Căn phòng khách rộng lớn chìm trong ánh hoàng hôn tím biếc. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua cửa sổ kính suốt, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền gạch hoa cương lạnh lẽo. Minh Nguyệt đứng bên bệ cửa sổ, lưng quay về phía Hoàng Phong, bờ vai nhỏ run nhẹ trong chiếc áo blazer trắng tinh khôi.
“Em vẫn định đi sao?” Giọng Hoàng Phong khàn đặc, như thể vừa trải qua một cơn bệnh dài.
Cô không trả lời. Tay cô siết chặt chiếc vali nhỏ, những ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức trắng bệch. Mùi nước tinh dầu trong không gian hòa lẫn với mùi gỗ đàn hương từ chiếc tủ cổ trong góc phòng. Mọi thứ đều quen thuộc, đều khiến trái tim cô thắt lại.
“Minh Nguyệt,” anh bước tới gần, đôi giày da đen nện những bước nặng nề trên sàn, “có những chuyện em cần phải biết. Trước khi khỏi thành phố này, hãy để anh nói hết.”
Cô quay phắt lại, đôi mắt đỏ hoe vì nén nước mắt trong suốt hai ngày qua. “Còn gì để nói nữa sao? Năm năm rồi, Hoàng Phong. Anh có cả năm năm để nói, nhưng anh chọn im lặng. Bây giờ em sắp đi, anh mới muốn mở lời?”
Khuôn mặt cô hốc hác, lớp trang điểm nhẹ không thể che đi quầng thâm dưới mắt. Mấy đêm nay cô không ngủ. Những cơn ác mộng về đêm mưa năm ấy liên tục ám ảnh cô.
Hoàng Phong dừng lại trước mặt cô, cách chưa đầy một mét. Anh mặc chiếc sơ mi trắng tay dài, cổ áo mở hai nút, để lộ một phần xương rồng. Dưới ánh đèn vàng, những đường nét trên gương mặt anh trông càng thêm sắc sảo, nhưng đôi mắt ấy, đôi mắt từng lạnh lùng đến tàn nhẫn, giờ đây lại ánh lên một nỗi đau đớn tột cùng.
“Ngồi xuống đã, được không?” Anh chỉ về phía chiếc ghế sofa da màu kem.
Minh Nguyệt lắc đầu. “Em đứng được. Nói nhanh đi, em còn có chuyến bay lúc tám giờ tối.”
Hoàng Phong hạ tay xuống, môi mím chặt. Anh im lặng vài giây, như thể đang cố gắng gom góp dũng khí. Cuối cùng, anh thở dài, những ngón tay vuốt mái tóc đen rối bời.
“Em có nhớ, trước khi chú ba tháng, anh từng bị đối tác ở miền Tây lừa, suýt mất toàn bộ tập đoàn không?”
Minh Nguyệt khựng lại. Cô nhớ rõ. Thời điểm đó, Hoàng Phong gần như thức trắng nhiều đêm liền để giải quyết khủng hoảng. Cô đã ôm anh, nói rằng cô tin tưởng anh, rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.
“Nhưng em không biết, đằng sau vụ đó là một băng nhóm tội phạm có tổ chức, chuyên làm ăn phi pháp. Bọn chúng liên kết với nhiều công ty lớn, trong đó có tập đoàn của gia đình Diễm Hương.”
Nghe đến tên Diễm Hương, toàn thân Minh Nguyệt cứng đờ. Cô siết chặt tay hơn, móng tay đâm sâu vào da thịt.
“Và chúng đã nhắm đến em,” giọng Hoàng Phong đột nhiên vỡ ra, “vì chúng biết em là điểm yếu duy nhất của anh.”
Cô mở to mắt, đồng tử giãn ra vì sốc. “Chuyện… chuyện này là sao?”
Hoàng Phong lấy từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại, mở một file ghi âm. Giọng nói của một người đàn ông già nua, khàn đặc, vang lên trong không gian tĩnh lặng:
“Cậu Hoàng, nếu cậu không chịu hợp tác, vợ cậu sẽ gặp nguy hiểm. Bọn tôi biết rõ lịch trình của cô ấy, biết rõ cô ấy hay đi con đường nào, hay ghé quán cà phê nào. Một tai nạn bất ngờ, chỉ trong tích tắc, cậu sẽ mất cô ấy mãi mãi.”
Máu trong người Minh Nguyệt như đông cứng lại. Cô lảo đảo lùi về phía sau, lưng chạm vào khung cửa sổ lạnh ngắt. Những lời đe dọa ấy, những ám ảnh mà cô tưởng chỉ là sự vô tâm của Hoàng Phong, hóa ra lại có nguyên do sâu xa như vậy.
“Anh đã chọn cách duy nhất để bảo vệ em,” Hoàng Phong gằn giọng, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má anh, một giọt, rồi hai giọt, “anh phải khiến em ghét anh, khiến em rời xa anh, để em không còn là mục tiêu của bọn chúng nữa. Đêm mưa hôm đó, anh cố tình nói những lời tàn nhẫn nhất, cố tình xé nát tờ giấy hôn thú trước mặt em, bởi vì anh biết nếu dù chỉ một giây, em sẽ không thể đi được.”
Trái đập như trống trận trong lồng ngực. Cô nhìn gương mặt đẫm lệ của người đàn ông trước mặt, nhìn những giọt nước mắt ấy rơi xuống nền gạch hoa cương, từng giọt, từng giọt, như những mũi kim châm vào da thịt cô.
“Sao anh không nói sớm hơn?” Giọng cô run rẩy. “Sao đến bây giờ anh mới chịu mở miệng?”
Hoàng Phong cười, nụ cười đầy cay đắng. “Bởi vì ngay cả sau ly hôn, bọn chúng vẫn theo dõi em. Anh phải giữ khoảng cách, phải tỏ ra lạnh lùng, phải khiến em và mọi người tin rằng anh thực sự không còn yêu em nữa. Chỉ khi nào anh cưới người khác, băng nhóm đó mới chịu buông tha em.”
“Nhưng anh đâu có cưới ai,” cô thì thào.
“Không,” Hoàng Phong lắc đầu, “bởi vì anh không thể. Anh đã dành năm năm để phá hủy toàn bộ mạng lưới của chúng, từng chút một, từng mắt xích một. Và cuối cùng, chỉ mới ba tháng trước, anh mới có thể đưa toàn bộ băng nhóm ra trước pháp luật.”
Minh Nguyệt không thể đứng vững nữa. Cô buông chiếc vali, ngồi phịch xuống sofa, hai tay ôm mặt. Những tiếng nấc nghẹn lặng lẽ bật ra, từng hồi, từng hồi, xé toạc không gian tĩnh mịch.
“Vậy mà em… em đã trách anh suốt năm năm,” cô nói trong nước mắt, “em tưởng anh là kẻ vô tâm, tàn nhẫn. Em tưởng anh chưa từng yêu em.”
“Không, anh yêu em,” Hoàng Phong quỳ xuống trước mặt cô, hai tay đặt lên đầu gối cô, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ một món đồ thủy tinh quý giá, “anh yêu em từ giây phút đầu tiên nhìn thấy triển lãm thời trang năm đó, đến tận bây giờ, và sẽ mãi mãi về sau. Nếu phải chọn giữa em và mạng sống của anh, anh sẽ chọn em. Nếu phải chọn giữa hạnh phúc của em và danh dự của anh, anh vẫn sẽ chọn em.”
Minh Nguyệt ngước lên, đôi mắt ngân ngấn lệ nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của anh. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy lại chàng trai năm nào, người từng cầu hôn cô dưới ánh trăng tròn vằng vặc, người từng hứa sẽ yêu thương cô trọn đời.
“Nhưng em sợ,” cô nói, giọng nhỏ như muỗi kêu, “em sợ nếu em ở lại, lịch sử sẽ lặp lại. Em sợ một ngày nào đó, anh lại vì em mà gặp nguy hiểm. Em không đủ mạnh mẽ để chứng kiến điều đó một lần nữa.”
Hoàng Phong siết chặt tay cô. Những ngón tay cô lạnh ngắt trong lòng bàn tay ấm áp của anh. “Không còn nữa. Bọn chúng đã bị bắt hết rồi. Diễm Hương cũng chỉ còn là một con bài vô dụng, không đủ sức làm hại em. Anh đã dọn sạch mọi chướng ngại vật trên con đường đưa em trở về.”
Người đàn ông trước mặt cô run lên, giọng nói đầy khẩn cầu, đầy tuyệt vọng. Đây không phải là vị tổng tài lạnh lùng, cao ngạo mà cả thành phố kính nể. Đây là Hoàng Phong của cô, người đàn ông sẵn sàng tất cả để bảo vệ cô.
Minh Nguyệt nhắm mắt lại. Những ký ức đau thương về đêm mưa năm ấy ùa về, những giọt mưa lạnh buốt, những tiếng khóc nức nở, những mảnh giấy hôn thú vụn vỡ dưới chân cô. Nhưng lần này, hình ảnh ấy được thay thế bằng một bức tranh khác: gương mặt Hoàng Phong đẫm lệ, đôi mắt đầy hối hận, và bàn tay đang siết chặt tay cô như sợ cô biến mất.
Cô thở dài, một tiếng thở dài như giải thoát cho tất cả những oán hận năm năm qua.
“Anh có biết không, ở Paris, mỗi khi nhìn thấy ánh trăng, em lại nhớ đến anh. Em ghét bản thân vì điều đó, ghét vì không thể quên được anh.”
“Anh cũng vậy,” Hoàng Phong nói, “mỗi đêm, anh đều ngồi trên sân thượng, nhìn về phía trời Tây, tự hỏi em có đang ngắm cùng một vầng trăng không.”
Không gian chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trên tường và tiếng thở của người đã từng một thời là vợ chồng.
“Em sẽ ở lại,” cuối cùng, Minh Nguyệt nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định, “nhưng em cần không gian riêng. Em cần thời gian để học cách tin tưởng anh một lần nữa.”
Mộọng lóe lên trong đôi mắt Hoàng Phong. Anh gật đầu, nước mắt vẫn còn ướt trên má. “Anh sẽ cho em tất cả những gì em cần. Chỉ cần em ở lại, chỉ cần một cơ hội.”
Minh Nguyệt đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bầu trời bên ngoài đã chuyển sang màu xanh thẫm, những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Cô mở cửa sổ, để làn gió đêm mát lạnh ùa vào, mang theo mùi hoa sữa từ khu vườn bên dưới.
“Em muốn thuê một căn hộ riêng ở quận Bình Thạnh,” cô nói, không quay lại, “gần studio để tiện làm việc. Em sẽ tiếp tục dự án với tập đoàn, nhưng với tư cách là đối tác, không phải vợ anh.”
“Được,” Hoàng Phong đáp, giọng vẫn còn run, “anh sẽ sắp xếp mọi thứ.”
Minh Nguyệt quay người lại. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, gương mặt cô đã bình tĩnh hơn;đôi mắt không còn, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mới.
“Còn một điều nữa,” cô nói, “em muốn gặp Minh Thư. Con bé cần biết sự thật, và em muốn xây dựng lại mối quan hệ với con.”
Nhắc đến đứa con gái nhỏ, trái tim Hoàng Phong thắt lại. “Con bé sẽ rất vui. Nó luôn hỏi anh về em, luôn về.”
Một nụ cười thoáng qua trên môi Minh Nguyệt, nụ cười đầu tiên sau nhiều ngày đằng đẵng. “Cảm ơn anh, vì đã bảo vệ em, vì đã giữ gìn con bé và vì… vì đã yêu em đến vậy.”
Hoàng Phong bước đến trước mặt cô, cách một bước chân. Anh không dám tiến gần hơn, sợ rằng nếu anh vượt quá ranh giới, cô sẽ lại bỏ chạy.
“Cho anh một cơ hội,” anh thì thầm, “dù chỉ là một phần nhỏ trong tim em. Anh sẽ dùng cả đời này để chuộc lại những lỗi lầm, để xứng đáng với tình yêu của em.”
Minh Nguyệt nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của anh. Trong khoảnh khắc đó, cô không còn thấy vị tổng tài lạnh lùng, cũng không thấy người chồng tàn nhẫn năm xưa. Cô chỉ thấy một người đàn ông đã yêu cô đến mức sẵn sàng tất cả, kể cả hạnh phúc của chính mình.
“Em không thể hứa trước điều gì,” cô nói, giọng nhẹ như làn khói, “nhưng em sẽ cố gắng. Cho con bé, cho anh và cho cả em.”
Ánh trăng bắt đầu lên, vằng vặc chiếu xuyêửa sổ. Những tia sáng bạc trải dài trên nền gạch, như một dải lụa mềm nối liền người đã từng xa cách suốt năm năm trời.
Hoàng Phong quỳ xuống, hành động bất ngờ khiến Minh Nguyệt sững sờ. Anh nắm lấy tay cô, đặt lên môi mình, nhẹ nhàng như đặt lên một báu vật.
“Cho anh một cơ hội, dù chỉ là một phần nhỏ trong tim em,” anh lặp lại, lời nói như một lời cầu nguyện, như một lời khấn hứa trước ánh trăng năm nào.
Minh Nguyệt không rút tay lại. Cô cúi xuống nhìn gương mặt ngước lên của người đàn ông đã từng là cả thế giới của cô. Những giọt nước mắt từ khóe mắt cô lăn dài, rơi xuống mái tóc đen của anh, những giọt nước mắt vừa đau đớn vừa nhẹ nhõm.
“Ngày mai,” cô nói, giọng vẫn còn nghẹn, “người đi xem căn hộ. Còn bây giờ, em muốn về khách sạn một mình.”
Hoàng Phong gật đầu, buông tay cô ra. Anh đứng dậy, lau nước mắt trên mặt, mỉm cười với cô, nụ cười đầu tiên năm.
“Để anh đưa em về.”
“Không cần,” cô lắc đầu, “em tự đi được.”
Cô xoay người, nhặt chiếc vali lên. Nhưng rồi, trước khi bước ra cửa, cô dừng lại, quay đầu nhìn anh.
“Hoàng Phong, em sẽ suy nghĩ về lời anh nói. Nhưng đừng mong đợi quá nhiều. Trái giờ giống như một mảnh gương vỡ, dù có gắn kết lại, vẫn còn những vết nứt.”
“Anh biết,” anh đáp, “và anh sẽ dùng cả đời này để làm cho những vết nứt ấy trở nên đẹp đẽ hơn, giống như nghệ thuật Kintsugi của người Nhật.”
Minh Nguyệt mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ấm áp. Cô bước ra khỏi căn phòng, bỏ lại sau lưng người đàn ông vẫn đứng đó, dưới ánh trăng, trái tim đập rộn ràng vì hy vọng.
---
Một giờ sau, Minh Nguyệt ngồi trên taxi, nhìn thành phố lướt qua cửa kính. Những dãy đèn đường vàng vọt, những tòa nhà cao tầng lấp lánh, tất cả đều quen thuộc mà xa lạ. Cô đã rời xa thành phố này năm năm, tưởng rằng sẽ không bao giờ quay lại, nhưng số phận đã đưa cô về.
Điện thoại reo. Cô nhìn màn hình, thấy tên Bảo Anh.
“Nguyệt, cậu đang ở đâu? Mìàng Phong đã ngăn chặn mọi tin đồn về cậu, đuổi việc mấy tên phóng viên đã bịa chuyện. Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Minh Nguyệt thở dài. “Mình sẽ kể cậu nghe sau. Tóm lại, mình không đi Pháp nữa.”
“Cái gì?” Bảo Anh hét lên: “Cậu ở lại? Vì ai? Vì Hoàng Phong?”
“Vì nhiều thứ,” Minh Nguyệt nhẹ nhàng đáp, “và cũng vì mình nhận ra, trốn chạy không phải là cách giải quyết vấn đề.”
“Trời ơi, cậu làm mình lo quá. Để mai mình qua khách sạn tìm cậu, nói chuyện cụ thể.”
“Ừ, mai gặp.”
Cúp điện thoại, Minh Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên bầu trời, tròn vành vạnh, sáng vằng vặc. Cô nhớ lại lời Hoàng Phong, nhớ lại những giọt nước mắt của anh, nhớ lại cái quỳ gối đầy thành kính của anh dưới ánh trăng.
Có thể nào, cô tự hỏi, tình yêu năm xưa vẫn còn đó? Có thể nào những vết nứt trong trái tim cô sẽ được hàn gắn?
Cô không biết. Nhưng ít nhất, cô đã quyết định ở lại, quyết định đối diện với quá khứ và cho tương lai một cơ hội.
Xe chạy qua cầu Sài Gòn, gió đêm thổi tung mái tóc cô. Minh Nguyệt ngước lên nhìn trăng, mỉm cười. Lần đầu tiên sau năm năm, ánh trăng không còn khiến cô đau lòng.
---
Cuối chương.