Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Bí Mật Dòng Họ

Cạm bẫy ngọt ngào

2250 từ

Căn phòng khách rộng lớn chìm trong ánh đèn vàng ấm áp, những tấm rèm nhung kéo kín che đi màn đêm bên ngoài. Lâm Hiểu ngồi trên ghế sofa, đôi mắt đỏ hoe vẫn chưa khô hết nước mắt. Cô ôm chặt lấy thân mình, cảm giác như thế giới vừa sụp đổ dưới chân mình.

Bà nội đã kể hết mọi chuyện. Mẹ cô là Lâm Ngọc Hân, người thừa kế hợp pháp của Tập đoàn Hoàng Kim. Bà đã mất tích mười chín năm trước, bị săn đuổi bởi những kẻ muốn cướp đoạt quyền lực. Còn Hoàng Minh… anh ấy không phải của cô. Anh chỉ là người bảo vệ, được giao nhiệm vụ canh giữ cô từ nhỏ.

Tất cả những gì cô từng tin tưởng, từng yêu thương, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.

Lâm Hiểu ngẩng đầu, nhìn cánh cửa gỗ sồi nặng nề từ từ mở ra. Hoàng Lệ bước vào, trên môi nở nụ cười dịu dàng hiếm thấy. Cô ta mặc chiếc váy lụa màu kem, mái tóc đen dài xõa ngang vai, trông thật khác với vẻ sắc sảo, lạnh lùng thường ngày.

“Em gái, chị nghe nói em vừa gặp bà nội.” Giọng Hoàng Lệ ngọt ngào, nhưng lọt vào tai Lâm Hiểu lại khiến cô rùng mình.

“Chị vào đây làm gì?” Lâm Hiểu lau vội nước mắt, cố gắng giữ bình tĩnh.

Hoàng Lệ không trả lời, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô. Mùi nước thoang thoảng hòa lẫn với mùi gỗ đàn hương từ tủ cổ trong phòng. Chị ta đặt tay lên vai Lâm Hiểu, một cử chỉ có vẻ đầy quan tâm.

“Chị biết hết rồi,” Hoàng Lệ thì thầm, đôi mắt ánh lên vẻ đồng cảm giả tạo. “Bà nội đã kể cho em về mẹ, về quá khứ. Chị hiểu em đang đau khổ thế nào.”

Lâm Hiểu cắn môi, không đáp. Trong lòng cô dấy lên một nỗi nghi ngờ sâu sắc. Hoàng Lệ luôn coi cô như kẻ thù. Sao hôm nay lại đột nhiên dịu dàng đến thế?

“Chị biết em ghét chị,” Hoàng Lệ nói tiếp, giọng buồn bã. “Nhưng chị chỉ muốn nói với em rằng chị hiểu cảm giác bị lừa dối. Cảm giác tưởng mình thuộc về một nơi, nhưng hóa ra chỉ là người ngoài cuộc.”

Những lời ấy như mũi kim đâm thẳng vào trái tim Lâm Hiểu. Đúng vậy, cô là người ngoài cuộc. Cô không phải con cháu dòng họ Hoàng, không phải em gái ruột của Hoàng Minh. Cô chỉ là một đứa trẻ mồ côi được nhận về vì một nhiệm vụ.

“Chị có một thứ muốn,” Hoàng Lệ nói, rút từ trong túi xách ra một tập tài liệu dày cộp. “Đây là bản di chúc cũ của ông nội, được viết trước khi ông mất.”

Lâm Hiểu cầm lấy, ngửa mặt từng trang giấy vàng ố. Chữ viết tay của ông nội thật cứng cáp, từng nét chữ đầy uy lực. Nhưng nội dung bên trong khiến cô choáng váng.

“Nếu người thừa kế chính thống không thể tiếp quản tập đoàn, toàn bộ tài sản sẽ được chuyển cho Hoàng Lệ…” Cô đọc lớn, giọng nghẹn ngào.

“Đúng vậy,” Hoàng Lệ gật đầu, mắt sáng quắc. “Nhưng em biết không, chị không muốn điều đó. Chị không muốn tranh giành với em. Chúng ta là chị em mà, đúng không?”

Lâm Hiểu nhìn chị ta, trong lòng hỗn loạn. Những lời nói ngọt ngào hòa lẫn với những âm mưu đen tối. Cô không biết đâu là thật, đâu là giả.

“Chị có một đề nghị,” Hoàng Lệ nói, đặt lên bàn một tờ giấy trắng tinh. “Em chỉ cần ký vào đây, từ bỏ quyền thừa kế. Chị sẽ cho em một cuộc sống sung túc, một căn nhà riêng, một tài khoản ngân hàng đầy ắp tiền. Em sẽ không phải lo lắng về bất cứ điều gì.”

Lâm Hiểu nhìn tờ giấy, những dòng chữ in đậm nét: “Tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế tập đoàn Hoàng Kim.” Bên cạnh là một cây bút máy màu vàng óng, ngòi bút lấp lánh dưới ánh đèn.

“Em không cần phải quyết định ngay,” Hoàng Lệ mỉm cười, giọng dịu dàng như ru. “Nhưng em hãy nghĩ đi. Ở lại đây, em sẽ chỉ là con tốà nội và Hoàng Minh. Họ sẽ dùng em để đạt được mục đích của họ. Còn nếu em ký vào đây, em sẽ được tự do.”

Tự do. Hai từ ấy vang lên trong đầu Lâm Hiểu như một tiếng chuông. Cô khao khát tự do biết bao. Khao khát được sống một cuộc đời bình thường, không phải lo lắng về những âm mưu, những bí mật của dòng họ.

Nhưng trong sâu thẳm trái tim, có một tiếng nói nhỏ bé đang la hét: Đừng ký! Đừng tin chị ta!

“Em...” Lâm Hiểu cầm cây bút lên, ngón tay siết chặt.

Mồ hôi lấm tấm trên trán cô. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt; những bức tường như đang thu nhỏ lại. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

Hoàng Lệ nhìn cô, đôi mắt sáng rực như mắt sói đói. “Ký đi, em. Chị hứa sẽ không để ai làm hại em.”

Lâm Hiểu đưa bút xuống tờ giấy, đầu ngòi bút chạm vào mặt giấy trắng. Một giọt mực đen loang ra, nhỏ dần thành một vòng tròn.

“Dừng lại!”

Giọng nói lạnh lùng vang lên từ cửa phòng. Lâm Hiểu giật mình, cây bút rơi khỏi tay, lăn tròn trên mặt bàn.

Hoàng Minh đứng đó, thân hình cao lớn chắn ngang ánh đèn. Anh mặc bộ vest đen, cà vạt xám, mái tóc đen hơi rối. Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên bàn, ánh nhìn sắc lạnh như dao.

“Anh trai...” Hoàng Lệ đứng bật dậy, mặt tái xanh. “Sao anh lại ở đây?”

“Ta có mặt ở mọi nơi mà kẻ phản bội xuất hiện.” Hoàng Minh bước vào, từng bước chân vang lên trên sàn gỗ. Anh cầm tờ giấy lên, lướt mắt qua một lượt, rồi xé nó làm đôi.

Tiếng xé giấy khô khốc vang lên, mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống sàn.

“Hoàng Lệ, cô nghĩ ta không biết âm mưu của cô sao?” Hoàng Minh nhìn em gái, giọng lạnh tanh. “Tờ giấy này không phải đơn từ bỏ quyền thừa kế. Nó là một bản thỏa thuận vay nặng lãi, với lãi suất cắt cổ. Nếu Lâm Hiểu ký vào, cô ta sẽ mắc nợ chị ta cả đời.”

Lâm Hiểu há hốc mồm, nhìn Hoàng Lệ. “Chị… chị lừa tôi?”

Hoàng Lệ cười khẩy, vẻ dịu dàng biến mất, thay vào đó là sự hung hãn. “Phải, tôi lừa cô đấy! Cô nghĩ tôi sẽ để một đứa con cướp mất gia sản của dòng họ Hoàng sao? Cô xứng đáng à?”

“Im miệng!” Hoàng Minh quát, bước đến đứng chắn trước mặt Lâm Hiểu. “Cô ra ngoài ngay. Nếu còn lần sau, tôi sẽ không nương tay.”

Hoàng Lệ nghiến răng, mắt long lên sòng sọc. Cô ta nhìn Lâm Hiểu, rồi nhìn Hoàng Minh, cuối cùng quay người bỏ đi, đóng sầm cửa lại.

Căn phòng chìm vào im lặng.

Lâm Hiểu ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô vừa suýt mắc bẫy. Cô vừa suýt đánh mất tất cả.

“Em không sao chứ?” Hoàng Minh ngồi xuống trước mặt cô, đôi mắt đen láy nhìn cô đầy lo lắng.

“Anh...” Lâm Hiểu ngẩng lên, giọng run run. “Anh là ai thật sự? Anh có phải không?”

Hoàặng một lúc lâu. Rồi anh thở dài, một hơi thở nặng nề như chất chứa bao nhiêu năm tháng.

“Anh không phải của em,” anh nói, giọng trầm xuống. “Anh là con trai của người giám hộ cho mẹ em. Khi mẹ em mất tích, cha anh đã nhận nuôi anh và em vụ bảo vệ em.”

“Vậy tất cả tình cảm của anh dành cho em… chỉ là nhiệm vụ?” Lâm Hiểu hỏi, giọng đau đớn.

Hoàng Minh nhìn cô. Đôi mắt anh tối sầm lại. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô. Ngóạnh buốt, nhưng cử chỉ lại vô cùng dịu dàng.

“Ban đầu là nhiệm vụ,” anh nói, giọng khàn khàn. “Nhưng mười chín năm qua, em đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh. Anh yêu em, Lâm Hiểu. Không phải với tư cách anh trai, mà là...”

Anh ngập ngừng, không nói hết câu.

Trái tim Lâm Hiểu đập loạn xạ. Cô nhìn anh, nhìn đôi mắt đen sâu thẳm, nhìn những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh. Tất cả những năm tháng sống bên anh, những lần anh lặng lẽ nhìn cô, giờ đây hiện về như một cuộc.

“Em cũng yêu anh,” cô thì thầm, nước mắt lại trào ra. “Nhưng em sợ. Em sợ tất cả chỉ là giả dối.”

Hoàng Minh kéo cô vào lòng, vòng tay rắn chắc ôm chặt lấy cô. Mùi hương bạc hà quen thuộc phảng phất trên áo anh, hòa lẫn với mùi da thịt ấm áp.

“Anh sẽ không để ai làm hại em,” anh nói, giọng thì thầm bên tai cô. “Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn ở bên em.”

Lâm Hiểu vùi mặt vào ngực anh, khóc nức nở. Cô cảm nhận được nhịp tim anh đập đều đặn dưới lồng ngực, một nhịp đập bình yên giữa cơn bão tố.

Hai người ngồi đó, ôm nhau, không ai nói gì. Ánh đèn vàng hắt bóng hai người lên tường, hòa làm một.

Một lúc sau, Hoàng Minh buông cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô. “Em có muốn biết sự thật về mẹ em không?”

Lâm Hiểu gật đầu, mắt vẫn còn đẫm lệ.

“Mẹ em là một người phụ nữ mạnh mẽ,” Hoàng Minh nói, giọng trầm buồn. “Bà ấy là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hoàng Kim, nhưng bà không muốn sống trong cảnh nhung lụa giả dối. Bà yêu một người đàn ông nghèo, và bà đã có em với ông ấy.”

“Cha em là ai?” Lâm Hiểu hỏi, giọng khẩn thiết.

“Cha em...” Hoàng Minh ngập ngừng, mắt nhìn xa xăm. “Cha em đã mất trước khi em được sinh ra. Ông ấy bị ám sát vì dám yêu người thừa kế của Hoàng gia.”

Lâm Hiểu cảm thấy trái tim mình như vỡ tan. Cô chưa từng biết cha mẹ ruột, nhưng nghe những điều này, cô cảm thấy đau đớn như thể vừa mất họ lần thứ hai.

“Và mẹ em,” Hoàng Minh nói tiếp, giọng nghẹn ngào. “Bà ấy đã bỏ trốn cùng em, nhưng bị săn đuổi. Cuối cùng, bà đã ại trẻ và tự mình dẫn dụ kẻ thù đi xa.”

“Mẹ em… còn sống không?” Lâm Hiểu hỏi, giọng run rẩy.

Hoàặng. Một khoảng lặng dài, nặng nề.

“Anh không biết,” cuối cùng anh nói. “Không ai biết. Bà ấy đã mất tích từ mười chín năm trước và không ai tìm thấy tung tích.”

Lâm Hiểu cúi đầu, nước mắt rơi xuống bàn tay mình. Cô cảm thấy mình nhỏ bé, yếu đuối giữa một thế giới đầy bí mật và âm mưu.

Nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa bắt đầu cháy lên. Cô sẽ tìm ra sự thật. Cô sẽ tìm ra mẹ mình. Cô sẽ không để những kẻ xấu xa lợi dụng mình nữa.

“Anh Minh,” cô ngẩng lên, đôi mắt sáng rực. “Em muốn học. Em muốn hiểu về tập đoàn, về dòng họ, về tất cả. Em không muốn làm con tố.”

Hoàng Minh nhìn cô, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Được. Anh sẽ dạy em. Anh sẽ giúp em trở thành người xứng đáng với di sản của mẹ.”

Anh đứng dậy, đứng. Lâm Hiểu nắm lấy bàn tay anh, đứng lên. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, như một điểm tựa giữa dòng đời nghiêng ngả.

“Hãy nhớ,” Hoàng Minh nói, nhìn cô sâu thẳm. “Dù có chuyện gì xảy ra, anh luôn ở bên em. Anh yêu em, Lâm Hiểu. Và anh sẽ không để bất kỳ ai làm hại em, dù phải đánh đổi cả mạng sống.”

Lâm Hiểu nhìn anh, trái tim cô tràn ngập yêu thương. Cô biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng với anh bên cạnh, cô sẵn sàng đối mặt.

Cô gật đầu, siết chặt tay anh. “Em tin anh.”

Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió đêm thổi nhẹ qua khe cửa. Những mảnh giấy vụn của bản thỏa thuận vay nặng lãi nằm rải rác trên sàn, như một lời nhắc nhở về cạm bẫy ngọt ngào mà cô vừa thoát khỏi.

Nhưng giờ đây, Lâm Hiểu không còn sợ hãi nữa. Cô có mục tiêu, có tình yêu và có một người đàn ông sẵn sàng bảo vệ cô đến cùng.

Cô sẽ chiến đấu. Cô sẽ tìm ra sự thật. Cô sẽ giành lại những gì thuộc về mẹ mình.

Và cô sẽ không bao giờ để bất kỳ ai lừa dối mình nữa.

💡 Điểm nhấn chương này

Tầng lớp tâm lý của nhân vật được khắc họa sâu sắc qua bối cảnh và chi tiết: từ những giọt nước mắt đến bàn tay ấm áp, từ mùi hương tinh tế đến mảnh giấy vụn của bản thỏa thuận lừa dối. Đó không chỉ là sự lột xác của một cô gái, mà là sự thức tỉnh của một thừa kế tiềm tàng.

📖 Chương tiếp theo

Lâm Hiểu bước vào arena quyền lực, nơi mỗi bước đi có thể thay đổi cả vận mệnh của dòng họ, nhưng liệu cô có những kỹ năng để tồn tại trong thế giới phía sau hàng rào vàng?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord