Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Bí Mật Của Cha

Bạo lực gia đình và những sinh linh bị chôn vùi

3238 từ

Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác lòng bàn tay mình dính đầy thứ chất lỏng ấm nóng và nhớt khi nhặt từng mảnh vụn của đứa em chưa kịp thành hình lên. Mùi tanh nồng của máu và thịt tươi xộc thẳng vào mũi, ám ảnh đến mức nhiều năm sau, mỗi lần ngửi thấy mùi thịt sống, dạ dày tôi lại quặn lên. Bố tôi đứng đó, hơi thở phì phò như một con bò đực giận dữ, tay cầm lưỡi cuốc còn dính những mảnh vụn màu hồng nhạt. Ánh mắt ông trống rỗng, không còn là sự tức giận nữa mà là một thứ gì đó đóng băng, lạnh lẽo đến rợn người.

Trước đó nửa tiếng, tất cả chỉ là sự hối hả và những tiếng rên rỉ đau đớn. Mẹ tôi nằm trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, chiếc bụng căng tròn như cái trống. Khuôn mặt bà nhễ nhại mồ hôi, đôi mắt mở to nhưng lại không tập trung vào đâu, chỉ mơ hồ nhìn lên mái nhà, miệng nở một nụ cười vô hồn khiến người ta nhìn vào mà thấy lạnh sống lưng. Tôi và bà đỡ làng chạy đi chạy lại, chậu nước ấm bốc khói nghi ngút, những chiếc khăn vải thô ráp được nhúng liên tục. Không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi mồ hôi và một thứ mùi sinh nở khó tả.

Bố tôi không hề đến gần để an ủi hay động viên. Ông đứng chôn chân ở góc phòng, khuôn mặt đỏ gay vì một nỗi phẫn nộ nào đó tự bên trong bùng lên. Rồi đột nhiên, ông bước vội về phía giường, ngón tay thô kệch chỉ thẳng vào mặt mẹ tôi. Giọng ông quát lên, chói tai và đầy hằn học: “Đồ đàn bà vô dụng! Có biết rặn không hả? Rặn mạnh vào! Cho tao một thằng con trai, nghe chưa!”. Tôi thấy bàn chân của ông đập mạnh xuống bụng mẹ tôi, những cái tát liên tiếp vang lên đanh đét. Mỗi tiếng đập, mỗi tiếng tát ấy như đánh thẳng vào tim tôi, khiến đứa trẻ đứng co rúm lại, chỉ biết nhìn mẹ mình rên rỉ trong vô vọng. Trong lòng tôi lúc ấy trào lên một nỗi sợ hãi mơ hồ lẫn sự căm phẫn, nhưng tất cả đều bị dập tắt bởi ánh mắt hung dữ của người cha.

Rồi thứ mà mẹ tưởng phải là một đứa trẻ. Đó là một khối thịt hình cầu, to chừng quả bưởi, lầy nhầy máu và nước ối. Thứ khiến tôi và bà đỡ lặng người là trên bề mặt khối thịt ấy, rõ ràng hiện lên những đường nét của ngũ quan. Một cái miệng nhỏ, hai hốc mắt, một chiếc mũi. Tất cả chỉ mới phác thảo, lồi lõm, như một bức tượng sáp xấu xí chưa hoàn thiện. Khối thịt trong mờ đến mức, qua lớp màng nhầy, tôi có thể thấy rõ mồn một một quả tim bé xíu màu đỏ thẫm đang co bóp đều đặn, phập phồng như một con sâu non. Nó còn sống. Ý nghĩ đó xẹt qua đầu tôi, kèm theo một cơn rùng mình.

Bố tôi im bặt. Sự tức giận trên mặt ông biến mất, thay vào đó là vẻ mặt của một người nhìn thấy thứ quái dị nhất đời. Ông lẩm bẩm trong miệng những lời nguyền rủa không thành tiếng, đôi mắt trợn trừng không chớp. Rồi như bị ma ám, ông chồm tới, hai tay ôm chặt lấy khối thịt còn ấm nóng và nhầy nhụa, lao ra khỏi căn phòng ngột ngạt. Tôi chạy theo, trái tim đập thình thịch. Ông đứng giữa sân, dưới gốc cây khế già, hai tay giơ cao khối thịt lên trời. Giọng ông rú lên, the thé và tuyệt vọng: “Trời đất ơi là trời đất! Sao lại thế này! Đồ quái vật!”. Rồi với tất cả sức lực trong cơn điên loạn, ông ném mạnh thứ mà ông cho là con mình xuống nền đất cứng.

Một âm thanh rất đặc biệt, nặng nề và ướt át, vang lên. Khối thịt vỡ tung, biến thành một đóa hoa đỏ thẫm khổng lồ in hằn trên mặt đất;những tia máu bắn toé ra xung quanh. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Bố tôi hầm hầm cầm lấy chiếc cuốc ,dựa bên tường, giơ cao lên rồi bổ xuống. Nhát, nhát, lại nhát. Ông bổ một cách vô hồn, mê muội, cho đến khi thứ từng là mộở thành một đống hỗn độn không thể nhận dạng nổi. Chỉ còn là những mảnh vụn nhỏ, lổn nhổn, dính đầy đất cát.

Khi cơn cuồng nộ đã nguội đi, thay vào đó là sự mệt mỏi rã rời, ông mớôi. Giọng khàn đặc vì vừa gào thét, ông gọi tên tôi: “Đại Lực! Lại đây!”. Cái tên ấy, do chính ông đặt, gợi về một vẻ mạnh mẽ, vạm vỡ, có thể gánh vác việc đồng áng của gia đình. Giờ nghe thấy, lòng tôi chua xót. Tôi bước từng bước nặng nề lại gần, đôi chân run rẩy.

Ông không nhìn tôi, chỉ đưa ngóỉ vào đống hỗn độn trên mặt đất, ra lệnh bằng một giọng nói không chút dao động: “Dọn sạch đống này đi. Đào một cái hố, chôn nó xuống dưới gốc cây khế này cho tao. Nhanh lên!”. Lời nói của ông lạnh lùng, dứt khoát, như thể ông vừa ra lệnh giết một con gà chứ không phải vừa hủy hoại một phần máu thịt của chính mình. Tôi cúi xuống, không dám hỏi, không dám khóc. Từng mảnh, từng mảnh một, tôi nhặt nhạnh những gì còn sót lại của đứa em chưa thành người ấy vào một chiếc rá tre. Cảm giác mềm mềm, nát nát dưới đầu ngón tay ám ảnh tôi suốt nhiều năm về sau.

Tôi đứng trước gốc cây hòe già, hai tay nắm chặt chuôi cuốc, lưỡi sắt cứng ngắc đâm sâu vào lớp đất ẩm ướt. Mùi đất mục nồng nặc xộc lên mũi, hòa lẫn với mùi hương ngai ngái của những bông hoa hòe trắng muốt đang rụng đầy quanh gốc. Mỗi nhát cuốc giáng xuống, âm thanh "bịch bịch" đục ngầu ấy lại vang lên như một lời thì thầm từ lòng đất. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại nhịp điệu cơ học của công việc: giơ lên, đập xuống, xới lên. Thân thể tôi giống như một cái máy được lên dây cót, mang theo chiếc chậu sắt lớn bên cạnh để đựng đất, lặp đi lặp lại một động tác cho đến khi cái hố dần hiện ra.

Cái hố này không phải là cái đầu tiên. Dưới gốc cây lão niên này, lớp đất mềm hơn những nơi khác, bởi nó đã từng được đào lên nhiều lần. Ký ức ùa về trong tôi, không theo trật tự thời gian mà xộc thẳng vào hiện tại, sống động và đau nhói. Tôi nhớ mùi máu tanh lợm trong căn nhà tối om, tiếng khóc yếu ớt của những đứa trẻ mới chào đời rồi vụt tắt, và đôi mắt thất thần, vô hồn của mẹ tôi. Mẹ tôi không phải người của làng này. Bà là một món hàng được bố tôi mang về sau chuyến đi xa, bằng một số tiền ít ỏi tích cóp từ những mùa thu hoạch. Tôi là kết quả đầu tiên của cuộc mua bán đó.

Lần đó, khi bà đẻ ra tôi – một đứa con gái, bố tôi đã nổi cơn thịnh nộ. Tiếng chân ông ta dậm mạnh trên sàn đất, tiếng quất vào da thịt, và những tiếng rên rỉ yếu ớt của mẹ tôi đã xé toạc màn đêm yên tĩnh. Cơn giận dữ ấy kéo dài suốt cả đêm, như thể muốn đánh đổi lấy một thứ từ những trận đòn tàn bạo. Nhưng điều gì đến cũng phải đến, mẹ tôi tiếp tục mang thai. Và rồi, lần lượt bốn đứa con nữa chào đời, đều là những bé gái nhỏ bé, yếu ớt. Mỗi lần như vậy, căn nhà lại chìm trong bạo lực và tuyệt vọng. Bố tôi, với bàn thô ráp, đã từng bóp cổ những bé bỏng ấy. Ánh mắt ông ta nhìn mẹ tôi không còn là người vợ, mà là một kẻ thù, một thứ đã cướp đi hy vọng nối dõi của cả dòng họ. Trong đầu tôi vang lên giọng nói khàn khàn, đầy khinh miệt của ông ta: "Đẻ toàn đồ vô dụng, có tác dụng gì chứ? Chỉ phí gạo của lão!"

. Hai từ "đồ vô dụng"

ấy đã trở thành tên gọi mặc định cho những đứa con gái trong làng, nhẹ tựa lông hồng nhưng nặng tựa núi đá, đè lên số phận của bao người.

Ông ta vẫn không chịu từ bỏ. Thậm chí, ông còn hao tốn một khoản tiền không nhỏ, bán đi cả con lợn giống để mua về một phương thuốc bí truyền được đồn đại là giúp. Tôi nhớ rõ cái bát sứt mẻ đựng thứ nước đen ngòm, bốc mùi hăng hắc. Mẹ tôi nhắm nghiền mắt, uống cạn nó trong im lặng. Kết quả không như mong đợi. Mẹ vẫn mang thai đều đặn mỗi năm, nhưng điều kỳ lạ và kinh hoàng là những lần sinh nở sau đó chỉ cho ra đời những cục thịt đỏ hỏn, không hình thù. Tiếng cười chế nhạo của dân làng vang lên khắp xóm: "Mấy cục thịt đó chính là gái hóa thành đấy! Nhà họ Triệu này đời này kiếp này chắc tuyệt tự rồi!"

. Lời đồn đại cay độc ấy khiến bố tôi càng thêm điên cuồng. Ông trút tất cả sự phẫn uất, sự xấu hổ lên người mẹ tôi. Những trận đòn không ngừng nghỉ, sự hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng đã khiến tâm trí bà hoàn toàn sụp đổ. Ánh mắt bà trở nên vô định. Bà thường ngồi hàng giờ trước cửa, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa.

Còn những cục thịt kia, số phận của chúng cũng chẳng khác những người chị em gái đầu của tôi là mấy. Tất cả đều được chôn vùi dưới gốc cây hòe già này. Mỗi lần chôn cất, bố tôi lại lẩm bẩm những câu chửi rủa, coi đó như một sự trừng phạt. Trong thâm tâm tôi, một ý nghĩ chậm rãi nhưng chắc chắn hình thành: Thực ra, đây đều là những người em gái của tôi mới đúng, phải không? Dù không có hình hài trọn vẹn, nhưng chúng cũng là một phần máu thịt, là những mảnh ghép bị vỡ nát của gia đình này. Gốc cây già cỗi này không chỉ là nơi yên nghỉ, mà còn là một chứng nhân lạnh lùng, ghi lại tất cả tội ác và bi kịch.

Và bây giờ, tôi đang đào một cái hố lớn. Lưỡi cuốc của tôi cứ thế xuyên sâu, cho đến khi chạm phải một vật cản. Không phải đá mà là thứ gì đó mềm hơn. Tim tôi đập thình thịch. Tôi buông cuốc, quỳ xuống, đắp đất ẩm ướt ra. Những ngón tay tôi run rẩy khi chạm vào một mảnh vải đã mục nát, và bên dưới là… Tôi nhắm tịt mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi đất và mùi hoa hòe. Cả một trời ký ức đen tối ùa về, đóng băng mọi cử động của tôi tại cái hố sâu đang dần hiện hình dưới ánh chiều tà.

Tôi vẫn còn đang cúi người, đứng trước chiếc chậu sành nặng trịch. Mùi tanh nồng nặc bốc lên từ đống thịt vụn nhão nhoét khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Bố tôi vừa nói xong câu đó, giọng ông lạnh lùng và đầy vẻ hiểu biết: “Cây hòe, chữ ‘hòe’ tách ra, chính là ‘quỷ’ nằm trong ‘mộc’. Chôn cất ở chỗ này, linh hồn sẽ mãi mãi bị giam cầm, không thể siêu thoát, đừng hòng luân hồi chuyển kiếp.” Lòng tôi se thắt lạ trước lời đó. Ông ta nói về những đứa trẻ chưa kịp chào đời, về những mảnh đời chưa thành hình hài, bằng một giọng điệu của kẻ bề trên đang ban bố sự thật, chứ không phải của một người cha.

Nhát cuốc đầu tiên của tôi đâm xuống đất khô cứng dưới gốc hòe già. Tiếng động “cạch” nghe thật chóổi chiều tĩnh lặng. Chỉ vài nhát nữa thôi, từ dưới lớp đất nâu sẫm, những mảng trắng bệch bắt đầu lộ ra. Không phải một mà là nhiều, chồng chất lên nhau, những mảnh xương nhỏ bé, mỏng manh đến đau lòng. Ánh chiều tà chiếu xuống, chúng không phản quang mà như thấm đẫm một nỗi buồn vô hạn. Mắt tôi nhòe đi, nước mắt không nghe lời cứ thế trào ra, nóng hổi trên gò má. Tôi nghiêng chiếc chậu, để dòng chất lỏng đặc quánh cùng những mảnh vụn ấy trượt xuống hố, phủ lên những mảnh xương trắng một lớp đỏ thẫm bi thương. Trong giây phút ấy, tôi cảm thấy mình đang chôn cất không chỉ là một sản phẩm của sự ra đi, mà còn là cả một bầu trời hy vọng đã bị dập tắt từ trong trứng nước.

“Mày làm cái quái gì ở đó?!”

Một giọng quát tháo đột ngột xé toang không khí. Bác cả nhà bên, lúc nãy còn thong thả đi dạo cuối làng với điếu cày trên tay, khói tỏa ra thơm mùi thuốc lào nồng nàn, giờ đã lao vút tới như một cơn gió lốc. Khuôn mặt đang hồng hào vì men say bỗng tái mét, đôi mắt trợn trừng nhìn tôi rồi nhìn xuống cái hố tôi vừa đào. Ông ta không nói thêm lời nào. Một cú đá bất ngờ, mạnh bạo và đầy phẫn nộ trúng vào hông tôi. Cơn đau nhói lan tỏa khiến tôi suýt ngã khụy xuống. Chiếc chậu rơi “ầm” một tiếng xuống đất.

“Đồ con gái chết tiệt! Đồ chó má! Của trời cho mà dám đem vứt đi như thế à? Phung phí! Thật là phung phí!”

Hơi thở của bác cả phả ra nồng nặc mùi thuốc và tức giận. Thấy ông ta giơ chân định đá tiếp, nỗi sợ hãi bỗng dưng trào lên trong tôi, lớn hơn cả cơn đau thể xác. Tôi lảo đảo lùi lại mấy bước, lưng tựa vào thân cây hòe xù xì. Sự tức giận điên cuồng trong mắt ông ta khiến tôi hiểu rằng đây không phải chuyện nhỏ. Tôi phải nói ra, phải đổ trách nhiệm này đi.

“Là bố cháu! Bố cháu bảo cháu làm!” Tiếng hét của tôi vang lên the thé, đứt quãng vì hoảng sợ, cắt ngang không khí căng thẳng. “Bố cháu bảo chôn ở đây!”

Bác cả nghe vậy, dừng chân lại. Ông ta không đá tôi nữa, nhưng vẻ giận dữ trên mặt còn nguyên. Ông dậm chân “thình thình” xuống đất, như muốn nghiền nát cả mảnh đất này, rồi quay ngoắt người, lao thẳng về phía căn nhà của tôi với những bước chân dài và nặng nề. Tôi hốt hoảng nhặt chiếc chậu không lên, bỏ mặc nó nằm đó với những vệt đỏ còn sót lại, vội vã cchạy Trong lòng tôi hỗn loạn một câu hỏi: Chuyện gì đang xảy ra? Tại sao việc chôn cất ấy lại khiến bác cả, một người vốn điềm đạm, nổi giận như thế?

Căn sân nhỏ trước nhà tôi lúc này thật vắng lặng. Bà đỡ đã đi rồi, mang theo không khí hối hả và mùi máu tanh. Chỉ còn bố tôi ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ kê dưới gốc cây khế. Thoạt nhìn, dáng vẻ của ông ta thật dữ tợn. Trên chiếc mâm gỗ nhỏ, không phải là một bữa cơm, mà là một đĩa cật heo sống, được cắt thành từng khúc nhỏ, màu đỏ thẫm và hơi ngả sang tím. Ông ta dùng đũa gắp từng miếng, nhúng qua chén rượu trắng đục ngầu, rồi bỏ vào miệng nhai một cách ngon lành. Tiếng nhai “nhồm nhoàm” vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe mà rợn cả người. Thỉnh thoảng, ông ta lại vớ một bát nhỏ đựng đầy những quả kỷ tử đỏ chót, túm lấy một nắm to, nhét đầy vào mồm, nhai ngấu nghiến như đang ăn một thứ gì đó bổ dưỡng vô cùng.

Khi thấy bác cả hầm hầm bước vào, bố tôi không những không ngạc nhiên, mà trái lại, ánh mắt còn sáng lên, như tìm được người tri âm. Ông ta vội vã gạt đĩa thịt sang một bên, kéo tay bác cả ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Nét mặt dữ tợn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt phấn khởi kỳ lạ, như thể sắp khoe một thành tựu vĩ đại.

“Anh cả! Anh tới đúng lúc quá!” Giọng bố tôi trầm xuống, đầy vẻ tâm sự, nhưng không giấu nổi sự hào hứng bên trong. “Anh biết không, từ ngày tôi bắt con vợ tôi uống thang thuốc bí truyền ấy vào, nó… nó thay đổi hẳn. Cứ như mèo cái đến mùa động dục vậy, cứ quấn lấy tôi không rời. Thuốc đó hiệu nghiệm thật, anh ạ!”

Tôi đứng nép sau cánh cửa gỗ mục, nghe từng lời nói của bố như những nhát dao cứa sâu vào tim. Mùi ẩm mốc của căn nhà cũ hòa với mùi mồ hôi chua chát từ người đàn ông đang ngồi phịch xuống chiếc ghế tre kêu răng rắc. Bà, thô ráp của bố siết chặt thành hai nắm đấm trắng bệch trên đầu gối.

"Ngày nào cũng thế," giọng bố tôi khàn đục, đầy mệt mỏi và một thứ gì đó gần như ghê tởm. "Dù cái bụng nó đã phình to, nó vẫn không chịu buông. Cứ như một con quỷ đói khát, đòi hỏi không ngơi nghỉ. Em cảm thấy người mình khô kiệt, bao nhiêu sinh lực đều bị nó rút cạn. Nhưng kỳ lạ thay, hễ em mệt quá, từ chối, thì cái bụng ấy lại ngừng phát triển, cứ ì ra như một khối đất sét vô tri."

Bác Cả, người đàn ông có đôi mắt ti hí luôn đảo liên tục, chậm rãi nhấp một ngụm trà đặc. Ông ta đặt chén xuống mâm, âm thanh lách tách vang lên trong không gian ngột ngạt. "Ý chú muốn nói là… cáụng nó, nó lớn lên được là nhờ… 'dinh dưỡng' từ chú sao?"

Giọng bác tôi nhỏ nhẹ, nhưng trong đó có một sự tò mò lạnh lùng.

"Thai với chả nghén!"

Bố tôi bỗng gầm lên, hai mắt đỏ ngầu. "Lại chỉ là một cục thịt! Một cục thịt vô hình vô dạng! Em… em thật là một thứ đồ vô dụng! Phế vật!"

Tiếng rên rỉ đau đớn của mẹ tôi từ trong buồng vọng ra, yếu ớt và điên loạn, như bị bóp nghẹt bởi những tấm chăn cũ. Âm thanh ấy như một ngòi nổ. Bố tôi đứng phắt dậy, thân hình lực lưỡng lao về phía căn buồng tối om.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo chuyển đổi bạo lực thô thiển thành tâm lý bệnh hoạn, nơi sự ghê tởm của bố chính là động lực để chối bỏ từng điều sống. Cách kể chuyện từ góc nhìn trẻ thơ làm tăng gấp đôi sức ảnh hưởng đạo đức.

📖 Chương tiếp theo

Liệu cậu bé có dám tiết lộ sự thật khủng khiếp này, hay những bí mật sẽ bị chôn vùi mãi mãi cùng với những thi thể trong đất?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord