Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Bí Mật Dòng Họ

Anh trai lạnh lùng

2516 từ

Buổi sáng hôm sau, Lâm Hiểu thức dậy trong căn phòng rộng lớn ở biệt thự Hoàng gia. Ánh nắng rèm cửa màu kem hắt lên sàn gỗ óng ánh. Cô ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng xa lạ với những món đồ nội thất đắt tiền. Mùi gỗ thơm thoang thoảng hòa lẫn với hương hoa hồng từ lọ cắm trên bàn trang điểm.

Cô thở dài, nhớ về những lời nói của bà nội Hoàng Thị Liên tối qua. Bà đã nói rất nhiều về trách nhiệm của một thành viên gia tộc Hoàng, nhưng lại không hề nhắc đến cha mẹ ruột của cô. Mỗi lần Lâm Hiểu định hỏi, bà lại khéo léo chuyển hướng câu chuyện.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.

“Tiểu thư, tôi mang bữa sáng lên cho cô.” Giọng của một người giúp việc trung niên vọng qua cánh cửa.

“Mời vào.”

Cánh cửa mở ra. Một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi bước vào, tay bưng khay thức ăn. Bà ta đặt khay lên bàn nhỏ cạnh giường, rồi cúi đầu chào.

“Thưa tiểu thư, cô Hoàng Lệ đã xuống dưới phòng khách từ sớm. Cô ấy muốn gặp cô sau khi cô dùng bữa.”

Lâm Hiểu gật đầu, nhưng lòng cô chùng xuống. Hoàng Lệ, người chị mới của cô, luôn tỏ ra thân thiện, nhưng ánh mắt của cô ta luôn có điều gì đó khó chịu. Đó là kiểu ánh mắt mà một người từng sống trong trại trẻ như cô đã quen thuộc: giả tạo, toan tính.

Cô nhấp một ngụm sữa ấm, cảm nhận vị ngọt dịu tan trên đầu lưỡi. Bánh mì nướng giòn rụm, phủ một lớp bơ mỏng. Những món ăn này quá xa xỉ so với những bữa sáng đạm bạc ở trại trẻ. Nhưng lòng cô vẫn trống trải.

Sau khi ăn xong, Lâm Hiểu thay một chiếc váy đơn giản màu xanh nhạt, rồi bước xuống cầu thang. Ngôi biệt thự rộng lớn vắng lặng đến kỳ lạ. Chỉ có tiếng bước chân của cô vang vọng trên những bậc thang đá hoa cương.

Khi cô vừa đặt chân xuống sảnh, giọng nói ngọt ngào của Hoàng Lệ vang lên từ phía phòng khách.

“Em gái dậy rồi à? Chị đợi em từ sớm.”

Hoàng Lệ bước ra, mặc một chiếc váy dạ hội màu đỏ rực rỡ, tóc búi cao, đôi môi đỏ chót. Cô ta giả vờ niềm nở, nhưng đôi mắt sắc lẹm không giấu được sự khinh thường.

“Chào chị,” Lâm Hiểu cúi đầu nhẹ.

“Lại đây ngồi với chị. Chị có chuyện muốn nói với em.”

Lâm Hiểu bước đến, ngồi xuống ghế sofa đối diện với Hoàng Lệ. Một người giúp việc mang trà lên. Hương trà xanh thoang thoảng trong không khí.

“Em thấy căn phòng thế nào? Có thoải mái không?” Hoàng Lệ hỏi, giọng vẫn ngọt ngào.

“Rất tốt, cảm ơn chị.”

“Tốt, tốt. Chị mừng vì em đã quen.” Hoàng Lệ nâng tách trà, nhấp một ngụm nhỏ. “Nhưng em biết đấy, ở đây có những quy tắc riêng. Gia tộc Hoàng không phải là nơi ai cũng có thể sống thoải mái.”

Lâm Hiểu im lặng, chờ đợi.

“Bà nội đã nhận em làm cháu gái, nhưng điều đó không có nghĩa là em có thể coi mình là người của gia tộc. Em phải hiểu rõ vị trí của mình.” Ánh mắt Hoàng Lệ sắc lạnh hơn. “Đừng nghĩ rằng chỉ vì được nhận nuôi mà em có thể đòi hỏi bất cứ điều gì. Tập đoàn Hoàng Kim là của những người xứng đáng.”

