Căn phòng khách rộng lớn chìm trong ánh đèn vàng ấm áp. Minh Nguyệt ngồi bó gối trên ghế sofa, mắt nhìn ra cửa sổ nơi màn đêm đã buông xuống. Năm tiếng trôi qua kể từ lúc Hoàng Phong nói ra sự thật, mà cô vẫn chưa thể sắp xếp được những cảm xúc hỗn độn trong lòng.
“Mẹ ơi, sao mẹ không lên phòng ngủ với con?”
Giọng nói non nớt của Minh Thư vang lên từ phía cầu thang. Cô bé mặc bộ đồ ngủ màu hồng có in hình thỏ con, tay ôm con gấu bông cũ kỹ đã sờn lông.
Minh Nguyệt quay lại, cố nặn ra một nụ cười: “Mẹ chưa buồn ngủ. Sao con chưa ngủ?”
Minh Thư chạy đến, leo lên ghế sofa ngồi cạnh mẹ. Cô bé nhìn mẹ bằng đôi mắt to tròn đầy suy tư, đôi mắt ấy giống hệt Hoàng Phong.
“Con thấy ba khóc.”
Minh Nguyệt giật mình: “Ba khóc?”
“Dạ. Lúc con xuống uống nước, con thấy ba ngồi trong phòng làm việc, hai tay ôm mặt.” Minh Thư kể bằng giọng trẻ con hồn nhiên. “Con chưa bao giờ thấy ba khóc. Kể cả khi ông nội mắng ba, ba cũng không khóc.”
Tim Minh Nguyệt thắt lại. Cô nhớ lại hình ảnh Hoàng Phong năm năm trước — lúc nào cũng lạnh lùng, cứng rắn, không bao giờ để lộ cảm xúc. Vậy mà bây giờ…
“Mẹ ơi,” Minh Thư kéo tay áo mẹ, “tại sao không sống chung với nhau ạ? Các bạn ở lớp con, ba mẹ các bạn đều ở cùng nhau.”
Câu hỏi của con gái như một nhát dao cứa vào lòng Minh Nguyệt. Cô nhìn con bé, thấy sự ngây thơ và khao khát trong đôi mắt ấy.
“Con có muốn ba mẹ sống cùng nhau không?” Minh Nguyệt hỏi, giọng khẽ run.
Minh Thư gật đầu liên tục: “Con muốn lắm ạ. Con muốn buổi sáng thức dậy được thấy cả ba lẫn mẹ. Con muốn cả nhà cùng ăn cơm, cùng đi chơi, cùng ngắm trăng trên sân thượng như hồi con còn nhỏ.”
Nước mắt Minh Nguyệt bắt đầu lăn dài. Cô nhớ những ngày tháng ấy, khi gia đình ba người còn hạnh phúc, khi Hoàng Phong còn dịu dàng với cô, khi ánh trăng trên sân thượng còn là chứng nhân cho những nụ hôn ngọt ngào.
“Nhưng mẹ sợ,” Minh Nguyệt thì thầm, như đang nói với chính mình hơn là với con gái. “Mẹ sợ sẽ lại đau.”
Minh Thư ôm chặt lấy mẹ: “Mẹ đừng sợ. Con sẽ bảo vệ mẹ. Ba cũng sẽ bảo vệ mẹ. Ba nói với con rằng ba yêu mẹ nhất trên đời đấy.”
Minh Nguyệt sững sờ: “Ba nói vậy với con?”
“Dạ. Hồi con còn nhỏ, mỗi tối ba đều kể chuyện. Ba toàn kể chuyện về một nàng tiên tên là Nguyệt, người đã mang ánh trăng đến cho cuộc đời ba.” Minh Thư cười tươi. “Con biết nàng tiên đó là mẹ mà.”
Những lời con gái nói như từng giọt nước ấm tưới lên trái tim khô cằn của Minh Nguyệt. Năm năm qua, cô luôn nghĩ Hoàng Phong không còn yêu mình, rằng anh đã vứt bỏ cô như một món đồ vô dụng. Nhưng sự thật lại hoàn toàn khác.
“Mẹ ơi, mẹ có thể cho ba một cơ hội không?” Minh Thư ngước nhìn mẹ, đôi mắt long lanh. “Chỉ một lần thôi. Nếu ba làm mẹ buồn nữa, con sẽ khô đâu.”
Minh Nguyệt bật cười trước vẻ nghiêm túc của con gái. Cô ôm chặt Minh Thư vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé ấy.
“Để mẹ suy nghĩ thêm nhé.”
Minh Thư gật đầu, rồi bỗng nhiên hỏi: “Mẹ có nhớ bài hát mẹ thường hát không? Bài về ánh trăng ấy.”
Minh Nguyệt gật đầu, cất giọng hát khe khẽ:
“Ánh trăng kia có hay, tình ta như giấc mơ dài…” “Dù năm tháng phôi phai, lòng vẫn nhớ mãi không phai…”
Giọng hát của cô vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, khiến không gian như trở nên ấm áp hơn. Minh Thư dựa đầu vào vai mẹ, mắt bắt đầu lim dim.
“Mẹ ơi,” cô bé thì thào trước khi chìm vào giấc ngủ, “con yêu mẹ và ba nhiều lắm.”
Minh Nguyệt hôn lên trán con gái, nước mắt lại trào ra. Cô biết mình đã có câu trả lời.
Sáng hôm sau, Minh Nguyệt thức dậy sớm. Cô bướm, hít thở không khí trong lành của buổi sáng Sài Gòn. Những tia nắng đầu ngày chiếu xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng trên mặt đường.
Tiếng chuông cửa vang lên. Minh Nguyệt ra mở cửa, thấy Bảo Anh đứng đó với một túi giấy to trên tay.
“Chị dậy rồi à?” Bảo Anh cười tươi. “Em mang bánh mì và cà phê sáng cho chị nè.”
Minh Nguyệt mời bạn vào. Bảo Anh vừa bày đồ ăn ra bàn vừa nhìn cô bằng ánh mắt dò xét.
“Sao rồi? Chị định thế nào?”
Minh Nguyệt ngồi xuống, tay cầm ly cà phê nóng hổi. Mùi thơm của cà phê tỏa trong không gian, làm dịu bớt những căng thẳng trong lòng cô.
“Em có tin vào sự thay đổi của một người không?”
Bảo Anh ngừng tay, nhìn thẳng vào mắt Minh Nguyệt: “Chị hỏi về Hoàng Phong?”
Minh Nguyệt gật đầu.
“Em nghĩ,” Bảo Anh thở dài, “người ta có thể thay đổi, nhưng chỉ khi họ thực sự muốn. Và em thấy Hoàng Phong thực sự muốn thay đổi. Mấy giờ trước, động chạy đáo để giải quyết vụ hợp đồng bị hủy, để bảo vệ danh tiếng cho chị.”
“Anh ấy làm vậy?”
“Ừ. Và không chỉ vậy, em nghe nói anh ta đã cho người điều tra Diễm Hương, thu thập đủ bằng chứng để tố cáo cô ta ra tòa.” Bảo Anh nhấp một ngụm cà phê. “Chị biết tin gì chưa? Sáng nay, Diễm Hương bị sa thải khỏi công ty mẹ chồng cũ của cô ta và toàn bộ hợp đồng trong ngành thời trang đều bị hủy. Không ai dám nhận cô ta làm việc nữa.”
Minh Nguyệt sửng sốt: “Anh ấy làm tất cả những điều đó?”
“Phải. Vì chị.” Bảo Anh mỉm cười. “Em nghĩ chị nên có một cơ hội. Không phải vì anh ta, mà vì chị và vì Minh Thư. Cả hai người đều xứng đáng có được hạnh phúc.”
Minh Nguyệt im lặng hồi lâu. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy một chiếc xe màu đen đỗ bên đường. Hoàng Phong đang ngồi trong xe, không bước xuống, chỉ ngồi đó nhìn về phía căn nhà.
“Anh ấy ở đó từ bao giờ?” cô hỏi Bảo Anh.
“Từ lúc em đến. Chắc là muốn gặp chị nhưng không dám vào.”
Minh Nguyệt đứng dậy, bước ra cửa. Cô đứng ở bậc thềm, nhìn về phía chiếc xe. Hoàng Phong thấy cô liền mở cửa bước xuống. Anh mặc bộ vest màu xám nhạt, tóc hơi rối, mắt có quầng thâm vì mất ngủ.
“Em… chào anh,” Minh Nguyệt nói, giọng ngập ngừng.
“Chào em.” Hoàng Phong bước lại gần, đứng cách cô chừng hai mét. “Anh chỉ muốn đếế nào thôi. Không làm phiền em đâu.”
“Anh có muốn vào uống tách cà phê không?”
Hoàng Phong ngạc nhiên nhìn cô. Ánh mắt anh thoáng qua mộng, rồi nhanh chóng trở nên thận trọng.
“Em… chắc chắn chứ?”
Minh Nguyệt gật đầu. Cô xoay người bước vào nhà, không quay lại nhìn anh. Nhưng tiếng bước chân vội vã phía sau cho thấy anh đã đi theo.
Bảo Anh thấy cả hai cùng vào, liền đứng dậy: “Chắc em về đây. Có việc ở công ty.”
“Ở lại đi,” Minh Nguyệt nói, nhưng Bảo Anh đã nhanh chóng chạy ra cửa, trước khi biến mất còn quay lại nháy mắt với cô.
Căn phòng chỉ còn lại hai người. Minh Nguyệt rót một ly cà phê cho Hoàng Phong, đặt trước mặt anh rồi ngồi xuống ghế đối diện.
“Sao anh không nói sự thật từ đầu?” cô hỏi, giọng chất chứa bao nỗi niềm.
Hoàng Phong cầm ly cà phê, đôi tay hơi run: “Anh nghĩ nếu em biết sự thật, em sẽ không chịu đi. Em sẽ ở lại, và khi ấy bọn chúng sẽ khô. Băng đảng đó có liên hệ với đối thủ cạnh tranh của gia tộc. Chúng sẵn sàng giết người để đạt mục đích.”
“Nhưng em có quyền được biết,” Minh Nguyệt nói, nước mắt bắt đầu ứa ra. “Em có quyền được lựa chọn. Thay vì bị đẩy đi như một món đồ vô dụng.”
“Anh xin lỗi.” Hoàng Phong đặt ly cà phê xuống, hai tay ôm mặt. “Anh đã sai. Anh nghĩ mình làm đúng, nhưng thực ra anh đã làm tổn thương em suốt năm năm qua. Anh đã đánh mất năm năm bên em, bên con gái.”
Minh Nguyệt nhìn người đàn ông trước mặt, thấy anh khác xưa nhiều quá. Không còn vẻ lạnh lùng, cao ngạo ngày nào. Chỉ còn một con người đầy hối hận và đau khổ.
“Bọn chúng bây giờ thế nào rồi?” cô hỏi.
“Đã bị bắt hết. Năm năm trước, sau khi em đi, anh đã dùng mọi thủ đoạn để triệt hạ băng đảng đó. Kẻ cầm đầu đang ngồi tù chung thân.” Hoàng Phong ngẩng lên nhìn cô. “Khi ấy anh mới dám tìm em. Nhưng em đã thành công ở Paris, anh sợ mình sẽ làm hỏng cuộc sống của em thêm lần nữa.”
“Vậy tại sao bây giờ anh lại tìm em?”
“Vì anh không thể sống thiếu em.” Giọng Hoàng Phong khàn đặc. “Năm năm qua, anh sống như một cái xác không hồn. Mỗi đêm, anh đều lên sân thượng nhìn trăng, nhớ về em. Anh biết em sẽ không tha thứ cho anh, nhưng anh vẫn hy vọng, dù chỉ là một mong nhỏ nhoi.”
Minh Nguyệt im lặng. Trong lòng cô, mọi cảm xúc đan xen — hận thù, đau đớn, yêu thương, thương hại. Nhưng trên hết, có một điều mà cô không thể phủ nhận: cô vẫn còn yêu anh.
“Em cần thời gian,” cuối cùng cô nói. “Em cần thời gian để tin tưởng anh lần nữa.”
Hoàng Phong gật đầu, mắt rưng rưng: “Anh sẽ chờ. Dù bao lâu, anh cũng chờ.”
Đúng lúc ấy, Minh Thư chạy từ trên lầu xuống. Cô bé thấy ba, liền reo lên: “Ba ơi!” rồi chạy ùa vào lòng Hoàng Phong.
Hoàng Phong ôm chặt con gái, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má. Cảnh tượng ấy khiến Minh Nguyệt không kìm được mà bật khóc. Cô quay mặt đi, lau vội nước mắt.
“Ba ở lại ăn sáng với tụ,” Minh Thư năn nỉ.
Hoàng Phong nhìn Minh Nguyệt, chờ đợi sự đồng ý. Cô gật đầu nhẹ.
Bữa sáng diễu hành, khí ấm áp hiếm hoi. Minh Thư liên tục kể chuyện ở trường, xen vào những câu hỏi ngây thơ khiến cả hai người lớn phải bật cười. Ánh nắng qua cửa sổ làm sáng bừng căn phòng, xua tan đi những u ám đã đeo bám suốt năm năm qua.
Những ngày tiếp theo, Hoàng Phong bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trong cuộc sống của Minh Nguyệt. Anh đưa cô đi ăn, đi dạo, cùng Minh Thư đi chơi công viên. Mỗi lần gặp, anh đều tặng những món quà nhỏ — một bó hoa hồng trắng, một cuốn sách cô từng nói muốn đọc, một hộp bánh từ tiệm bánh cô yêu thích.
Nhưng điều khiến Minh Nguyệt cảm động nhất không phải là những món quà, mà là sự kiên nhẫn của anh. Anh không bao giờ thúc ép cô, không bao giờ đòi hỏi câu trả lời. Anh chỉ lặng lẽ ở bên, chờ đợi.
Một buổi tối, khi Minh Thư đã ngủ say, Hoàng Phong đưa Minh Nguyệt lên sân thượng. Trăng hôm nay rất tròn và sáng, treo lơ lửng giữa bầu trời đầy sao.
“Anh xây lại sân thượng này rồi,” Hoàng Phong nói, chỉ vào khu vườn nhỏ xinh với những chậu hoa hồng trắng. “Em còn nhớ không? Ngày xưa em thích ngồi đây ngắm trăng.”
Minh Nguyệt gật đầu. Cô nhớ, nhớ rất rõ. Những đêm hè nóng nực, hai người cùng nằm trên ghế dài, tay trong tay, cùng nhìn lên bầu trời.
“Anh vẫn giữ chiếc ghế này,” Hoàng Phong chỉ vào chiếc ghế dài cũ kỹ đặt giữa vườn. “Anh sửa lại nhiều lần, nhưng không thay. Vì nó có kỷ niệm của hai đứa mình.”
Minh Nguyệt bước đến gần, vuốt nhẹ lên mặt ghế. Lớp sơn đã bong tróc, nhưng vẫn còn chắc chắn. Cô ngồi xuống, ngước nhìn trăng.
“Anh còn nhớ bài thơ em đã đọc đêm trăng tròn đầu tiên chúng mình?”
Hoàng Phong ngồi xuống cạnh cô: “Nhớ. ‘Trăng sáng vằng vặc giữa trời, lòng người như nước, chẳng vơi nỗi niềm.’”
Minh Nguyệìn anh, đôi mắưới ánh trăng: “Sao anh nhớ?”
“Vì em là tất cả ký ức đẹp nhất của anh,” Hoàng Phong nói, giọng trầm ấm. “Mỗi chi tiết về em, anh đều nhớ. Nụ cười khi nhìn thấy mẫu thiết kế đầu tiên được chọn. Giọt nước mắt của em đêm chúng mình cãi nhau. Cả hơi thở của say trong vòng tay anh.”
Nước mắt Minh Nguyệt lăn dài. Cô không thể kìm nén được nữa. Năm năm qua, cô đã cố gắng ghét anh, cố gắng quên anh, nhưng tất cả đều vô ích.
“Em tha thứ cho anh,” cô nói, giọng nghẹn ngào. “Nhưng em cần anh hứa một điều.”
“Bất cứ điều gì.”
“Không bao giờ giấu em bất cứ điều gì nữa. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Em không muốn bị bỏ lại phía sau một lần nữa.”
Hoàng Phong nắm lấy tay cô, siết chặt: “Anh hứa. Bằng sinh mạng này, anh thề sẽ không bao giờ để em phải đau khổ vì anh nữa.”
Minh Nguyệt dựa đầu vào vai anh. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, xua tan đi cái lạnh của màn đêm. Trên cao, ánh trăng vẫn sáng, soi rọi xuống người đã tìm lại được năm năm xa cách.
Một tháng sau, trong khu vườn trên sân thượng, dưới ánh trăng rằm, một lễ cưới nhỏ ấm cúng diễn ra. Không có sự xa hoa của những đám cưới thượng lưu, chỉ có gia đình và những người bạn thân thiết.
Minh Nguyệt mặc một chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi do chính tay cô thiết kế. Chiếc váy đơn giản nhưng thanh lịch, với những đường chạy dọc theo thân váy. Trên tóc cô, một chiếc vương miện nhỏ bằng bạc hình ngôi sao lấp lánh dưới ánh trăng.
Hoàng Phong mặc bộ vest trắng, tóc chải gọn gàng. Anh đứng dưới giàn hoa hồng trắng, nhìn Minh Nguyệt bước về phía mình. Trong mắt anh, có tất cả yêu thương và hạnh phúc của một người đã chờ đợi quá lâu.
Bảo Anh là phù dâu, mặc chiếc váy màu hồng nhạt. Cô đứng cạnh Minh Nguyệt, mắt đỏ hoe vì xúc động.
Minh Thư là người cầm nhẫn. Cô bé mặc váy công chúa màu trắng, tay cầm một chiếc gối nhỏ có đính hai chiếc nhẫn vàng. Cô bé bước đi nghiêm trang, nhưng không giấu được nụ cười tươi roi rói.
Ông Hoàng ngồi ở hàng ghế đầu, mắt cũng đỏ hoe. Ông nhà con dâu, lòng đầy cảm xúc. Năm năm qua, ông đã chứng kiến Hoàng Phong sống trong đau khổ, và ông biết hôm nay là ngày con trai ông thực sự hạnh phúc trở lại.
Khi Minh Nguyệt đứng trước mặt Hoàng Phong, anh nắm lấy tay cô, đôi môi run run:
“Cảm ơn em đã quay về.”
“Cảm ơn anh đã chờ em,” Minh Nguyệt đáp.
Vị linh mục mỉm cười, bắt đầu buổi lễ. Những lời thề nguyện dưới ánh trăng, giữa hương thơm của hoa hồng và gió đêm mát lành.
Khi Hoàng Phong đeo nhẫn vào ngón tay, cả hai đều không kìm được nước mắt. Những giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự tha thứ và của tình yêu đã vượt qua thử thách của thời gian.
“Từ nay, ánh trăng chỉ còn là của riêng anh,” Hoàng Phong thì thầm bên tai cô khi họ trao nhau nụ hôn đầu tiên sau năm năm.
Minh Nguyệt cười trong nước mắt. Cô biết, cuối cùng thì ánh trăng cũ đã trở về, và lần này, nó sẽ ở lại mãi mãi.
Tiệc cưới diễn ra trên sân thượng, với những món ăn nhẹ và rượu vang. Bảáy ảnh ra chụp lia lịa, ghi lại từng khoảnh khắc hạnh phúc.
“Chị đẹp quá,” Bảo Anh nói, kéo Minh Nguyệt ra một góc. “Em chưa bao giờ thấy chị đẹp như hôm nay.”
“Cảm ơn em,” Minh Nguyệt mỉm cười. “Cảm ơn em đã luôn ở bên chị suốt những năm qua.”
“Em chỉ làm những gì một người bạn nên làm thôi.” Bước mắt. “Mà thôi, em không muốn làm hỏng lớp trang điểm của chị. Chị mau ra kia đi, chú rể đang nhìn chị chằm chằm kìa.”
Minh Nguyệt quay lại, thấy Hoàng Phong đang đứng cạnh Minh Thư, cả hai cùng nhìn cô. Ánh mắt họ giống nhau đến lạ — đầy yêu thương và tự hào.
Cô bước đến, Quàng Phong. Minh Thư ôm chặt lấy cả hai, cười hạnh phúc.
“Mẹ ơi, từ nay mẹ sẽ ở với ba và con mãi mãi chứ ạ?” Minh Thư hỏi.
“Mãi mãi,” Minh Nguyệt đáp, nhìn vào mắt Hoàng Phong. “Mãi mãi.”
Khi đêm đã khuya, khách khứa lần lượt ra về. Chỉ còn lại gia đình nhỏ trên sân thượng. Minh Thư đã ngủ gục trên ghế dài, tay vẫn ôm con gấu bông.
Hoàng Phong cởi áo vest khoác lên người con gái, rồi ngồi xuống bên cạnh Minh Nguyệt. Cả hai cùng nhìn lên bầu trời, nơi ánh trăng vẫn sáng vằng vặc.
“Anh có hối hận không?” Minh Nguyệt hỏi. “Vì đã đợi em suốt năm năm?”
“Không,” Hoàng Phong lắc đầu. “Nếu có hối hận, thì anh chỉ hối hận vì đã để em đi. Nhưng nếu không có năm năm đó, có lẽ anh sẽ không hiểu được giá trị của em.”
Minh Nguyệt tựa đầu vào vai anh: “Anh có sợ không? Sợ một ngày em lại rời xa anh?”
“Sợ chứ,” Hoàng Phong thừa nhận. “Nhưng anh sẽ không để điều đó xảy ra. Anh sẽ yêu em nhiều hơn mỗi ngày, để em không có lý do gì để rờ.”
Minh Nguyệt cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ấm áp: “Anh biết không? Em đã từng nghĩ nếu có cơ hội quay lại, em sẽ không chọn yêu anh nữa. Vì yêu anh quá đau.”
Hoàng Phong siết chặt tay cô.
“Nhưng bây giờ em nghĩ khác,” cô tiếp tục. “Nếu không yêu anh, em sẽ không có Minh Thư. Sẽ không có những kỷ niệm đẹp, dù chỉ là trong quá khứ. Và sẽ không có giây phút này, khi em ngồi dưới ánh trăng, trong vòng tay anh.”
“Anh yêu em, Minh Nguyệt,” Hoàng Phong nói, giọng khàn đặc vì xúc động. “Có thể anh đã nói điều này quá muộn, nhưng anh yêu em hơn bất cứ điều gì trên đời.”
Minh Nguyệt ngước nhìn anh, đôi mắt rũ xuống ánh trăng: “Em cũng yêu anh.”
Họ trao nhau nụ hôn dưới ánh trăng, nụ hôn của sự tái sinh và của tình yêu vĩnh cửu.
Phía xa, trong bóng tối, Minh Thư hé mắt nhìn ba mẹ, khẽ cười rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Cô bé biết gia đình mình cuối cùng đã trọn vẹn.
Và trên bầu trời, ánh trăng vẫn sáng, soi rọi xuống người đang quây quần bên nhau trên sân thượng. Ánh trăng ngày nào đã trở về, và lần này, nó sẽ ở lại mãi mãi.
Hoàng Phong thì thầm bêệt, giọng anh nhẹ nhàng như làn gió đêm:
“Từ nay, ánh trăng chỉ còn là của riêng anh.”