Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Bí Mật Dòng Họ

Cô gái mồ côi

2499 từ

Cơn mưa chiều nay nặng hạt lạ thường. Những giọt nước thi nhau đập vào ô cửa sổ mờ đục của trại trẻ mồ côi Bình An, tạo nên âm thanh lộp bộp nghe vừa quen thuộc vừa cô đơn. Lâm Hiểu ngồi thu mình trên chiếc giường sắt cũ kỹ, tay ôm chặt con gấu bông đã sờn chỉ màu nâu nhạt. Đây là kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho cô, nhưng mẹ là ai, ra sao, cô chẳng hề hay biết. Suốt mười tám năm qua, cô chỉ biết có trại trẻ này, có những đứa trẻ cùng cảnh ngộ, và có những giấc mơ về một gia đình thực sự mà cô chưa từng một lần được nếm trải.

Mùi ẩm mốc của mùa mưa hòa quyện với hương bánh mì nướng từ nhà bếp dưới tầng trệt, thoảng qua cánh mũi cô. Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, cố níu kéo chút ấm áp hiếm trong không gian lạnh lẽo này. Bên ngoài, sấm chớp rạch ngang bầu trời xám xịt, nhưng trong lòng cô, một niềm hy vọng nhỏ nhoi vẫn le lói sau mỗi tia chớp. Hôm nay là sinh nhật thứ mười tám của cô. Tuổi mười tám, cô sẽ phải rời trại trẻ và bước vào đời thực với hai bàn tay trắng.

Tiếng bước chân vội vã vang lên từ cầu thang gỗ, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ miên man. Chị Hằng, người quản lý trại trẻ đã gắn bó với cô từ những ngày đầu tiên, thở hổn hển xuất hiện trước cửa phòng. Gương mặt chị đỏ bừng vì gấp gáp, nhưng ánh mắt lấp lánh một điều gì đó rất khác thường.

“Hiểu! Chóng xuống dưới với chị! Có người đến tìm con!” Giọng chị Hằng run run, như thể vừa chạy một chặng đường dài.

Lâm Hiểu ngẩng đầu lên, đôi mắt chút ngỡ ngàng. Cô chưa bao giờ có ai đến tìm mình, ngoại trừ những nhà hảo tâm thỉnh thoảng ghé thăm vào dịp lễ Tết. Cô nhẹ nhàng đặt con gấu xuống giường, đứng dậy và bước theo chị Hằng. Từng bước chân trên hành lang gỗ kẽo kẹt như đang đánh dấu một khởi đầu mới, dù cô chưa hề biết đó là khởi đầu cho điều gì.

Khi bước xuống sảnh chính, Lâm Hiểu đã bị choáng ngợp bởi hình ảnh trước mắt. Chiếc xe hơi màu đen bóng loáng đỗ ngay trước cổng trại trẻ, nổi bật giữa nền trời u ám của buổi chiều mưa. Dòng đến mức khiến cả khu phố nhỏ bừng sáng lên. Bên cạnh xe, hai người đàn ông mặc vest đen đứng thẳng lưng, tay cầm ô đen, dáng vẻ trang trọng và chuyên nghiệp. Nhưng điều khiến trái tim cô đập loạn nhịp không phải những người đàn ông kia, mà là người phụ nữ đang đứng dưới mái hiên, tay cầm chiếc ô ren trắng tinh khôi.

Đó là một người phụ nữ lớn tuổi, mái tóc bạc trắng được búi cao gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc sảo đến lạ thường. Bà mặc một bộ áo dài màu xanh ngọc thêu, toát lên khí chất quý phái mà Lâm Hiểu chưa từng thấy ở bất kỳ ai trong đời. Bà già ấy nhìn cô, và trong khoảnh khắc ấy, Lâm Hiểu có cảm giác như bà đang nhìn xuyên qua tâm hồn cô, đọc hết mọi suy nghĩ thầm kín nhất.

“Cháu là Lâm Hiểu?” Giọng bà già trầm ấm nhưng đầy uy quyền, không phải một câu hỏi mà như một lời khẳng định.

Lâm Hiểu gật đầu, tay vô thức nắm chặt vạt áo cũ. “Dạ, cháu là Lâm Hiểu. Bác là…?”

“Ta là Hoàng thị Liên, bà của gia tộc Hoàng. Từ nay, cháu sẽ là cháu gái của ta.” Bà Hoàng bước đến gần, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của cô, động tác nhẹ nhàng nhưng bàn tay hơi run lên một nhịp.

Tim Lâm Hiểu như ngừng đập. Cô mở to mắt nhìn bà già trước mặt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cháu gái? Gia tộc Hoàng? Cô, một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, làm sao có thể liên quan đến một gia tộc danh giá và quyền lực như vậy? Cả người cô cứng đờ, những câu hỏi cứ xoay vần trong đầu mà không thể thốt thành lời.

“Ta biết cháu có nhiều thắc mắc. Mọi chuyện sẽ được giải thích sau. Bây giờ, hãy nhà,” bà Hoàng nói, giọng không cho phép từ chối.

Chị Hằng đứng bên cạnh, gật đầu khích lệ, đôi mắt đã ngân ngấn lệ. “Đi đi con. Đây là cơ hội cả đời chỉ có một. Chị mừng cho con.”

Lâm Hiểu ngoảnh lại nhìn trại trẻ Bình An lần cuối. Những bức tường cũ kỹ, những cánh cửa sổ mờ đục, những kỷ niệm buồn vui đan xen suốt mười tám năm. Cô biết mình sẽ nhớ nơi này, nhưng sâu thẳm trong lòng, khát khao được biết thân thế của mình, được có một gia đình thực sự, mạnh mẽ hơn tất cả. Cô cắn môi, gật đầu, bước theo bà Hoàng ra phía chiếc.

Một người đàn ông mở cửa xe. Lâm Hiểu bước vào, cảm nhận mùi da thơm thoang thoảng pha chút nướinh. Chiếc xe lăn bánh, rồ ga nghển, băng qua những con đường chật hẹp, rồi dần dần tiến vào thành phố. Qua ô cửa kính, cô thấy những tòa nhà cao tầng san sát, những biển hiệu đèn neon lấp lánh, và xa xa là tòa tháp đôi sừng sững mang biểu tượng của một chiếc vương miện vàng – trụ sở của tập đoàn Hoàng Kim. Cảm giác choáng ngợp bao trùm lấy cô khi nghĩ đến việc mình sắp bước vào một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Xe dừng lại trước một cánh cổng sắt đen cao lớn, hai bên là những bức tường đá phủ đầy cây thường xuân xanh mướt. Cánh cổng tự động mở ra, lộ ra một con đường lát đá dài dẫn vào khu biệt thự rộng lớn. Khu vườn trước biệt thự được cắt tỉa công phu, với những bồn hoa hồng đủ màu sắc khoe sắc dưới nắng chiều còn sót lại sau cơn mưa. Đài phun nước ở trung tâm với những tia nước trong vắt, tạo nên âm thanh róc rách dễ chịu.

Biệt thự chính là một tòa nhà ba tầng kiến trúc Pháp cổ điển, với những cột trụ trắng tinh và ban công uốn lượn mềm mại. Lâm Hiểu bước qua ngưỡng cửa và lần đầu tiên trong đời, cô cảm nhận được thế nào là “xa hoa”. Đèn chùm pha lê khổng lồ treo lơ lửng trên trần nhà cao vút, chiếu ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, lung linh. Sàn nhà lát đá cẩm thạch trắng bóng loáng đến mức cô có thể nhìn thấy khuôn mặt ngỡ ngàng của chính mình phản chiếu dưới chân. Những bức tranh sơn dầu cổ điển treo trên tường, mỗi bức đều tỏa ra vẻ đẹp cổ kính và sang trọng.

Nhưng giữa khung cảnh tráng lệ ấy, có một người đàn ông khiến cô chú ý hơn tất cả. Anh ta đứng dưới chân cầu thang xoắn ốc, lưng dựa vào tường, tay cầm ly rượu vang đỏ. Anh ta khoác trên mình bộ vest đen được may đo hoàn hảo, tôn lên dáng người cao ráo và mạnh mẽ. Gương mặt góc cạnh, đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời bí mật. Nhưng điều khiến cô lạnh sống lưng chính là cái nhìn của anh ta – lạnh lùng, xa cách, như thể mọi thứ xung quanh chẳng đáng để anh ta bận tâm.

“Đây là cháu trai ta, Hoàng Minh.” Bà Hoàng giới thiệu, giọng bà trở nên nghiêm hơn. “Minh, đây là Lâm Hiểu, em gái nuôi của con.”

Hoàng Minh nhấp một ngụm rượu, chậm rãi đặt ly xuống bàn. Ánh mắt quét qua Lâm Hiểu, như đang đánh giá một món đồ vừa được mua về. Cảm giác khó chịu len lỏi trong lòng cô, nhưng cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, không để lộ sự e ngại. Cô đã quen với việc bị người khác nhìn bằng ánh mắt dè chừng hay thương hại, nhưng chưa bao giờ có ai nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo đến thế.

“Chào… anh.” Lâm Hiểu cúi đầu nhẹ, giọng hơi run nhưng cố gắng giữ thanh âm tử tế.

Hoàng Minh không trả lời. Anh ta chỉ nhìn cô thêm vài giây, rồi quay người bước lên cầu thang, bỏ lại cô với bà Hoàng và những người giúp việc đang đứng xung quanh. Bước chân trên bậc thang gỗ quý, mỗi tiếng động như một nhát búa gõ vào lòng cô.

“Đừng để ý đến nó. Thằng bé vốn lạnh lùng từ nhỏ.” Bà Hoàng nắm tay cô, dẫn cô vào phòng khách. “Con sẽ ở phòng bên cánh phải tầng hai. Mai ta sẽ cho người sắm sửa quần áo và đồ dùng cho con. Nghỉ ngơi đi, ngày mai sẽ có nhiều chuyện cần nói.”

Lâm Hiểu gật đầu, theo người giúp việc lên phòng. Căn phòng dành cho cô rộng gấp năm lần căn phòng ở trại trẻ. Giường ngủ lớn với ga trải giường màu kem mềm mại, tủ quần áo bằng gỗ óc chó cao tới trần, bàn trang điểm với gương soi lớn. Bên cạnh giường là một cửa sổ lớn nhìn phía sau, nơi những bông hồng trắng đang nở rộ dưới ánh hoàng hôn.

Cô ngồi xuống mép giường, đưa tay chạm vào lớp vải mềm mại. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, như một giấc mơ. Sáng nay cô còn là đứa trẻ mồ côi không biết tương lai sẽ đi về đâu, vậy mà giờ đây cô đang ngồi trong một biệt thự xa hoa, được gọi là cháu gái của một gia tộc quyền lực.

Nhưng tại sao? Tại sao lại là cô? Và người lạnh lùng kia, tạìn cô bằng ánh mắt khó hiểu đến vậy? Có gì đó ẩn sau vẻ ngoài xa cách đó, một bí mật nào đó mà cô chưa thể chạm tới.

Lâm Hiểu đứng dậy, bước. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương hoa hồng ngọt ngào, nhưng cướp đi cảm giác bất an mơ hồ. Cô nhìn về phía tòa tháp đôi của tập đoàn Hoàng Kim sừng sững ở trung tâm thành phố, nơi ánh đèn vẫn sáng rực dù trời đã tối. Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng cô, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo cô về phía đó, về phía những bí mật mà cô chưa hề hay biết.

“Em gái nuôi ư?” cô thì thầm với chính mình, giọng nhẹ đến mức tan biến trong gió. “Hay là chìa khóa cho một bí mật nào đó?”

Tiếng động lạ phát ra từ phía bên kia hành lang, thu hút sự chú ý của cô. Một bóng người lướt qua cửa sổ, nhưng khi cô ngoảnh lại nhìn thì chẳng thấy ai. Tim cô bỗng đập nhanh hơn, những ngón tay bấu chặt và ông. Cảm giác bị theo dõi len lỏi khắp cơ thể khiến cô rùng mình.

Lâm Hiểu vội vàng quay vào phòng, khép cửa ban công lại, chốt then cẩn thận. Cô ngồi xuống sàn, dựa lưng vào thành giường, đầu óc quay cuồng. Mọi thứ diễn ra như một cuộc trước mắt cô: chị đẹp, bà Hoàng đầy uy quyền, người lạnh lùng,và bóng người bí ẩn ngoài hành lang.

Cô không phải là một cô gái ngây thơ dễ bị lừa. Mười tám năm trong trại trẻ đã dạy cho cô bài học về sự thận trọng và lòng tin có giới hạn. Nhưng lần này, cô cảm thấy mình đang đứng trước một ván bài lớn, nơi mỗi nước đi đều có thể quyết định số phận của cô. Cô không thể chỉ ngồi yên chờ đợi. Cô phải tìm ra sự thật, tìm ra lý do thực sự khiến gia tộc Hoàng nhận nuôi cô.

Ánh mắt cô vô tình lướt qua chiếc vali nhỏ bé của mình, nơi chứa tất cả những gì cô có sau mười tám năm. Chiếc gấu bông cũ kỹ nhô ra khỏi khe hở, như một lời nhắc nhở về quá khứ. Cô đứng dậy, lấy con gấu ra ôm vào lòng, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ lớp vải đã sờn. Dưới ánh đèn mờ, cô nhận ra một đường chỉ khâu nhỏ trên bụng con gấu mà trước đây cô chưa từng để ý. Kéo nhẹ lớp chỉ, một mảnh giấy nhỏ rơi ra.

Tay cô run run nhặt mảnh giấy lên. Đó là một tờ giấy đã ố vàng theo thời gian, trên đó viết vội vàng vài dòng chữ nguệch ngoạc: “Đừng bao giờ tin vào bất kỳ ộc Hoàng. Họ sẽ lợi dụng con. Hãy giữ bí mật này cho riêng mình.”

Dòng chữ kết thúc bằng một cái tên: “Mẹ”.

Nước mắt bỗng trào ra, làm mờ đi những con chữ. Lâm Hiểu ôm chặt mảnh giấy vào lòng, cả người run lên vì xúc động. Mẹ đã để lại lời nhắn này cho cô, ấu mà mẹ đã trao cho cô trước khi rời xa. Vậy ra mẹ biết trước điều gì đó, biết rằng cô sẽ bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực của gia tộc Hoàng. Và mẹ đã cảnh báo cô.

Nhưng tại sao mẹ lại bỏ rơi cô? Và Tạộc Hoàng lại muốn tìm cô sau mười tám năm? Cô là ai thực sự?

Những câu hỏi cứ xoay vần trong tâm trí cô, không có lời đáp. Lâm Hiểu lau nước mắt, gấp tờ giấy cẩn thận, nhét vào túi áo. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đêm đen kịt không một ngôi sao. Trong bóng tối ấy, cô biết mình đang đứng trước bờ vực của một bí mật khủng khiếp, một bí mật có thể thay đổi cuộc đời cô mãi mãi.

Đằng sau bức màn nhung lụa, những mưu đồ đang âm thầm diễn ra. Và người lạnh lùng kia, có lẽ anh ta chính là chìa khóa cho tất cả. Hoặc là kẻ thù nguy hiểm nhất của cô.

Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại. Cô đặt con gấu bông lên giường, bước đến cửa phòng, nhẹ nhàng vặn tay nắm. Cô phải bắt đầu tìm hiểu mọi thứ ngay từ bây giờ, trước khi quá muộn. Vì cô biết một khi đã bước chân vào thế giới này, không có đường quay lại.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo dệt nên không khí bí ẩn qua những chi tiết nhỏ như con gấu bông và tờ giấy kỹ lưỡng, biến một ngày sinh nhật bình thường thành bước ngoặt định mệnh. Lâm Hiểu không phải nữ chính bị động, mà là một cô gái dũng cảm chủ động tìm tòi sự thật.

📖 Chương tiếp theo

Đằng sau màn nhung lụa của gia tộc Hoàng, những mưu đồ đen tối đang chờ đón Lâm Hiểu và người lạnh lùng ấy.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord