sáng rồi,” Hoàng nói, quay lưng bước về phía bếp.
“Để em xuống sau,” Linh đáp, đóng cửa lại.
Cô ngồi xuống mép giường, ôm đầu. Đầu óc cô rối như tơ vò. Những lời thú nhận đêm qua văng vẳng bên tai. Cô đã nói thích anh thật sự. Anh đã nói không thể tưởng tượng cuộc sống thiếu cô. Vậy mà sáng nay, cả hai đều giả vờ quên.
Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm. Nhìn mình trong gương, cô thấy đôi mắt mình vẫn còn hơi sưng vì say. Cô vốc nước lạnh lên mặt, cố gắng làm dịu đi cơn nóng trong lòng.
Khi xuống bếp, Linh thấy Hoàng đang bày bữa sáng lên bàn. Trứng ốp la thơm lừng, bánh mì nướng giòn, và một đĩa trái cây tươi cắt lát. Mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng, đẹp mắt.
“Ngồi xuống đi,” Hoàng kéo ghế cho cô. Hành động lịch sự như mọi ngày, không có chút khác thường.
Linh ngồi xuống, cầm muỗng lên, nhưng không thể tập trung ăn. Mắt cô cứ liếc nhìn Hoàng. Anh ngồi đối diện, nhai bánh mì chậm rãi, mặt không biểu lộ cảm xúc gì. Cô không biết anh có thực sự không nhớ hay chỉ giả vờ.
“Anh Hoàng này,” Linh lên tiếng sau một lúc im lặng.
“Sao?” Hoàng ngước lên, mắt chạm mắt cô.
“Tối qua… em có làm gì kỳ cục không?” Linh hỏi, cố tình nhấn mạnh từng chữ.
Hoàng cười nhẹ. “Em không làm gì kỳ cục cả. Em chỉ ngủ gục trên vai anh, rồi anh đưa em về.”
“Thế thôi à?” Linh hỏi, giọng có chút thất vọng không giấu được.
“Thế thôi,” Hoàng đáp, mắt vẫn dán vào đĩa trái cây.
Linh thở dài. Cô không biết nêồn. Vui vì cô không phải giải thích những lời mình nói. Buồn vì những lời đó có vẻ không để lại ấn tượng gì với anh.
Cả ngày hôm đó, bầu không khí trong nhà rất lạ. Họ vẫn nói chuyện, vẫn cười đùa, nhưng có một khoảng cách vô hình giữa hai người. Linh cố gắng làm mọi việc như bình thường, nhưng mỗi khi nhìn vào mắt Hoàng, cô lại thấy tim mình se lại.
Chiều tối, Linh ngồi đọc sách trong phòng khách. Hoàng ngồi bên cạnh, tay lướt điện thoại. Cả hai đều im lặng, nhưng sự im lặng ấy không hề yên bình. Nó nặng nề, ngột ngạt, như có ai đó đang giấu điều gì.
“Em có muốn ra biển đi dạo không?” Hoàng bất ngờ lên tiếng.
Linh ngẩng lên, thấy anh đã đứng dậy, mặc áo khoác.
“Giờ này à?” Linh nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ tối.
“Ừ, tối nay trăng đẹp. Đi một chút cho mát,” Hoàng nói, giọng nhẹ nhàng.
Linh do dự một lúc rồi gật đầu. Cô mặc thêm áo khoác, đửa.
Biển đêm thật đẹp. Ánh trăng bạc trải dài trên mặt nước, lấp lánh như những viên ngọc. Gió thổi mát rượi, mang theo mùi muối và vị mặn của biển khơi. Họ đi dọc bờ cát, chân in những dấu châên nền cát ướt.
“Em vẫn nhớ tối qua, phải không?” Hoàng bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
Linh giật mình. Cô nhìn anh, thấy mắt anh nhìn thẳng về phía trước.
“Anh cũng nhớ mà, đúng không?” Linh hỏi lại, giọng run nhẹ.
“Phải,” Hoàng dừng lại, quay sang nhìn cô. “Anh nhớ hết. Em nói em thích anh thật sự. Anh nói anh không thể tưởng tượng cuộc sống thiếu em.”
Mặt Linh đỏ bừng lên dưới ánh trăng. Cô cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn anh.
“Vậại nói không nhớ?” Linh hỏi, giọng pha lẫn giận dỗi và ngượng ngùng.
“Vì anh muốẽ làm gì,” Hoàng bật cười. “Anh muốn biết em có can đảm thừa nhận không, hay là sẽ giả vờ quên.”
