Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Ánh Trăng Cũ Trở Về

Cuộc gặp định mệnh

2595 từ
Nghe chương này12:06

Sân bay Tân Sơn Nhất lúc chín giờ sáng vẫn tấp nập người qua lại. Minh Nguyệt đứng trước cửa kính lớn, kéo chiếc áo đen, mỉm cười khi cảm nhận làn gió ẩm ướt của quê hương. Năm năm trôi qua, cô rời đi với một vết thương lòng chưa kịp lành, nay trở về với danh tiếng của một nhà thiết kế thời gian hàng đầu châu Á.

Ánh nắng xuyên qua tấm kính phản chiếu lên gương mặt thanh tú của cô, làm nổi bật làn da trắng sứ và đôi mắt đen huyền sâu thẳm. Minh Nguyệt hít một hơi thật sâu. Mùi khói xe và phở quyện vào nhau tạo nên một hương vị đặc trưng mà cô đã nhớ suốt năm năm. Thành phố này, với những tòa nhà chọc trời mọc lên như nấm sau những cơn mưa, vẫn giữ được những góc phố quen thuộc khiến trái tim cô thổn thức.

Bảo Anh lao đến từ phía sau, ôm chặt lấy cô trong vòng tay nồng ấm. “Mày về rồi, cuối cùng mày cũng về! Sao không để tao ra đón từ sớm?” Cô bạn thân kéo vali từ tay Minh Nguyệt, mắt đã hơi đỏ hoe. “Năm năm xa cách, mày có biết nhớ tao cỡ nào không hả?”

Minh Nguyệt bật cười, vỗ nhẹ lên vai bạn. “Thì biết, nên tao mới nhận lời về sớm hai tuần đây này. Hợp đồng với ông sau mới bắt đầu mà.”

Bảo Anh đột nhiên khựng lại, đôi mắt mở to nhìn Minh Nguyệt với vẻ lo lắng. “Mày có chắc về chuyện hợp đồng với Alpha không? Tao đã hỏi thăm vài người trong ngành, tập đoàn đó lớn thật đấy, nhưng mà… hình như có liên quan đến Hoàng gia thì phải.”

Minh Nguyệt cảm nhận một cơn nhói nhẹ trong lồng ngực khi cái tên ấy vang lên. Hoàng gia – cái họ mà suốt năm năm cô đã cố gắng xóa khỏi ký ức. Cô mím môi, giọng bình thản nhưng hơi run: “Alpha Corporation là công ty độc lập, không liên quan gì đến Hoàng thị nữa rồi. Người đại diện ký hợp đồng với tao là giám đốc dự án, họ tên là Lâm Khang.”

Bảo Anh tròn mắt. “Mày nói vậy mà tin được à? Cả Thành phố Hồ Chí Minh này ai mà không biết Alpha mới được Hoàng Thị mua lại sáu tháng trước. Mày tưởng tao không biết hả?”

Tráệt như rơi xuống vực sâu. Cô đứng sững lại giữa sảnh sân bay. Dòng người vẫn tấp nập qua lại, nhưng cô chẳng còn cảm nhận được gì nữa. Những lời Bảo Anh nói như những mũi kim đâm thẳng vào vết sẹo chưa lành. Hoàng Phong – người đàn ông đã đuổi cô ra khỏi nhà trong một đêm mưa tầm tã – nay sở hữu tập đoàn mà cô sắp hợp tác.

“Tao…” Minh Nguyệt nuốt nước bọt, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. “Tao không biết. Bọn họ không nói với tao.”

Bảo Anh thở dài, nắm lấy tay bạn. “Thôi, bây giờ biết cũng chưa muộn. Mày có thể hủy hợp đồng. Tao biết luật sư giỏi sẽ lo được. Đừng để mình rơi vào vết xe đổ ngày xưa, Nguyệt à.”

Minh Nguyệt lắc đầu. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối năm nào nữa. Năm năm ở Paris, làm việc với những thương hiệu lớn nhất thế giới, chịu đựng những ánh mắt khinh thường vì là người châu Á, cuối cùng cô cũng chạm đến điều đó. Cô không thể để quá khứ cản đường mình.

“Không, tao sẽ không hủy hợp đồng. Tao đã ký rồi, danh dự nghề nghiệp của tao không cho phép làm vậy.” Minh Nguyệt nhìn thẳng vào mắt bạn, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. “Với lại, tao không còn là kẻ yếu đuối năm xưa nữa. Nếu chơi trò gì, tao sẽ đáp trả.”

Bảo Anh nhìn bạn với vẻ lo lắng nhưng không nói thêm. Cô biết Minh Nguyệt đã thay đổi, mạnh mẽ hơn, sắc sảo hơn. Nhưng cô cũng biết khi yêu, con người ta dễ dàng trở nên mù quáng. Và Hoàng Phong luôn là điểm yếu chết người của Minh Nguyệt.

Hai người ra khỏi sân bay về phía trung tâm. Thành phố vẫn đẹp như ngày nào, nhưng Minh Nguyệt thấy mọi thứ xa lạ hơn trong mắt. Những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, những biển quảng cáo LED sáng rực rỡ. Và kia, tòa tháp Quận Một, sừng sững như một lời thách thức.

Sáng hôm sau, Minh Nguyệt thức dậy từ sáu giờ. Cô mặc bộ vest trắng tinh tươm, tóc búi cao gọn gàng, đôi giày cao gót đen bóng. Trước gương, cô nhìn chính mình – một người phụ nữ tự tin, thành đạt, sẵn sàng đối diện với bất cứ điều gì. Nhưng sâu thẳm trong lòng, nỗi sợ hãi vẫn cựa quậy như con rắn độc đang ngủ đông.

Buổi gặp gỡ được tổ chức tại phòng họp tầng hai mươi lăm của Alpha Corporation. Minh Nguyệt bước vào, cảm nhận ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình. Cô mỉm cười chuyên nghiệp, bắt tay từng người trong phòng. Mùi nước hoa đắt tiền hòa lẫn với mùi giấy tờ mới in, tạo nên một bầu không khí quyền lực và xa hoa.

“Chào mừng cô Minh Nguyệt đến với Alpha. Tôi là Lâm Khang, giám đốc dự án.” Một người đàn ông trạc bốn mươi đứng lên, bắt tay cô niềm nở.

Minh Nguyệt mỉm cười đáp lại. “Rất vui được gặp anh. Tôi đã đọc hồ sơ dự án, thấy rất ấn tượng với tầm nhìn của Alpha.”

“Cảm ơn cô. Nhưng trước khi đi vào chi tiết, tôi xin giới thiệu một người quan trọng hơn.” Lá cửa cuối bàn họp, nơi một bóng người cao lớn đang đứng dậy khỏi ghế. “Đây là chủ tịch tập đoàn Alpha, người đã trực tiếp phê duyệt dự án này – ông Hoàng Phong.”

Tráệt như ngừng đập. Cô nhìn thấy anh ta – vẫn cao lớn, vẫn lạnh lùng, vẫn đôi mắt sắc như dao cạo. Hoàng Phong mặc bộ vest đen, tay đút túi quần, thong thả bước đến gần cô. Mùi nước – loại cô đã ao ước sinh nhật năm thứ hai của cuộc hôn nhân – xộc vào mũi, làm đầu óc cô quay cuồng.

“Chào cô Minh Nguyệt.” Giọầm ấm, không chút gợn sóng. “Đã lâu không gặp.”

Cả phòng họp im lặng đến khó thở. Mọi người nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Minh Nguyệt cảm thấy lưỡi mình như khô cứng lại. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.

“Chào anh Hoàng Phong.” Cô đáp lại, giọng bình thản hơn cô nghĩ. “Không ngờ anh lại là chủ tịch của Alpha.”

“Cuộc sống luôn có nhiều điều bất ngờ, phải không?” Hoàng Phong nhếch môi, nụ cười ấy chứa đựng quá nhiều điều – vừa như chế giễu, vừa như tiếc nuối. “Tôi rất nhận lời hợp tác. Dự án này cần một người có tầm nhìn, và tôi tin cô là người phù hợp nhất.”

Minh Nguyệt nghiến răng, cố kiềm chế cơn giận đang dâng lên. Anh ta có quyền gì mà nói những lời như vậy? Sau tất cả những gì anh ta đã làm, anh ta vẫn dám đứng trước mặt cô, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra?

“Tôi rất vinh dự.” Cô khẽ cúi đầu, giọng lạnh tanh. “Nhưng tôi hy vọng công việc sẽ chỉ là công việc.”

Hoàng Phong nhướn mày, mắt anh ta ánh lên một tia sáng khó hiểu. “Đương nhiên rồi. Tôi là người rất chuyên nghiệp.”

Cuộc họp diễn ra với khí căng thẳng. Lâm Khang trình bày kế hoạch dự án, một bộ sưu tập thời trang mới dành cho thị trường cao cấp. Minh Nguyệt lắng nghe, ghi chép, thỉnh thoảng đặt câu hỏi. Nhưng mọi giác quan của cô đều tập trung vào người đàn ông ngồi cuối bàn, người không rời mắt khỏi cô một giây nào.

Mỗi lần cô nói, anh ta đều nhìn chăm chú, như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ chuyên nghiệp của cô. Minh Nguyệt cảm thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi, mặc dù điều hòa trong phòng chỉ ở hai mươi hai độ. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp này, nhưng không ngờ nó lại khó khăn đến vậy.

“Vậy tôi sẽ là giám đốc sáng tạo của dự án này?” Minh Nguyệt hỏi, mắt vẫn nhìn vào tập tài liệu trước mặt.

“Đúng vậy.” Hoàng Phong lên tiếng, giọng đầy quyền lực. “Cô sẽ có toàn quyền quyết định về mặt nghệ thuật. Nhưng mọi quyết định lớn đều phải thông qua tôi.”

Minh Nguyệt ngước lên nhìn anh ta. “Nghĩa là tôi làm việc trực tiếp với anh?”

“Chính xác.” Hoàng Phong đứng dậy, bước đến bên cạnh cô. Một cô một đầu, bóng đổ xuống tạo thành một vùng tối bao trùm lấy cô. “Cô có vấn đề gì với điều đó không?”

Giọng lùng, thách thức. Minh Nguyệt có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh ta, mùi nước quyện với mùi xì gà thoang thoảng. Tim cô đập nhanh, nhưng cô không để lộ ra ngoài.

“Không có vấn đề gì cả.” Cô đứng dậy, đối diện thẳng với anh ta. “Tôi chỉ nhận lời vì công việc, không vì bất cứ điều gì khác.”

Hoàng Phong nhìn cô chăm chú, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nói điều gì đó. Mở ra máy, nhưng rồi lại khép chặt. Cuối cùng, anh ta chỉ gật đầu, xoay người bước ra cửa.

“Tôi sẽ gửi tài liệu chi tiết cho cô. Tuần sau chúng ta gặp lại.”

Cánh cửa đóng lại sau lưng anh ta, để lại Minh Nguyệt đứng giữa phòng họp, đầu gối run lên từng cơn. Cô ngồi phịch xuống ghế, hai tay bám chặt vào thành ghế, cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt sắp trào ra.

Bảo Anh nói đúng, cô không nên nhận lời. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình đã nhận lời vì một lý do khác – cô muốn đối diện với quá khứ, muốn chứng minh với bản thân rằng mình đã vượt qua. Và có lẽ, một phần nào đó, cô muốn biết liệu có thay đổi hay không.

Lâm Khang tiến lại gần, đặt một tách cà phê nóng trước mặt cô. “Cô ổn không? Tôi thấy mặt cô hơi tái.”

Minh Nguyệt mỉm cười gượng gạo. “Tôi ổn, cảm ơn anh. Chỉ là hơi mệt sau chuyến bay.”

“Vậy cô nghỉ ngơi đi. Chúng ta có thể làm việc vào tuần sau.” Lâm Khang nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý. “Tôi biết cô và chủ tịch có quá khứ. Nhưng tôi tin cô đủ chuyên nghiệp để vượt qua.”

Minh Nguyệt ngạc nhiên nhìn anh ta. “Anh biết?”

“Cả cô cũng biết.” Lâm Khang cười nhẹ. “Chủ tịch là người nổi tiếng và cô cũng vậy. Nhưng tôi nghĩ nếu hai người có thể hợp tác tốt, đó sẽ là một câu chuyện đẹp.”

“Câu chuyện đẹp?” Minh Nguyệt lắc đầu, giọng chua xót. “Anh không biết chuyện gì đã xảy ra đâu.”

Lâm Khang không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ lên vai cô rồi bước ra ngoài. Minh Nguyệt ngồi lại một mình trong phòng họp rộng lớn, nhìn ra cửa sổ nơi thành phố đang tấp nập bên dưới. Những tòa nhà cao tầng, những dòng xe cộ, tất cả đều quen thuộc mà xa lạ.

Cô nhắm mắt lại và ngay lập tức, ký ức về đêm mưa năm ấy ùa về. Những giọt mưa lạnh buốt như dao cắt vào da thịt. Tiếng cửa sắt đóng sầm sau lưng. Và tiếng khóc của một đứa trẻ từ xa vọng lại – tiếng khóc của Minh Thư, con gái cô.

Minh Nguyệt mở mắt, nước mắt đã lăn dài trên má. Cô vội vàng lau đi, chỉnh lại trang phục, rồi đứng dậy. Cô không thể yếu đuối, không thể để quá khứ làm mình gục ngã. Cô đã trở lại thành phố này với tư cách là một nhà thiết kế danh tiếng, không phải là một người vợ bị ruồng bỏ.

Khi bước ra khỏi tòa nhà Alpha, cô bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đang đứng trước cửa. Diễm Hương – với mái tóc dài uốn xoăn, váy đỏ rực rỡ, đôi mắt sắc như lưỡi dao – đang nhìn cô với nụ cười đầy ẩn ý.

“Minh Nguyệt, lâu quá không gặp.” Diễm Hương bước đến. Mùi nước xộc vào mũi. “Nghe nói cô về làm việc cho Alpha. Chúc mừng nhé.”

Giọng nói ngọt ngào nhưng ánh mắt lại đầy đố kỵ. Minh Nguyệt nhớ rõ Diễm Hương – trợ lý thân cận của Hoàng Phong, người đã luôn ở bên cạnh suốt cuộc hôn nhân của cô. Cũng chính Diễm Hương đã đứng đó, nhìn cô bị đuổi ra khỏi nhà trong đêm mưa, với nụ cười đắc thắng.

“Cảm ơn.” Minh Nguyệt đáp lại với giọng lạnh nhạt. “Tôi bận rồi, xin phép.”

“Khoan đã.” Diễm Hương bước chặn đường cô. “Cô có chắc mình muốn hợp tác với Alpha không? Tôi khuyên cô nên suy nghĩ lại. Quá khứ là quá khứ, đừng cố vớt vát những gì đã vỡ.”

Minh Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Diễm Hương, nụ cười lạnh tanh. “Tôi không cần cô khuyên. Công việc là công việc, tôi không để chuyện cá nhân xen vào.”

“Vậy thì tốt.” Diễm Hương cười, nhưng ánh mắt không hề vui vẻ. “Chỉ sợ cô không làm được như lời nói thôi.”

Minh Nguyệt không đáp, bước tới tòa nhà. Lòng cô se lại, nhưng cô không cho phép mình yếu đuối. Cô đã trở lại và lần này, cô sẽ không để ai có thể làm tổn thương mình nữa.

Buổi tối, cô về căn hộ mới thuê ở quận Bình Thạnh, nhìn ra dòng sông Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. Giữa căn phòng trống trải, cô ngồi xuống sàn nhà lạnh, ôm chặt lấy đầu gối. Những giọt nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa.

Cô khóc không phải vì đau khổ, mà vì giận dữ. Giận bản thân đã yếu đuối, giận bản thân vẫn còn rung động trước ánh mắt ấy, và giận bản thân đã đồng ý quay về.

Điện thoại reo lên, một tin nhắn từ số lạ: “Ngày mai gặp lại. Đừng trốn tránh.” – Hoàng Phong.

Minh Nguyệt nhìn dòng chữ, tim đập loạn nhịp. Cô muốn xóa tin nhắn, muốn chặn số này, muốn bỏ chạy thật xa. Nhưng cuối cùng, cô chỉ đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ nơi ánh trăng đang len lỏi qua kẽ rèm.

Ánh trăng vẫn còn đó, nhưng năm năm trôi qua, mọi thứ đã thay đổi. Và cô, cô không còn là cô gái mơ mộng ngày nào nữa.

Cô là Minh Nguyệt – nhà thiết kế thời trang, người đã chinh phục Paris và sẽ không để bất cứ ai, kể cả Hoàng Phong, làm cô gục ngã lần thứ hai.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord