Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Bí Mật Dòng Họ

Màn nhung lụa

2599 từ

Chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng sắt khổng lồ, nơi những đường nét uốn lượn bằng sắt rèn tinh xảo đan xen thành biểu tượng của một bôân. Lâm Hiểu nép mình bên cửa kính, ngón tay vô thức miết nhẹ vào lớp da bọc ghế mềm mại. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng, quyện với mùi nước tinh nhẹ nhàng từ người đàn ông ngồi ghế trước. Anh ta là Hoàng Minh, người mà bà Hoàng gọi là cháu trai cả – và giờ đây, theo lời bà, cũng là anh trai của cô.

Cổng mở ra, để lộ một con đường lát đá chạy dài giữa hai hàng cây cổ thụ cao vút. Những ngọn đèn lồng bằng pha lê treo dọc lối đi tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, tương phản kỳ lạ với bầu không khí lạnh lẽo đang bao phủ lấy cô. Xe tiếp tục lăn bánh, vượt qua một đài phun nước hình thiên thần dang cánh, rồi dừng hẳn trước một tòa biệt thự ba tầng cổ điển Pháp.

Hoàng Minh bước xuống trước, chủ động mở cửa. Anh cao lớn, khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt sâu thẳm, đen láy như mực tàu, không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Như đưa ra, lòng bàn tay khô ráo và ấm áp, Lâm Hiểu cảm nhận được một sự vững chãi kỳ lạ.

“Em không cần phải sợ,” Hoàng Minh nói, giọng trầm thấp nhưng lại len lỏi vào tai cô như một lời thì thầm an ủi.

Cô đặt tay mình vào tay anh, để anh dìu cô lên bậc thềm. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến tim cô đập loạn nhịp. Có điều gì đó trong cách anh nhìn cô, không phải là sự thương hại, cũng chẳng phải sự chào đón nồng nhiệt, mà là một sự chiếm hữu kín đáo, giống như anh vừa tìm lại được một món đồ quý giá đã đánh mất từ lâu.

Bước qua cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh vi, Lâm Hiểu choáng ngợp trước đại sảnh rộng lớn. Một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo lơ lửng trên cao, phát ra muôn vàn tia sáng lấp lánh chiếu rọi xuống sàn đá cẩm thạch trắng tinh. Những bức tranh sơn dầu cổ điển treo trên tường, bên dưới là những chiếc bàn nhỏ bằng gỗ óc chó đặt lọ hoa tươi. Mùi hương hoa nhài và nến sáp ong trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi thơm ngai ngái, xa hoa.

“Vào đi, con,” bà Hoàng Thị Liên từ trong phòng khách bước ra, tay chống gỗ mun, mắt sắc như diều hâu lướt qua người Lâm Hiểu. “Từ nay đây là nhà của con.”

Lâm Hiểu cúi đầu, khẽ nói: “Dạ, thưa bà.”

“Gọi ta là bà nội,” bà Hoàng ngắt lời, giọng không cho phép phản kháng. “Trong nhà này, con phải học cách xưng hô cho đúng, kẻo người ngoài cười chê.”

“Vâng, bà nội.”

Một giọng nói the thé, ngọt lịm vang lên từ cầu thang: “Ôi, bà nội đón em gái về rồi sao? Sao không báo trước để con sắp xếp một bữa tiệc chào mừng?”

Lâm Hiểu ngước lên. Một người phụ nữ trẻ, chừng hai lăm tuổi, mặc một chiếc váy lụa màu đỏ rực rỡ, bước xuống từng bậc thang một cách uyển chuyển. Gương mặt trang điểm kỹ lưỡng, đôi môi cong lên nụ cười, nhưng đôi mắt lại sắc lẹm như lưỡi dao.

“Đây là Hoàng Lệ, con gái của bác cả con,” bà Hoàng giới thiệu vắn tắt. “Chị gái của con.”

Hoàng Lệ tiến đến, vòng tay ôm lấy Lâm Hiểu một cách nhiệt tình. Cơ thể cô ta tỏa ra mùi nước hoa ngọt ngào, nồng nặc đến mức khiến Lâm Hiểu hơi chóng mặt.

“Em gái à, cuối cùng cũng được gặp em,” Hoàng Lệ thì thầm vào tai cô, giọng nói mềm mại nhưng lại khiến cô nổi hết da gà. “Chị nghe nói em sống ở trại trẻ? Thật tội nghiệp. Nhưng từ nay đã có chị rồi, em yên tâm nhé.”

Lâm Hiểu gượng gạo mỉm cười, cảm nhận được một sự giả tạo nơi vòng tay của người chị mới quen. Cô nhìn sang Hoàng Minh, người vẫn đứng yên lặng bên cạnh, hai tay đút túi quần. Ánh mắt anh lướt qua Hoàng Lệ, lướt qua cô, rồi dừng lại ở một điểm xa xăm nào đó ngoài cửa sổ. Có điều gì đó trong khoảnh khắc ấy, như một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng cô.

“Để em về phòng nghỉ ngơi trước,” Hoàng Minh lên tiếng, cắt ngang sự thân thiết giả tạo của Hoàng Lệ. Anh bước tới, đặt tay lên vai Lâm Hiểu, nhẹ nhàng đẩy cô về phía cầu thang. “Phòng của em ở tầng hai, cạnh phòng anh.”

Hoàng Lệ nheo mắt, nụ cười trên môi vẫn không tắt nhưng đã trở nên căng cứng. “Ái quá nhỉ? Không sợ người khác nói ra nói vào sao?”

“Không ai dám nói gì cả,” Hoàng Minh đáp, giọng lạnh tanh. Anh không thèm quay lại, trực tiếp dẫn Lâm Hiểu lên cầu thang.

Căn phòng dành cho cô rộng gấp ba lần căn phòng tập thể ở trại trẻ. Một chiếc giường lớn với chăn ga màu kem, rèm cửa bằng vải nhung xám khói, và một chiếc bàn trang điểm bằng gỗ hồng sắc với những ngăn kéo nhỏ xinh. Bên cạnh cửa sổ là một chiếc ghế bành bọc nhung màu xanh rêu, mời gọi cô ngồi xuống và nhìn từ phía sau.

Nhưng Lâm Hiểu không thể ngồi yên. Cô bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra. Ánh đèn từ khu vườn hắt lên, chiếu sáng một mảng cỏ xanh mướt, và xa xa là một hồ bơi hình bầu dục lấp lánh dưới ánh trăng. Mọi thứ đều quá đẹp, quá hoàn hảo, đến nỗi cô cảm thấy mình như đang ở trong một giấc mơ.

“Em vẫn còn hoảng hốt, đúng không?”

Giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng khiến cô giật mình quay lại. Hoàng Minh đã đứng từ lúc nào, không hề báo trước.

“Anh… anh đi nhẹ quá,” Lâm Hiểu thốt lên, tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp tim đập dồn dập.

Hoàng Minh không đáp, chỉ nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm ấy. “Em có đói không? Để anh bảo nhà bếp làm chút đồ ăn.”

“Không cần đâu ạ,” Lâm Hiểu lắc đầu. Cô nhìn xuống bộ quần áo cũ kỹ trên người mình, rồi lại nhìn lên người anh. “Anh Minh… em có thể hỏi một câu được không?”

“Em cứ nói.”

“Tại sao gia đình anh lại nhận em làm con nuôi?” Câu hỏi cứ thế trào ra khỏi miệng cô, không kịp suy nghĩ. “Em chỉ là một đứa trẻ mồ côi vô danh, không có gì đặc biệt. Có rất nhiều đứa trẻ khác…”

Hoàặng vài giây, rồi từ từ bước lại gần cô. Khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một cánh tay. Anh cúi xuống, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên trán cô.

“Em không phải là đứa trẻ vô danh,” anh nói, giọng khàn khàn. “Em là thành viên của gia tộc Hoàng. Và sự thật, đến lúc thích hợp, em sẽ biết.”

Lâm Hiểu ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt anh. Cô muốn hỏi thêm, muốn chất vấn, muốn biết tại sao mọi thứ lại mơ hồ đến thế. Nhưng đôi mắt anh như một vực thẳm, hút lấy mọi lời nói của cô, khiến cô nghẹn lại.

“Tối nay sẽ có một bữa tiệc gia tộc,” Hoàng Minh nói, lùi lại một bước, phá vỡ khoảng cách. “Bà nội muốn giới thiệu em với mọi người. Em hãy nghỉ ngơi một lát, lát nữa sẽ có người mang váy áo đến.”

Nói xong, anh quay người bước ra ngoài, để lại Lâm Hiểu đứng trơ trọi giữa căn phòng xa hoa, lòng đầy những câu hỏi không lời giải.

Hai tiếng sau, một người giúp việc bước vào phòng, đẩy theo một chiếc xe đựng đầy những hộp quần áo. Cô ta cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Cô chủ, đây là quần áo và trang sức mà cậu Minh lựa cho cô. Cô có cần tôi giúp thay đồ không?”

Lâm Hiểu ngơ ngác nhìn những hộp được mở ra. Một chiếc váy dạ hội màu bạc, nhẹ như không khí, phủ đầy những hạt kim tuyến lấp lánh. Những đôi giày cao gót bằng pha lê, một bộ trang sức bằng ngọc trai trắng muốt. Tất cả đều quá xa hoa, quá xa lạ với cuộc đời cô.

“Tôi có thể tự làm được,” cô nói, giọng run nhẹ.

Người giúp việc cúi chào rồi lui ra, để Lâm Hiểu một mình trước gương. Cô thay chiếc váy, ngỡ ngàng nhìn hình ảnh phản chiếu. Chiếc váy ôm sát cơ thể cô, tôn lên những đường cong mềm mại, làn da trắng ngần của cô như phát sáng dưới ánh đèn. Cô xõa tóc, để những lọn tóc đen dài phủ xuống bờ vai trần.

Cô chưa bao giờ nghĩ mình có thể đẹp đến thế.

Khi cô bước xuống cầu thang, mọi ánh mắt trong đại sảnh đều đổ dồn về phía cô. Đông đảo thành viên gia tộc đã tề tựu: những khuôn mặt lạ lẫm, những bộ váy lộng lẫy, những nụ cười xã giao đầy tính toán.

Hoàng Lệ đang nâng ly rượu vang, mắt nheo lại khi thấy cô. Trong ánh mắt ấy, Lâm Hiểu đọc được sự ghen ghét, sự đố kỵ và một thứ gì đó sắc lẹm hơn – sự cảnh giác.

“Em gái nhỏ của chị thật xinh đẹp.” Hoàng Lệ bước tới, giọng ngọt ngào nhưng tay siết chặt ly rượu đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Chiếc váy này chắc đắt lắm nhỉ? Cậu Minh chiều chuộng em thật đấy.”

Lâm Hiểu nuốt nước bọt, cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt mình dưới ánh nhìn của Hoàng Lệ. “Em… em không biết ạ. Anh Minh bảo người mang đến cho em.”

“Thế à?” Hoàng Lệ cười, nụ cười chẳng hề chạm tới đôi mắt. “Đi thôi, chị dẫn em đi chào hỏi mọi người.”

Hoàng Lệ vò lấy tay Lâm Hiểu, kéo cô đi như một con rối. Cô giới thiệu cô với hết người này đến người khác – chú hai, bác ba, cô tư, dượng năm – tất cả đều mỉm cười, đều nói những lời chúc mừng, đều quan sát cô bằng những ánh mắt tò mò.

“Đây là đứa trẻ mà mẹ đã đón về,” một người đàn ông trung niên nói, giọng đầy mỉa mai. Ông ta nhìn Lâm Hiểu từ trên xuống dưới. “Có vẻ ngoài ưa nhìn đấy, nhưng liệu có xứng đáng với cái tên Hoàng không?”

“Bác cả nói đùa rồi,” giọng Hoàên sau lưng Lâm Hiểu. Anh xuất hiện như một bóng ma, tay cầm ly rượu, đứng chắn trước mặt cô. “Bà nội đã chọn, chắc chắn có lý do của bà.”

Người đàn ông – bác cả – cười khẩy, nhưng không dám nói thêm, lảng đi chỗ khác.

Lâm Hiểu thở phào, cảm thấy biết ơn vô hạn. Cô quay sang Hoàng Minh, nhưng anh đã quay lưng, bước về phía cuối đại sảnh, nơi bà Hoàng đang ngồi trên một chiếc ghế bành lớn, trông như một nữ hoàng già nua đang chủ trì triều đình của mình.

Bà Hoàng giơ tay, gọi cô lại gần. “Đến đây, con.”

Lâm Hiểu bước tới, quỳ xuống trước ghế bà. Bà Hoàng đưa tay nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô. “Con mang dòng máu của dòng họ này. Đừng để ai dám khinh thường con.”

“Dạ, bà nội,” Lâm Hiểu thì thầm.

Bà Hoàng gật đầu, rồi cao giọng nói với toàn thể đại sảnh: “Ta tuyên bố, từ hôm nay, Lâm Hiểu là cháu gái ruột thịt của ta. Bất kỳ ộc này mà dám làm khó nó, tức là làm khó ta.”

Mọi người đều cúi đầu, nhưng trong mắt họ, Lâm Hiểu thấy rõ sự bất mãn. Họ không chấp nhận cô, nhưng họ sợ bà Hoàng.

Bữa tiệc tiếp diễn trong không khí giả tạo. Âm nhạc du dương vang lên, những điệu valse nhẹ nhàng, những tiếng cười đùa gượng gạo. Lâm Hiểu cố gắng hòa nhập, nhưng mỗi bước chân cô đều cảm thấy nặng nề, như thể cô đang bước trên một lớp băng mỏng.

Đến nửa đêm, khi mọi người đã ngà say, Lâm Hiểu lẻn ra ngoài hành lang phía sau đại sảnh, nơi có một ban công nhỏ nhìườn. Cô cần một mình, cần không khí trong lành để xua tan cảm giác ngột ngạt.

Nhưng vừa bước đến ban công, cô nghe thấy tiếng thì thầm từ phía bên kia bức tường.

“Cậu ta điên rồi sao? Đưa một đứa trẻ vô danh về nhận làm người thừa kế?”

“Không phải cậu ta, mà là bà chủ. Bà ấy biết điều gì đó. Tôi nghe nói có một bản di chúc bí mật, chỉ được mở khi đứa trẻ này tròn mười tám tuổi.”

“Di chúc? Thế nghĩa là ai nắm giữ bí mật dòng họ, người đó mới có quyền?”

“Im đi, có người đến kìa.”

Tiếng bước chân vội vã rời đi. Lâm Hiểu đứng sững sờ, tay bám chặt vào ông. Trái tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Di chúc bí mật? Bí mật dòng họ? Cô mới chỉ đến đây một ngày, nhưng cô đã nằm giữa trung tâm của một mớ rắc rối phức tạp. Cô không chỉ là một đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi – cô là một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn nhiều.

Cô quay lại, định bước vào thì bắt gặp một bóng người đứng trong bóng tối của hành lang.

Hoàng Minh.

Anh đã đứng đó từ lúc nào, nhìn cô bằng đôi mắt lạnh lùng, bí ẩn. Anh đã nghe thấy cuộc nói chuyện đó? Hay chính anh là người đã sắp đặt để cô nghe thấy?

“Anh…” Lâm Hiểu mở miệng, nhưng giọng cô khàn đặc.

Hoàng Minh bước tới, đứng trước mặt cô. Ánh đèn từ đại sảnh hắt ra, chiếu sáng một nửa gương mặt anh, để lại nửa kia chìm trong bóng tối.

“Em về phòng đi,” anh nói, giọng không cảm xúc. “Ngài có câu trả lời.”

Lâm Hiểu nhìn anh, tim đập rộn ràng. Cô muốn hỏi, muốn biết, muốn hiểu. Nhưng rồi cô gật đầu, không nói thêm lời nào, quay người bước vào trong.

Trên đường lên cầu thang, cô liếc nhìn về phía Hoàng Lệ, người đang đứng ở góc phòng, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt lạnh tanh nhìn theo cô như một con mèo đang rình mồi.

Bí mật dòng họ. Di chúc bí mật. Và một người nào đó lùng nắm giữ chìa khóa.

Lâm Hiểu bước vào phòng, đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nhắm mắt. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình cô đơn đến thế giữa một căn biệt thự xa hoa, nơi mỗi bức tường dường như đang thì thầm những bí mật đen tối.

Đêm nay, cô không thể ngủ được.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý thông qua những chi tiết nhỏ—sự tiếp xúc tay, ánh mắt lạnh lùng, sự vắng mặt của lời nói—tạo nên không khí ngộp thở của một cô gái bị bao vây bởi những bí mật gia tộc. Kỹ thuật "show, don't tell" được áp dụng tuyệt vời khi tác giả để reader tự cảm nhận sự hoang mang thay vì giải thích trực tiếp.

📖 Chương tiếp theo

Trước sự bí ẩn và lạnh lùng của Hoàng Minh, Lâm Hiểu sẽ phải đối diện với sự thật đầu tiên về dòng họ Hoàng—hay chính là bản thân mình?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord