Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác lòng bàn tay mình dính đầy thứ chất lỏng ấm nóng và nhớt khi nhặt từng mảnh vụn của đứa em chưa kịp thành hình lên. Mùi tanh nồng của máu và thịt tươi xộc thẳng vào mũi, ám ảnh đến mức nhiều năm sau, mỗi lần ngửi thấy mùi thịt sống, dạ dày tôi lại quặn lên. Bố tôi đứng đó, hơi thở phì phò như một con bò đực giận dữ, tay cầm lưỡi cuốc còn dính những mảnh vụn màu hồng nhạt. Ánh mắt ông trống rỗng, không còn là sự tức giận nữa mà là một thứ gì đó đóng băng, lạnh lẽo đến rợn người.
Trước đó nửa tiếng, tất cả chỉ là sự hối hả và những tiếng rên rỉ đau đớn. Mẹ tôi nằm trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, chiếc bụng căng tròn như cái trống. Khuôn mặt bà nhễ nhại mồ hôi, đôi mắt mở to nhưng lại không tập trung vào đâu, chỉ mơ hồ nhìn lên mái nhà, miệng nở một nụ cười vô hồn khiến người ta nhìn vào mà thấy lạnh sống lưng. Tôi và bà đỡ làng chạy đi chạy lại, chậu nước ấm bốc khói nghi ngút, những chiếc khăn vải thô ráp được nhúng liên tục. Không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi mồ hôi và một thứ mùi sinh nở khó tả.
Bố tôi không hề đến gần để an ủi hay động viên. Ông đứng chôn chân ở góc phòng, khuôn mặt đỏ gay vì một nỗi phẫn nộ nào đó tự bên trong bùng lên. Rồi đột nhiên, ông bước vội về phía giường, ngón tay thô kệch chỉ thẳng vào mặt mẹ tôi. Giọng ông quát lên, chói tai và đầy hằn học: “Đồ đàn bà vô dụng! Có biết rặn không hả? Rặn mạnh vào! Cho tao một thằng con trai, nghe chưa!”. Tôi thấy bàn chân của ông đập mạnh xuống bụng mẹ tôi, những cái tát liên tiếp vang lên đanh đét. Mỗi tiếng đập, mỗi tiếng tát ấy như đánh thẳng vào tim tôi, khiến đứa trẻ đứng co rúm lại, chỉ biết nhìn mẹ mình rên rỉ trong vô vọng. Trong lòng tôi lúc ấy trào lên một nỗi sợ hãi mơ hồ lẫn sự căm phẫn, nhưng tất cả đều bị dập tắt bởi ánh mắt hung dữ của người cha.
Rồi thứ mà mẹ tưởng phải là một đứa trẻ. Đó là một khối thịt hình cầu, to chừng quả bưởi, lầy nhầy máu và nước ối. Thứ khiến tôi và bà đỡ lặng người là trên bề mặt khối thịt ấy, rõ ràng hiện lên những đường nét của ngũ quan. Một cái miệng nhỏ, hai hốc mắt, một chiếc mũi. Tất cả chỉ mới phác thảo, lồi lõm, như một bức tượng sáp xấu xí chưa hoàn thiện. Khối thịt trong mờ đến mức, qua lớp màng nhầy, tôi có thể thấy rõ mồn một một quả tim bé xíu màu đỏ thẫm đang co bóp đều đặn, phập phồng như một con sâu non. Nó còn sống. Ý nghĩ đó xẹt qua đầu tôi, kèm theo một cơn rùng mình.
Bố tôi im bặt. Sự tức giận trên mặt ông biến mất, thay vào đó là vẻ mặt của một người nhìn thấy thứ quái dị nhất đời. Ông lẩm bẩm trong miệng những lời nguyền rủa không thành tiếng, đôi mắt trợn trừng không chớp. Rồi như bị ma ám, ông chồm tới, hai tay ôm chặt lấy khối thịt còn ấm nóng và nhầy nhụa, lao ra khỏi căn phòng ngột ngạt. Tôi chạy theo, trái tim đập thình thịch. Ông đứng giữa sân, dưới gốc cây khế già, hai tay giơ cao khối thịt lên trời. Giọng ông rú lên, the thé và tuyệt vọng: “Trời đất ơi là trời đất! Sao lại thế này! Đồ quái vật!”. Rồi với tất cả sức lực trong cơn điên loạn, ông ném mạnh thứ mà ông cho là con mình xuống nền đất cứng.
Một âm thanh rất đặc biệt, nặng nề và ướt át, vang lên. Khối thịt vỡ tung, biến thành một đóa hoa đỏ thẫm khổng lồ in hằn trên mặt đất;những tia máu bắn toé ra xung quanh. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Bố tôi hầm hầm cầm lấy chiếc cuốc ,dựa bên tường, giơ cao lên rồi bổ xuống. Nhát, nhát, lại nhát. Ông bổ một cách vô hồn, mê muội, cho đến khi thứ từng là mộở thành một đống hỗn độn không thể nhận dạng nổi. Chỉ còn là những mảnh vụn nhỏ, lổn nhổn, dính đầy đất cát.
Khi cơn cuồng nộ đã nguội đi, thay vào đó là sự mệt mỏi rã rời, ông mớôi. Giọng khàn đặc vì vừa gào thét, ông gọi tên tôi: “Đại Lực! Lại đây!”. Cái tên ấy, do chính ông đặt, gợi về một vẻ mạnh mẽ, vạm vỡ, có thể gánh vác việc đồng áng của gia đình. Giờ nghe thấy, lòng tôi chua xót. Tôi bước từng bước nặng nề lại gần, đôi chân run rẩy.
Ông không nhìn tôi, chỉ đưa ngóỉ vào đống hỗn độn trên mặt đất, ra lệnh bằng một giọng nói không chút dao động: “Dọn sạch đống này đi. Đào một cái hố, chôn nó xuống dưới gốc cây khế này cho tao. Nhanh lên!”. Lời nói của ông lạnh lùng, dứt khoát, như thể ông vừa ra lệnh giết một con gà chứ không phải vừa hủy hoại một phần máu thịt của chính mình. Tôi cúi xuống, không dám hỏi, không dám khóc. Từng mảnh, từng mảnh một, tôi nhặt nhạnh những gì còn sót lại của đứa em chưa thành người ấy vào một chiếc rá tre. Cảm giác mềm mềm, nát nát dưới đầu ngón tay ám ảnh tôi suốt nhiều năm về sau.
Tôi đứng trước gốc cây hòe già, hai tay nắm chặt chuôi cuốc, lưỡi sắt cứng ngắc đâm sâu vào lớp đất ẩm ướt. Mùi đất mục nồng nặc xộc lên mũi, hòa lẫn với mùi hương ngai ngái của những bông hoa hòe trắng muốt đang rụng đầy quanh gốc. Mỗi nhát cuốc giáng xuống, âm thanh "bịch bịch" đục ngầu ấy lại vang lên như một lời thì thầm từ lòng đất. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại nhịp điệu cơ học của công việc: giơ lên, đập xuống, xới lên. Thân thể tôi giống như một cái máy được lên dây cót, mang theo chiếc chậu sắt lớn bên cạnh để đựng đất, lặp đi lặp lại một động tác cho đến khi cái hố dần hiện ra.
Cái hố này không phải là cái đầu tiên. Dưới gốc cây lão niên này, lớp đất mềm hơn những nơi khác, bởi nó đã từng được đào lên nhiều lần. Ký ức ùa về trong tôi, không theo trật tự thời gian mà xộc thẳng vào hiện tại, sống động và đau nhói. Tôi nhớ mùi máu tanh lợm trong căn nhà tối om, tiếng khóc yếu ớt của những đứa trẻ mới chào đời rồi vụt tắt, và đôi mắt thất thần, vô hồn của mẹ tôi. Mẹ tôi không phải người của làng này. Bà là một món hàng được bố tôi mang về sau chuyến đi xa, bằng một số tiền ít ỏi tích cóp từ những mùa thu hoạch. Tôi là kết quả đầu tiên của cuộc mua bán đó.
