Một tháng sau đêm say rượu và những lời thú nhận chân thành ấy, cuộc sống của Linh và Hoàng đã thay đổi hoàn toàn. Căn nhà nhỏ ven biển không còn là nơi đối đầu hay giả vờ nữa, mà đã trở thành tổ ấm thực sự củười từng là oan gia.
Buổi sáng hôm ấy, nắng biển xuyên qua kẽ rèm, chiếu những vệt sáên sàn gỗ. Linh ngồi trước bàn trang điểm, ngắm nhìn chiếc váy cưới màu trắng tinh đượắn trong tủ kính. Cô vẫn không thể tin được mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến thế. Chỉ mới vài tháng trước, cô còn cay cú vì bị ép kết hôn với một kẻ điên, vậy mà bây giờ, tim cô đập rộn ràng khi nghĩ đến giây phút bước lên lễ đường.
Hoàng bước vào phòng, tay cầm hai tách cà phê nóng hổi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tóc còn hơi ẩắm. Nhìn thấy Linh đang mơ màng nhìn váy cưới, anh khẽ cười, đặt tách cà phê xuống bàn rồi vòng tay ôm cô từ phía sau.
“Sao thế? Lo lắng hả?” Giọng anh ấm áp bên tai cô, phả hơi thở nhẹ nhàng vào mái tóc cô.
Linh dựa đầu vào vai anh, hít hà mùi sữa tắm quen thuộc. “Không lo, chỉ là… em vẫn không tin nổi mọi chuyện lại kết thúc như thế này. Còn nhớ lần đầu em thấy anh giả điên không? Em tức muốn điên luôn ấy chứ.”
Hoàng bật cười, nụ cười vừa tinh nghịch vừa trìu mến. “Nhưng mà nhờ vậy, anh mới có cơ hội ở bên em. Nếu ngày đó anh không giả điên, chắc bà Hoa đã gả anh cho cô nào đó giàu có hơn rồi. Và anh sẽ chẳng bao giờ biết được cảm giác yêu một người thông minh, lanh lợi và hay cãi lại như em.”
Linh quay lại, nhéo má anh một cái. “Ai thèm cãi lại anh? Chỉ là em nói sự thật thôi. Mà nè, hôm nay tụi mình tính nói thiệt với cả nhà hả?”
Hoàng gật đầu, ánh mắt nghiêm túc hơn. “Phải. Anh không muốn giấu diếm nữa. Đã đến lúc mọi người biết sự thật. Dù họ có giận dữ thế nào, anh cũng sẵn sàng đối mặt. Nhưà cuối cùng, họ sẽ hiểu.”
Linh nắm chặt tay anh. “Ừ, em cũng nghĩ vậy. Mà mẹ em dạo này dễ tính hơn nhiều, từ hồi biết tin tụi mình yêu nhau thật. Bà ấy còn chủ động đặt tiệc lớn cho đám cưới nữa.”
“Đó là vì bà ấy thấy anh là con rể tốt.” Hoàng nhướng mày, vẻ mặt tự mãn. “Một thằng điên mà nấu ăn ngon, biết chăm vợ, lại còn chịu khó làm việc nhà. Ai mà chẳng mê?”
Linh phì cười, đấm nhẹ vào ngực anh. “Được rồi, anh điên. Giờ ra ngoài đi, để em còn thay đồ. Khách mời sắp đến nơi rồi.”
Hoàng hôn nhẹ lên trán cô trướ. Khi cánh cửa đóng lại, Linh thở dài một hồi, nhìn vào gương. Gương mặt cô hồng hào, đôi mắềm hạnh phúc. Cô không ngờ rằng một cuộc hôn nhân sắp đặt lại có thể đưa cô đến bến bờ yêu thương như thế này. Tất cả là nhờ cái tên mặt dày kia, kẻ đã giả điên để trốn tránh mọi thứ, nhưng lại chọn ở lại với cô bằng cả trái tim thật.
Đám cưới được tổ chức tại quán cà phê nhỏ của Minh, nơi đã chứng kiến biết bao nhiêu lần Linh và Hoàng gặp gỡ, cãi vã rồi yêu thương. Minh trang trí quán bằng những dây đèn lấp lánh và hoa tươi đủ màu sắc. Không khí vừa ấm cúng vừa rộn ràng, bởi gần như cả khu phố đều đến chúc mừng.
Ông Bình mặc bộ vest chỉnh tề, đứng nói chuyện với vài người bạn già. Thấy Linh bước vào, ông mỉm cười hiền hậu, tiến đến nắái.
“Con gái của ba hôm nay đẹp quá.” Giọng ông nghẹn ngào. “Ba mừng vì con đã tìm được hạnh phúc thật sự. Dù ban đầu ba cũng lo lắng, nhưng nhìn Hoàng đối xử với con, ba biết nó là người tốt.”
Linh ôm chặt ba, mắt cay cay. “Cảm ơn ba. Nếu không có ba ủng hộ, chắc con đã bỏ trốn từ lâu rồi.”
Ông Bình vỗ nhẹ lưng cô. “Ba chỉ làm những gì tốt nhấôi. Còn mẹ con… bà ấy cũng đã thay đổi nhiều. Con hãy cho bà ấy cơ hội.”
Như đúng hẹn, bà Hoa xuất hiện trong bộ áo dài màu đỏ thẫm, tóc búi cao gọn gàng. Bà đi thẳng đến chỗ Linh và Hoàng, vẻ mặt có chút căng thẳng nhưng cố giữ nụ cười xã giao.
“Hai đứa chuẩn bị xong chưa? Khách đông quá, mẹ phải chạy tới chạy lui suốt.” Bà Hoa nói, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Hoàng dài hơn bình thường.
Linh hít một hơi sâu. Đã đến lúc. Cô nhìn Hoàng, anh gật đầu khích lệ.
“Mẹ, ba, con có chuyện muốn nói với mọi người.” Linh nói lớn, thu hút sự chú ý của tất cả khách mời. “Chuyện này… liên quan đến Hoàng và con.”
Không khí bỗng chốc im lặng. Mọi người tò mò quay lại nhìn. Minh, người đang chuẩn bị làm chủ hôn, cũng dừng tay, tiến lại gần.
Hoàng bước lên một bước, nắm chặt tay Linh. Anh nhìn thẳng vào bà Hoa và ông Bình, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết.
“Thưa ba mẹ, thưa mọi người. Con xin thành thật xin lỗi vì đã giấu diếm suốt thời gian qua. Sự thật là… con không hề bị điên. Tất cả chỉ là con giả vờ.”
Một tiếng ồ à vang lên từ đám đông. Bà Hoa trợn mắt, mặt tái xanh. Ông Bình thì nhíu mày, nhưng có vẻ không quá bất ngờ.
“Cái gì? Giả vờ?” Bà Hoa thét lên, giọng đầy phẫn nộ. “Mày dám lừa tất cả chúng tao suốt bao năm? Mày làm trò hề cho cả khu phố cười chê?”
Hoàng vẫn giữ bình tĩnh, nhưết chặơn. “Con biết con sai. Nhưng con không còn cách nào khác. Gia đình con ép con kết hôn với người con không yêu, nên con mới nghĩ ra chiêu trò này để trốn tránh. Con không ngờ rằng cuối cùng, con lại gặp được Linh. Và con càng không ngờ rằng con lại yêu cô ấy thật lòng.”
Linh đứng cạnh anh, cảm nhận được sự căng thẳng trong từng cơ bắp của Hoàng. Cô cũng lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành.
“Mẹ, ba, con biết chuyện này rất sốc. Nhưọi người hãy hiểu cho tụi con. Từ ngày biết sự thật, con đã giận Hoàng lắm. Nhưng rồi con nhận ra, anh ấy không phải người xấu. Anh ấy chỉ là một người đàn ông tuyệt vọng, muốn tự quyết định cuộc đời mình. Và con cũng vậy. Tụi con đã tìm thấàn cảnh éo le ấy, và yêu nhau thật lòng.”
Bà Hoa im lặng, hai tay nắm chặt đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch. Bà nhìn quanh, thấy bao nhiêu cặp mắt đang dán vào mình. Sĩ diện của bà đang bị lung lay dữ dội. Nhưng rồi, ánh mắt bà dừng lại ở gương mặt hạnh phúc của Linh. Cô con gái mà bà từng nghĩ chỉ là một đứa ngỗ nghịch, nay lại tỏa sáng trong chiếc váy cưới, ới người cô ấy yêu.
Bà thở dài, giọng dịu đi một chút. “Các con biết không? Mẹ đã mất bao công sức để xây dự đình này. Mẹ ghét nhất là bị người đời cười chê. Nhưng…” Bà ngừng lại, nhìn lên trời như đang cố kìm nén cảm xúc. “Nhưng mẹ cũng là mẹ. Mẹ muốn con hạnh phúc. Nếu con đã chọn nó, và nó thực sự yêu con, thì mẹ… mẹ cũng đành chấp nhận.”
Cả quán cà phê vỡ òa trong tiếng vỗ tay và reo hò. Minh nhảy cẫng lên, chạy lại ôm chầm lấy Hoàng.
“Trời ơi! Tao biết ngay mà! Tao đã nói là mày không điên mà! Nhưng mà mày giỏi thật đấy, diễn xuất đỉnh quá!” Minh cười toe toét, vỗ vai Hoàng liên hồi.
Hoàng cười khổ, gỡ tay Minh ra. “Thôi đừng có mà trêu tao. Tao xin lỗi mày vì đã giấu mày lâu như vậy.”
Minh xua tay. “Có gì đâu! Chuyện vui mà. Mà từ giờ mày đừng có giả điên nữa nhé, khôày điên thật đó.”
Bà Hoa lắc đầu, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười. Bà quay sang ông Bình, nói nhỏ: “Ông có biết chuyện này không?”
Ông Bình mỉm cười bí hiểm. “Tôi đoán được phần nào. Thằng bé đó mắt sáng lắm, không giống người điên tí nào. Nhưng tôi không nói, vì muốn xem các con tự giải quyết.”
Bà Hoa hừ một tiếng, nhưng không nói thêm gì nữa. Bà bước đến trước mặt Hoàng, nhìn anh từ đầu đến chân.
“Nếu mày đã không điên, thì từ nay phải sống cho tử tế. Phảợ con, không được lêu lổng. Nghe chưa?”
Hoàng cúi đầu, giọng đầy kính trọng. “Dạ, con xin hứa. Con sẽ yêu thương và chăm sóc Linh suốt đời. Con không để cô ấy phải khóc bao giờ.”
Bà Hoa gật gù, rồi bất ngờ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Hoàng. “Thôi được rồi. Mẹ chấp nhận con. Dù con có điên hay không, thì con cũng đã là con rể của mẹ. Và mẹ chỉ mong hai đứa sống với nhau hạnh phúc.”
Linh mắt đỏ hoe, ôm chặt mẹ. “Cảm ơn mẹ.”
Không khí trở nên ấm áp lạ thường. Những vị khách xôn xao bàn tán, nhưng đa số đều mỉm cười tán thưởng. Họ vốn đã quen với hình ảnh Hoàng lập dị, giờ biết sự thật, họ càng thấy câu chuyện tình yêu này thú vị và đáng yêu hơn.
Minh leo lên bục nhỏ, cầm mic lên, giọng hào hứng. “Được rồi thưa quý vị! Đã hết giờ giải thích, giờ đến giờ chính! Tôi, Minh, xin trân trọng tuyên bố lễ cưới của đôi uyên ương Linh và Hoàng chính thức bắt đầu!”
Tiếng nhạc vang lên, một giai điệu ngọt ngào và lãng mạn. Mọi người ổn định chỗ ngồi, hướng mắt về phía cô dâu và chú rể.
Linh và Hoàng đứng đối diện nhau. Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả không gian, làm nổi bật chiếc váy cưới trắng tinh của Linh và đôi mắt sáủa Hoàng. Họ nhìn nhau, mỉm cười như chỉ có hai người trên thế gian này.
Minh đọc lời dẫn, giọng vừa vui tươi vừa xúc động. “Hôm nay, chúng ta tụ họp tại đây để chứng kiến một câu chuyện tình yêu đặc biệt. Một câu chuyện bắt đầu bằng những màn giả điên, những cuộc cãi vã, những mưu mẹo, nhưng cuối cùng lại là những giọt nước mắt hạnh phúc và nụ cười chân thành. Linh và Hoàng, hai con người tưởng chừng như trái ngược, đã tìm thấy nhau và yêu nhau bằng cả trái tim. Và tôi, với tư cách là người bạn thân nhất của chú rể, cũng là người đã chứng kiến mọi ngóc ngách của câu chuyện này, xin hỏi một câu…”
Minh ngừng lại, đưa mắt nhìn cả hai, giọng nghịch ngợm. “Hoàng, anh có đồng ý lấy Linh làm vợ, dù biết rằng từ nay về sau, cô ấy sẽ luôn bắt quả tang mỗi khi anh định giả vờ bất cứ điều gì không?”
Cả đám cười ồ. Hoàng cũng cười, nhưng ánh mắt anh nhìn Linh vô cùng nghiêm túc. “Anh đồng ý. Và anh hứa, từ nay anh sẽ không bao giờ giả vờ gì nữa. Anh sẽ sống thật với em, yêu em bằng tất cả những gì chân thật nhấười anh.”
. “Còn Linh, em có đồng ý lấy Hoàng làm chồng, dù biết rằừng là một kẻ giả điên mặt dày, nhưng giờ đã trở thành người đàn ông ấm áp và cưng chiều em nhất không?”
Linh nhìn Hoàng, trong lòng tràn ngập yêu thương. “Em đồng ý. Và em hứa, em sẽ không bao giờ để anh phải cô đơn nữa. Dù anh có giả vờ thế nào, em cũng sẽ ở bên anh, bắt quả tang anh và yêu anh nhiều hơn.”
Tiếng vỗ tay lại vang lên như sấm. Minh hắng giọng, nói lớn: “Vậy thì, theo luật pháp và theo trái tim, tôi xin tuyên bố hai người là vợ chồng! Chú rể có thể hôn cô dâu!”
Hoàng không cần đợi thêm giây nào. Anh bước đến, vòng tay ôm lấy eo Linh, kéo cô sát vào lòng. Nhưng thay vì hôn ngay, anh lại cúi xuống, thì thầm vào tai cô bằng giọng chỉ đủ hai người nghe.
“Em có biết không? Anh đã giả điên suốt bao năm, nhưng chỉ có yêu em là thật.”
Linh mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má. Cô đáp lại, cũng bằng giọng thì thầm: “Và em đã ghét anh vì tội giả điên, nhưng chỉ có yêu anh là thật.”
Họ hôn nhau dưới mưà mấy người bạn rải lên. Cánh hoa hồng và hoa cúc trắng bay lả tả, phủ đầy lên tóc và vai hai người. Nắng chiều xuyên qua những cánh hoa, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, đẹp như trong mơ.
Bà Hoa đứng bên cạnh, tay lau nước mắt. Bà nhìn ông Bình, nói nhỏ: “Tôi cứ tưởng mình ép con gái vào một cuộc hôn nhân tồi tệ, ai ngờ lại thành ra thế này. Cũng may.”
Ông Bình nắm tay vợ, mỉm cười. “Đó là vì con mình biết chọn lựa. Và cũng vì thằng bé đó thực sự yêu nó.”
Minh chạy lại, tay cầm một chai rượu vang, hét lớn: “Nào! Tiệc bắt đầu! Hôới được về!”
Đám đông cười vang, bắt đầu đổ xô vào bàn tiệc. Tiếng nhạc sôi động thay thế cho giai điệu lãng mạn. Mọi người nhảy múa, ăn uống, nói cười rôm rả.
Linh và Hoàng ngồi ở một góc quán, tay trong tay, nhìn mọi người vui vẻ. Linh tựa đầu vào vai Hoàng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh.
“Em có hối hận không?” Hoàng hỏi, giọng dịu dàng. “Hối hận vì đã bước vào cuộc hôn nhân sắp đặt này?”
Linh lắc đầu. “Không. Nếu không có cuộc hôn nhân đó, em đã không gặp anh. Và cuộc đời em sẽ thiếu đi một kẻ giả điên mặt dày nhưng đáng yêu như anh.”
Hoàng cười, hôn nhẹ lên tóc cô. “Anh yêu em, Linh. Không cần giả vờ nữa.”
“Em cũng yêu anh.” Linh ngước lên nhìn anh, đôi mắt lấp lánh. “Và em sẽ luôn bắt quả tang anh nếu anh có ý định giả vờ lần nữa.”
“Anh hứa, không bao giờ.” Hoàng nhẹ nhàng lau vệt nước mắt còn đọng trên má cô. “Từ giờ, anh chỉ sống thật với em thôi.”
Tiếng nhạc vang lên rộn ràng, hòa cùng tiếng cười nói của quan khách. Bên ngoài quán, mặt trời từ từ lặn xuống biển, nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió biển thổi vào mát rượi, mang theo vị mặn của muối và hương hoa từ khu vườn nhỏ.
Một người bạột chiếc bánh cưới ba tầng, được trang trí bằng những bông hoa hồng trắng và kem tươi. Minh bật một bài hát vui nhộn, mọi người cùng nhau hát mừng.
Bà Hoa đến gần, tay cầm một ly rượu, đưà Hoàng. “Uống đi, mừng các con hạnh phúc. Mẹ xin lỗi vì đã ép các con quá đáng.”
Linh nhận ly rượu, nhìn mẹ với ánh mắt cảm kích. “Cảm ơn mẹ. Không có mẹ, con sẽ không có ngày hôm nay.”
Bà Hoa mỉm cười, lần đầu tiên trong ngày, nụ cười ấy thực sự xuất phát từ trái tim. “Thôi, uống đi rồi ra nhảy với chồng con. Đừng để khách chờ.”
Linh và Hoàng uống cạn ly rượu, rồi cùng nhau hòa vào vũ hội. Hoàng ôm Linh, xoay cô trong điệu nhảy chậm. Những người khác cũng bắt cặp, tạo nên một vòng tròn rộn ràng.
Trong vòng tay Hoàng, Linh cảm thấy an toàn và hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cô nhắm mắt, để mặc cho giai điệu và hơi ấm của anh đưa mình đi. Mọi mệt mỏi, lo lắng, và những ngày tháng giả vờ đều tan biến. Chỉ còn lại đây, giây phút này, với người cô yêu.
Hoàng cúi xuống, môi anh chạm nhẹ vào trán cô. “Cảm ơn em đã đến bên anh. Cảm ơn em đã phá vỡ lớp mặt nạ điên rồ của anh. Và cảm ơn em đã cho anh cơ hội được yêu thật lòng.”
Linh mở mắt, nhìn anh bằng ánh nhìn ngập tràn yêu thương. “Cảm ơn anh đã giả điên. Nếu không, em đã không có cơ hội để bắt quả tang một người đàn ông tuyệt vời như anh.”
Họ cười, cùòng trong ánh đèn lung linh. Mưa hoa lại được rải lên từ tay của Minh và những người bạn, phủ đầy lên hai người như một lời chúc phúc.
Đám cưới kéo dài đến tận khuya. Khi những vị khách cuối cùng ra về, Linh và Hoàng đứng trước cửa quán, tay trong tay, nhìn theo bóng họ khuất dần trong màn đêm.
Minh vỗ vai Hoàng, cười tươi. “Chúc mừng mày, anh bạn. Cuối cùng mày cũng hết giả điên rồi. Nhưng mà từ giờ, mày phải đối mặt với sự thật là mày đã cưới một người vợ thông minh hơn mày nhiều.”
Hoàng cười, nhìn Linh đầy tự hào. “Anh biết. Và anh hạnh phúc vì điều đó.”
Linh nhéo nhẹ tay anh. “Về nhà thôi, anh chồng giả điên.”
“Vâng, thưa cô vợ thông minh.”
Họ bước đi dưới ánh trăng sáng, con đường về nhà thật ngắn nhưng lại tràn ngập niềm vui. Trong căn nhà nhỏ ven biển, nơi bắt đầu tất cả, họ sẽ cùng nhau viết nên những chương mới của cuộc đời — không còn giả vờ, chỉ còn yêu thương và hạnh phúc thật sự.
Buổi sáng hôm sau, Linh thức dậy trong vòng tay của Hoàng. Nắng sớm len lỏèm, chiếu những tia sáng nhẹ nhàng lên gương mặt đang ngủ say của anh. Cô ngắm nhìn anh một lúc, lòng tràn ngập bình yên.
Hoàng từ từ mở mắt, thấy cô đang nhìn mình, anh cười. “Sao thế? Nhìn anh đẹp trai quá hả?”
Linh phì cười, đẩy nhẹ anh. “Mơ đi. Anh chỉ đẹặng thôi.”
Hoàng kéo cô vào lòng, ôm chặt. “Vậy thì anh sẽ im lặng. Nhưng chỉ im lặng thôi nhé, vì nếu không nói chuyện, anh sẽ không thể nóết anh yêu em nhiều thế nào.”
“Thì anh cứ nói đi, em nghe đây.” Linh vùi mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim đập đều đặn.
Hoàng hôn lên tóc cô, giọng thì thầm. “Anh yêu em, Linh. Yêu em từ cái ngày em bắt quả tang anh giả điên trong phòng khách. Yêãi lại anh, khi em nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ, và khi em mỉm cười với anh lần đầu tiên. Anh yêu em vì em đã cho anh thấy rằng cuộc sống không cần phải giả vờ mới có hạnh phúc. Chỉ cần sống thật, và yêu thật, là đủ.”
Linh ngước lên, mắt cô long lanh. “Anh biết không? Em đã từng ghét anh vì tội giả điên. Nhưng rồi em nhận ra, chính sự giả điên đó đã đưa em đến với con người thật của anh. Và em yêu con người đó. Yêu sự ấm áp của anh, yêu sự hài hước của anh, yêu cả sự mặt dày của anh nữa.”
Hoàng cười, hôn lên môi cô. Cả hai quấn lấụ hôn ngọt ngào của buổi sáng đầu tiên của cuộc sống vợ chồng.
Bên ngoài, sóng biển vỗ nhẹ vào bờ, gió mang theo mùi muối mặn mòi. Một ngày mới bắt đầu, và một cuộc đời mới cũng bắt đầu — không có giả vờ, không có điên rồ, chỉ có tình yêu chân thật và hạnh phúc viên mãn.
Và đó là cách câu chuyện về anh chồng giả điên kết thúc — bằng những nụ cười, những giọt nước mắt hạnh phúc, và một tình yêu đủ lớn để vượt qua mọi màn kịch.