Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Bí Mật Dòng Họ

Âm mưu thâu tóm

2295 từ

Chiếc đồng hồ cổ trong đại sảnh điểm chín giờ sáng. Tiếng chuông ngân vang vọng khắp hành lang dài hun hút. Lâm Hiểu đứng trước cửa phòng ăn chính, tay siết nhẹ chiếc váy voan trắng tinh. Bữa sáng hôm nay đặc biệt hơn mọi ngày, bởi bà nội Hoàng Thị Liên đã ra lệnh triệu tập toàn bộ các thành viên.

“Em vào đi, bà đang đợi.”

Giọng Hoàên sau lưng khiến cô giật mình. Anh mặc bộ vest màu xám thanh lịch, mái tóc đen được chải gọn gàng, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng thường nhật. Lâm Hiểu nuốt khan, quay lại nhìn anh.

“Anh… anh có biết bà muốn nói gì không?”

Hoàặng một lúc rồi đẩy nhẹ cửa bước vào. Cô theo sau, cảm nhận rõ rệt sự nặng nề trong không khí. Trong phòng ăn, bà Hoàng ngồi ở đầu bàn, tay cầm tách trà, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống những người đang đứng xung quanh. Hoàng Lệ đứng bên phải bà, môi cong lên nụ cười giả tạo.

“Mọi người đến đủ rồi,” bà Hoàng đặt tách trà xuống, giọng khàn đặc. “Ta muốn thông báo về một việc quan trọng.”

Lâm Hiểu cảm nhận được ánh mắt của Hoàng Lệ đang dán chặt vào mình. Nụ cười kia giấu giếm điều gì đó nguy hiểm. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh khi bà Hoàng tiếp tục.

“Từ hôm nay, Lâm Hiểu sẽ chính thức vào công việc của Tập đoàn Hoàng Kim. Ta muốn nó học hỏi tất cả mọi thứ, từ quản lý tài chính đến vận hành các dự án.”

Cả căn phòng chằng. Hoàng Lệ bật cười khan.

“Bà nội, việc này có hơi đột ngột. Cô ấy chưa quen với văn hóa của gia tộc chúng ta, cũng chưa có kinh nghiệm. Liệu có phải nên để cô ấy từ từ thích nghi trước đã?”

“Không,” bà Hoàng đáp dứt khoát. “Thời gian không còn nhiều. Ta đã sống đủ lâu để biết người nắm bí mật dòng họ không thể là kẻ yếu đuối.”

Lâm Hiểu lặng người. Những lời nói của bà Hoàng như lưỡi dao lạnh cứa vào tâm trí cô. Bí mật dòng họ. Lại một lần nữa, câu nói ấy xuất hiện. Cô liếc nhìn Hoàng Minh, nhưng anh chỉ im lặng, tay siết chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn.

Hoàng Lệ đứng dậy, bước đến gần Lâm Hiểu.

“Chúc mừng em nhé. Mong em sẽ nhanh chóng thích nghi.” Giọng cô ta ngọt ngào nhưng ánh mắt lại lạnh toát. “Nhưng mà, em gái à, ở đây có luật lệ của nó. Em đừng nghĩ chỉ vì bà nội thương em, em có thể làm gì cũng được.”

Lâm Hiểu cắn môi, không nói gì. Cô chỉ biết cúi đầu, để mặc những lời mỉa mai tai.

Bữa sáng kết thúc nặng nề. Khi mọi người giải tán, Hoàng Minh kéo tay cô ra khỏi phòng.

“Em đừng để Hoàng Lệ ảnh hưởng. Cô ta chỉ muốn em yếu lòng.”

“Nhưng…” Lâm Hiểu ngước nhìn anh, mắt rưng rưng. “Tại sao mọi thứ lại phức tạp đến thế? Em chỉ muốn biết sự thật thôi.”

Hoàng Minh thở dài, đưa tay vuốt nhẹ tóc cô.

“Sự thật không phải lúc nào cũng đẹp. Nhưng anh hứa, anh sẽ bảo vệ em.”

Lời nói của anh ấm áp, nhưng sâu thẳm trong mắt anh vẫn là những tầng lớp bí ẩn. Lâm Hiểu cảm thấy trái tim mình như bị ai bóp chặt.

Vài ngày sau, mọi chuyện bắt đầu trở nên hỗn loạn. Lâm Hiểu được giao một bộ hồ sơ tài chính để học hỏi. Cô dành cả buổi sáng để đọc, cố gắng hiểu những con số khô khan. Nhưng đến trưa, Hoàng Lệ đột nhiên xông vào phòng làm việc của cô.

“Mất rồi! Chiếc vòng cổ kim cương của bà nội đã bị mất!” Hoàng Lệ hét lên, giọng đầy phẫn nộ.

Cả biệt thự náo loạn. Các quản gia bắt đầu lục soát khắp nơi. Lâm Hiểu đứng sững, tay vẫn cầm tập hồ sơ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Mọi người vào phòng của cô ta mà tìm!” Hoàng Lệ chỉ thẳng vào Lâm Hiểu.

Lâm Hiểu hoảng hốt nhìn Hoàng Lệ. “Chị nói gì vậy? Em không hề lấy bất cứ thứ gì!”

“Ai biết được? Em mới đến, lại là người ngoài. Biết đâu em thấy chiếc vòng quý giá, nổi lòng tham.”

Những lời ấy như những mũi dao đâm thẳng vào tim cô. Lâm Hiểu lùi lại, định chạy đi tìm Hoàng Minh, nhưng Hoàng Lệ đã chặn trước mặt.

“Đừng hòng đi đâu. Nếu không phải em, hãy để chúng tôi kiểm tra phòng em. Nếu vô tội, tự nhiên sẽ được minh oan.”

Mọi người kéo đến phòng cô. Lâm Hiểu đứng ở cửa, môi run run. Cô biết dù có tìm hay không, bọn họ đã sắp đặt mọi thứ từ trước.

Đúng như dự đoán, sau vài phút lục soát, chiếc vòng cổ kim cương được tìm thấy trong ngăn kéo tủ đầu giường của cô.

Hoàng Lệ cầm chiếc vòng lên, mỉm cười chiến thắng. “Nhìn đi! Các người thấy chưa? Tôi đã nói mà! Cô ta chỉ là con nhỏ trộm cắp, không xứng đáng bước chân vào gia tộc này!”

Mọi ánh mắt đổ dồn vào Lâm Hiểu. Cô cảm thấy mặt nóng bừng, nước mắt trực trào ra.

“Không phải em! Em thề! Em chưa bao giờ nhìn thấy chiếc vòng này!”

“Lời nói của một kẻ trộm có ai tin?” Hoàng Lệ cười khẩy. “Bà nội sẽ nghe thấy chuyện này. Cô chỉ là một đứa mồ côi, không có tư cách làm cháu gái của bà!”

Ánh mắt của Hoàng Lệ lúc này thật độc ác, như thể cô ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Lâm Hiểu run rẩy, quay sang nhìn mọi người xung quanh. Họ đều lắc đầu, ánh mắt đầy khinh bỉ.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, giọng nói trầm ấm của Hoàên từ cuối hành lang.

“Có chuyện gì ở đây vậy?”

Đám đông tách ra, để lộ anh bước tới. Mắt anh lướt qua mọi người rồi dừng lại ở chiếc vòng cổ trên tay Hoàng Lệ.

“Hoàng Lệ, em đang làm gì vậy?”

“Anh Minh, em vừa phát hiện Lâm Hiểu ăn cắp vòng cổ của bà nội. Chúng em đã tìm thấy nó trong phòng của nó.”

Hoàng Minh không đáp ngay. Anh tiến đến gần Lâm Hiểu, nhìn cô một hồi lâu. Mắt cô đẫm lệ, tay siết chặt đến nỗi móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

“Em có làm không?” Anh hỏi, giọng lạnh tanh.

Lâm Hiểu lắc đầu, nghẹn ngào. “Không… em xin thề… em không lấy…”

Hoàng Minh gật đầu, rồi Lệ. “Em đưa chiếc vòng cho anh.”

Hoàng Lệ ngửa người nhưng đưa ra. Anh cầm lấy, xoay xoay dưới ánh sáng.

“Chiếc vòng này có chứa một viên kim cương đặc biệt, duy nhất trong bộ sưu tập của bà nội.” Anh nhìn Hoàng Lệ, mắt sắc bén. “Nhưng viên kim cương này là giả. Chiếc thật đang ở trong két sắt của bà nội.”

Cả căn phòng im lặng đến tắc thở. Hoàng Lệ tái mặt.

“Anh… anh nói gì vậy?”

“Anh nói em đã cố gài bẫy em gái chúng ta.” Hoàng Minh bước đến gần Hoàng Lệ, giọng hạ thấp nhưng đầy uy lực. “Em tưởng anh không biết? Từ khi Lâm Hiểu vào nhà này, em đã lên kế hoạch. Nhưng em đã sai. Anh biết tất cả.”

Hoàng Lệ lùi lại, mặt cắt không còn một giọt máu. “Anh không thể nào…”

“Anh có thể và anh đã làm.” Hòa mọi người. “Tất cả giải tán. Chuyện này kết thúc ở đây. Ai còn bàn tán sẽ phải đối mặt với hậu quả.”

Đám đông lặng lẽ rút lui. Hoàng Lệ nghiến răng, quay người bỏ đi, bỏ lại Lâm Hiểu và hành lang vắng.

Lâm Hiểu ngồi phịch xuống ghế, tay ôm mặt khóc nức nở.

“Em… em đã nghĩ… sẽ khô…”

Hoàng Minh ngồi xuống bên cạnh, vỗ nhẹ lưng cô. “Anh nói rồi, anh sẽ bảo vệ em.”

“Nhưng tại sao chị ta lại ghét em đến thế?” Lâm Hiểu ngước lên, mắt đỏ hoe. “Em chưa làm gì có lỗi với chị ta mà.”

“Vì em là vật cản trên con đường quyền lực của cô ta.” Hoàng Minh kéo cô vào lòng, giọng trầm buồn. “Trong gia tộc này, lòng trung thành và sự phản bội luôn là vũ khí sắc bén. Em phải học cách nhìn xa hơn những gì em thấy.”

Lâm Hiểu im lặng, cảm nhận hương thơm nam tính của anh phủ quanh mình. Lòng cô rối bời. Cô biết cuộc chiến này chưa kết thúc. Hoàng Lệ sẽ còn nữa.

Buổi tối hôm đó, Hoàng Phong tìm đến gặp Lâm Hiểu trong vườn hoa hồng. Anh đưa cho cô một tập tài liệu.

“Đây là những bằng chứng tôi thu thập được về Hoàng Lệ. Cô ta đã nhiều lần dùng thủ đoạn để hạ bệ đối thủ. Lần này cô ta thất bại, nhưng lần sau sẽ khó lường hơn.”

Lâm Hiểu nhận lấy, tay run run. “Cảm ơn anh. Nhưng… tại giúp em?”

Hoàng Phong nhìn xa xăm. “Vì tôi trung thành với Hoàng Minh. Và vì… tương xứng đáng được biết sự thật.”

Lâm Hiểu mở tập tài liệu, nhưng trước mắt cô chỉ là những con số mờ nhạt. Đầu óc cô quay cuồng với những gì vừa xảy ra.

“Em không biết mình có đủ sức mạnh để đối mặt với tất cả điều này không…” Cô thì thầm.

Hoàng Phong đặt tay lên vai cô. “Em mạnh mẽ hơn em nghĩ. Chỉ cần chính mình.”

Sáng hôm sau, bà Hoàng triệu tập hội đồng gia tộc. Lâm Hiểu bước vào phòng họp với đôi chân run rẩy. Bà Hoàng ngồi ở vị trí trung tâm, xung quanh là các thành viên cốt cán của gia tộc.

“Chúng ta có chuyện cần giải quyết,” bà Hoàng nói, giọng nghiêm nghị. “Liên quan đến vụ cáo ăn cắp hôm qua.”

Hoàng Lệ đứng dậy, mặt vẫn còn nét bất mãn. “Bà nội, con vẫn giữ quan điểm của mình. Dù chiếc vòng là giả, nhưng Lâm Hiểu đã có ý đồ xấu.”

“Im đi!” Bà Hoàng đập tay xuống bàn, khiến mọi người giật mình. “Ta đã điều tra. Chiếc vòng giả được đặt vào phòng Lâm Hiểu bởi một trong những người hầu dưới trướng con. Con nghĩ ta già rồi nên không biết gì sao?”

Hoàng Lệ lùi lại, mặt tái nhợt. “Con… con không…”

“Đừng chối. Ta có bằng chứng.” Bà Hoàng vẫy tay. Một người quản gia bước ra, cúi đầu.

“Tôi có thể xác nhận người hầu tên Hoa đã nhận lệnh từ cô Hoàng Lệ để đặt chiếc vòng vào phòng cô Lâm Hiểu.”

Cả phòng xôn xao. Hoàng Lệ nhìn quanh, tìm kiếm sự ủng hộ, nhưng không ai dám lên tiếng.

“Con đã thất bại, Hoàng Lệ.” Bà Hoàng nói giọng lạnh lẽo. “Con bị tước bỏ quyền đồng gia tộc trong vòng sáu tháng. Hãy suy nghĩ về hành động của mình.”

Hoàng Lệ nghiến răng, quay sang nhìn Lâm Hiểu. Ánh mắt cô ta như muốn thiêu đốt cô.

“Em sẽ trả giá,” cô ta thì thầm khi bước qua Lâm Hiểu.

Lâm Hiểu cúi đầu, không dám nhìn lại. Trái tim cô đập thình thịch.

Sau cuộc họp, Hoàng Minh kéo cô ra một góc vườn.

“Em không sao chứ?”

Lâm Hiểu lắc đầu, nước mắt rơi lã chã. “Em sợ lắm… mỗi ngày ở đây là một trận chiến.”

Hoàng Minh nâng mặt cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô. “Nhưng em đã làm tốt. Em phải tin anh, dù mọi thứ có tối tăm đến đâu.”

Lâm Hiểu mở to mắt nhìn anh. Lời nói ấy như một lời hứa, cũng như một lời cảnh báo.

“Anh… anh sẽ ở bên em chứ?”

“Luôn luôn,” anh đáp, giọng khàn đặc. “Cho đến khi em đủ mạnh mẽ để đối mặt với nó.”

Cô gục đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn. Mọi thứ xung quanh mờ ảo, chỉ còn lại hơi ấm từ anh.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí cô, một câu hỏi vẫn chưa có lời đáp: Sự thật về thân thế của cô là gì? Và tại sao mẹ cô lại xuất hiện trong bức ảnh của anh?

Đêm xuống, Lâm Hiểu ngồi bên cửa sổ, nhìn ngập ánh trăng. Cô cảm thấy cuộc đời mình như một mê cung, mỗi bước đi đều dẫn đến những ngã rẽ mới.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Hoàng Phong bước vào, mặt nghiêm trọng.

“Có chuyện gì vậy?” Lâm Hiểu hỏi.

Hoàng Phong đưa cho cô một phong bì. “Em hãy mở ra. Đây là điều tôi tìm được từ kho lưu trữ của gia tộc.”

Lâm Hiểu run rẩy mở phong bì. Bên trong là một bức ảnh cũ, chụp một người phụ nữ ôm một đứa trẻ. Người phụ nữ ấy… chính là mẹ cô. Và đứa trẻ… cô nhận ra gương mặt non nớt ấy.

Đó là Hoàng Minh.

“Mẹ em và anh Minh…” Lâm Hiểu thì thầm, giọng run rẩy. “Họ có quan hệ gì?”

Hoàng Phong nhìn cô, mắt đầy ẩn ý. “Đó là điều em phải tự tìm ra. Nhưng hãy cẩn thận. Bí mật dòng họ luôn có giá của nó.”

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thành công trong việc xây dựng căng thẳng tâm lý từng từng, đặc biệt qua chi tiết bà nội sắc lạnh và sự sụng sốt của nhân vật chính. Mối quan hệ anh em Lâm Hiểu và Hoàng Minh được hé mở một cách tinh tế, tạo ra những lớp bí ẩn chồng chất lên nhau.

📖 Chương tiếp theo

Lâm Hiểu sẽ phải đối mặt với sự thật chấn động về mối liên hệ giữa mẹ cô và gia tộc Hoàng Kim, khi những bí mật bị chôn vùi được dần hé lộ.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord