“Chỉ là trùng tên thôi mà.” Anh cố trấn an tôi, giọng nhẹ nhàng hơn. “Trên đời này biết bao nhiêu người trùng tên. Em đừng tự làm mình sợ nữa.” Anh khẽ siết tay tôi. Bàn tay anh ấm và khô, nhưng lòng bàn tay tôi lại lạnh toát và ướt đẫm mồ hôi. Sự tương phản ấy càng làm tôi thấy bất an. Anh không biết, cũng không tin. Với anh, hôm nay chỉ là một ngày bình thường, có chăng hơi vội vã vì phải vượt quãng đường núi dài để kịp dự tiệc. Còn với tôi, mỗi cây số xe chạy, mỗi vòng xoay của bánh xe, dường như đều đang đưa chúng tôi đến gần hơn với một thứ gì đó tăm tối, một thứ mà linh tính mách bảo rằng chúng tôi không nên chạm vào.
Xe lại từ từ lăn bánh. Tống Từ có vẻ đã bình tĩnh hẳn, tập trung vào con đường quanh co. Tôi ngồi im, mắt nhìn chằm chằm vào đồng hồ điện tử trên tablo. Kim giây nhích từng bước chậm rãi, vô tình. Mười một giờ bốn mươi lăm phút. Còn mười lăm phút nữa là đến giờ Tý – cái giờ mà bà tôi nói âm khí thịnh nhất, ranh giới giữa hai cõi trở nên. Tôi thầm tính toán trong đầu: nếu giờ này tăng tốc, có lẽ chúng tôi vẫn kịp đến khách sạn tổ chức đám cưới, nơi đó có mái che, có ánh đèn, có đông người. Nhưng một ý nghĩ khác trỗi dậy, đầy ám ảnh: liệu nơi đó thực sự an toàn, hay chính là cái bẫy lớn hơn?
“Tống Từ,” tôi khẽ gọi, giọng khàn đặc vì khóc và sợ hãi. “Mình… mình quay về đi. Anh nói với sếp, nói là em bị ốm, hay xe hỏng… gì cũng được.” Tôi nắm chặt lấy cánh tay anh, như nắm lấy chiếc phao cuối cùng. Đó không còn là một lời đề nghị mà là một lời cầu xin. Tôi sẵn sàng đánh đổi một sự bất tiện, một lời trách móc từ cấp trên, để đổi lấy sự an toàn mơ hồ cho cả hai chúng tôi trong đêm nay. Trong lòng tôi, nỗi sợ về một cái tên trùng hợp đã biến thành một dự cảm thảm khốc, mơ hồ nhưng dai dẳng, như tiếng gió rỉ rả xe đang ngày một thanh và lạnh hơn.
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cách Tống Từ nghiến răng nói câu ấy, giọng anh khàn đặc vì một thứ phẫn nộ đã ủ quá lâu. "Hôm nay, dù thế nào anh cũng phải tới cho hả giận."
Chiếc xe lại rùng mình chuyển bánh, lao vào màn đêm dày đặc bên ngoài cửa kính, như lao vào chính nỗi hận tình của anh. Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi chua xót lạnh lẽo. Anh đang kéo tôi, kéo cả hiện tại của chúng tôi, về một cuộc chiến của quá khứ mà tôi chẳng hề có cửa tham dự.
Chuyện bắt đầu từ một cuộc điện thoại chiều nay. Giọáy vội vã, cộc lốc: "Hôm nay có việc đột xuất, không tới được."
Tôi đã tin cho đến khi phát hiện ra tấm thiệp cưới màu đỏ chói, ép giữa những trang sách kế toán của anh. Cái tên cô dâu khắc trên đó khiến tim tôi thắt lại. Tôi đối chất, và anh, thay vì giãi bày, chỉ im lặng rồi bỗng chốc biến thành một con người khác, một con người đầy gai góc và cay đắng mà tôi chưa từng thấy.
"Thật luôn."
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn run lên. "Bạn gái cũ của anh cũng sẽ tới đám cưới này."
Ánh mắt anh tránh né tôi, nhìn chằm chằm vào con đường phía trước. "Hồi đó cô ta bỏ anh vì thấy anh học dốt, không có tương lai. Rồi theo một thằng mọt sách suốt ngày chỉ biết học."
Mỗi từ anh thốt ra như được nhúng trong axit, ăn mòn tất cả những ký ức ngọt ngào tôi từng có về anh. Tôi nhận ra bóng ma của người phụ nữ ấy chưa bao giờ thực sự rời đi. Nó vẫn đang ngồi ở hàng ghế sau, chi phối từng hành động của anh và giờ đây kéo cả tôi vào vở kịch trả thù rẻ tiền này.
"Em đừng hy vọng nữa."
Anh lạnh lùng tuyên bố, như đóng đinh một bản án. "Hôm nay định phải đi. Em không muốn thì cứ xuống xe tự về. Không dám thì ngồi yên đó, để anh dự tiệc xong sẽ chở em về."
Sự bất cần và coi thường trong lời nói của anh như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của tôi. Nỗi tức giận bốc lên ngùn ngụt, che mờ cả lý trí. "Đi thì đi!"
Tôi hét lên, tay vặn mạnh nắm cửa xe. Cái ý nghĩ duy nhất trong đầu lúc ấy là phải thoát ra khỏi đây, thoát khỏi con người đáng sợ đang ngồi cạnh mình.
Tiếng động cơ gầm rú hòa với tiếng gió rìa vừa hé mở. Bà ấy lấy cánh tay tôi một cách thô bạo, kéo mạnh tôi ngã ngửa về ghế. "Muốn chết à?"
Giọng quát của anh đinh tai, chứa đựng một nỗi khiếp sợ thực sự. "Em có biết đây là chỗ nào không?"