Lần đó, khi bà đẻ ra tôi – một đứa con gái, bố tôi đã nổi cơn thịnh nộ. Tiếng chân ông ta dậm mạnh trên sàn đất, tiếng quất vào da thịt, và những tiếng rên rỉ yếu ớt của mẹ tôi đã xé toạc màn đêm yên tĩnh. Cơn giận dữ ấy kéo dài suốt cả đêm, như thể muốn đánh đổi lấy một thứ từ những trận đòn tàn bạo. Nhưng điều gì đến cũng phải đến, mẹ tôi tiếp tục mang thai. Và rồi, lần lượt bốn đứa con nữa chào đời, đều là những bé gái nhỏ bé, yếu ớt. Mỗi lần như vậy, căn nhà lại chìm trong bạo lực và tuyệt vọng. Bố tôi, với bàn thô ráp, đã từng bóp cổ những bé bỏng ấy. Ánh mắt ông ta nhìn mẹ tôi không còn là người vợ, mà là một kẻ thù, một thứ đã cướp đi hy vọng nối dõi của cả dòng họ. Trong đầu tôi vang lên giọng nói khàn khàn, đầy khinh miệt của ông ta: "Đẻ toàn đồ vô dụng, có tác dụng gì chứ? Chỉ phí gạo của lão!"
. Hai từ "đồ vô dụng"
ấy đã trở thành tên gọi mặc định cho những đứa con gái trong làng, nhẹ tựa lông hồng nhưng nặng tựa núi đá, đè lên số phận của bao người.
Ông ta vẫn không chịu từ bỏ. Thậm chí, ông còn hao tốn một khoản tiền không nhỏ, bán đi cả con lợn giống để mua về một phương thuốc bí truyền được đồn đại là giúp. Tôi nhớ rõ cái bát sứt mẻ đựng thứ nước đen ngòm, bốc mùi hăng hắc. Mẹ tôi nhắm nghiền mắt, uống cạn nó trong im lặng. Kết quả không như mong đợi. Mẹ vẫn mang thai đều đặn mỗi năm, nhưng điều kỳ lạ và kinh hoàng là những lần sinh nở sau đó chỉ cho ra đời những cục thịt đỏ hỏn, không hình thù. Tiếng cười chế nhạo của dân làng vang lên khắp xóm: "Mấy cục thịt đó chính là gái hóa thành đấy! Nhà họ Triệu này đời này kiếp này chắc tuyệt tự rồi!"
. Lời đồn đại cay độc ấy khiến bố tôi càng thêm điên cuồng. Ông trút tất cả sự phẫn uất, sự xấu hổ lên người mẹ tôi. Những trận đòn không ngừng nghỉ, sự hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng đã khiến tâm trí bà hoàn toàn sụp đổ. Ánh mắt bà trở nên vô định. Bà thường ngồi hàng giờ trước cửa, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa.
Còn những cục thịt kia, số phận của chúng cũng chẳng khác những người chị em gái đầu của tôi là mấy. Tất cả đều được chôn vùi dưới gốc cây hòe già này. Mỗi lần chôn cất, bố tôi lại lẩm bẩm những câu chửi rủa, coi đó như một sự trừng phạt. Trong thâm tâm tôi, một ý nghĩ chậm rãi nhưng chắc chắn hình thành: Thực ra, đây đều là những người em gái của tôi mới đúng, phải không? Dù không có hình hài trọn vẹn, nhưng chúng cũng là một phần máu thịt, là những mảnh ghép bị vỡ nát của gia đình này. Gốc cây già cỗi này không chỉ là nơi yên nghỉ, mà còn là một chứng nhân lạnh lùng, ghi lại tất cả tội ác và bi kịch.
Và bây giờ, tôi đang đào một cái hố lớn. Lưỡi cuốc của tôi cứ thế xuyên sâu, cho đến khi chạm phải một vật cản. Không phải đá mà là thứ gì đó mềm hơn. Tim tôi đập thình thịch. Tôi buông cuốc, quỳ xuống, đắp đất ẩm ướt ra. Những ngón tay tôi run rẩy khi chạm vào một mảnh vải đã mục nát, và bên dưới là… Tôi nhắm tịt mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi đất và mùi hoa hòe. Cả một trời ký ức đen tối ùa về, đóng băng mọi cử động của tôi tại cái hố sâu đang dần hiện hình dưới ánh chiều tà.
Tôi vẫn còn đang cúi người, đứng trước chiếc chậu sành nặng trịch. Mùi tanh nồng nặc bốc lên từ đống thịt vụn nhão nhoét khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Bố tôi vừa nói xong câu đó, giọng ông lạnh lùng và đầy vẻ hiểu biết: “Cây hòe, chữ ‘hòe’ tách ra, chính là ‘quỷ’ nằm trong ‘mộc’. Chôn cất ở chỗ này, linh hồn sẽ mãi mãi bị giam cầm, không thể siêu thoát, đừng hòng luân hồi chuyển kiếp.” Lòng tôi se thắt lạ trước lời đó. Ông ta nói về những đứa trẻ chưa kịp chào đời, về những mảnh đời chưa thành hình hài, bằng một giọng điệu của kẻ bề trên đang ban bố sự thật, chứ không phải của một người cha.
Nhát cuốc đầu tiên của tôi đâm xuống đất khô cứng dưới gốc hòe già. Tiếng động “cạch” nghe thật chóổi chiều tĩnh lặng. Chỉ vài nhát nữa thôi, từ dưới lớp đất nâu sẫm, những mảng trắng bệch bắt đầu lộ ra. Không phải một mà là nhiều, chồng chất lên nhau, những mảnh xương nhỏ bé, mỏng manh đến đau lòng. Ánh chiều tà chiếu xuống, chúng không phản quang mà như thấm đẫm một nỗi buồn vô hạn. Mắt tôi nhòe đi, nước mắt không nghe lời cứ thế trào ra, nóng hổi trên gò má. Tôi nghiêng chiếc chậu, để dòng chất lỏng đặc quánh cùng những mảnh vụn ấy trượt xuống hố, phủ lên những mảnh xương trắng một lớp đỏ thẫm bi thương. Trong giây phút ấy, tôi cảm thấy mình đang chôn cất không chỉ là một sản phẩm của sự ra đi, mà còn là cả một bầu trời hy vọng đã bị dập tắt từ trong trứng nước.
“Mày làm cái quái gì ở đó?!”
Một giọng quát tháo đột ngột xé toang không khí. Bác cả nhà bên, lúc nãy còn thong thả đi dạo cuối làng với điếu cày trên tay, khói tỏa ra thơm mùi thuốc lào nồng nàn, giờ đã lao vút tới như một cơn gió lốc. Khuôn mặt đang hồng hào vì men say bỗng tái mét, đôi mắt trợn trừng nhìn tôi rồi nhìn xuống cái hố tôi vừa đào. Ông ta không nói thêm lời nào. Một cú đá bất ngờ, mạnh bạo và đầy phẫn nộ trúng vào hông tôi. Cơn đau nhói lan tỏa khiến tôi suýt ngã khụy xuống. Chiếc chậu rơi “ầm” một tiếng xuống đất.
“Đồ con gái chết tiệt! Đồ chó má! Của trời cho mà dám đem vứt đi như thế à? Phung phí! Thật là phung phí!”
Hơi thở của bác cả phả ra nồng nặc mùi thuốc và tức giận. Thấy ông ta giơ chân định đá tiếp, nỗi sợ hãi bỗng dưng trào lên trong tôi, lớn hơn cả cơn đau thể xác. Tôi lảo đảo lùi lại mấy bước, lưng tựa vào thân cây hòe xù xì. Sự tức giận điên cuồng trong mắt ông ta khiến tôi hiểu rằng đây không phải chuyện nhỏ. Tôi phải nói ra, phải đổ trách nhiệm này đi.
“Là bố cháu! Bố cháu bảo cháu làm!” Tiếng hét của tôi vang lên the thé, đứt quãng vì hoảng sợ, cắt ngang không khí căng thẳng. “Bố cháu bảo chôn ở đây!”
Bác cả nghe vậy, dừng chân lại. Ông ta không đá tôi nữa, nhưng vẻ giận dữ trên mặt còn nguyên. Ông dậm chân “thình thình” xuống đất, như muốn nghiền nát cả mảnh đất này, rồi quay ngoắt người, lao thẳng về phía căn nhà của tôi với những bước chân dài và nặng nề. Tôi hốt hoảng nhặt chiếc chậu không lên, bỏ mặc nó nằm đó với những vệt đỏ còn sót lại, vội vã cchạy Trong lòng tôi hỗn loạn một câu hỏi: Chuyện gì đang xảy ra? Tại sao việc chôn cất ấy lại khiến bác cả, một người vốn điềm đạm, nổi giận như thế?
Căn sân nhỏ trước nhà tôi lúc này thật vắng lặng. Bà đỡ đã đi rồi, mang theo không khí hối hả và mùi máu tanh. Chỉ còn bố tôi ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ kê dưới gốc cây khế. Thoạt nhìn, dáng vẻ của ông ta thật dữ tợn. Trên chiếc mâm gỗ nhỏ, không phải là một bữa cơm, mà là một đĩa cật heo sống, được cắt thành từng khúc nhỏ, màu đỏ thẫm và hơi ngả sang tím. Ông ta dùng đũa gắp từng miếng, nhúng qua chén rượu trắng đục ngầu, rồi bỏ vào miệng nhai một cách ngon lành. Tiếng nhai “nhồm nhoàm” vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe mà rợn cả người. Thỉnh thoảng, ông ta lại vớ một bát nhỏ đựng đầy những quả kỷ tử đỏ chót, túm lấy một nắm to, nhét đầy vào mồm, nhai ngấu nghiến như đang ăn một thứ gì đó bổ dưỡng vô cùng.
Khi thấy bác cả hầm hầm bước vào, bố tôi không những không ngạc nhiên, mà trái lại, ánh mắt còn sáng lên, như tìm được người tri âm. Ông ta vội vã gạt đĩa thịt sang một bên, kéo tay bác cả ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Nét mặt dữ tợn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt phấn khởi kỳ lạ, như thể sắp khoe một thành tựu vĩ đại.
“Anh cả! Anh tới đúng lúc quá!” Giọng bố tôi trầm xuống, đầy vẻ tâm sự, nhưng không giấu nổi sự hào hứng bên trong. “Anh biết không, từ ngày tôi bắt con vợ tôi uống thang thuốc bí truyền ấy vào, nó… nó thay đổi hẳn. Cứ như mèo cái đến mùa động dục vậy, cứ quấn lấy tôi không rời. Thuốc đó hiệu nghiệm thật, anh ạ!”
Tôi đứng nép sau cánh cửa gỗ mục, nghe từng lời nói của bố như những nhát dao cứa sâu vào tim. Mùi ẩm mốc của căn nhà cũ hòa với mùi mồ hôi chua chát từ người đàn ông đang ngồi phịch xuống chiếc ghế tre kêu răng rắc. Bà, thô ráp của bố siết chặt thành hai nắm đấm trắng bệch trên đầu gối.
"Ngày nào cũng thế," giọng bố tôi khàn đục, đầy mệt mỏi và một thứ gì đó gần như ghê tởm. "Dù cái bụng nó đã phình to, nó vẫn không chịu buông. Cứ như một con quỷ đói khát, đòi hỏi không ngơi nghỉ. Em cảm thấy người mình khô kiệt, bao nhiêu sinh lực đều bị nó rút cạn. Nhưng kỳ lạ thay, hễ em mệt quá, từ chối, thì cái bụng ấy lại ngừng phát triển, cứ ì ra như một khối đất sét vô tri."
Bác Cả, người đàn ông có đôi mắt ti hí luôn đảo liên tục, chậm rãi nhấp một ngụm trà đặc. Ông ta đặt chén xuống mâm, âm thanh lách tách vang lên trong không gian ngột ngạt. "Ý chú muốn nói là… cáụng nó, nó lớn lên được là nhờ… 'dinh dưỡng' từ chú sao?"
Giọng bác tôi nhỏ nhẹ, nhưng trong đó có một sự tò mò lạnh lùng.
"Thai với chả nghén!"
Bố tôi bỗng gầm lên, hai mắt đỏ ngầu. "Lại chỉ là một cục thịt! Một cục thịt vô hình vô dạng! Em… em thật là một thứ đồ vô dụng! Phế vật!"
Tiếng rên rỉ đau đớn của mẹ tôi từ trong buồng vọng ra, yếu ớt và điên loạn, như bị bóp nghẹt bởi những tấm chăn cũ. Âm thanh ấy như một ngòi nổ. Bố tôi đứng phắt dậy, thân hình lực lưỡng lao về phía căn buồng tối om.
Tôi cảm thấy máu trong người dồn hết lên mặt, hai bàn tay nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Sự căm phẫn sôi sùng sục trong lồng ngực, nóng rực như than hồng. Tôi không còn nhìn thấy đó là bố tôi nữa, mà chỉ thấy một con quỷ đang định xông vào hành hạ người đàn bà tội nghiệp đang nằm trên giường.
May thay, bác Cả đã nhanh chân hơn, thân hình gầy gò nhưng có sức mạnh kỳ lạ, ôm ngang lưng kéo bố tôi ra. "Bình tĩnh! Bình tĩnh đã nào!"
Lúc ấy, tôi không kìm nén được nữa. Mọi lời dạy về đạo hiếu, về sự nhẫn nhịn bay biến hết. Tôi bước ra từ bóng tối, đứng thẳng trước mặt bố, giọng nói của tôi the thé, vỡ ra từ sự phẫn nộ tột cùng. "Ái, có liên quan gì đến mẹ con tôi? Trên tivi, người ta nói rõ ràng rồi! Thứ quyết định giới tính của đứa trẻ là từ đàn ông! Chính bố mới là kẻ vô dụng! Đừng đổ lỗi cho mẹ!"
Khuôn mặt bố tôi biến sắc. Sự tức giận và bẽ mặt biến đôi mắt hắn thành hai hố lửa. Hắn gầm lên một tiếng, như thú dữ, và xông về phía tôi. "Mày... đồ hỗn xược!"
Tôi quay người chạy, tiếng chân hắn giậm thình thịch trên nền đất nện đuổi theo sát gót. Trái tim tôi đập loạn xạ, mùi bụi đất từ sân bay lêng mũi.
"Thôi đi, Hai Mập!"
Bác Cả lại một lần nữa chặn đứng bố tôi, giọng nói trở nên nghiêm túc và gấp gáp. "Anh có chuyện hệ trọng cần nói với chú! Còn cái đứa con gái hư hỏng này, chú muốn dạy dỗ lúc nào chẳng được!"
Bác tôi kéo bố tôi ngồi xuống, hạ giọng, nhưng vẫn đủ để tôi, đang đứng thở hổn hển ở góc sân, nghe thấy. "Hai Mập này, chú có thực sự biết mấy 'cục thịt' mà vợ chú đẻ ra là thứ gì không?"
Ánh mắt bác tôi lóe lên một tia sáng kỳ quặc, tham lam và phấn khích. "Chúng không phải thứ vô dụng. Chúng là bảo bối! Là thứ có thể đem bán với giá rất cao, cao ngất trời!"
Bố tôi ngừng thở gấp, nhìn bác Cả với vẻ hoài nghi lẫn hy vọng. Bác tôi hắng giọng, bắt đầu kể, giọng điệu như một tay buôn chuyện kỳ bí. "Ở làng Đông Hồ bên kia sông, có một gã đàn ông. Vợ hắn cũng dùng cái phương thuốc bí truyền giống như vợ chú. Kết cục, cô ta cũng sinh hạ một vật thể tròn trịa, không tay không chân. Cả nhà hắn khi ấy khóc lóc, than trời trách đất, tưởng như vận đen đã đeo bám. Nhưng lạ thay, tin đồn về 'cục thịt' ấy cứ thế lan truyền. Và rồi, một vị khách giàu có, ăn mặc sang trọng từ phương xa đã tìm tới tận cổng nhà họ. Hắn ta trả một cái giá… khiến cả làng phải sửng sốt."
Tôi đứng nép sau cánh cửa gỗ mục nát, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Giọng nói của bác tôi, khàn khàn và đầy mùi rượu nếp, xé toạc màn đêm yên tĩnh. "Cục thịt ấy, người ta gọi là Ngọc Sống đấy, Hai Mập à."
Tim tôi thình thịch đập loạn nhịp. Ngọc Sống. Cái tên nghe mịt mờ như một lời nguyền rợn người, lại lấp lánh sự cám dỗ chết người. Bác tôi tiếp tục thuyết phục, giọng đầy vẻ khoa trương về thứ của quý gấp trăm lần nhau thai, về thứ rượu ngâm có thể níu kéo tuổi thanh xuân. Nhưng tất cả những lời hoa mỹ ấy dường như trôi qua tôi. Ông ta chỉ chộp lấy một thứ duy nhất, giọng khàn đặc vì ham muốn: "Thế… thứ Ngọc Sống ấy bán được nhiều tiền không hả bác?"
Không khí trong căn nhà tồi tàn bỗng chốc căng như dây đàn. Bác tôi chậm rãi giơ lên hai ngón tay đen nhẻm, nheo mắt nhìn phản ứng của đứa em. "Hai triệu?"
– Giọng bố tôi vút cao lên đầy kinh ngạc. Tôi có thể tưởng tượng ra ánh mắt ông ta lúc này, long lanh một cách thô thiển trước con số khổng lồ của ông ta. Nhưng bác tôi chỉ khẽ khẩy, cười nhạt. "Đồ nhỏ mọn! Ít nhất cũng phải hai chục triệu!"
Tiếng thở hổn hển của bố tôi vang lên trong đêm. Tôi gần như nghe thấy tiếng trúa của ông ta đập thình thịch, lấn át cả mọi suy nghĩ. Rồi là một tiếng đấm thùm vào ngực, kèm theo giọng nói nghẹn ngào đầy hối tiếc. "Trời ơi! Nhà em… nhà em cũng từng có Ngọc Sống mà! Lại đem chôn mất rồi! Chôn mất rồi!"
Mỗi lời như một nhát dao cứa vào lòng tôi. Tôi biết ông ta đang nghĩ về ai. Một bóng hình gầy guộc, lặng lẽ nằm lại trong lòng đất lạnh sau cơn vượt cạn.
Bác tôi vỗ vai an ủi đôi câu, rồi giọng nói bỗng trở nên rắn lại, đầy tính toán. "Biết thì cũng chưa muộn, Hai Mập ạ. Vợ mày… hình như vẫn còn khả năng sinh đẻ chứ?"
Câu hỏi khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Bố tôi ấp úng, giọng đầy vẻ ngại ngần: "Người nó thì có lẽ… còn được. Nhưng em thì không xong rồi, bác ơi. Người em yếu lắm, phải dưỡng."
Một tràng cười khẩy vang lên, lạnh lùng và đầy khinh miệt. "Đồ đần! Không phải còn anh đây sao? Lại thêm mấy gã trai tráng trong làng còn độc thân. Cứ gọi hết bọn chúng tới."
Lời nói của bác tôi phơi bày một kế hoạch kinh hoàng, tàn nhẫn đến mức tôi phải bịt miệng để không thốt lên tiếng kinh hãi. Bố tôi dường như cũng giật mình, giọng run run: "Vợ em… cho bọn chúng… tới chơi ư? Thế… thế có được không?"
"Chơi?"
– Bác tôi huýt sáo một tiếng dài, giọng đầy vẻ mỉa mai. "Mày còn coi nó là vợ làm gì nữa? Giờ nó chỉ là thửa đất của nhà mày thôi. Thuê người tốt giống tốt vào. Đến mùa, mày chỉ việc xuống. Đơn giản vậy thôi."
Sự so sánh tàn nhẫn ấy khiến ruột gan tôi quặn lại. Con người, một sinh mạng, lại bị hạ xuống thành một mảnh đất vô tri, một công cụ kiếm tiền.
Rồi giọng bác tôi trở nên dụ dỗ, như đang vẽ ra một viễn cảnh huy hoàng. "Có tiền rồi, mày muốn gì chẳng được? Mua một cô vợ mới trẻ trung, xinh đẹp hơn, chẳng phải tốt hơn sao?"
Lời kết luận ấy chẳng khác gì một cái tát thẳng vào nhân tính. Căn buồng tối om, mùi ẩm mốc và mùi rượu nồng nặc bỗng trở nên buồn nôn. Tôi lặng lẽ lùi lại, lưng tựa vào bức tường lạnh ngắt, cả người run lên. Trong bóng tối, tôi thấy rõ hơn bao giờ hết sự đen tối đang nuốt chửng căn nhà nhỏ này và số phận của người đàn bà tội nghiệp kia.
Mùi kỷ tử nát nhừ hòa lẫn với hơi rượu nồng nặc từ miệng bố tôi xộc thẳng vào mũi tôi khi ông bừng tỉnh. Tiếng cười hềnh hệch của ông vang lên trong căn nhà tồi tàn, cắt ngang không khí u ám buổi sớm. Tôi nhìn thấy rõ từng mảnh vụn màu đỏ sẫm dính trên những chiếc răng vàng khè của ông. Một cảm giác buồn nôn bốc lên từ cuống họng, nhưng tôi chỉ có thể nuốt xuống, cùng với tất cả sự chán ghét và bất lực.
Ông quay ngoắt sang tôi, đôi mắt đỏ ngầu vì men rượu và sự hằn học. Giọng ông the thé, chì chiết: “Đại Lực, đi đốn củi đi! Cái đồ ăn không ngồi rồi, ngày ngày chỉ biết cơm cháo!”. Lời mắng ấy tôi đã nghe hàng nghìn lần, nhưng mỗi lần vẫn như một nhát dao cùn cứa vào lồng ngực. Nó không khiến tôi đau đớn, sắc cạnh nữa, mà chỉ còn lại cảm giác tê dại, chai sạn. Tôi cúi đầu, không đáp lại, xách chiếc rìu cùn lên vai và bước ra khỏi cái nhà mà tôi chưa bao giờ dám gọi là nhà.
Con đường lên núi quen thuộc. Dân làng thường chỉ chặt củi quanh quẩn dưới chân núi, nơi cây cối thưa thớt nhưng dễ kiếm. Tiếng rìu chặt bổ loảng xoảng và tiếng người nói cười râm ran vọng lại. Tôi lặng lẽ bước qua họ, hướng sâu vào rừng già. Chỉ có ở đó, tôi mới tìm được chút bình yên. Sâu tận trong lõi rừng, sau một tảng đá phủ đầy rêu xanh, là một ngôi miếu đất đổ nát đã bị người đời lãng quên từ lâu. Và bên dưới nó là căn hầm bí mật của tôi.
Tôi đẩy tấm ván gỗ mục che lối đi, rón rén chui xuống. Bóng tối và hơi ẩm lạnh lẽo ùa ra ôm lấy tôi. Mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và một thứ mùi hương cỏ khô tôi tự nhặt về phảng phất trong không khí tĩnh lặng. Nơi này là tổ ấm duy nhất của tôi, một thế giới không có sự tồn tại của người đàn ông gọi là bố, một nơi chỉ thuộc về riêng tôi. Ở đây, hơi thở của tôi mới thực sự là của chính mình.
Nhưng vài hôm trước, thế giới nhỏ bé này bất ngờ đón một vị khách không mời. Đó là một bà lão chân bị què mà tôi tình cờ gặp khi bà đang lần mò hái lá trong rừng sâu. Bà ta là Tam Nãi Nãi, phù thủy saman của làng, người đã bán cho bố tôi thứ bí phương quái quỷ ấy. Khi nhìn thấy bà, toàn thân tôi lập tức căng cứng. Ký ức về đêm mẹ tôi vật vã trên giường, má, và tiếng khóc yếu ớt của mọi dạng cứ ùa về. Tất cả đều bắt nguồn từ tay bà ta.
Hôm ấy, tôi thấy bà ta khập khiễng đi sâu hơn vào rừng, tay mân mê những cây thảo ô độc và bắt những con bọ quái dị. Ánh mắt bà lão lạnh lùng và tập trung, như thể những thứ độc địa kia là bảo bối quý giá. Một cơn phẫn nộ dâng lên ngập tràn tim tôi. Chính con đàn bà xấu xa này! Không có bà ta, mẹ tôi đâu có mang thai thứ cục thịt ấy, đâu phải chết trong đau đớn và tủi nhục? Suy nghĩ ấy cuộn lên như ngọn lửa, thiêu đốt lý trí còn sót lại.
Tôi không nhớ mình đã làm gì tiếp theo. Chỉ biết rằng tay tôi run rẩy rắc thứ bột màu nâu đen lên con đường phía trước bà, và khi bà lảo đảo sắp ngã, tôi đã cầm chắc khúc gậy trong tay, nhắm mắt lại, vung xuống. Một âm thanh đục và nặng nề vang lên. Bà lão ngã xuống bất động giữa đám lá khô xào xạc. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, trộn lẫn cảm giác hả hê độc ác và một nỗi sợ hãi tột cùng về những gì mình vừa làm.
Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin xé toạc màn đêm dày đặc trong căn hầm, cuối cùng dừng lại trên một khối hình kỳ dị. Đó là một chiếc vò đất sành lớn, miệng loe, và thứ bên trong nó khiến tôi mím môi nở một nụ cười. Tam Nãi Nãi gục đầu trong đó, hơi thở yếu ớt phập phồng, ranh giới giữa sống và chết mỏng manh như sợi tơ.
Tôi bước xuống. Tiếng bước chân vang lên rỗng tuếch trong không gian ngột ngạt. Mùi ẩm mốc, mùi rêu phong, và một thứ mùi ngọt lợm khó tả – mùi của sự thối rữa chậm rãi – xộc thẳng vào mũi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy từng tế bào trong người mình như được đánh thức. Từ trong túi áo, tôi lôi ra một chiếc kìm mỏ nhọn. Đầu kìm lạnh lẽo, ánh lên tia sáng xanh dưới ánh đèn. Không chần chừ, tôi với tay vào vò, kẹp chặt lấy cái mũi teo tóp của bà ta.
Một tiếng rách thịt khô khốc vang lên. Máu, thứ chất lỏng đỏ sẫm còn sót lại, phụt ra theo đầu kìm, rơi xuống nền đất ẩm thành những giọt tí tách chậm rãi. Âm thanh ấy nghe thật vừa vặn, như nhịp đếm thờ một nghi lễ.
Cơn đau dữ dội xé toang màn sương hôn mê. Tam Nãi Nãi giật mình tỉnh dậy, đôi mắt mờ đục mở to, nhìn thấy khuôn mặt tôi đang cúi xuống ngay trước miệng vò. Nỗi sợ hãi lập tức biến bà ta thành một con thú bị thương, những tiếng rên rỉ, cầu xin nghẹn ngào phát ra từ cổ họng khô khàn, đứt quãng. Bà ta van lạy, hứa hẹn, nguyền rủa, tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh nhão nhoét. Lòng tôi chẳng khởi lên một gợn sóng nào. Sự cầu xin của bà ta giờ đây nghe chẳng khác gì tiếng gió rít qua kẽ đá, vô vị.
Tôi buông chiếc kìm đẫm máu, ngồi phịch xuống nền đất lạnh lẽo bên cạnh chiếc vò. Hơi lạnh từ mặt đất thấm qua lớp vải, truyền lên sống lưng, khiến tâm trí tôi càng thêm tỉnh táo. Từ trong túi quần, tôi lại lục ra một vật khác: một túi vải nhỏ đựng đầy thứ lá khô vò nát, mùi hăng nồng đặc trưng. Đó là thuốc lào, thứ tôi lén lấy từ ống điếu của bố. Tôi bóp nhẹ túi vải, cảm nhận sự khô giòn của lá thuốc dưới đầu ngón tay. Hành động trộm cắp vặt vãnh ấy chợt hiện về, nó nhỏ bé và vô hại đến mức buồn cười so với những gì đang diễn ra nơi đây.
Tâm trí tôi bất chợt trôi về cái ngày định mệnh. Chính tôi, không phải ma quỷ hay thần thánh nào, đã cõng bà già này trên lưng, dẫn bà đến cái hầm bí mật này. Ký ức ấy rõ ràng nhưng lại mang một màu sắc kỳ lạ, như thể tôi đang nhìn lại hành động của một người khác. Tôi đã dùng một lưỡi dao sắc, chặt đứt từng sợi gân ở tay, ở chân bà ta. Rồi nâng thân thể đã mất hết sức lực ấy lên, nhẹ nhàng thả vào trong lòng chiếc vò đất sành đã đợi sẵn.
Tôi từng nghĩ mình sẽ hoảng sợ. Dù sao, đây không phải là giết một con lợn, mà là chấm dứt sinh mạng của một đồng loại. Nhưng khoảnh khắc lưỡi cắt đứt liên kết cuối cùng ở cổ tay bà ta, một âm thanh "bộp" rất nhẹ, rất rõ vang lên. Nó không kinh khủng như tưởng tượng, trái lại, nó khơi dậy trong tôi một luồng cảm giác kỳ diệu. Một sự thỏa mãn tột cùng, sâu sắc và nguyên thủy, trào lên từ tận đáy lòng, xóa tan mọi bóng ma của sự sợ hãi. Nó khiến tôi bình tĩnh một cách đáng sợ.
Thế là, trong bản hợp xướng của những tiếng hét thảm thiết đau đớn đến điên cuồng của bà ta, tôi lại cất lời hát. Một bài hát quen thuộc của núi rừng, giai điệu mộc mạc vang lên trong căn hầm, hòa vào những âm thanh đứt quãng của sự đau đớn. Tay tôi vẫn tiếp tục công việc. Bộp! Bộp! Chỉ là những tiếng động nhỏ nhẹ như vậy, mỗi lần vang lên, một chi của thân thể bà ta trong vò lại rũ xuống, mềm nhũn đi, mất đi sức sống cuối cùng. Mỗi lần như thế, cảm giác khoan khoái trong tôi lại dâng lên một bậc, như thể tôi đang lắp ráp hoàn chỉnh một tác phẩm nghệ thuật khác thường.
Quay lại với hiện thực trước mắt, tôi nhìn Tam Nãi Nãi đang giãy giụa yếu ớt trong vò. Tôi bỏ túi thuốc lào xuống đất, nhặt lại chiếc kìm. Công việc hôm nay còn dài.
Mùi hôi thối của mồ hôi, khói và thứ gì đó chua lợm hòa lẫn xộc thẳng vào mũi tôi khi tôi cầm điếu thuốc lên. Những kẻ đàn ông trong làng này lúc nào cũng bám lấy chiếc giường gỗ mục ấy, phì phèo thứ khói độc này trong khi để vợ con quần quật ngoài đồng. Tôi nhìn điếu thuốc bằng mắt trần. Thứ khiến họ mê mẩn, thứ họ coi là đặc quyền của đàn ông, rốt cuộc có gì?
Không có gì cả. Chỉ là một thứ cay nồng cháy cổ họng. Tôi phụng phịu thở ra một làn khói mỏng, lòng dâng lên một sự khinh bỉ lạnh lùng. Đàn ông hút được, tôi cũng hút được. Vậy thôi.
Tiếng rỉ vẫn không ngừng vọng ra từ góc nhà, như tiếng ve sầu sắp chết. "Tha cho bà... tha cho bà đi cháu... Cháu muốn gì bà cũng cho, của cải, tiền bạc... Chỉ xin cháu để bà già này được sống…"
Giọng nói ấy giờ đây nghe thật thảm hại, khác xa cái giọng đầy quyền uy ngày trước khi bà ta vỗ ngực đảm bảo với cha tôi. Tôi quay lại, ánh mắt lạnh như băng trượt trên khuôn mặt nhầy nhụa mồ hôi và máu của Tam Nãi Nãi. Một câu hỏi đã đè nén tôi suốt bao nhiêu năm, giờ là lúc nó phải được trả lời.
"Ta chỉ hỏi bà một điều," giọng tôi bình thản, nhưng mỗi chữ như nhỏ ra từ hàm răng nghiến chặt. "Năm đó, bà đã thề sống thề chết với cha ta, bảo rằng phương thuốc bí truyền của bà sẽ giúp mẹ ta sinh được con trai. Vậy tại sao… lại chỉ là một cục thịt?"
Tôi tiến lại gần, bàn tay nhỏ bé nhưng chắc nịch của tôi siết lấy cái mũi đã sưng vù, đẫm máu của bà ta. "Nói!"
Một tiếng thét chói, đầy đau đớn và khiếp sợ. Và rồi, như một bức tường thành sụp đổ, mọi sự chống đỡ trong con người bà ta tan vỡ. Những lời thú tội tuôn ra như nước lũ, không thể ngăn lại.
"Bà… bà không lừa cha cháu! Thật mà!"
Bà ta nức nở, nước mắt lẫn máu chảy dài trên mặt. "Lúc đó... bà đã bào chế thành công phương thuốc ấy, lấy con chó vàng nhà bà ra làm thí nghiệm. Chó cái uống vào, đẻ cả lứa toàn chó đực, khỏe mạnh cả. Nhưng... nhưng con chó đực trong nhà, nó lén ăn trộm thuốc, thì... thì..."
Bà ta ngừng lại, toàn thân run lên bần bật, đôi mắt trợn trừng nhìn tôi như sợ hãi câu trả lời của chính mình. "Nó bỗng nhiên cũng có thể… đẻ. Mà đẻ ra… toàn là những cục thịt đỏ hỏn, không ra hình thù gì."
Một mùi tanh nồng của sự hèn nhát và tội lỗi dường như tỏa ra từ thân thể bà ta. Bà ta lắp bắp, sửa lại: "Không… nói chính xác hơn là… nó ỉa ra. Con chó đực ấy, nó ỉa ra những cục thịt đó. Bà... bà tưởng chó dùng được thì người cũng vậy. Ai ngờ... thể chất người với chó khác nhau một trời một vực, tác dụng của thuốc... nó đảo lộn hoàn toàn."
Bà ta nhắm nghiền mắt lại, như không dám đối diện với hậu quả từ sự ngu muội và tham lam của mình. Căn phòng tối om chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp gáp, hổn hển của hai chúng tôi và mùi khói thuốc vẫn còn phảng phất, cay nồng.
Tôi vẫn còn cảm thấy sống dao nóng rực trong lòng bước vào sân. Cái nóng ấy như xuyêịt, chạm tận vào xương, khiến tôi phải siết chặt bó củi trên vai hơn một chút. Mùi gỗ tươi hòa với mùi đất ẩm từ rừng sâu vẫn còn phảng phất trên áo, nhưng tất cả đã bị một thứ mùi tanh nồng, ngọt lợm từ góc sân xóa nhòa. Một con ngỗng trắng toát đang nằm bất động trong chậu sắt đen sì, lông ướt sũng dính bết, lộ ra lớp da hồng nhợt nhạt đang dần tái đi.
Hai cái bóng quen thuộc đang cúi mình bên chậu nước. Chiêu Đệ, với đôi mắt luôn có vẻ dò xét như thể đang tìm kiếm thứ gì đó đã mất, đang dội nước sôi lên con vật. Hơi nước bốc lên nghi ngút, làm nhòa đi khuôn mặt nó. Còn Cẩu Nha thì ngồi xổm đối diện, đôi tay gầy guộc đang vặt lông một cách thành thục. Cái dáng ngồi xổm ấy khiến chiếc quần xẻ đáy cũ kỹ của nó mở toang ra. Tôi không cố tình nhìn, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua đã thấy một mảng da bẩn thỉu, nhăn nheo, in hằn những vết dơ màu nâu đen như dấu tích của những lần bị đánh đập hay sờ mó. Một cảm giác buồn nôn chợt trào lên, không phải vì cảnh tượng ấy, mà vì sự phơi bày đầy vô thức và tủi nhục của nó. Nó dường như chẳng còn biết thế nào là sự kín đáo cần giữ gìn nữa.
Tiếng cười nói ồn ào vọng ra từ căn phòng khách chật chội. Giọng của những người đàn ông trong làng, thứ âm thanh khàn khàn, thô ráp và đầy mùi rượu, như những sợi dây vô hình xiết chặt lấy không gian. Chúột cái tên – người đã sinh ra tôi. Thỉnh thoảng, một tràng cười gằn, đầy ẩn ý, lại nổ ra, chọc thủng bức tường mỏng manh ngăn cách. Mỗi tiếng cười ấy như một nhát dao cùn cứa vào tai. Tôi biết rõ những ánh mắt nhìn ngấu nghiến, những nụ cười nham hiểm ấy đang nghĩ gì. Chúng tôi coi mẹ tôi như một món hàng công cộng, một câu chuyện tiêu khiển rẻ tiền sau những ly trà đặc quánh. Lòng tôi se lại, một ngọn lửa lạnh âm ỉ cháy trong ngực, hoàn toàn tách biệt với hơi nóng từ chậu nước sôi trước mặt.
Tôi đặt bó củi xuống một góc sân. Tiếng củi va vào nhau khô khốc. Tôi bước đến, quỳ xuống bên cạnh chậu sắt. Hơi nóng bốc lên hầm hập mặt. Chiêu Đệ ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt nó lướt củi trên vai tôi lúc nãy, rồi lại cúi xuống. Nó thì thầm, giọng đầy vẻ phấn khích tò mò, về một chuyện gì đó vô thưởng vô phạt. Cẩu Nha gật gù, đôi tay vẫn không ngừng làm việc. Trong cái thế giới nhỏ bé của ba đứa trẻ vô cùng chết này, tôi chợt cảm thấy một sự tách biệt kỳ lạ. Khoảnh khắc tôi vung sống dao lêừng âm u lúc nãy dường như đã đẩy tôi chúng, vào một không gian khác, nơi chỉ có tiếng thở dốc của Tam Nãi Nãi và âm thanh đập thịch của kim loại vào xương thịt.
Câu hỏi của tôi vẫn còn đọng lại trong không trung, lơ lửng như làn khói từ nồi nước sôi: “Theo bà nói vậy, đàn ông uống thứ thuốc đó cũng có thể sinh ra đứa trẻ sống sao?”. Và cái gật đầu quả quyết, đầy vẻ tự mãn của bà ta. Đó là giọt nước tràn ly. Đó là thứ tri thức méo mó, độc hại, thứ đã đầu độc cả ngôi làng này. Tôi không cần nghe thêm bất cứ lời giải thích dài dòng nào nữa. Hành động đã rõ ràng hơn mọi lời nói. Tôi cầm lấy con dao đi rừng, cảm nhận sức nặng thân thuộc của nó. Tôi dùng sống dao, không phải lưỡi, đập mạnh hai nhát chính xác vào cổ bà ta. Hãy nhớ lấy, tên tôi là Đại Lực. Sức mạnh ấy không chỉ để vác củi mà còn để chấm dứt những điều sai trái. Bà ta trợn mắt, ánh mắt đầy kinh ngạc và không hiểu, rồi tối sầm lại. Cơ thể bà đổ gục xuống nền đất ẩm mốc.
Và giờ đây, tôi ở đây, giữa sân nhà, giữa mùi tanh của lông vũ và tiếng cười nhạo của đám đàn ông. Ngón tay tôi chạm vào lớp lông ướt của con ngỗng, cảm giác trơn nhớp và lạnh toát. Tôi nhổ từng chiếc lông tơ. Chúng bật ra khỏi da với một âm thanh rất nhỏ, như một tiếng thở dài cuối cùng. Công việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn, một sự kiên nhẫn mà tôi đang có, sau tất cả những gì vừa xảy ra. Tôi nhìn hai đứa bạn, nhìn cái dáng ngồi khom lưng quen thuộc của chúng, và hiểu rằng mỗi chúng ta đều đang gánh trên vai một số phận riêng, nặng trĩu và tối tăm. Nhưng có lẽ, chỉ có hành động mới có thể phá vỡ được vòng luẩn quẩn ấy, dù hành động đó có tàn nhẫn đến đâu.
Mùi rượu nồng nặc từ gian phòng khách lùa ra sân, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo thành một thứ hương vị chua lòm khó tả. Tôi ngồi bất động trên bậc thềm, hai tay nắm chặt lấy nhau. Mười đầu ngón tay tôi trắng bệch, lạnh ngắt. Tiếng cười ồm ồm của lũ đàn ông vọng ra, xé toang khoảng sân yên tĩnh. Tôi không cần quay đầu lại cũng biết có kẻ đang đứng bên khung cửa sổ mục nát, ánh mắt họ dán chặt vào lưng ba đứa chúng tôi. Có người còn đang giơ tay lên, vẽ vòng tròn trước bụng, rồi phát ra những tràng cười khinh khỉnh. Mỗi tiếng cười ấy như một nhát dao cùn, cào xé từng chút một lên da thịt tôi. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi buồn không tên, lẫn với sự chán ghét đến tận cổ họng. Tôi muốn hét lên, muốn xông vào đó đập nát tất cả, nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống nền đất ẩm ướt này.
“Đại Lực, sao mày không nói gì thế?” Chiêu Đệ hích nhẹ vào vai tôi, giọng nó có chút lo lắng.
Nó vừa mới khoe với chúng tôi về kế hoạch tương lai. Bố nó hứa, đợi thêm một hai mùa gặt nữa, khi Chiêu Đệ cứng cáp hơn, sẽ đưa nó lên phố huyện, xin vào một xưởng dệt nào đó làm thuê. Giọng nói của nó lúc ấy rạng rỡ lạ thường, như thể đã nhìn thấy trước quang cảnh những con phố nhộn nhịp và sự tự do thoát khỏi mảnh đất nghèo khó này. Trong lòng tôi chợt thấy đau nhói. Tôi biết những lời hứa ấy sương khói, nhưng tôi không nỡ phá vỡ ánh sáng le lói trong mắt nó. Tôi chỉ có thể gật đầu, một cái gật đầu vô thực, như để an ủi chính mình hơn là động viên nó.
Cẩu Nha ngồi bệt xuống đất bên cạnh, vốc một nắm đất ẩm lên rồi lại để rơi rụng xuống. Nó thì thào, như nói với chúng tôi, lại như tự nhủ với chính mình: “Nhà tao… bố tao cũng bảo rồi. Sang năm, có lẽ sẽ nhận lễ của một nhà nào đó trong thôn.” Nó ngừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, cố gắng khiến giọng nói nghe có vẻ phấn chấn. “Tao cũng suy nghĩ nhiều lắm rồi. Đến lúc phải về nhà chồng thôi. Tao sẽ cố gắng, sẽ chịu khó hơn người ta gấp mười. Dậy thật sớm, ngủ thật muộn, không chê gian khổ.” Rồi đột nhiên, giọng nó nhỏ dần, đầy vẻ bất an, nó quay sang nhìn tôi và Chiêu Đệ: “Người ta… người ta cũng là da thịt, là trái tim bằng xương bằng thịt cả mà phải không? Mình đối tốt với nhà người ta, siêng năng một chút, chắc… chắc họ cũng sẽ đối tốt lại với mình… đúng không?”
Câu hỏi cuối cùng của nó nghe thật yếu ớt, như một sợi tơ mong manh sắp đứt. Chiêu Đệ vội vàng gật đầu lia lịa, ánh mắt đầy khích lệ. Nhưng tôi, tôi vẫn không thể mở miệng. Cổ họng tôi nghẹn lại, như có một cục đá to chặn ngang. Tất cả những lời an ủi giờ đây đều trở nên giả dối và vô nghĩa. Tôi đã từng nghe quá nhiều câu chuyện tương tự, và kết cục của chúng chẳng mấy khi tươi sáng như những lời hứa ban đầu.
“Nói cái gì đi cho ba đứa mình vui lên, dù chỉ là tạm thời đi nữa… cũng được mà!” Cẩu Nha lại nài nỉ, giọng đầy hy vọng.
Nhưng đầu óc tôi giờ đây chỉ là một màn trắng xóa, rồi từ từ hiện lên những hình ảnh rời rạc, đứt quãng. Không phải hình ảnh về tương lai, mà là những mảnh ghép kinh hoàng từ quá khứ mà tôi vô tình chứng kiến. Tiếng rắc rắc chậm rãi, lạnh lùng, của một thứ gì đó bị cắt đứt. Những chiếc lồng sắt ẩm ướt, mùi tanh của rỉ sét hòa với mùi hôi hám của mồ hôi. Và bên trong những chiếc lồng ấy là những bóng người đàn ông thô kệch, bụng phệ, ngồi xổm, ánh mắt họ đục ngầu và đầy thỏa mãn nhìn ra ngoài. Những hình ảnh ấy khiến tôi buồn nôn. Tôi biết, cái gọi là “tự do” của Chiêu Đệ, hay “nhà chồng” của Cẩu Nha, rốt cuộc cũng chỉ là những chiếc lồng khác, có thể lớn hơn, có thể đẹp hơn một chút, nhưng bản chất vẫn là giam hãm.
Tôi vẫn im lặng. Sự im lặng của tôi nặng trịch, đè lên không khí giữa ba đứa. Tôi nhìn thẳng về phía trước, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng những rặng tre cuối làng. Trong lòng dấy lên một sự phản kháng cứng rắn và lạnh lùng, nhưng tôi biết giờ chưa phải lúc nói ra. Tất cả những hy vọng non nớt, những kế hoạch mỏng manh của chúng tôi, trong mắt lũ đàn ông kia, có lẽ chỉ là trò đùa. Tiếng cười của họ vẫn tiếp tục vang lên, xa mà gần, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về số phận mà chúng tôi khó lòng thoát khỏi.
Tiếng nồi ngỗng sôi ùng ục tối om dường như nhấn chìm mọi thứ. Khói và hơi nước nóng bốc lên, quyện với mùi mỡ ngỗng ngậy nồng và mùi củi ẩm mốc, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, dính nhớp. Tôi đứng nép ở góc tường, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh đang siết chặt một gói giấy nhỏ. Ánh lửa bập bùng từ lò chiếu lên khuôn mặt đầy vết bẩn của Chiêu Đệ và Cẩu Nha, khiến những giấc mơ viển vông của họ trong khoảnh khắc ấy trông thật sống động.
"Tao mà có tiền," Chiêu Đệ thì thầm, đôi mắt nhìn xa xăm vào ngọn lửa như thể đang nhìn thấy thiên đường, "mỗi bữa tao sẽ nấu hai tô thịt kho tàu. Ăn một tô, đổ đi một tô."
