Ánh đèn vàng hắt xuống sảnh chính tòa nhà Alpha, tạo nên những vệt sáng dài trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Minh Nguyệt vừa bước ra khỏi thang máy thì thấy Hoàng Phong đã đứng chờ sẵn, tay cầm một chiếc hộp nhỏ màu xanh lam.
“Em có nhầm lịch trình không? Tôi không có hẹn với anh.” Giọng cô lạnh tanh, mắt không thèm nhìn thẳng vào anh.
Hoàng Phong khẽ mỉm cười, bước tới gần hơn. “Anh biết em chưa ăn sáng. Đây là bánh ngọt từ tiệm em thích ngày trước, ở góc đường Nguyễn Huệ.”
Mùi bơ sữa thoảng qua, quen thuộc đến nhói lòng. Minh Nguyệt siết chặt túi xách, ngón tay cô bấm sâu vào lớp da mềm. Cô nhớ những buổi sáng chủ nhật, khi cả hai còn nghèo, Hoàng Phong từng dậy từ năm giờ sáng xếp hàng mua chiếc bánh này cho cô. Nhưng ký ức ngọt ngào ấy giờ đây lại như vết dao cứa vào vết thương chưa lành.
“Cảm ơn, nhưng tôi không còn thích đồ ngọt nữa.” Cô nói giọng đều đều nhưng trong lòng dậy sóng. Mỗi lần nhìn thấy anh, trái tim cô lại giằng xé giữa hai cực: một bên là những hồi ức ấm áp, một bên là nỗi đau không thể xóa nhòa.
Cô bước nhanh về phía phòng làm việc, nhưng anh vẫn không buông tha. “Tốời em về nhà dùng bữa. Ông ấy nhớ em nhiều lắm.”
Bước chân Minh Nguyệt khựng lại. Ông Hoàng, người cha chồng từng yêu thương cô như con ruột, là một trong những người cô kính trọng nhất. Cô quay ngoắt lại, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Phong.
“Được. Tôi sẽ đến vì ba, không phải vì anh.”
Hoàng Phong gật đầu, ánh mắt thoáng buồn, nhưng anh kịp giấu đi nụ cười méo mó. Anh biết cô sẽ đến, vì trái tim cô vẫn còn những điều chưa dứt.
Buổi chiều hôm đó, Minh Nguyệt ngồi trước bàn làm việc, tay lướt qua những bản phác thảo nhưng tâm trí lại bay đi đâu xa. Bảo Anh ghé qua, đặt ly cà phê đen trước mặt cô.
“Mày lại nghĩ về hắn rồi, đúng không?” Bảo Anh ngồi xuống ghế đối diện, giọng trêu chọc nhưng pha chút lo lắng.
Minh Nguyệt thở dài, ngả người ra khỏi ghế. “Không phải nghĩ. Chỉ là… tao không hiểu tại sao hắn vẫn cố chấp như vậy. Năm năm rồi, lẽ ra hắn đã có cuộc sống mới.”
“Mày có tin vào chuyện định mệnh không?” Bảo Anh nhấp một ngụm cà phê, mắt nhìn xa xăm.
“Tao không tin. Định mệnh là thứ mà con người ta dùng để biện minh cho những sai lầm của mình.” Minh Nguyệt nói, nhưng trong lòng cô biết rõ, mỗi lần đối diện với Hoàng Phong, cô đều cảm thấy một sức hút kỳ lạ, như thể có một sợi dây vô hình kéo cô về phía anh.
Bảo Anh đặt ly xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. “Vậy tối nay mày định làm gì? Tao đi cùng nhé?”
“Không cần đâu. Tao sẽ tự lo được.” Minh Nguyệt mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.
Buổi tối, khi chiếc xe hơi đen bóng của Hoàng Phong đỗ trước cửa studio, Minh Nguyệt đã đứng sẵn với bộ vest trắng tinh khôi, đơn giản nhưng sang trọng. Cô không trang điểm cầu kỳ, chỉ một lớp son môi đỏ thẫm làm nổi bật làn da trắng. Hoàng Phong nhìn cô, ánh mắt lướt từ gương mặt xuống bờ vai, rồi dừng lại ở đôi tay cô đang siết chặt chiếc túi.
“Em đẹp lắm.” Giọng anh khàn khàn, pha chút xúc động.
Minh Nguyệt không đáp, thẳng bước lên xe. Trong suốt quãng đường đến biệt thự nhà họ Hoàng, không khí im lặng đến ngột ngạt. Minh Nguyệt nhìn ra cửa sổ. Những hàng cây ven đường vun vút lướt qua. Lòng cô lại nhớ về căn biệt thự cũ, nơi cô từng gọi là nhà. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một địa danh đầy đau thương.
Khi xe dừng lại trước cổng biệt thự, Tràệt bất giác thắt lại. Ngôi nhà vẫn như xưa, với những cây hoa giấy tím leo đầy tường, chiếc đèn lồng đỏ trước cửa – tất cả đều quen thuộc đến từng chi tiết. Cô hít một hơi thật sâu, cố nén những cảm xúc đang dâng trào.
Ông Hoàng đã đứng đợi ở cửa từ lúc nào? Mái tóc bạc hơn xưa nhưng vẫn còn phong độ. Khi thấy Minh Nguyệt, ông bước tới, ôm chặt lấy cô.
“Con gái, cuối cùng con cũng về rồi.” Giọng ông run run, như chứa cả nghìn lời muốn nói.
Minh Nguyệt vòng tay ôm lại, nước mắt cô lặng lẽ rơi trên vai áo ông. “Con nhớ ba lắm.”
Hai người ngồi vào bàn ăn. Hoàng Phong ngồi đối diện, im lặng nhìn hai người. Ông Hoàng gắp thức ăn cho cô lia lịa, nào là tôm chiên xù, cá kho tộ, canh cua rau đay – tất cả đều là món cô thích ngày xưa.
“Con ăn đi, thức ăn còn nóng. Hồi trước mỗi lần con về, ba đều bảo người làm nấu mấy món này.” Ông Hoàng cười hiền hậu.
Minh Nguyệt gấp một miếng cá bỏ vào miệng, vị ngọn đầu lưỡi, nhưng lòng cô lại nặng trĩu. Trong căn phòng ấm cúng này, cô vẫn nhớ rằng chính tại đây, Hoàng Phong đã từng chìa cho cô tờ giấy ly hôn.
Sau bữa ăn, ông Hoàng đưa Minh Nguyệt lên phòng làm việc riêng. Căn phòng vẫn giữ nguyên như xưa, với chiếc bàn gỗ lim và kệ sách đầy ắp sách vở. Ông chỉ vào chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, nơi cô thường ngồi đọc sách mỗi khi về thăm.
“Ba biết con đang thắc mắc vì sao Phong lại đối xử với con như vậy năm năm trước.” Ông Hoàng thở dài, ánh mắt trĩu nặng. “Ba đã giấu con một chuyện, một bí mật mà Phong không muốn con biết.”
Minh Nguyệt im lặng, ngón tay cô bấu chặt vào thành ghế.
“Ngày đó, mẹ của Phong mất vì bệnh ung thư. Trước khi mất, bà ấy đã nói với Phong rằng… “cái chết của mẹ là do con.” Giọng ông Hoàng nghẹn lại.
Minh Nguyệt trợn tròn mắt, cả người cứng đờ như bị đóng băng. “Làm sao có thể? Con chưa từng…”
“Con không làm gì cả. Nhưng mẹ của Phong, vì quá yêu con, nên đã bỏ qua thời gian điều trị thuốc để à Minh Thư. Bà ấy luôn muốn con được hạnh phúc, và … bà ấy đã tự mình chăm sóc con, mặc kệ sức khỏe yếu kém của bản thân.”
Những lời của ông Hoàng như những nhát búa đập vào lòng Minh Nguyệt. Cô nhớ lại những ngày cuối thai kỳ, mẹ Hoàng vẫn tất tả nấu cháo, mua quần áo cho con, đôi tay gầy guộc vẫn cố gắng làm mọi thứ cho cô. Và rồi, khi bà qua đời, Hoàng Phong đã đổ hết tội lỗi lên đầu cô.
“Phong nó đã đau khổ lắm. Nó mất mẹ, rồi lại đổ cho con. Nhưng ba biết trong thâm tâm nó vẫn yêu con. Nó chỉ không biết cách đối diện với nỗi đau thôi.” Ông Hoàng lau nước mắt. Đôi vai ông run lên. “Ba xin lỗi con vì đã không bảo vệ con được.”
Minh Nguyệt ngồi im, nước mắt lặng lẽ lăn dài. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng xuyên qua kẽ lá. Ký ức về đêm mưa đó lại ùa về, nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi đau thuần túy nữa. Nó là một mớ hỗn độn giữa hận thù, yêu thương và sự thật phũ phàng.
“Cảm ơn ba đã nói với con.” Cô thì thầm, giọng khản đặc. “Nhưng con vẫn cần thời gian.”
Ông Hoàng gật đầu, đưa tay vuốt tóc cô. “Ba hiểu. Con hãy từ từ suy nghĩ. Ba chỉ mong con và Phong có thể hàn gắn, vì Minh Thư.”
Nhắc đến Minh Thư, tim Minh Nguyệt lại thắt lại. Đứa con gái mà cô chưa từng một lần gặp mặt. Cô không biết mình có đủ can đảm để gặp con không, sau bao nhiêu năm xa cách.
Khi Minh Nguyệt chuẩn bị ra về, cô nghe thấy tiếng cười trong trẻo từ cầu thang vọng xuống. Một cô bé khoảng bốn tuổi, tóc xoăn mềm mại, mặc chiếc váy hồng có in hình công chúa, chạy xuống nhanh như một cơn gió. Cô bé nhìn thấy Minh Nguyệt thì dừng lại. Đôi mắt to tròn của cô chăm chú.
“Mẹ ơi?” Cô bé ngây thơ hỏi, giọng non nớt khiến lòng Minh Nguyệt tan chảy.
Minh Nguyệt không kiềm chế được nữa. Cô quỳ xuống, dang rộng vòng tay. Cô bé chạy đến, ôm chặt lấy cổ cô, hơi ấm nhỏ bé lan tỏa khắp cơ thể.
“Con là Minh Thư phải không?” Giọng Minh Nguyệt run run, nước mắt cô hòa vào mái tóc mềm của con.
“Dạ, con là Minh Thư. Bà nội nói mẹ đi làm xa, mẹ có mang quà cho con không?” Cô bé dụi đầu vào ngực cô. Mùi thơm của sữa tắm trẻ em thoang thoảng.
Minh Nguyệt ôm chặt con hơn, lòng cô đau nhói. Cô nhìn lên, thấy Hoàng Phong đang đứng ở cuối hành lang. Đôi mắt anh đỏ hoe. Anh không bước tới, chỉ im lặng nhìn hai mẹ con, như muốn ghi lại khoảnh khắc này mãi mãi.
“Mẹ có quà, con yêu.” Minh Nguyệt nói, giọng lạc đi vì xúc động. “Mẹ sẽ tặng con một chiếc váy thật đẹp, do chính tay mẹ thiết kế.”
Cô bé reo lên vui sướng, ôm chặt lấy mẹ. Trong vòng tay nhỏ bé ấy, Minh Nguyệt cảm thấy mình đang tan chảy. Mọi hận thù, mọi đau khổ đều tan biến, chỉ còn lại tình yêu trong suốt, thuần khiết dành cho đứa con gái bé bỏng.
Nhưng khi cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Hoàng Phong, trái tim cô lại dậy sóng. Anh ta vẫn là kẻ đã đuổi cô ra khỏi nhà, là kẻ đã khiến cô mất đi những năm tháng quý giá bên con. Dù biết sự thật, cô vẫn không thể tha thứ ngay lập tức.
Cô đứng dậy, nhẹ nhàng đặt Minh Thư xuống. “Mẹ phải đi rồi. Ngày mai mẹ sẽ quay lại, được không con?”
Cô bé gật đầu nhưng không khóc. “Mẹ nhớ đến thăm con nhé. Con sẽ ngoan.”
Minh Nguyệt cúi xuống hôn lên trán con, rồi quay lưng bước đi. Cô không nói một lời nào với Hoàng Phong, mặc dù anh đang nhìn cô với ánh mắt van xin.
Khi cánh cửa khép lại sau lưng, Minh Nguyệt dựa vào tường, thở hổn hển. Cảm giác vừa hạnh phúc vừa đau đớn đan xen khiến cô không thể phân biệt nổi. Ánh trăng non ngoài kia chiếu xuống sân, tạo nên những bóng đổ dài, mờ ảo.
Trong căn nhà, Minh Thư chạy đến bên Hoàng Phong, kéo tay anh. “Ba ơi, mẹ có ở lại không?”
Hoàng Phong ngồi xuống, ôm con vào lòng, giọng khàn khàn. “Có, ba sẽ cố gắng để mẹ ở lại mãi mãi.”
Nhưng trong lòng anh biết rõ, hành trình hàn gắn này còn dài và đầy chông gai. Minh Nguyệt không dễ dàng tha thứ, và những vết thương năm xưa vẫn còn rỉ máu. Anh chỉ có thể hy vọng rằng một ngày nào đó, ánh trăng năm cũ sẽ trở về, soi sáng con đường nơi họ đã lạc mất nhau.