Tim Lâm Hiểu đập nhanh hơn. Cô hiểu rõ những lời này: Hoàng Lệ đang cảnh cáo cô, muốn cô biết mình chỉ là kẻ ngoại lai.

“Em hiểu,” Lâm Hiểu nói nhẹ nhàng, nhưng lòng cô đầy uất ức.

“Tốt.” Hoàng Lệ đặt tách trà xuống, đứng dậy. “Chị còn phải đi họp. Em cứ tự nhiên, nhưng đừng đi lung tung. Có những khu vực trong biệt thự này không dành cho em đâu.”

Nói xong, Hoàng Lệ bước đi, để lại Lâm Hiểu ngồi một mình trong phòng khách rộng lớn. Cô nhìn theo bóng dáng kiêu hãnh của người chị mới, lòng trào dâng bao cảm xúc.

Cô không biết mình đã ngồi đó bao lâu. Tiếng bước chân từ phía cầu khiến cô giật mình quay lại.

Hoàng Minh bước xuống, mặc một bộ vest đen lịch lãm, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi. Anh dừng lại khi thấy cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô một lúc.

“Em dậy sớm,” anh nói, giọng trầm ấm nhưng không cảm xúc.

“Dạ,” Lâm Hiểu đứng dậy, tay cô hơi run. Mỗi lần đối diện với Hoàng Minh, cô luôn cảm thấy một áp lực kỳ lạ, như thể anh có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ của cô.

“Anh có chuyện muốn nói với em. Đi theo anh.”

Không đợi cô trả lời, hắn bước về phía cầu thang. Lâm Hiểu vội vàng đi theo. Họ đi qua một hành lang dài, nơi treo nhiều bức tranh sơn dầu cổ điển. Ánh sáng từ những ngọn đèn chùm pha lê phản chiếu lên những bức tranh, tạo nên một không gian huyền ảo.

Cuối hành lang là một cánh cửa gỗ lớn. Hoàng Minh đẩy cửa, bước vào. Lâm Hiểu ngập ngừng một chút rồi cũng bước theo.

Đây là phòng làm việc của anh. Căn phòng rộng với những kệ sách cao chạm trần. Trên bàn làm việc là một chiếc máy tính và vài tập tài liệu. Mùi giấy cũ và mùi gỗ thông hòa quyện, tạo nên một không khí uy nghiêm.

“Ngồi đi,” Hoàng Minh chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc.

Lâm Hiểu ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, lòng hồi hộp. Hoàng Minh ngồi vào ghế của mình, nhìn cô một lúc lâu. Ánh mắt anh sâu thẳm, khó đoán.

“Em đã gặp Hoàng Lệ rồi,” anh nói, giọng không phải là câu hỏi.

“Dạ.”

“Chị ta nói gì với em?”

Lâm Hiểu ngập ngừng. Cô không muốn mách lẻo, nhưng cũng không muốn giấu anh. “Chị ấy nói em nên hiểu rõ vị trí của mình.”

Hoàng Minh nhếch môi, nụ cười lạnh lùng. “Chị ta luôn như vậy. Em đừng để tâm.”

“Nhưng… em thực sự không hiểu. Tại sao bà nội lại nhận em? Em không có quan hệ gì với gia tộc Hoàng cả.” Lâm Hiểu ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh.

Hoàặng nhìn cô một lúc lâu. Rồi anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra những khu vườn rộng lớn phía trước.

“Gia tộc Hoàng có những luật lệ riêng. Em được nhận nuôi vì một lý do. Nhưng anh không thể nói bây giờ.”

“Tại sao?” Lâm Hiểu đứng dậy, giọng cô run run. “Em có quyền được biết về thân thế của mình. Em đã sống mười tám năm trong trại trẻ, không biết cha mẹ là ai. Bây giờ, khi có cơ hội, anh lại bảo em không được biết?”

Hoàại, ánh mắt anh sắc lạnh. “Em có quyền được biết, nhưng không phải bây giờ. Nếu em biết sự thật quá sớm, em sẽ gặp nguy hiểm.”

“Nguy hiểm? Nguy hiểm gì?” Lâm Hiểu bước tới gần anh hơn, lòng cô đầy bất bình. “Em đã sống trong nghèo khó, cô độc. Còn gì nguy hiểm hơn thế nữa?”

Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt anh ánh lên một tia gì đó rất khẽ. Anh bước tới, đứng trước mặt cô, chỉ cách cô một gang tay. Hơi thở của anh phả nhẹ lên trán cô.

“Em còn nhỏ, chưa hiểu hết mọi chuyện. Hãy tin anh, khi đến lúc, anh sẽ cho em biết mọi thứ.”

Giọng anh trầm ấm, nhưng có một uy lực không thể chối cãi. Lâm Hiểu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, lòng cô chợt mềm đi. Cô muốn tin anh, nhưng sự tò mò và bất an cứ giày vò cô.

“Anh sẽ bảo vệ em?” cô hỏi nhỏ.

Hoàng Minh gật đầu, khuôn mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc. “Anh sẽ bảo vệ em. Nhưng em cũng phải hứa với anh một điều.”

“Điều gì?”

“Đừng điều tra về quá khứ của mình. Đừng hỏi bất kỳ ai về cha mẹ em. Nếu em làm vậy, em sẽ gây ra hậu quả khó lường.”

Lâm Hiểu cắn môi. Cô cảm thấy như mình đang bị giam cầm trong một ngục tù bằng nhung lụa. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên quyết của Hoàng Minh, cô biết anh không nói đùa.

“Em hứa,” cô thì thầm.

Hoàng Minh gật đầu rồi quay người bước về bàn làm việc. “Em có thể đi được rồi.”

Lâm Hiểu đứng yên một lúc, nhìn bóng lưng cao lớn của anh. Cô muốn nói thêm, nhưng cổ họng cô nghẹn lại. Cuối cùng, cô quay người bước ra khỏi phòng.

Nhưng khi cô vừa đặt tay lên nắm cửa, mắt cô chợt dừng lại ở một bức ảnh trên kệ sách. Đó là một bức ảnh cũ, đã ố vàng theo thời gian. Trong ảnh, có hai người: một người đàn ông trẻ – trông rất giống Hoàng Minh – và một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc dài, đôi mắt hiền từ.

Tim Lâm Hiểu đập mạnh. Cô nhận ra người phụ nữ đó. Đó là người đã xuất hiện trong giấc mơ của cô nhiều lần – người phụ nữ mà cô luôn cảm thấy thân thuộc nhưng chưa từng gặp ngoài đời.

“Đó là ai?” cô hỏi, giọng khàn đặc.

Hoàng Minh ngước lên, thấy cô đang nhìn bức ảnh. Sắc mặt anh biến đổi trong tích tắc, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng.

“Khôọng,” anh nói, bước tới nhanh chóng và lấy bức ảnh xuống, cất vào ngăn kéo.

“Nhưng người phụ nữ đó…” Lâm Hiểu lắc đầu, lòng cô rối bời. “Em cảm thấy quen thuộc. Giống như em đã từng gặp bà ấy.”

Hoàng Minh nhìn cô. Đôi mắt anh tối sầm lại. “Đừng suy nghĩ nhiều. Đó chỉ là một bức ảnh cũ.”

Nhưng Lâm Hiểu biết anh đang nói dối. Cô nhìn thấy sự căng thẳng nơi bờ vai anh, thấy cách anh tránh ánh mắt cô. Và cô biết người phụ nữ trong bức ảnh đó có liên quan mật thiết đến cô.

“Anh nói dối,” cô nói nhỏ, nhưng giọng đầy uất ức. “Người phụ nữ đó… có phải là mẹ em không?”

Hoàng không trả lời. Nhưng sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào.

“Trả lời em đi!” Lâm Hiểu bước tới, nắm lấy tay áo anh. “Em có quyền được biết. Em đã chờ mười tám năm để biết mẹ mình là ai. Anh không thể giấu em mãi được.”

Hoàng Minh nhìn cô. Đôi mắt anh phức tạp. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng gỡ tay cô ra khỏi tay áo mình.

“Em nói đúng, người phụ nữ đó là mẹ em,” anh nói chậm rãi, từng chữ như đè nặng. “Nhưng anh không thể nói thêm. Bây giờ chưa phải lúc.”

Lâm Hiểu cảm thấy như trời đất quay cuồng. Mẹ cô… Người phụ nữ trong bức ảnh đó thực sự là mẹ cô. Và Hoàng Minh có ảnh của mẹ cô. Điều đó có nghĩa là… anh biết mẹ cô? Anh có liên quan gì đến mẹ cô?

“Anh biết mẹ em?” cô hỏi, giọng run run.

Hoàng Minh gật đầu. “Bà ấy là… một người bạn của gia đình.”

“Bạn? Vậy tại sao giấu ảnh của bà ấy? Tạông muốn em biết?”

“Vì sự thật sẽ khiến em đau khổ,” Hoàng Minh nói, giọng anh trầm xuống. “Mẹ em đã chết trong một tai nạn. Và cái chết của bà ấy có liên quan đến gia tộc Hoàng.”

Lâm Hiểu lùi lại một bước, mặt tái nhợt. Mẹ cô đã chết. Và cái chết đó có liên quan đến gia tộc Hoàng. Đó là lý do tại sao bà nội nhận cô? Đó là lý do tại sao Hoàng Minh bảo vệ cô?

“Ai đã giết mẹ em?” cô hỏi, giọng lạnh đi.

“Anh không thể nói.”

“Tại sao? Nếu em có quyền được biết thân thế, em cũng có quyền biết sự thật về cái chết của mẹ em.”

Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt anh đầy đau đớn. Anh bước tới, nắm lấy vai cô, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Hiểu Hiểu, nghe anh. Sự thật sẽ khiến em gặp nguy hiểm. Có những người này sẵn sàng giết em nếu em biết quá nhiều. Anh không thể để em gặp nguy hiểm.”

“Vậy anh bảo vệ em,” Lâm Hiểu nói, nước mắt trào ra. “Anh nói anh sẽ bảo vệ em. Vậy hãy hết sự thật.”

Hoàặng nhìn cô một lúc lâu. Cuối cùng, anh buông tay khỏi vai cô, quay người bước về phía cửa sổ.

“Đi đi, Hiểu Hiểu. Hôm nay em đã biết đủ rồi.”

“Nhưng…”

“Đi đi!” Giọng anh trở nên sắc lạnh, không cho phép cãi lại.

Lâm Hiểu đứng yên, nước mắt lăn dài trên má. Cô nhìn bóng lưng cao lớn của anh, lòng đầy uất ức và bất lực. Cuối cùng, cô quay người, chạy ra khỏi phòng.

Cô chạy dọc hành lang, không biết mình đang chạy đi đâu. Những bức tường xa hoa, những bức tranh đắt tiền, tất cả đều như đang siết chặt lấy cô. Cô cảm thấy ngột ngạt, cảm thấy bị giam cầm.

Cuối cùng, cô dừng lại ở một góc hành lang vắng vẻ. Cô ngồi xuống, ôm mặt khóc nức nở.

Mẹ cô đã chết. Và cái chết đó có liên quan đến gia tộc Hoàng. Cô là một phần của gia tộc này, nhưng cô cũng là nạn nhân của nó.

Cô nhớ lại bức ảnh. Hoàng Minh đứng cạnh mẹ cô, cả hai đều cười tươi. Họ trông rất thân thiết. Vậy tại sao Hoàng Minh lại giấu cô? Tạo ra để cô biết sự thật?

Có phải anh sợ mất cô? Hay là anh sợ cô phát hiện ra một bí mật đen tối hơn?

Lâm Hiểu lau nước mắt, đứng dậy. Cô nhìn vườn rộng lớn phía trước, nơi những bông hoa hồng đang nở rộ trong nắng. Nhưng lòng cô không còn cảm thấy vẻ đẹp đó nữa.

Cô biết từ giờ phút này, cuộc sống của cô sẽ không còn yên bình. Cô phải tìm ra sự thật, dù có phải đối mặt với nguy hiểm nào đi nữa.

Và người duy nhất có thể giúp cô là Hoàng Minh, nhưng anh lại là người giấu cô nhiều nhất.

Lâm Hiểu siết chặt tay, nhìn về phía biệt thự xa hoa. Cô biết mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Và bí mật dòng họ Hoàng đang dần hé lộ, từng chút một.

💡 Điểm nhấn chương này

Cảnh tâm lý Lâm Hiểu khóc nức nở ở góc hành lang thể hiện sức căng thẳng giữa sự tò mò và sợ hãi một cách tinh tế. Đặc biệt, câu hỏi "Anh sợ mất cô hay là anh sợ cô phát hiện bí mật đen tối hơn?" tạo nên lớp mờ ảo về nhân vật Hoàng Minh mà độc giả cần giải mã.

📖 Chương tiếp theo

Lâm Hiểu sẽ bị lôi kéo vào những bí mưu thâu tóm tài sản gia tộc khi các thành viên Hoàng dần lộ diện với ngoại tình thực.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord