Tôi nhìn gương mặt anh dưới ánh đèn xanh lè của bảng đồng hồ. Nỗi sợ hãi cuối cùng đã biến thành một dòng nước mắt nóng hổi trào ra. Tim tôi thắt lại, một cảm giác hối hận mơ hồ nhưng tê tái bắt đầu len lỏi. Tôi đã không nghe lời bà. Lời dặn dò của bà chợt ùa về, rõ ràng và lạnh lẽo như một lưỡi dao cắt vào khoảnh khắc này.
"Đừng bao giờ đi trên con đường ấy, cháu à," giọng bà khàn khàn, đầy vẻ nghiêm trang qua điện thoại. "Đặc biệt là vào ban đêm. Nó mang một cái tên không lành."
Cái tên ấy vang lên trong đầu tôi, khiến toàn thân tôi lạnh toát. Tống Từ chỉ cười nhạt, bảo tôi mê tín. Anh vừa mua chiếc xe mới, lòng đầy phấn khích muốn khoe với đám bạn cũ ở thị trấn bên kia núi. Tôi đã không cản nổi anh. Thậm chí, tôi còn tự trấn an mình, nghĩ rằng có lẽ mình thật nhát gan.
Chiếc BMW màu đen bóng loáng như một con mãng xà lao vun vút trong đêm. Tống Từ đạp mạnh châu quát mắng, khuôn mặt anh trở nên xa lạ dưới ánh sáng xanh ảm đạm. Nó không còn là khuôn mặt dịu dàng mà anh dành cho tôi những ngày đầu. Nó tối sầm lại, mang một sự phấn khích kỳ quái, như thể anh đang thách thức điều gì đó, hoặc đang trốn chạy chính mình.
Xe nghiêng ngả qua một khúc cua gấp, lốp xe kêu rít lên trên mặt đường. Tôi nắm chặt tay vịn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Mùi nước hoa của Tống Từ, tất cả hòa lẫn với mùi sợ hãi chua loét từ cổ họng tôi. Bên ngoài, những tán cây rậm rạp bị đèn pha xé toạc, hiện lên rồi vụt tắt, như những bóng ma đang vẫy gọi.
"Tống Từ, em xin anh," giọng tôi nghẹn lại, đầy nước mắt. "Mình quay về được không? Em sợ lắm."
Anh liếc nhìn tôi, ánh mắt lướt qua vẻ yếu đuối của tôi, rồi lại tập trung vào con đường. "Không sao đâu," anh nói, giọng có vẻ mềm mỏng hơn nhưng vẫn đầy bất cần. "Chỉ trùng tên thôi mà. Biết bao nhiêu con đường cùng tên trên đời. Em đừng tự làm mình hoảng loạn nữa."
Nhưng đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Cái tên con đường này gắn với một truyền thuyết cũ kỹ trong làng tôi, một câu chuyện mà bà tôi kể bằng giọng thì thầm đầy sợ hãi. Nó là con đường dẫn lối cho những linh hồn oan khuất, đặc biệt vào những đêm không trăng như đêm nay. Tôi muốn nói ra điều đó, nhưng cổ họng tôi như bị bóp nghẹt. Tôi biết Tống Từ sẽ chỉ cười nhạo.
"Em không đi nữa," tôi thều thào, gần như tuyệt vọng. "Anh đưa em về đi. Ngay bây giờ."
Sự cáu kỉnh hiện rõ trên mặt anh. "Em lúc nào cũng thế," anh thở dài, giọng đầy bực bội. "Lúc nào cũng làm hỏng hứng thú của anh. Anh vừa mới tậu được chiếc xe này, chẳng lẽ không được lái nó một chuyến cho thỏa chí sao? Đám bạn anh đang chờ bên kia núi kia."
Lời nói của anh như một bức tường lạnh lùng chắn ngang. Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và vô dụng. Tình yêu của chúng tôi, hay đúng hơn là sự chiều chuộng anh dành cho tôi, dường như mong manh hơn cả làn khói mỏng trong đêm nay. Anh không hiểu nỗi sợ của tôi hoặc cố tình không muốn hiểu. Chuyến đi này vươn tới sự an toàn, hơn cả cảm xúc hoảng loạn đang bóp nghẹt trái tim tôi.
Xe lại vọt lên, tốc độ đồng hồ nhích lên một mức nguy hiểm. Gió rữa, mang theo hơi lạnh của núi rừng và mùi ẩm mốc của lá cây rữa nát. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Hình ảnh khuôn mặt nhăn nheo đầy lo lắng của bà hiện lên. Bà đã cố ngăn tôi. Bà đã cảnh báo. Giá như tôi đủ mạnh mẽ để nói "không" ngay từ đầu, hoặc ít nhất, đã không bước lên chiếc xe này.
Nhưng tất cả đã muộn. Chiếc xe như một mũi tên đen, lao sâu vào lòng núi tối om, nuốt chửng ánh đèn pha yếu ớt vào trong bóng đêm dày đặc không đáy.
Chiếc xe dừng đột ngột, lốp nghiến trên mặt đường nhựa một tiếng chói tai. Tôi nhìn ra cửa kính, ngoài trời tối đen như mực, chỉ có ánh đèn lóe toạc một khoảng hư vô. Tiếng nức nở của tôi vẫn còn đọng ngạt, hòa lẫn mùi da ghế mới và mùi hương hoa nhài phảng phất từ chiếc túi thơm treo trên gương chiếu hậu. Tống Từ thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi và hối hận. Bà lỏng khỏi vô lăng, đặt nhẹ lên đùi tôi, hơi ấm xuyên qua lớp vải quần, nhưng tôi chỉ cảm thấy một sự ấm áp vô vọng.
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí tôi lại trôi về căn bếp nhỏ đầy mùi khói hương trầm của bà. Bà ngồi bên bếp lò, đôi tay nhăn bánh, giọng nói khàn khàn như tiếng gió thổi qua kẽ lá: “Con gái, đêm Rằm tháng Bảy, cửa âm mở toang. Đừng dại dột ra ngoài, trời lặn.” Lúc đó, tôi chỉ cười, bảo bà đừng tin vào những chuyện mê tín dị đoan thời hiện đại. Giờ đây, từng lời ấy như những chiếc đinh lạnh buốt đóng sâu vào tim. Tôi nhớ rõ ánh mắt bà, một sự lo lắng sâu thẳm không phải cho bản thân, mà cho đứa cháu gái ngang bướng sắp bước vào một đêm định mệnh.
“Vợ, anh xin lỗi.” Giọng Tống Từ kéo tôi về hiện tại. Anh quay sang, nét mặt dưới ánh đèn tablo mờ ảo hiện lên vẻ ân hận chân thành. “Anh chỉ… chỉ quá sốt ruột thôi. Đám cưới của sếp, anh không thể không đến. Mà cô dâu lại là người nhà của đối tác quan trọng.” Anh giải thích, như thể những lý do xã hội ấy có thể xóa tan lớp sương mù sợ hãi đang bủa vây lấy tôi. Trong lòng anh lúc này hẳn là một mớ hỗn độn: tức giận vì sự phản đối vô lý của tôi, lo lắng cho sự nghiệp, và một chút xóấy tôi khóc. Anh là người của thực tế, tin vào những gì mắt thấy tai nghe, làm sao hiểu được nỗi sợ mơ hồ từ một lời cảnh báo cổ xưa đang bám riết lấy tôi?
Tôi lau vội nước mắt, cố nén một tiếng nấc. “Nhưng… nhưng tên cô dâu…” Tôi lắp bắp, không dám nói hết câu. Tên của cô dâu hôm nay, ba chữ ấy, sao lại trùng khớp đến từng dấu thanh với người bạn thời đại học của tôi – người đã ra đi trong một tai nạn cách đây ba năm, cũng vào một đêm cuối hè. Đó không phải là sự trùng hợp thông thường. Đó là một dấu hiệu, một lời nhắc nhở rùng rợn từ cõi nào đó. Tôi nhìn Tống Từ, hy vọng thấy ở anh một chút đồng cảm, nhưng ánh mắt anh chỉ đầy vẻ bất lực và khó hiểu.