Nước lạnh buốt ám lấy toàn thân tôi ngay khoảnh khắc tôi rơi xuống, nhưng nỗi sợ hãi thực sự không đến từ độ sâu của bể bơi. Nó đến từ cái nhìn lạnh lùng của Ôn Thanh Duyệt khi cô ta đẩy tôi và từ sự im lặng đồng lõa của những tiếng cười nhạo xung quanh. Tôi không vùng vẫy. Thay vào đó, những ký ức về dòng sông quê mùa thuở nhỏ ùa về, dạy tôi cách để nước đỡ lấy cơ thể, cách để các cơ bắp thư giãn và đẩy người về phía trước. Tôi bơi một cách tự nhiên đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Sự ngạc nhiên đó nhanh chóng nhường chỗ cho một ý nghĩ lạnh lùng khi tôi trồi lên và nhìn thấy vẻ mặt biến sắc của Ôn Thanh Duyệt. Cô ta không ngờ tôi biết bơi. Và cô ta sẽ phải trả giá cho sự bất ngờ đó.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mù xộc vào mũi, rồi lặn xuống một cái thật nhanh. Dưới làn nước trong veo, tôi nhìn thấy đôi chân trơn trượt của cô ta đang đứng ngay mép bể. Chỉ cần một cú hích nhẹ. Một ý nghĩ độc ác thoáng qua, nhưng tôi dập tắt nó ngay. Thay vào đó, tôi trồi lên ngay cạnh cô ta, tạo ra một tiếng động lớn và một đợt sóng nhỏ. Phản xạ tự nhiên khiến Ôn Thanh Duyệt giật mình thụt lùi. Đôi giày bệt đế trơn của cô ta mất điểm tựa. Cô ta ngã nhào xuống nước với một âm thanh ùm đầy vẻ ngớ ngẩn, hai tay quờ quạng như con rối bị đứt dây. Tiếng cười nhạo lúc nãy bỗng chốc biến thành những tiếng la hét thất thanh. Tôi bơột chút, quan sát. Cô ta vùng vẫy thật sự, nước bắn tung tóe, nhưng đôi mắt của cô ta… đôi mắt đó không hoàn toàn là hoảng loạn. Chúng lấm lét tìm kiếm thứ gì đó và dừng lại ở tôi.
Lẽ ra tôi nên bơi đi. Nhưng cái nhìn của những người xung quanh, những ánh mắt đang dõi theo, đã buộc tôi phải hành động. Tôi bơi lại gần, giơ tay ra. “Đưa tay đây!” Tôi hét lên. Ôn Thanh Duyệt chộp lấy tay tôi, nhưng không phải để được kéo lên. Một lực mạnh bất ngờ kéo tôi xuống. Bàn tay cô ta đè thẳng lên đỉnh đầu tôi, những ngón tay cào xước da thịt, trong khi chân cô ta đạp mạnh vào bụng tôi, dùng cơ thể tôi làm bàn đạp để đẩy mình lên. Một cơn đau nhức bụng. Tôi há hốc miệng vì kinh ngạc và đau đớn, một ngụm nước lớn ập vào cổ họng. Trong làn nước mờ mờ, tôi nhìn thấy bàn chân cô ta chạm vào thành bể, rồi đẩy người về phía những cánh tay đang chìa ra. Cô ta được kéo lên, khóc lóc nức nở. Còn tôi, chìm xuống, với cái bụng đau nhói và sự phẫn nộ đang sôi sục. Tôi biết bể này không sâu. Chân cô ta đã chạm đáy ngay từ đầu. Tất cả chỉ là một màn kịch. Một màn kịch mà cô ta sẵn sàng dìm tôi xuống để làm nền cho sự yếu đuối giả tạo của mình.
Tôi tự đẩy mình lên khỏi mặt nước, ho sặc sụa. Không khí tràn vào phòng là sự tức giận. Giáo viên và các bạn xúm lại quanh Ôn Thanh Duyệt, người đang run rẩy và khóc như mưa. Không một ai hỏi thăm tôi. Những vết cào trên đầu bắt đầu rát lên. Cơn đau bụng âm ỉ. Tôi lặng lẽ bơi vào mép bể và tự mình trèo lên. Nước nhỏ giọt từ tóc tôi, tạo thành những vũng nhỏ lạnh lẽo dưới chân. Tôi nhìn về phía đám đông, nơi Ôn Thanh Duyệt đang được khoác lên người một chiếc khăn tắm, giọng nói yếu ớt đầy vẻ biết ơn. Trong đám đông đó, có vài ánh mắt lướt qua tôi, nhanh chóng quay đi, như thể tôi là thứ gì đó không đáng để ý. Sự bất công đó châm ngòi cho một quyết định trong tôi. Tôi sẽ không im lặng.
Sau giờ học, tôi không về phòng thay đồ ngay. Những vết bầm tím hình bàn chân in rõ trên bụng tôi, còn những vệt đỏ trên da đầu thì rát rát mỗi khi tóc chạm vào. Tôi nhớ đến chiếc ở góc trần, đối diện với khu vực bơi lội. Nó hẳn đã ghi lại tất cả. Với bằng chứng rõ ràng như vậy, ít nhất Ôn Thanh Duyệt cũng phải nhận một lời khiển trách. Tôi đi thẳng đến phòng giám sát, lòng đầy quyết tâm. Không khí trong phòng ngột ngạt với mùi máy móc và cà phê. Người bảo vệ nghe tôi trình bày với vẻ mặt dửng dưng, rồi liếc nhìn đồng nghiệp. Họ bật lên đoạn ghi hình. Hình ảnh đen trắng cho thấy rõ ràng cảnh tôi bị đẩy, rồi đến cảnh Ôn Thanh Duyệt ngã xuống, và cuối cùng là hành động cố ý đè đầu, đạp người của cô ta. Tim tôi nhanh hơn một nhịp. Thế nhưng, người bảo vệ lại thở dài, tắt màn hình.
“Đây chỉ là va chạm giữa các sinh viên thôi, không cố ý đâu. Bạn kia cũng hoảng quá nên mới vậy.” Giọng nói của anh ta đều đều, vô cảm. “Nhà trường khuyến khích các em tự hòa giải. Việc nhỏ thôi mà.” Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, không tin vào tai mình. “Rõ ràng là cố ý. Cô ta đạp tôi và đá vào bể.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. Người bảo vệ thứ hai lắc đầu, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào tôi. “Chúng tôi đã xem xét kỹ rồi. Không có bằng chứng cho thấy ý định xấu. Cô Ôn Thanh Duyệt mới chuyển đến, có lẽ còn chưa quen. Cậu nên rộng lượng một chút.” Cái tên “Ôn Thanh Duyệt” được nhấn mạnh một cách tinh tế. Tôi chợt hiểu. Không phải họ không thấy. Họ chọn cách không thấy. Ánh hào quang từ tin đồn “em gái tổng tài” đã đủ để bôi mờ một sự thật hiển nhiên. Sự phẫn nộ trong tôi sôi sục, nhưng tôi biết tranh cãi lúc này chỉ vô ích. Tôi quay lưng bước đi, cảm giác lạnh lẽo từ những giọt nước trên người thấm sâu vào tận xương tủy. Lần này, tôi sẽ không trông chờ vào sự công bằng từ những kẻ đang run sợ trước quyền thế. Lần này, tôi sẽ tự mình lấy lại công bằng.
Tôi về phòng thay đồ, mặc lại bộ quần áo thường ngày. Vải cotton mềm mại chạm vào những vết thương, nhắc nhở tôi về sự độc ác vừa trải qua. Tôi lấy điện thoại ra, lướt tìm số của Trình Sâm. Ngón tay tôi dừng lại trên màn hình. Kêu anh ấy can thiệp ư? Điều đó thật dễ dàng. Chỉ một cuộc gọi, có lẽ hiệu trưởng sẽ phải tự mình đến xin lỗi tôi. Nhưng làm vậy có khác gì tôi đang dựa vào quyền thế của gia đình mới để áp đảo người khác? Nó sẽ chỉ biến tôi thành một phiên bản khác của Ôn Thanh Duyệt mà thôi. Tôi tắt màn hình. Không. Có một cách khác. Một cách khiến cô ta phải vấp ngã ngay trên sân khấu mà chính cô ta đã dựng lên. Tin đồn về thân phận “em gái tổng tài” của cô ta đang lan truyền khắp trường. Đó vừa là tấm khiên, vừa là gánh nặng của cô ta. Và tôi biết cách biến gánh nặng ấy thành một quả bom. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi tôi khi tôi nhìn vào gương. Hãy cứ diễn tiếp đi, Ôn Thanh Duyệt. Tôi rất mong chờ xem khi tấm màn nhung được kéo lên, khán giả sẽ vỗ tay cho ai.
Buổi chiều hôm đó, tin tức về việc Tập đoàn Trình Thị đột ngột rút vốn đầu tư cho một dự án của trường khiến không khí trong giảng đường thêm phần xôn xao. Hiệu trưởng mặt mày tái nhợt đi qua hành lang. Tôi ngồi ở góc lớp, lặng lẽ quan sát Ôn Thanh Duyệt. Cô ta đang cố tỏ ra bình thản, nhưng những ngón tay siết chặt trên quyển sách tố cáo sự bối rối bên trong. Khi hiệu trưởng bước vào lớp, dừng lại bên cạnh bàn cô ta với nụ cười nịnh nọt chưa từng có, tôi thấy rõ ánh mắt cô ta. Cô ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản năng thích được nổi bật đã khiến cô ta ậm ừ nhận những lời hỏi thăm đó. Cô ta đang tự đào hố chôn mình, từng tí một. Tôi nhắm mắt lại, tận hưởng hương thơm ngọt ngào của sự chờ đợi. Rất nhanh thôi, sự thật sẽ được hé lộ. Và tôi sẽ đứng từ xa, xem cô ta tự chôn vùi danh tiếng của chính mình trong đống đổ nát của những lời nói dối. Đó sẽ là sự trả thù ngọt ngào nhất.