Linh ngước lên, mắìn anh. “Vậy bây giờ anh biết rồi đấy. Em đã thú nhận trong lúc say, và sáả vờ quên. Em sợ. Sợ rằng đó chỉ là ảo giác của rượu, sợ rằng anh không có cảm xúc thật với em.”
Hoàng không nói gì. Anh chỉ nhìn cô, mắt sâu thẳm như biển đêm.
“Nhưng em biết không,” Linh tiếp tục, giọng cô kiên định hơn. “Dù có say hay không, những gì em nói tối qua đều là thật. Em thích anh. Em bắt đầu thích anh từ khi nào không biết, nhưng em thích anh thật sự rồi.”
Một nụ cười nở trên môi Hoàng. Nụ cười ấy rạng rỡ hơn cả ánh trăng.
“Anh cũng vậy,” Hoàng nói, tay nắm lấy tay cô. “Anh yêu em, không phải vì màn giả điên, không phải vì áp lực gia đình. Anh yêu em vì em là em. Một người thông minh, cá tính, và đáng yêu vô cùng.”
Linh cảm thấy nước mắt mình ứa ra. Cô không biết đó là nước mắt hạnh phúc hay nước mắt nhẹ nhõm. Cô chỉ biết rằng lúc này đây, cô muốn ở bên anh mãi mãi.
Hoàng kéo cô vào lòng, ôm cô thật chặt. Vòng tay anh ấm áp và vững chãi, như một bến đỗ bình yêóng gió.
“Anh xin lỗi vì sáng nay đã giả vờ quên,” Hoàng thì thầm vào tai cô. “Anh chỉ muốn chắc chắn rằng em không hối hận về những gì em nói.”
“Em không hối hận,” Linh đáp, vùi mặt vào ngực anh. “Em chỉ sợ mình đã sai.”
“Em không sai đâu,” Hoàng nâng cằm cô lên, nhìn vào mắt cô. “Chúng ta đều không sai. Chỉ là chúng ta đã mất quá nhiều thời gian để thừa nhận sự thật thôi.”
Họ đứng đó, ôm nhau dưới ánh trăng, giữa tiếng sóng vỗ rì rào. Cảm giác như thời gian ngừng trôi, chỉ còn lại hai trái tim cùng đập chung một nhịp.
“Về nhà thôi,” Hoàng nói, tay vẫn nắm chặt tay cô. “Anh có điều muốn nói với em.”
Linh gật đầu, đi theo anh. Trên đường về, họ không nói gì nhiều, nhưng sự im lặng lúc này đã khác. Nó không còn nặng nề, ngột ngạt nữa. Nó là sự im lặng của hai người yêu nhau, hiểu nhau, và cảm nhậừng bước chân.
Khi về đến nhà, Hoàng dẫài hiên sau. Ở đó, dưới ánh đèn vàng, anh bất ngờ ôm cô từ phía sau. Vòấô, ấm áp và siết chặt.
“Anh nhớ hết đấy, và anh không hối hận đâu,” Hoàng thì thầm vào tai cô, giọng trầm ấm như một lời hứa.
Linh mỉm cười. Cô đặt tay lên tay anh, cảm nhận nhịp đập tráớp áo mỏng. Lời nói của anh như một dòng suối ấm chảy vào lòng cô, xóa tan mọi lo lắng và nghi ngờ.
Cô quay lại, đối diện với anh. Mắt cô nhìn vào mắt anh, không còn né tránh.
“Anh mà hối hận, em sẽ cho anh biết tay,” Linh nói, giọng pha chút đe dọa nhưng mắt lại ánh lên sự dịu dàng.
Hoàng bật cười, vòng tay siết chặt hơn. “Em yên tâm. Anh ôm em rồi, không buông đâu.”
Đêm đó, họ ngồi trên hiên nhà, nhìn ra biển, nghe tiếng sóng vỗ rì rào. Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Họ không nói gì nhiều, nhưng tay họ nắm chặt, như thể sợ rằng nếu buông ra, mọi thứ sẽ tan biến như giấc mơ.
Nhưng lần này, không còn là giấc mơ nữa. Lần này, là sự thật. Một sự thật ngọt ngào mà cả hai đã chờ đợi từ rất lâu. Và dù phía trước còn bao nhiêu thử thách, họ sẽ cùng nhau đối mặt. Bởi vì họ đã tìm thấy nhau, và không gì có thể tách rời họ nữa.