Căn phòng của bà nội Hoàng Thị Liên nằm ở khuất nhất trong biệt thự, nơi ánh sáng mặt trời hầu như không thể len lỏi tới. Lâm Hiểu đứng trước cánh cửa gỗ lim nặng nề, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng. Mùi trầm hương thoang thoảng từ khe cửa, mang theo một sự cổ kính và nghiêm trang khó tả.
Cô đưa tay gõ nhẹ lên cánh cửa. Âm thanh vọng vào. Không gian yên tĩnh.
“Vào đi.”
Giọng bà nội trầm ổn nhưng có chút khàn đặc, như thể người phụ nữ ấy đã trải qua quá nhiều năm tháng trong những mưu đồ và bí mật.
Lâm Hiểu đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng lớn được trang trí theo phong cách cổ điển. Những bức tranh sơn dầu treo trên tường kể lại những câu chuyện của dòng họ Hoàng qua nhiều thế hệ. Bàn làm việc bằng gỗ mun chạm trổ tinh xảo đặt ở góc phòng, một ngọn đèn bàn bằng đồng chiếu sáng trên mặt giấy tờ.
Bà nội ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, tay cầm chiếc lược ngà đang chải mái tóc bạc trắng. Ánh mắt bà nhìn Lâm Hiểu từ đầu đến chân, như một người thợ đang đánh giá một tác phẩm nghệ thuật.
“Lại đây, con bé.”
Lâm Hiểu bước tới, mỗi bước chân nhẹ nhàng trên thảm Ba Tư dày. Cô dừng lại cách bà vài bước chân, chờ đợi.
“Ngồi xuống đi.” Bà nội chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Lâm Hiểu nghe lời ngồi xuống. Cảm giác bối trong lòng cô. Đây là lần đầu tiên bà nội gọi riêng cô và điều đó chắc chắn không phải chuyện đơn giản.
“Con muốn biết về quá khứ phải không?” Bà nội đặt chiếc lược xuống, nhìn thẳng vào mắt Lâm Hiểu.
Trái tim Lâm Hiểu đập mạnh. Cô gật đầu, không dám thở mạnh.
“Mẹ con tên là Lâm Ngọc Hân.” Bà nội nói chậm rãi, từng chữ như những giọt nước rơi trong không gian tĩnh lặng. “Bà ấy là con gái út của tôi, người thừa kế chính đáng của tập đoàn Hoàng Kim.”
Lâm Hiểu nín thở. Những lời ấy như một tia sáng xuyên qua màn sương mù mờ mịt trong quá khứ của cô.
“Nhưng mười chín năm trước, bà ấy mất tích.” Giọng bà nội run lên một chút. “Không ai biết bà ấy đi đâu. Chỉ biết rằng vài tháng sau, một đứa trẻ sơ sinh được gửi đến trại trẻ mồ côi với chiếc vòng bạc có khắc tên con.”
Lâm Hiểu vô thức sờ lên chiếc vòng bạc trên cổ tay mình. Cô chưa bao giờ tháo nó ra, nhưng chưa bao giờ hiểu ý nghĩa thật sự của nó.
“Con có biết tại sao con được đưa đến trại trẻ không?” Bà nội nhìn cô, ánh mắt đầy bí ẩn.
Lâm Hiểu lắc đầu.
“Bởi vì mẹ con biết bà ấy đang bị săn đuổi. Những kẻ muốn chiếm đoạt Tập đoàn Hoàng Kim không ngần ngại làm bất cứ điều gì để loại bỏ người thừa kế hợp pháp.”
Lâm Hiểu siết chặt tay. Móng tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng cô không cảm thấy đau. Tất cả những gì cô cảm nhận được là sự tức giận và hoang mang.
“Vậy ai là người săn đuổi mẹ con?” Cô hỏi, giọng khàn đặc.
Bà nội im lặng một lúc lâu. Ánh mắt bà nhìn xa xăm, như đang nhìn vào quá khứ xa xôi.
“Những kẻ đó vẫn còn ở đây, trong gia tộc này.” Bà nói mỗi chữ như một hòn đá nặng. “Và chúng sẽ không dừng lại cho đến khi mất.”
Lâm Hiểu cảm thấy lạnh sống lưng. Cô nhìn quanh căn phòng, như thể những bóng đen đang ẩn nấp ở mỗi góc tường.
“Vậy còn anh trai… ý con là Hoàng Minh?” Lâm Hiểu ngập ngừng hỏi. “Anh ấy là ai?”
Bà nội nhắm mắt, thở dài. “Hoàng Minh là con trai của người giám hộ mà ta giao phó nhiệm vụ bảo vệ con. Cha mẹ nó đã chết trong một tai nạn bí ẩn khi nó còn nhỏ. Ta nhận nó làm cháu nuôi và giao cho nó trọng trách bảo vệ bí mật của dòng họ.”
Lâm Hiểu chết lặng. Tất cả những gì cô từng nghĩ về Hoàng Minh vỡ vụn như kính. Không phải là anh trai ruột. Chỉ là người bảo vệ được giao nhiệm vụ canh giữ cô.
“Vậy tình cảm của anh ấy đã giả dối sao?” Câu hỏi bật ra khỏi miệng Lâm Hiểu trước khi cô kịp kiểm soát.
Bà nội nhìn cô, ánh mắt đầy thương cảm. “Tình cảm không thể giả dối, con à. Nhưng nhiệm vụ có thể che lấp tình cảm.”
Lâm Hiểu cảm thấy trái tim mình như vỡ ra thành từng mảnh. Cô đặt tay lên ngực, cố gắng kiềm chế những tiếng nấc nghẹn ngào. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, nhưng cô cố gắng lau đi bằng mu bàn tay.
“Tại sao mọi người lại giấu con?” Cô hỏi, giọng đầy tổn thương. “Tại sao không nói sự thật từ đầu?”
Bà nội thở dài, đứng dậy và bước đến bên cửa sổ. Những tấm rèm dày kéo kín, che đi ánh sáng bên ngoài.
“Bởi vì sự thật quá nguy hiểm, con à.” Giọng bà nội nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm trọng. “Nếu con biết sự thật quá sớm, con sẽ trở thành mục tiêu của những kẻ muốn hại con. Và Hoàng Minh… nó cố gắng bảo vệ con khỏi tất cả, ngay cả khi điều đó có nghĩa là con phải ghét nó.”
Lâm Hiểu đứng dậy, bước đến gần bà nội. Cô nhìn vào gương mặt nhăn nheo của bà, đôi mắt già nua nhưng vẫn sáng quắc.
“Vậy bây giờ con phải làm gì?” Lâm Hiểu hỏi, giọng yếu ớt.
Bà nội quay lại, đặt tay lên vai cô. Bàn tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ truyền cho cô một chút an ủi.
“Sống tiếp, con à. Hãy sống thật tốt. Và đừng tin bất cứ ai, kể cả người mà con nghĩ là thân thiết nhất.”
Những lời ấy như một nhát dao cứa vào tim Lâm Hiểu. Cô nhớ lại những ngày đầu tiên ở biệt thự Hoàng gia, khi Hoàng Minh nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng nhưng đôi khi lại có chút dịu dàng. Những lần anh bảo vệ cô khỏi những âm mưu của Hoàng Lệ. Những lần anh thì thầm “Em gái, đừng sợ.”
Có thật là tất cả đều chỉ là nhiệm vụ?
“Con cần thời.” Lâm Hiểu nói, giọng run rẩy.
Bà nội gật đầu, không ngăn cản. “Đi đi. Nhưng hãy nhớ, đừng nói với ai về cuộc trò chuyện này. Bí mật này chết trong căn phòng này.”
Lâm Hiểu quay người, bước ra. Mỗi bước chân đều nặng nề, như thể chân cô bị đeo đá. Không khí trong hành lang dường như cũng đặc quánh, khiến cô khó thở.
Cô chạy dọc hành lang, không nhìn thấy gì trước mắt. Nước mắt cứ thế chảy dài, ướt đẫm mặt. Cô chạy qua phòng khách, qua những người hầu đứng ngơ ngác nhìn theo.
“Lâm tiểu thư, có chuyện gì vậy?” Một người hầu hỏi, nhưng Lâm Hiểu không dừng lại.
Cô lao ra vườn, nơi những bụi hoa hồng đang nở rộ dưới ánh nắng chiều. Nhưng hương thơm của hoa hồng không làm dịu đi nỗi đau trong lòng cô. Cô dừng lại dưới gốc cây cổ thụ, thở hổn hển.
Tại sao mọi thứ lại phức tạp đến thế? Tại sao cô cứ bị kéo vào những mưu đồ mà cô không hề muốn?
“Này, em gái nhỏ.”
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng Lâm Hiểu. Cô quay đầu lại, thấy Hoàng Lệ đang đứng dưới bóng cây, trên tay cầm một ly rượu vang đỏ.
“Trông em thảm hại quá.” Hoàng Lệ cười khẩy, bước đến gần. “Bà nội vừa nói gì với em mà em khóc thế này?”
Lâm Hiểu lau nước mắt, cố gắng kiềm chế cảm xúc. “Không có gì.”
“Em nghĩ chị tin sao?” Hoàng Lệ dừng lại trước mặt Lâm Hiểu, nhìn cô từ trên xuống dưới. “Chị biết rõ bà nội đã nói gì với em. Chị biết hết.”
Lâm Hiểu ngước nhìn Hoàng Lệ, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe. “Chị biết gì?”
Hoàng Lệ uống một ngụm rượu, nhếch mép cười. “Chị biết mẹ em là người thừa kế chính đáng. Chị biết Hoàng Minh không phải của em. Và chị biết… tại sao mẹ em lại mất tích.”
Lâm Hiểu trợn mắt. “Chị nói gì?”
“Đến văn phòng của chị tối nay, nếu em muốn biết sự thật.” Hoàng Lệ nói, giọng đầy mật ngọt. “Chị sẽ có một số tài liệu mà bà nội và Hoàng Minh cố gắng giấu em.”
Lâm Hiểu do dự. Cô biết Hoàng Lệ là kẻ thù. Nhưng sự tò mò và khao khát sự thật đang dâng lên trong lòng cô.
“Tại sao chị lại giúp em?” Cô hỏi, giọng méo mó.
Hoàng Lệ cười, một nụ cười sắc lạnh. “Bởi vì chị ghét bà nội và Hoàng Minh. Họ nghĩ họ có thể giấu mọi thứ. Nhưng chị sẽ cho em thấy sự thật luôn có cách để lộ ra.”
Nói xong, Hoàng Lệ quay người bỏ đi, để lại Lâm Hiểu đứng dưới gốc cây, tâm trí rối bời.
Lâm Hiểu ngồi xuống băng ghế đá, cố gắng suy nghĩ. Mọi thứ đều hỗn loạn. Cô không biết nên tin ai. Bà nội nói đừng tin ai. Hoàng Lệ nói sẽ cho cô thấy sự thật. Còn Hoàng Minh – người mà cô từng nghĩ là anh trai – lại chỉ là người bảo vệ.
Cô nhìn lên bầu trời xanh, nơi những đám mây trôi nhẹ nhàng. Cảm giác cô đơn và mất mát dâng lên trong lòng. Cô chưa bao giờ có một gia đình thật sự. Và bây giờ, ngay cả những mảnh vụn của gia đình mà cô tưởng mình có cũng tan vỡ.
Nhưng cô phải mạnh mẽ. Cô sẽ không để bất cứ ai lừa dối mình nữa.
Lâm Hiểu đứng dậy, quyết định sẽ đến văn phòng của Hoàng Lệ vào tối nay. Cô sẽ tìm ra sự thật, dù nó có đau đớn thế nào.
