Sài Gòn lúc sáu giờ sáng vẫn còn se lạnh. Minh Nguyệt đứng trước cửa kính của tòa nhà Alpha, hít một hơi thật sâu. Mùi cà phê từ tiệm nhỏ dưới sảnh hòa lẫn với không khí điều hòa khô khốc, tạo nên một thứ hương vị quen thuộc đến nhói lòng. Cô mặc bộ vest trắng thiết kế riêng, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, đôi môi tô một lớp son hồng đào mỏng. Từng chi tiết đều hoàn hảo, từ đường kẻ mắt sắc sảo đến đôi giày cao gót năm phân. Tất cả đều là áo giáp.
Bảo Anh đứng bên cạnh, tay ôm cặp tài liệu, thì thầm: “Cậu chắc chứ? Mình vẫn có thể tìm cách rút lui.”
Minh Nguyệt lắc đầu, khóe môi kéo lên một nụ cười nhẹ. “Đã ký hợp đồng rồi. Mình không phải người bỏ cuộc.” Cô đẩy cửa bước vào, gót giày vang lên nhịp nhàng trên nền đá cẩm thạch.
Phòng làm việc của cô nằm ở tầng hai mươi lăm, một góc nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi. Cô mở cửa, nhìn quanh. Ánh sáng tự nhiên tràn qua ô cửa sổ rộng, chiếu lên những bản vẽ phác thảo còn dang dở trên bàn. Cảm giác lạ lẫm xen lẫn chút gì đó thân thuộc. Cô đặt túi xuống, bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc. Nhưng tay cô chợt dừng lại khi chạm vào góc bàn làm việc. Một tấm ảnh nhỏ, úp mặt, nằm khuất dưới xấp giấy.
Minh Nguyệt nhặt lên. Tim cô như ngừng đập. Đó là bức ảnh chụp hai người, một người đàn ông cao lớn trong bộ vest, một người phụ nữ mặc váy cưới màu trắng tinh khôi. Cô và Hoàng Phong. Ngày cưới. Ngày hạnh phúc nhất đời cô cũng chính là ngày bắt đầu chuỗi ngày đau khổ dài nhất. Cô nhìn gương mặt tươi cười trong ảnh, thấy đau đớn như có ai đó bóp chặt lồng ngực.
Cô đặt mạnh tấm ảnh xuống bàn, mặt kính va vào mặt gỗ kêu “cộp” một tiếng khô khốc. Cô ghét cái cảm giác này. Ghét sự yếu đuối khi chỉ một tấm hình cũng có thể xé toạc lớp vỏ bọc mà cô đã mất năm năm để xây dựng. Cô quay lưng ra cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ đông đúc bên dưới, cố gắng trấn tĩnh.
Ký ức ập đến như một cơn sóng dữ. Đêm mưa năm ấy. Mưa xối xả, từng hạt mưa như những mũi kim đâm vào da thịt. Cô đứng trước cửa căn biệt thự lớn, ôm chiếc vali nhỏ, nước mắt hòa lẫn với nước mưa. Hoàng Phong đứng sau cánh cửa, khuôn mặt lạnh lùng như tạc bằng đá. Anh ta nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc: “Cô cút đi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Cánh cửa đóng sập lại, tiếng động vang lên át cả tiếng sấm.
Cô đã ngồi sụp xuống bậc thềm, mặc cho mưa tạt vào người. Lúc đó, cô ư được ba tháng. Cô gọi điện cho Bảo Anh, nói trong tiếng nấc: “Anh ấy đuổi mình rồi. Anh ấy nói mình là kẻ phản bội.”
Tiếng gõ cửa kéo cô về thực tại. Minh Nguyệt quay lại, thấy một người phụ nữ bước vào. Cô ta mặc chiếc váy đỏ ôm sát, tóc uốn xoăn, miệng nở nụ cười nhưng ánh mắt thì lạnh tanh.
“Chào chị, tôi là Diễm Hương, trợ lý riêng của tổng giám đốc Hoàng Phong.” Giọng cô ta ngọt lịm, nhưng có chút gì đó chua chát. “Tôi đến để bàn giao tài liệu cho dự án. Chị là giám đốc sáng tạo mới, phải không?”
Minh Nguyệt gật đầu, giữ vẻ mặt điềm tĩnh. “Cảm ơn. Chị để trên bàn giúp tôi.”
Diễm Hương tiến lại gần, đặt xấp tài liệu xuống, nhưng mắt lại liếc nhìn tấm ảnh trên bàn. Cô ta cười khẩy: “Ồ, tấm ảnh này vẫn còn à? Tôi tưởng tổng giám đốc đã vứt hết rồi chứ. Hóa ra vẫn còn lưu giữ làm kỷ niệm sao?”
Minh Nguyệt siết chặt tay. Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết Diễm Hương cố tình khiêu khích. Nhưng cô không thể mất bình tĩnh. Cô nhẹ nhàng đáp: “Món đồ cũ thôi. Trong phòng này có nhiều đồ cũ lắm. Tôi sẽ cho người dọn dẹp lại.”
“Chị nói đúng.” Diễm Hương nhếch môi. “Đồ cũ thì nên vứt đi. Giữ lại chỉ làm vướng mắt.” Cô ta quay người bước ra, nhưng trước khi kịp bước qua cửa, cô ta cố tình làm rơi cốc nước trên bàn. Nước tràn ra, ướt một mảng lớn tài liệu và làm nhòe mực trên bản vẽ.
“Chết tiệt!” Diễm Hương giả vờ hoảng hốt. “Tôi xin lỗi, tôi vụng quá. Tôi sẽ gọi người dọn ngay.”
Minh Nguyệt nhìn những giọt nước thấm dần vào giấy, thấy máu nóng dồn lên đầu. Cô biết Diễm Hương cố tình. Nhưng cô không thể nổi nóng. Cô hít một hơi thật sâu, giọng lạnh tanh: “Không sao. Tôi có bản copy. Chị ra ngoài giúp tôi.”
Diễm Hương giả vờ cúi xuống lau bàn, nhưng trước khi đi, cô ta né một cái nhìn đầy đắc thắng: “Chị làm việc tốt nhé. Tổng giám đốc rất kỳ vọng vào chị đấy.” Cô ta nhấn mạnh hai chữ “kỳ vọng” như thể đó là một lời nguyền.
Cánh cửa đóng lại. Minh Nguyệt thở hắt ra. Cô ngồi phịch xuống ghế, bật từng trang tài liệu bị ướt. Những con số, những bản vẽ, tất cả nhòe nhoẹt. Cô nhìn lên trần nhà, cố kìm nước mắt. Cô không thể khóc. Không thể yếu đuối. Cô đã từng thề, sau đêm mưa đó, cô sẽ không bao giờ rơi nước mắt vì Hoàng Phong.
Nhưng ký ức cứ ùa về. Cô nhớ lại những ngày đầu mới cưới. Hoàng Phong không phải lúc nào cũng lạnh lùng. Anh ta từng là người đàn ông ấm áp, hay cười, hay thì thầm những lời ngọt ngào vào tai cô. Nhưng tất cả thay đổi sau cái chết của mẹ anh ta. Bà Hoàng mất trong một vụ tai nạn giao thông và Hoàng Phong luôn đổ lỗi cho cô, cho rằng cô đã gây ra sự việc vì lúc đó cô lái xe.
Cô lắc mạnh đầu, xua đi những suy nghĩ vẩn vơ. Minh Nguyệt tập trung vào công việc. Cô lục tung ngăn kéo tìm bản copy, nhưng không thấy. Chắc hẳn Diễm Hương đã cố tình chỉ đưa bản chính. Cô đành phải đến thư viện tài liệu của công ty để tìm lại dữ liệu.
Thư viện nằm ở tầng mười. Đó là một căn phòng rộng lớn, cao hai tầng, với những giá sách cao chạm trần. Mùi giấy cũ, mùi mực in hòa lẫn với mùi gỗ, tạo ra một bầu không khí cổ điển và yên tĩnh. Minh Nguyệt bước vào, tiếng giày vang vọng trên sàn gỗ.
Cô đến kệ tài liệu thiết kế, bắt đầu lục tìm. Những tập hồ sơ xếp chồng lên nhau, bụi phủ mờ. Cô phải nhón chân lên để lấy một cuốn ở kệ trên cùng. Nhưng cuốn sách quá nặng và cô suýt trượt tay.
Đột nhiên, một bà đỡ lấy cuốn sách. Một mùi nước xộc vào mũi cô. Mùi gỗ đàn hương, mùi thuốc lá, mùi của người đàn ông mà cô từng yêu, từng ghét và từng cố quên.
Minh Nguyệt giật mình quay lại. Hoàng Phong đứng cách cô chỉ một gang tay. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc. Gương mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại có chút gì đó ấm áp lạ thường.
“Cô cần gì?” Anh ta hỏi, giọng trầm thấp.
Minh Nguyệt lùi lại một bước, giữ khoảng cách. “Tôi cần bản copy tài liệu dự án. Bản chính bị ướt rồi.”
Hoàng Phong nhíu mày. “Bị ướt? Ai làm?”
“Không quan trọng.” Cô đáp gọn lỏn, không muốn kể về trò hề của Diễm Hương.
Hoàng Phong nhìn cô một lúc lâu, như đang đọc suy nghĩ của cô. Rồặng đi đến một góc thư viện, lấy ra một tập hồ sơ. Anh ta đưa cho cô. “Đây là bản copy. Cô cầm đi.”
Minh Nguyệt cầm lấy, không nhìn anh ta. “Cảm ơn.”
Cô định quay đi, nắm lấy cổ tay cô. Cảm giác nóng hổi từ lòng bà khiến cô rùng mình. Cô ngước nhìn, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Buông tôi ra.” Cô nói, giọng lạnh tanh.
Hoàng Phong không buông. Anh ta nhìn vào mắt cô, giọng nói trở nên khàn khàn: “Nguyệt, anh xin lỗi.”
Chỉ ba từ. Nhưng nó như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Cô cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng. “Xin lỗi? Anh tưởng ba từ đó có thể xóa sạch tất cả sao? Anh tưởng nó có thể làm sống lại đứa con mà anh đã giết chết trong bụng tôi sao?”
Mắt Hoàng Phong đỏ lên. Anh ta buông tay cô, hai tay đấm vào giá sách. “Anh biết. Anh biết anh có lỗi. Ngày hôm đó, anh đã quá ngu ngốc. Anh đã không tin em.”
“Không tin tôi?” Minh Nguyệt cười gằn. “Anh đuổi tôi ra khỏi nhà lúc nửa đêm, giữa trời mưa bão. Anh nói tôi là kẻ phản bội. Anh nói tôi là kẻ giết mẹ anh. Và bây giờ anh nói anh không tin tôi?”
Cô bước lên một bước, đến gần anh ta, nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Anh có biết không, Hoàng Phong? Cái đêm đó, tôi suýt chết. Tôi bị xuất huyết, nằm trong bệnh viện một tuần. Minh Thư suýt không giữ được. Và trong suốt năm năm qua, tôi đã phải nuôi nó một mình, không có một đồng chu cấp nào từ anh.”
Mặt Hoàng Phong tái nhợt. Anh ta lùi lại, dựa vào giá sách, tay run rẩy. “Minh Thư… con bé… nó là con anh?”
“Đúng.” Minh Nguyệt nói, mắt không chớp. “Nó là con anh. Nhưng anh không xứng đáng làm cha nó.”
Cô quay lưng bỏ đi, bỏ lại Hoàng Phong đứng chết lặng trong thư viện. Cô bướm không dám quay lại. Nước mắt cô trào ra, nhưng cô cố nuốt ngược vào trong. Cô không thể khóc. Không thể để anh ta thấy cô yếu đuối.
Cả ngày hôm đó, Minh Nguyệt làm việc như một cái máy. Cô chỉnh sửa bản vẽ, lên kế hoạch cho buổi trình diễn, họp với đội ngũ. Cô tập trung cao độ, không để bất cứ điều gì làm xao nhãng. Nhưng trong thâm tâm, cô vẫn không thể quên được ánh mắt đau khổ của Hô khi ói về Minh Thư.
Bảo Anh ghé vào phòng lúc sáu giờ tối, mang theo một hộp cơm. “Cậu ăn đi. Làm việc từ sáng đến giờ, không bỏ bữa.”
Minh Nguyệt lắc đầu. “Mình không đói.”
“Không đói cũng phải ăn.” Bảo Anh ngồi xuống ghế đối diện, nhìn bạn với ánh mắt lo lắng. “Mình nghe nói cậu và hắn đã gặp nhau ở thư viện. Có chuyện gì không?”
Minh Nguyệt thở dài, kể lại mọi chuyện. Bảo Anh siết chặt tay: “Hắn ta thật đáng ghét. Đuổi cậu ra khỏi nhà, rồi bây giờ lại làm bộ làm tịch. Cậu đừng để hắn làm ảnh hưởng.”
Minh Nguyệt mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi. “Mình biết. Mình sẽ không để hắn làm ảnh hưởng. Mình đã từng thề sẽ không bao giờ yếu đuối vì hắn nữa.”
Hai người ngồi nói chuyện một lúc lâu. Bảo Anh kể về những khó khăn trong việc tìm nhà cho Minh Nguyệt, về những tin đồn trong công ty. Minh Nguyệt lắng nghe, nhưng tâm trí cô lại bay xa. Cô nhớ về Minh Thư, nhớ về những ngày tháng cô đơn nuôi con một mình.
Đến mười giờ tối, Bảo Anh phải về. Minh Nguyệt ở lại phòng làm việc, tiếp tục hoàn thiện bản thiết kế cuối cùng. Cô muốn hoàn thành nó trước khi trời sáng.
Bầu không khí im lặng. Chỉ còn tiếng gõ bàn phím và tiếng gió thổi. Đèn đường hắt vào qua ô cửa sổ, tạo ra những vệt sáng dài trên sàn nhà. Minh Nguyệt mở cửa sổ, để gió lùa vào. Cô hít thở không khí trong lành, cố gắng xua đi cơn buồn ngủ.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân. Tiếng gầm đều đặn trên hành lang. Cô hướng mắt ra cửa. Cánh cửa mở ra. Hoàng Phong đứng đó.
Anh ta mặc chiếc áo vest đen, tay cầm một chiếc hộp nhỏ màu xanh đậm. Anh ta bước vào phòng, đến trước mặt cô. Ánh mắt cô sâu thẳm, như muốn nuốt chửng cô.
“Mười hai giờ đêm rồi. Cô vẫn chưa về?” Anh ta hỏi.
Minh Nguyệt dựa lưng vào ghế, tay bám chặt vào thành ghế. “Tôi còn việc.”
Hoàng Phong đặt chiếc hộp nhỏ lên bàn. Nó nằm giữa đống bản vẽ, nổi bật trong ánh sáng mờ ảo. Anh ta nhìn cô, giọng nói trở nên khàn khàn, nghẹn ngào:
“Em còn nhớ chiếc nhẫn này chứ?”
Minh Nguyệt nhìn chiếc hộp. Tim cô đập mạnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng nó đập trong lồng ngực. Cô biết đó là chiếc nhẫn cưới. Chiếc nhẫn mà cô đã vứt lại trong căn biệt thự mưa hôm đó. Chiếc nhẫn mà cô tưởng đã mất mãi mãi.
Cô nhìn lên Hoàng Phong. Anh ta đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày nay lại tràn đầy sự tha thiết, đau khổ. Trong ánh mắt anh ta, cô thấy được sự hối hận, sự chân thành và một tình yêu mà cô tưởng đã chết từ lâu.
Nhưng cô không thể quên. Không thể quên đêm mưa năm ấy. Không thể quên những lời nói tàn nhẫn của anh ta. Cô đứng dậy, mắt đối mắt với anh ta.
“Tôi nhớ.” Cô nói giọng lạnh lùng. “Nhưng nó đã là quá khứ.”
Cô đưa tay định đẩy chiếc hộp đi, nhưng Hoàng Phong nắm lấy tay cô. Anh ta giữ chặt, không cho cô rút lại. “Nguyệt, anh biết. Anh biết anh đã làm tổn thương em. Như, hãy tạo cơ hội. Cho anh cơ hội để chuộc lại lỗi lầm.”
Minh Nguyệt nhìn anh ta. Trong lòng cô, một cơn bão đang nổi lên. Cô muốn hét lên, muốn đánh vào mặt anh ta, muốn chạy trốn khỏi nơi này. Nhưng cô cũng cảm thấy tim mình rung động, một cảm giác quen thuộc mà cô tưởng đã chôn vùi.
Cô rút tay ra. Giọng cô run run: “Hoàng Phong, đã năm năm rồi. Anh không thể cứ đến và nói vài lời xin lỗi rồi cho rằng mọi chuyện sẽ trở lại như cũ.”
Anh ta nhìn chiếc hộp, rồi nhìn cô. “Anh khôứ ngay. Nhưng anh chỉ muốn em biết, mọi thứ anh làm bây giờ đều là vì em. Vì muốn.”
Minh Nguyệt lắc đầu. Cô không thể tin. Không thể tin vào những lời ngọt ngào của anh ta. Cô đã từng tin và cô đã phải trả giá bằng tất cả.
Cô bước đến cửa sổ, nhìn ra thành phố về đêm. Những ánh đèn lung linh, xa hoa. Nhưng đằng sau nó là những vết thương không thể lành.
“Anh cầm chiếc nhẫn này về đi.” Cô nói không quay lại. “Tôi không cần nó nữa.”
Im lặng kéo dài. Cuối cùng, cô nghe thấy tiếng bước chân lùi dần. Cánh cửa đóng lại. Cô quay người, thấy Hoàng Phong đã biến mất. Trên bàn, chiếc hộp nhỏ vẫn nằm đó, lấp lánh dưới ánh đèn.
Minh Nguyệt bước đến, cầm chiếc hộp lên. Tay cô run run. Cô mở nó ra.
Bên trong, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh vẫn sáng rực như ngày đầu. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Cô nhắm mắt lại, để mặc cho ký ức ào ạt kéo về. Những ngày hạnh phúc, những giây phút đau khổ, tất cả hòa quyện vào nhau, xé toạc trái tim cô.
Cô biết cô không thể chạy trốn mãi mãi. Quá khứ luôn có cách để quay lại. Và lần này, nó đang gõ cửa.