Giọng nói của chị đầy khát khao và một chút ngạo mạn trẻ con. Tôi biết chị chưa bao giờ được ăn no một bữa thịt như thế. Ước mơ lớn nhất của đời chị chỉ gói gọn trong một nồi thức ăn có thể phung phí. Nỗi xót xa cứa nhẹ vào tim tôi, nhưng bàn tay nắm gói thuốc lại càng thêm chặt.
Cẩu Nha khẽ cười, nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ lạ thường. "Còn tao," giọng chị nhỏ nhẹ, "tao sẽ mua một chiếc. Có mái che. Lái nó ra đồng làm lụng, mưa nắng cũng chẳng sợ."
Đó là khát vọng tự do nhỏ nhoi của chị, khát vọng được kiểm soát dù chỉ một chút phần đời khốn khổ của mình. Tôi nhìn hai bờ vai gầy guộc của họ, nhớ lại câu hỏi vu vơ tôi vừa đặt ra lúc nãy. Câu hỏi về tiền bạc. Nó chỉ là một cái cớ, một sự thăm dò vô vọng về những khát khao còn sót lại trong họ, trước khi tôi làm điều sắp tới.
Ký ức ùa về ngay lập tức, sống động và nhức nhối. Cảnh tượng lão già gọi là cha ấy bước ra từ trong bóng tối, mùi rượu nồng nặc và hơi thở hôi hám xộc thẳng vào mặt chúng tôi. "Ba đứa con gái chết tiệt!"
Giọng quát tháo chói tai xé toạc không khí yên tĩnh ban nãy. "Lải nhải cái gì thế! Đi hầm ngỗng ngay đi, bọn đàn ông đói cả rồi!"
Ánh mắt đục ngầu của hắn liếc qua chúng tôi, rồi dừng lại trên người Cẩu Nha. Bàn tay thô kệch, đầy những vết chai sần của hắn, không chút do dự, sờ soạng vào chỗ hiểm trên cơ thể chị. Tôi thấy người Cẩu Nha khựng lại, toàn thân cứng đờ, nét mặt tái nhợt đi trong chớp mắt nhưng không một tiếng kêu, không một cử động phản kháng. Chị chỉ cúi gằm mặt xuống, cùng Chiêu Đệ khiêng vội chiếc chảo sắt nặng trịch về phía bếp. Sự cam chịu ấy, sự nhẫn nhục đã ăn sâu vào máu thịt ấy, khiến cơn giận trong lòng tôi sôi lên một cách lạnh lùng.
"Mày còn không đi?"
Cái nhìn của hắn chuyển sang tôi. Trong đôi mắt ấy, không còn một chút gì có thể gọi là tình phụ tử. Chỉ có dục vọng tàn bạo và sự chiếm hữu đầy tính sở hữu. Hắn nhìn tôi như nhìn một món đồ, một con vật sắp bị xẻ thịt.
Và lúc đó, tôi biết ánh mắt của mình nhìn hắn cũng đã thay đổi. Tim tôi không còn đập thình thịch vì sợ hãi nữa. Nó trở nên bình thản lạ kỳ. Tôi nhìn thân hình to lớn, dữ tợn của hắn, nhìn khuôn mặt đỏ gay vì rượu và sự tàn bạo, và trong đầu tôi, hình ảnh của hắn chồng khít lên hình ảnh những con lợn béo tốt sắp bị đem mổ trong làng, hay con trâu già đang lờ đờ chờ ngày bị xẻ thịt. Chỉ là một sinh mạng khác sắp kết thúc.
Tiếng nồi sôi réo lên, kéo tôi trở lại hiện tại. Chiêu Đệ và Cẩu Nha vẫn đang mơ mộng, hoàn toàn không hay biết. Hơi nóng từ nồi đồng xộc lên mặt tôi. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi ngỗng hầm giờ đã thoang thoảng một mùi lạ, một mùi hăng hăng của cỏ cây mà tôi đã bí mật nhặt được sau núi. Tay trái tôi ở gói giấy nhỏ trong túi áo, một thứ bột mịn màu nâu xám. Tôi giả vờ với chiếc muỗng gỗ bên cạnh, tay trái tôi khẽ nghiêng, để dòng bột mỏng tan vào trong nồi nước canh đang sùng sục, hò, lập tức, không một dấu vết.
Trái tim tôi đập mạnh một nhịp cuối cùng, rồi chìm vào sự tĩnh lặng bằng đá. Việc đã làm rồi. Không còn đường lui. Tôi nhìn lại hai người chị, lòng dâng lên một nỗi niềm phức tạp khó tả – có cả thương xót, có cả quyết tâm, và một sự giải thoát mơ hồ cho tất cả chúng tôi. Khói bếp vẫn cuồn cuộn, nuốt chửng những giấc mơ về tiền bạc, về thịt kho tàu và chiếc bánh có mái che, cùng với cả tương lai tăm tối đã được định đoạt từ lâu của chúng tôi trong cái nhà này.
Mùi thuốc đắng ngắt vẫn còn bám đầy trong cổ họng tôi, như một lời nhắc nhở dai dẳng về thứ nước màu đen kịt tôi vừa uống cạn. Lọ thuốc nhỏ bằng sứ trắng giờ đây trống rỗng, nằm lăn lóc trên mặt bàn gỗ, bên cạnh mấy đồng bạc vừa được đổi chủ. Tam Nãi Nãi đã đi rồi, để lại sau lưng lời thì thầm đầy ám ảnh: "Công thức mới đấy, cô nương. Dược lực… mạnh lắm. Mạnh đến mức nào, lão thân cũng chẳng dám nói trước."
Một nỗi hân hoan lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi. Trong lòng bàn tay còn hơi ẩm vì mồ hôi, tôi siết chặt nắm tay lại. Phải, chính xác là như vậy. Đó mới là điều tôi khát khao. Một sự bất định tột độ, một con sóng dữ có thể nhấn chìm tất cả, hoặc đưa tôi đến một bến bờ hoàn toàn khác. Sự an toàn nhàm chán đã chán ngấy từ lâu rồi. Tôi cần một thứ gì đó thật mãnh liệt, đủ để xé tan màn sương mờ ảo của hiện tại, dù cái giá phải trả là chính bản thân mình.
Tôi đứng dậy, bước ra hiên. Ánh chiều tà nhuộm vàng sân gạch, phủ lên mọi thứ một vẻ êm đềm giả tạo. Không khí thoang thoảng mùi củi ẩm và hương cơm mới chín từ nhà bếp vọng ra, ngọt ngào và đời thường đến nao lòng. Mùi hương ấy chạm đến một góc khuất nào đó rất mềm yếu trong tôi, khiến tim đập thình thịch một nhịp. Nhưng rồi, hơi ấm dễ chịu lan tỏa trong ngực nhắc nhở tôi về liều thuốc vừa uống. Nó đang bắt đầu rồi. Mọi thứ êm đềm này, liệu có còn thuộc về tôi sau đêm nay?
Tiếng lửa reo tí tách trong bếp đã ngừng. Chị hầu gái bước ra, tay vẫn cầm chiếc môi tre, khẽ cúi đầu: "Tiểu thư, cơm đã chín rồi ạ."
Giọng nói ấy nghe thật xa vời, như vọng lại từ cuối một con hành lang dài tăm tối. Tôi gật đầu, cố nén một cơn run nhẹ đang trỗi dậy từ sâu trong xương tủy. Bữa cơm chiều nay, có lẽ sẽ là bữa ăn cuối cùng của một con người cũ. Hoặc là bữa ăn đầu tiên của một kẻ không biết mình sẽ trở thành gì. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi cơm chín quyện với vị đắng còn sót lại trên đầu lưỡi, tạo thành một thứ hỗn hợp vị giác kỳ lạ, khó tả. Rồi tôi quay người, bước vào trong nhà, nơi ánh sáng đèn dầu ấm áp đang chờ đợi, như một chiếc bẫy bằng vàng.