Khi mặt trời lặn xuống phía chân trời, Lâm Hiểu đi dọc theo hành lang dài dẫn đến văn phòng của Hoàng Lệ. Đèn trong hành lang sáng lên, nhưng ánh sáng vàng vọt chỉ làm tăng thêm vẻ u ám.
Cô dừng lại trước cánh cửa văn phòng, hít một hơi thật sâu. Tay cô đưa lên định gõ cửa thì cánh cửa bật mở từ bên trong.
“Em đến rồi à?” Hoàng Lệ đứng trong căn phòng, trên tay cầm một tập tài liệu dày. “Vào đi.”
Lâm Hiểu bước vào, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Căn phòng được trang trí sang trọng. Những bức tranh đắt tiền treo trên tường. Hoàng Lệ đi đến bàn làm việc, đặt tập tài liệu xuống.
“Em muốn uống gì không?” Hoàng Lệ hỏi, giọng ngọt ngào.
“Không, cảm ơn.” Lâm Hiểu lắc đầu. “Chị nói có tài liệu?”
Hoàng Lệ cười, đẩy tập tài liệu về phía Lâm Hiểu. “Đây là bức của ông nội em. Trong đó có ghi rõ ràng rằng người thừa kế chính đáng là mẹ em. Nhưng bà nội và Hoàng Minh đã giấu đi để chiếm đoạt quyền lực.”
Lâm Hiểu cầm tập tài liệu, mở ra. Những dòng chữ in trên giấy vàng dày, chữ ký của ông nội Hoàng – Hoàng Văn Sơn. Cô đọc từng dòng, trái tim đập thình thịch.
“Nhưng tại sao họ lại giấu?” Cô hỏi, giọng run.
“Bởi vì nếu em biết, em sẽ là người thừa kế hợp pháp. Và họ sẽ mất quyền kiểm soát tập đoàn.” Hoàng Lệ nói, giọng đầy ác ý. “Em nghĩ Hoàâm đến em sao? Hắn chỉ quan tâm đến quyền lực.”
Lâm Hiểu nhìn vào tập tài liệu. Những dòng chữ nhòe đi trước mắt cô. Sự tổn thương như một con dao đâm thẳng vào tim. Nhưng rồi cô chợt nhớ lại những lời của bà nội: “Đừng tin bất cứ ai.”
Cô nhìn Hoàng Lệ, nhận ra nụ cười của người phụ nữ này quá giả tạo.
“Chị có thật là muốn giúp em không?” Lâm Hiểu hỏi, giọng lạnh.
Hoàng Lệ nhướng mày. “Tất nhiên. Chị chỉ muốn sự thật được phơi bày.”
Lâm Hiểu đặt tập tài liệu xuống, đứng dậy. “Cảm ơn chị. Em sẽ xem xét.”
“Em đi đâu vậy?” Hoàng Lệ hỏi, giọng có chút bất ngờ.
“Em cần thời gian.” Lâm Hiểu nói, quay người bước ra cửa.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, Lâm Hiểu thở phào. Cô không biết ai đúng ai sai. Nhưng cô biết mình sẽ không dễ dàng tin vào bất cứ ai.
Cô đi dọc hành lang, lòng đầy suy nghĩ. Nhưng khi cô vừa bước vào khu vườn tối, một bóng đen từ phía sau. Một cánh tay mạnh mẽ chụp lấy miệng cô, kéo cô vào bóng tối.
Lâm Hiểu cố gắng la hét nhưng âm thanh bị nghẹn lại. Cô đạp chân, cố gắng giãy dụa, nhưng sức mạnh của kẻ tấn công quá lớn.
“Đừng động đậy.” Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô.
Lâm Hiểu cảm thấy một mùi hương lạ xộc vào mũi và rồi mọi thứ trở nên mờ ảo. Cảm giác chóng mặt ập đến, cô không thể giữ được ý thức.
Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, cô nghe thấy những tiếng bước chân vội vã, và giọng nói của Hoàên từ xa:
“Thả cô ấy ra!”