Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Ánh Trăng Cũ Trở Về

Bão tố trùng vây

2590 từ
Nghe chương này12:32

Sáng hôm sau, Minh Nguyệt bước vào tòa nhà Alpha với tâm trạng nặng trĩu. Những lời của ông Hoàng đêm qua vẫn còn văng vẳng bên tai, như những mảnh vỡ thủy tinh cứa vào trái tim cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những cảm xúc hỗn độn, tập trung vào công việc phía trước.

Vừa bước vào phòng làm việc, Bảo Anh đã vội vàng chạy đến, mặt mày tái mét.

“Chị Nguyệt, có chuyện rồi!” Bảo Anh thở hổn hển, đưa điện thoại cho cô xem. “Em vừa nhận được tin nhắn từ đối tác bên Ý. Họ hủy hợp đồng hợp tác với chúng ta!”

Minh Nguyệt sững người. Cô cầm lấy điện thoại, đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ngắn ngủi. Mồ hôi lạnh chợt túa ra trên trán. Đây là hợp đồng quan trọng nhất mà cô đã đàm phán suốt ba tháng qua, là bước đệm để cô đưa thương hiệu của mình vươn ra thị trường quốc tế.

“Tại sao lại hủy? Họ có nói lý do không?” Giọng Minh Nguyệt khàn đặc.

Bảo Anh lắc đầu, môi mím chặt. “Họ chỉ nói là do vấn đề uy tín. Nhưng mà…” Cô ta ngập ngừng, rồi đưệt xem một đường link. “Chị xem cái này đi.”

Đó là một bài báo trước giải trí nổi tiếng. Dòng tít chữ đậm: “Nhà thiết kế Minh Nguyệt - Quá khứ đen tối với đại gia Hoàng Phong: Lợi dụng tình cảm, phá hoại hôn nhân?” Bên dưới là những dòng chữ đầy ác ý, bịa đặt rằng cô là kẻ thứ ba, đã từng lừa tiền của Hoàng Phong để xây dựng sự nghiệp, rằng cô bỏ chồng con để theo đuổi danh vọng.

Minh Nguyệt cảm thấy toàn thân lạnh toát. Đầu ngón tay cô run lên, suýt làm rơi điện thoại. Cô biết ngay ai đứng sau chuyện này. Diễm Hương. Chỉ có Diễm Hương mới biết rõ quá khứ của cô và Hoàng Phong đến từng chi tiết nhỏ như vậy.

“Chị Nguyệt, phải làm sao bây giờ?” Bảắng nhìn cô.

Minh Nguyệt nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô đã từng vượt qua nhiều sóng gió hơn thế này, nhưng lần này, mọi thứ lại ập đến, vừa chạm tay vào hạnh phúc.

“Để chị liên lạc với họ,” Minh Nguyệt nói, nhưng giọng cô không còn vẻ kiên định như thường ngày. Cô biết, một người đã bị bôi nhọ, việc lấy lại lòng tin là điều gần như bất khả thi.

Trong giờ nghỉ trưa, Minh Nguyệt nhận được điện thoại từ một nhà đầu tư khác. Người đàn ông ở đầu dây bên kia nói giọng lạnh lùng:

“Cô Minh Nguyệt, tôi rất tiếc nhưng chúng tôi phải tạm ngưng hợp tác. Những thông tin trên báo chí khiến chúng tôi lo ngại về hình ảnh thương hiệu.”

Minh Nguyệt cố gắng giải thích, nhưng người đàn ông chỉ ngắt lời:

“Tôi hiểu cô. Nhà kinh doanh. Chúng tôi không thể mạo hiểm.”

Cúp máy, Minh Nguyệt ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm mặt. Cô cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng cô vội lau đi. Cô đã hứa sẽ không khóc vì bất cứ ai nữa.

Bỗng cánh cửa phòng mở tung. Hoàng Phong bước vào, gương mặt căng thẳng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Anh ta tiến lại gần cô, nhưng Minh Nguyệt lùi lại, đưăn.

“Đừng đến gần tôi,” cô nói, giọng run run.

Hoàng Phong dừng lại, nhưng ánh mắt vẫn chặt vào cô. “Anh biết chuyện rồi. Diễm Hương đã làm tất cả những chuyện này.”

Minh Nguyệt cười nhạt. “Và anh sẽ làm gì? Sa thải cô ta? Cô ta là trợ lý thân tín của anh, người đứng đầu.”

“Anh sẽ xử lý,” Hoàng Phong nói, giọng kiên quyết. “Anh sẽ không để ai làm tổn thương em.”

“Đủ rồi, Hoàng Phong!” Minh Nguyệt hét lên, nước mắt trào ra. “Năm năm trước, anh đã để tôi ra đi. Bây giờ anh nói anh sẽ bảo vệ tôi? Quá muộn rồi! Tôi không cần sự bảo vệ của anh nữa!”

Hoàng Phong đau đớn nhìn cô. Anh ta muốn ôm cô vào lòng, muốn lau đi những giọt nước mắt đó, nhưng mình không có quyền. Tất cả những gì anh ta có thể làm là đứng đó, nhìn cô đau khổ vì những âm mưu của người phụ nữ mà chị từng tin tưởng.

“Anh xin lỗi,” anh ta thì thầm.

“Xin lỗi?!” Minh Nguyệt cười phá lên, nhưng tiếng cười ấy chứa đầy cay đắng. “Anh có biết tôi đã mất bao nhiêu vì anh không? Tôi đã xây dựng lại cuộc đời mình từ đống tro tàn, và bây giờ, chỉ trong một buổi sáng, tất cả đều tan biến.”

Cô quay lưng lại với anh ta, nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời phản chiếu ánh nắng chói chang.

“Tôi sẽ ra đi,” cô nói, giọng trở nên bình thản đến kỳ lạ. “Tôi sẽ rời khỏi thành phố này. Có lẽ tôi nên quay lại Paris. Ở đó, không ai biết quá khứ của tôi.”

Hoàng Phong giật mình. “Không! Em không thể ra đi!”

Minh Nguyệt quay lại nhìn anh ta, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định. “Tôi có thể. Và tôi sẽ làm. Tôi không muốn ở lại đây, chứng kiến những âm mưu và sự dối trá.”

“Em đang chạy trốn,” Hoàng Phong nói, giọng trầm xuống. “Em sợ hãi và em đang chạy trốn.”

“Đúng vậy,” Minh Nguyệt thừa nhận. “Tôi sợ. Tôi sợ những ký ức, sợ những đau đớn, sợ những lời nói dối. Nhưng trên hết, tôi sợ chính bản thân mình. Sợ rằng tôi sẽ lại yêu anh, và rồi lại bị tổn thương thêm một lần nữa.”

Câu nói của Minh Nguyệt như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hoàng Phong. Anh ta muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Minh Nguyệt bước ra khỏi phòng, để lại Hoàng Phong đứng đó, một mình giữa căn phòng trống trải.

Chiều hôm đó, Diễm Hương đang ngồi trong văn phòng riêng của mình, mỉm cười hài lòng khi đọc những bài báo bôi nhọ Minh Nguyệt. Cô ta tưởng tượng ra cảnh Minh Nguyệt phải ra đi trong nhục nhã, và Hoàng Phong cuối cùng cũng sẽ nhận được xứng đáng với mình.

Cánh cửa phòng đột ngột mở tung. Hoàng Phong bước vào, gương mặt tối sầm, đôi mắt như muốn thiêu đốt mọi thứ.

“Diễm Hương,” anh ta nói, giọng lạnh đến mức đóng băng cả không khí. “Cô có biết tại sao tôi lại đến đây không?”

Diễm Hương giả vờ ngạc nhiên, đứng dậy với nụ cười tươi rói. “Giám đốc Hoàng, có chuyện gì vậy ạ? Anh trông có vẻ mệt mỏi.”

“Đừng giả vờ nữa,” Hoàng Phong gằn giọng, tiến lại gần bàn làm việc của cô ta. “Tôi biết tất cả. Những tin đồn, những bài báo. Cô đã đứng sau tất cả.”

Diễm Hương lùi lại một bước, nhưng vẫn giữ vẻ mặt vô tội. “Giám đốc Hoàng, anh đang nói gì vậy? Tôi không hiểu.”

“Cô hiểu rất rõ,” Hoàng Phong nói, đập tay xuống bàn làm cho chiếc máy tính rung lên. “Cô đã lợi dụng vị trí của mình để phá hoại danh tiếng của Minh Nguyệt. Cô đã hủy hoại hợp đồng của cô ấy.”

Mặt Diễm Hương tái mét. Cô ta biết mình không thể chối cãi được nữa. Nhưng thay vì sợ hãi, cô ta lại bật cười, một tiếng cười chứa đầy ác ý.

“Đúng vậy, tôi đã làm,” Diễm Hương nói, giọng trở nên chua chát. “Nhưng anh có biết tại sao không? Bởi vì tôi yêu anh! Tôi đã yêu anh suốt năm năm qua, chỉ nhìn thấy cái bóng của cô ta!”

Hoàng Phong lạnh lùng nhìn cô ta. “Tình yêu của cô thật đáng sợ. Cô sẵn sàng hủy hoại người khác vì lợi ích của mình.”

“Còn anh thì sao?” Diễm Hương hét lên, nước mắt trào ra. “Anh sẵn sàng hủy hoại cô ta năm năm trước. Tôi chỉ làm những gì anh đã từng làm!”

Câu nói của Diễm Hương như một cú tát thẳng vào mặt Hoàng Phong. Anh ta đứng đó, cứng đờ, không thể nói nên lời.

“Tôi đã sai,” Hoàng Phong nói sau một hồi lâu, giọng trầm xuống. “Tôi đã sai khi đối xử với cô ấy như vậy. Và bây giờ, tôi sẽ không để ai làm điều tương tự.”

Anh ta bước lại gần Diễm Hương, nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Cô bị sa thải. Từ giờ phút này, cô không còn làm việc cho tập đoàn Alpha nữa.”

Diễm Hương sững sờ. “Anh… anh sa thải tôi? Sau tất cả những gì tôi đã làm cho anh?”

“Cô đã phản bội lòng tin của tôi,” Hoàng Phong nói lạnh lùng. “Và tôi sẽ không dung thứ cho bất kỳ ai làm tổn thương Minh Nguyệt.”

Diễm Hương cười nhạt, nụ cười chứa đầy cay đắng. “Anh nghĩ anh có thể bảo vệ cô ta sao? Anh đã sai rồi. Anh sẽ mất cô ta một lần nữa và lần này là mãi mãi.”

Nói xong, cô ta bỏ đi, để lại Hoàng Phong đứng đó trong căn phòng trống trải. Những lời của Diễm Hương như một lời nguyền, vang vọng bên.

Tối hôm đó, cơn mưa đầu mùa ập đến bất ngờ. Những hạt mưa nặng trĩu rơi xuống, tạo thành những tiếng lộp bộp trên mái nhà, hòa cùng tiếng gió rít từng cơn. Minh Nguyệt đứng bên cửa sổ căn hộ của mình, nhìn ra ngoài trời đen kịt. Cô đã quyết định rời đi. Vé máy bay đã được đặt, vali đã được xếp gọn. Chỉ còn vài tiếng nữa, cô sẽ rời khỏi thành phố này, rời khỏi những ký ức đau thương.

Bỗng chuông cửa reo vang. Minh Nguyệt mở cửa và đứng trước mặt cô là Hoàng Phong, ướt sũng vì mưa. Nước mưa chảy dài trên gương mặt điển trai của anh ta, làm ướt cả bộ vest đắt tiền.

“Anh đến đây làm gì?” Minh Nguyệt hỏi, giọng lạnh nhạt.

“Em định ra đi, phải không?” Hoàng Phong hỏi, giọng khàn đặc.

Minh Nguyệt gật đầu. “Đúng vậy. Sáng mai, tôi sẽ bay sang Paris.”

“Đừng đi,” Hoàng Phong nói, giọng van nài. “Xin em, đừng đi.”

“Tại sao tôi không nên đi?” Minh Nguyệt hỏi, giọng cay đắng. “Ở lại đây, tôi chỉ mang đến rắc rối cho mọi người. Tôi đã hủy hoại danh tiếng của tập đoàn, đã làm mất lòng tin của các đối tác.”

“Đó là lỗi của anh,” Hoàng Phong nói, bước lại gần cô. “Anh đã để Diễm Hương làm những chuyện đó. Nhưng anh đã xử lý cô ta rồi. Cô ta bị sa thải.”

Minh Nguyệt lắc đầu. “Việc đó không quan trọng nữa. Điều quan trọng là tôi không thể ở lại đây. Mỗi ngày ở đây, tôi đều nhớ về quá khứ, nhớ về những đau đớn năm xưa.”

“Anh biết,” Hoàng Phong nói, giọng run run. “Anh biết anh đã sai. Nhưng anh sẽ sửa chữa. Anh sẽ làm mọi thứ để em tha thứ cho anh.”

“Tha thứ?” Minh Nguyệt cười nhạt. “Anh có biết tôi đã mất bao nhiêu để học cách tha thứ cho chính mình không? Anh không thể hiểu được.”

“Vậy thì hãy để anh cùng em học cách đó,” Hoàng Phong nói, đôi mắt đỏ hoe. “Một cơ hội, Minh Nguyệt. Một cơ hội cuối cùng.”

Không khí giữa hai người trở nên căng thẳng. Minh Nguyệt nhìn vào đôi mắt của Hoàng Phong, và cô thấy trong đó nỗi đau đớn và sự hối hận chân thành. Nhưng cô cũng thấy nỗi sợ hãi của chính mình.

“Tôi không thể,” cuối cùng, cô nói, giọng thì thầm. “Tôi sợ.”

“Sợ điều gì?” Hoàng Phong hỏi, bước lại gần cô hơn.

“Sợ rằng tôi sẽ lại yêu anh,” Minh Nguyệt nói, nước mắt trào ra. “Sợ rằng tôi sẽ lại bị tổn thương. Sợ rằng tôi không đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả.”

Hoàng Phong đau đớn nhìn cô. Anh ta giơ tay lên, muốn chạm vào má cô, nhưng rồi lại hạ xuống.

“Em mạnh mẽ hơn em nghĩ,” anh ta nói. “Em đã vượt qua nhiều thử thách hơn bất kỳ ai anh biết. Và lần này, anh sẽ ở bên em, không rời xa nữa.”

Minh Nguyệt lắc đầu, quay lưng lại với anh ta. “Quá muộn rồi, Hoàng Phong. Tôi đã quyết định rồi.”

Cô bước vào trong, đóng cửa lại. Hoàng Phong đứng đó, một mình dưới cơn mưa tầm tã. Nước mưa hòa lẫn với nước mắt, chảy dài trên gương mặt anh ta.

Sáng hôm sau, Minh Nguyệt lên bay. Mưa vẫn còn rơi, nhưng đã nhẹ hơn. Cô nhìn qua cửa kính, thấy những tòa nhà quen thuộc dần lùi xa. Lòng cô nặng trĩu, nhưng cô cố gắng giữ vững.

Bỗng nhiên, từ phía sau, một chiếc xe hơi đen lao vút qua, rồi dừng lại ngay trước mặt cô. Minh Nguyệt phải đạp phanh gấp, suýt va chạm. Cô nhìn ra và thấy Hoàng Phong bước ra khỏi xe, ướt sũng vì mưa.

“Hoàng Phong, anh điên rồi!” Minh Nguyệt hét lên qua cửa kính.

Hoàng Phong không trả lời. Anh ta bước lại gần, gõ vào cửa kính. Minh Nguyệt do dự, nhưng rồi cũng hạ cửa xuống.

“Anh sẽ không để em ra đi lần nữa!” Hoàng Phong hét lớn, giọng vang vọng trong cơn mưa. “Anh đã sai lầm năm năm trước. Anh sẽ không để lịch sử lặp lại!”

Minh Nguyệt nhìn anh ta, nước mắt lưng tròng. Cô muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Hoàng Phong quỳ xuống, ngay giữa đường, dưới cơn mưa tầm tã. “Xin em, Minh Nguyệt. Một cơ hội. Anh sẽ làm mọi thứ để chuộc lại lỗi lầm. Anh yêu em. Anh chưa bao giờ ngừng yêu em.”

Những lời nói của Hoàng Phong như một nhát dao xé toang trái tim. Cô nhìn anh ta, người đàn ông từng là tất cả của cô, giờ đây quỳ trước mặt cô, ướt sũng và đau khổ. Cô cảm thấy trái tim mình đang đập loạn nhịp, và một phần trong cô muốn mở cửa, chạy ra ôm lấy anh ta.

Nhưng rồi, cô nhớ lại đêm mưa năm ấy, khi cô bị đuổi ra khỏi nhà, cô đứng. Cô nhớ lại những tháng ngày cô đơn, đau đớn và tuyệt vọng.

“Tôi xin lỗi,” Minh Nguyệt thì thầm, rồi nhấn ga, chều đi.

Hoàng Phong đứng dậy, nhìn theo chiếc xe của Minh Nguyệt khuất dần trong màn mưa. Anh ta hét lên, nhưng tiếng hét bị cơn mưa nuốt chửng.

“Minh Nguyệt! Đừng đi! Anh yêu em!”

Nhưng câu trả lời chỉ là tiếng mưa rơi và tiếng gió rít. Còn Minh Nguyệt, trong xe, nước mắt cô ứa ra, làm mờ đi tầm nhìn. Cô biết mình vừa mất đi cơ hội cuối cùng. Và cô cũng biết trái tim mình đang tan vỡ, lần thứ hai trong đời.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord