Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Bất Ngờ Của Anh

Chu Dục Đình bệnh nặng, tôi hối hận

1245 từ

Ninh Ninh từ tốn giơ bàn tay phải của mình lên, đưa ngang trước mặt anh. Cô chậm rãi xòe từng ngón, rồi lại từ từ nắm chặt thành một nắm đấm. Động tác ấy diễn ra một cách linh hoạt, tự nhiên, không một chút gượng gạo, không một dấu vết của sự tổn thương từng dày vò cô. Đây là bằng chứng sống động, không cần lời giải thích.

Chiếc di độôi bất ngờ rung lên, hiển thị một dãy số hoàn toàn xa lạ. Một cảm giác bấỏi, khóe mắt tôi khẽ giật giật trước khi quyết định ấn nút nghe.

Giọng nói ở đầu dây bên kia, tuy xa lạ nhưng lại mang một nỗi buồn sâu thẳm, giới thiệu mình là một người đồng nghiệp cũ của Chu Dục Đình, một sư huynh từng rất thân thiết với anh ở Nam Thành. Chỉ nghe đến cái tên ấy thôi, cả thế giớôi dường như ngừng quay, trái tim tôi thắt lại một nhịp. Tiếp theo đó, những lời nói nặng nề như từng nhát dao cứa vào không khí: Chu Dục Đình bệnh rồi. Bệnh rất nặng. Suy thận giai đoạn cuối.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay cầm điện thoại cứng đờ như hóa đá. Sao có thể như vậy được? Một Chu Dục Đình mạnh mẽ, kiên cường trong ký ức của tôi, sao có thể rơi vào cảnh suy kiệt đến mức ấy? Một câu hỏi lớn không lời đáp cứ vang vọng trong tâm trí, phủ một màn sương mờ mịt lên mọi giác quan.

Tôi nhớ như in cái ngày anh rời đi. Trong căn phòng bệnh viện phủ đầy mùi thuốc sát trùng và sự căng thẳng, tôi đã cố gắng giữ cho giọng mình thật lạnh lùng, dẫu trái tim đang quặn thắt. Tôi muốn anh thấy, không có anh, tôi vẫn có thể đứng vững. Thậm chí, tôi còn cảm thấy mình đang hồi phục một cách mạnh mẽ hơn, như một loài cây khô cằn tìm lại được nguồn nước. Tôi đã thẳng thừng nói với anh, từng chữ như dao găm: “Anh thấy chưa? Không có anh, tôi vẫn có thể hồi phục.” “Thậm chí, còn tốt hơn cả khi có anh.”

Khuôn mặảnh khắc đó trắng bệch đi trông thấy, như thể mọi sắc màu của sự sống đã bị rút cạn. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi, rồi lại chuyển ánh mắt lên khuôn mặt tôi, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Sự im lặng của anh, cái nhìn vô định ấy, còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Tôi đã nhìn thấy sự sụp đổ trong đôi mắt anh, và một phần nào đó trong tôi đã cảm thấy thỏa mãn, nhưng cũng đầy xót xa.

Ngày hôm đó, cuối cùng Chu Dục Đình cũng rời đi. Tôi dõi theo bóng lưng anh khuất dần ở khúc quanh hành lang, chiếc túi hành lý cũ kỹ kéo lê trên nền gạch lạnh lẽo như một lời từ biệt không tiếng động. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vô thức thoát ra khỏi lồng ngực tôi, nhưng ngay sau đó, một khoảng trống rỗng lớn lao bỗng nhiên ùa vào lấp đầy tâm hồn, như một cơn gió lạnh buốt tràửa sổ không đóng kín. Tôi đã tự nhủ rằng mình đã thoát khỏi xiềng xích, nhưng dường như, tôi cũng vừa đánh mất một phần của chính mình.

Thấm thoắt một năm trôi qua. Tôi lao đầu vào công việc, coi đó là liều thuốc duy nhất để lấp đầy khoảng trống. Tôi đã trở thành chủ nhiệm bộ môn trẻ tuổi nhất trong lịch sử khoa, một vị trí mà tôi từng chỉ dám mơ ước. Đôi tay tôi, từng bị thương tổn nặng nề, giờ đây đã hồi phục một cách thần kỳ, thậm chí còn vững vàng và khéo léo hơn cả trước kia. Tôi đã tự mình chủ trì ca đại phẫu cấy ghép tim bẩẻ sơ sinh đầu tiên tại đất nước, một thử thách y học với độ khó siêu cao, và thành công vang dội. Danh tiếng của tôi lan xa, như một ngôi sao mới trên bầu trời y học.

Tôi có một cuộc sống mới, những người bạn mới luôn kề vai sát cánh. Thỉnh thoảng, cũng có vài người đàn ông tìm đến, bày tỏ tình cảm. Nhưng tôi đều khéo léo từ chối. Dường như, sau tất cả những biến cố, tôi đã đánh mất khả năng để yêu thương một người trọn vẹn, để mở lòng đón nhận một mối quan hệ mới. Trái tim tôi như đã đóng băng, không thể nào cảm nhận được sự ấm áp của tình yêu nữa.

Giọng nói của người đồng nghiệp cũ vẫn tiếp tục vang lên, kéo tôi về thực tại tàn khốc. Anh ta kể rằng, suốt hơn một năm qua, Chu Dục Đình đã không ngừng nỗ lực để ém nhẹm những đồn đoán bất lợi về tôi, đi khắp nơi cầu xin, thậm chí tẩm men rượu vào cơ thể cho đến khi dạ dày kiệt quệ. Sau đó, anh ấy lại liều mạng làm việc không ngơi nghỉ tại một phòng khám chuyên khoa tư nhân, ngày đêm không rời khỏi khu vực phẫu thuật, chỉ để kiếm được thật nhiều tiền. Anh ấy nói, số tiền đó là để lại cho tôi. Cơ thể anh ấy sớm đã không còn chịu nổi áp lực khủng khiếp ấy.

“Anh ấy vẫn luôn chờ em,” người đồng nghiệp nói, giọng nghẹn lại. “Anh ấy nói, nếu không thể gặp em lần cuối, anh ấy chết cũng không thể nhắm mắt được.” Những lời nói ấy như sét đánh ngang tai, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên giả tạo mà tôi đã cố gắng xây dựng suốt một năm qua. Một cảm giác tội lỗi và hối hận khôn tả bỗng chốc dâng trào, nhấn chìm tôi trong nỗi đau xót vô hạn.

Mùi cồn nồng gắt cùng hơi ẩm mốc cũ kỹ của bệnh viện Nam Thành như siết chặt lồng ngực tôi, mỗi nhịp thở đều nặng trĩu một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Tôi đứng đó, trước cánh cửa phòng bệnh phủ một màu trắng u ám, không biết mình đã nán lại bao lâu. Hình như tôi vừa bay một chặng đường rất dài, từ một nơi xa xôi, chỉ để tìm về nơi đây, tìm về một ký ức mục ruỗng mà tôi ngỡ đã chôn vùi. Một phần trong tôi vẫn muốn quay lưng bỏ đi, nhưng một lực hút vô hình lại giữ chân tôi lại, như thể số mệnh đã an bài.

Thực ra, tôi đã cúp máy từ rất

Một khuôn chữ nghiêng nghiêng, dường như được viết vội vàng, nhưng vẫn mang nét kiên định đến lạ, đập vào mắt tôi.

Tôi ghì chặt cuốn nhật ký đã bạc màu trong tay, trái tim thắt lại khi đọc những dòng cuối cùng.

Anh đang bệnh nặng, một căn bệnh quái ác đang gặm nhấm sự sống của anh từng ngày. Cái khao khát được gặp lại tôi, dù chỉ một lần cuối, ám ảnh từng câu chữ. Dục Đình đã gục ngã vì căn bệnh, nhưng trong sâu thẳm, anh hiểu đó là cái giá phải trả cho những lỗi lầm đã qua.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong cách xây dựng tâm lý nhân vật qua chi tiết nhỏ: chiếc bàn tay xòe đầy từ từ của Ninh Ninh, cuộc gọi ngang trời, dòng chữ vội vàng trong nhật ký. Từng hình ảnh hoạt động như một lực hút không nhìn thấy, kéo nhân vật (và cả độc giả) trở lại một nỗi đau chưa đầy kín.

📖 Chương tiếp theo

Trong bóng tối của bệnh viện, anh ấy lặng lẽ đưa ra quyết định cuối cùng không ai ngờ tới.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram