Nước lạnh buốt ám lấy toàn thân tôi ngay khoảnh khắc tôi rơi xuống, nhưng nỗi sợ hãi thực sự không đến từ độ sâu của bể bơi. Nó đến từ cái nhìn lạnh lùng của Ôn Thanh Duyệt khi cô ta đẩy tôi và từ sự im lặng đồng lõa của những tiếng cười nhạo xung quanh. Tôi không vùng vẫy. Thay vào đó, những ký ức về dòng sông quê mùa thuở nhỏ ùa về, dạy tôi cách để nước đỡ lấy cơ thể, cách để các cơ bắp thư giãn và đẩy người về phía trước. Tôi bơi một cách tự nhiên đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Sự ngạc nhiên đó nhanh chóng nhường chỗ cho một ý nghĩ lạnh lùng khi tôi trồi lên và nhìn thấy vẻ mặt biến sắc của Ôn Thanh Duyệt. Cô ta không ngờ tôi biết bơi. Và cô ta sẽ phải trả giá cho sự bất ngờ đó.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mù xộc vào mũi, rồi lặn xuống một cái thật nhanh. Dưới làn nước trong veo, tôi nhìn thấy đôi chân trơn trượt của cô ta đang đứng ngay mép bể. Chỉ cần một cú hích nhẹ. Một ý nghĩ độc ác thoáng qua, nhưng tôi dập tắt nó ngay. Thay vào đó, tôi trồi lên ngay cạnh cô ta, tạo ra một tiếng động lớn và một đợt sóng nhỏ. Phản xạ tự nhiên khiến Ôn Thanh Duyệt giật mình thụt lùi. Đôi giày bệt đế trơn của cô ta mất điểm tựa. Cô ta ngã nhào xuống nước với một âm thanh ùm đầy vẻ ngớ ngẩn, hai tay quờ quạng như con rối bị đứt dây. Tiếng cười nhạo lúc nãy bỗng chốc biến thành những tiếng la hét thất thanh. Tôi bơột chút, quan sát. Cô ta vùng vẫy thật sự, nước bắn tung tóe, nhưng đôi mắt của cô ta… đôi mắt đó không hoàn toàn là hoảng loạn. Chúng lấm lét tìm kiếm thứ gì đó và dừng lại ở tôi.
Lẽ ra tôi nên bơi đi. Nhưng cái nhìn của những người xung quanh, những ánh mắt đang dõi theo, đã buộc tôi phải hành động. Tôi bơi lại gần, giơ tay ra. “Đưa tay đây!” Tôi hét lên. Ôn Thanh Duyệt chộp lấy tay tôi, nhưng không phải để được kéo lên. Một lực mạnh bất ngờ kéo tôi xuống. Bàn tay cô ta đè thẳng lên đỉnh đầu tôi, những ngón tay cào xước da thịt, trong khi chân cô ta đạp mạnh vào bụng tôi, dùng cơ thể tôi làm bàn đạp để đẩy mình lên. Một cơn đau nhức bụng. Tôi há hốc miệng vì kinh ngạc và đau đớn, một ngụm nước lớn ập vào cổ họng. Trong làn nước mờ mờ, tôi nhìn thấy bàn chân cô ta chạm vào thành bể, rồi đẩy người về phía những cánh tay đang chìa ra. Cô ta được kéo lên, khóc lóc nức nở. Còn tôi, chìm xuống, với cái bụng đau nhói và sự phẫn nộ đang sôi sục. Tôi biết bể này không sâu. Chân cô ta đã chạm đáy ngay từ đầu. Tất cả chỉ là một màn kịch. Một màn kịch mà cô ta sẵn sàng dìm tôi xuống để làm nền cho sự yếu đuối giả tạo của mình.
Tôi tự đẩy mình lên khỏi mặt nước, ho sặc sụa. Không khí tràn vào phòng là sự tức giận. Giáo viên và các bạn xúm lại quanh Ôn Thanh Duyệt, người đang run rẩy và khóc như mưa. Không một ai hỏi thăm tôi. Những vết cào trên đầu bắt đầu rát lên. Cơn đau bụng âm ỉ. Tôi lặng lẽ bơi vào mép bể và tự mình trèo lên. Nước nhỏ giọt từ tóc tôi, tạo thành những vũng nhỏ lạnh lẽo dưới chân. Tôi nhìn về phía đám đông, nơi Ôn Thanh Duyệt đang được khoác lên người một chiếc khăn tắm, giọng nói yếu ớt đầy vẻ biết ơn. Trong đám đông đó, có vài ánh mắt lướt qua tôi, nhanh chóng quay đi, như thể tôi là thứ gì đó không đáng để ý. Sự bất công đó châm ngòi cho một quyết định trong tôi. Tôi sẽ không im lặng.