Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Bí Mật Dòng Họ

Cuộc chiến quyền lực

2515 từ

Gió đêm thổi qua những tòa nhà chọc trời, mang theo hơi lạnh của mùa đông sắp đến. Lâm Hiểu đứng bên cửa sổ phòng làm việc của Hoàng Minh, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập phía dưới. Ánh đèn thành phố nhấp nháy như những vì sao xa, nhưng trong lòng cô lại là một mớ hỗn độn không thể gỡ rối.

Bàn tay cô siết chặt chiếc điện thoại. Những dòng tin nhắn từ Hoàng Lệ vẫn còn hiện rõ trên màn hình. “Em gái à, chị chỉ muốn tố tôi. Đừng để bị lừa.” Cô biết đó là lời nói dối, nhưng không thể phủ nhận rằng nó đã gieo vào lòng cô một hạt giống nghi ngờ.

Cánh cửa phòng mở ra. Hoàng Minh bước vào với vẻ mặt căng thẳng. Anh cởi áo khoác, ném lên ghế sofa, rồi nhìn cô với ánh mắt dịu dàng pha lẫn mệt mỏi.

“Em vẫn chưa ngủ sao?” Giọng anh khàn đặc, như thể đã nói chuyện suốt nhiều giờ liền.

Lâm Hiểu quay lại, mỉm cười gượng gạo. “Anh cũng thế mà. Có chuyện gì xảy ra sao?”

Hoàng Minh ngồi xuống ghế, ái dương. “Hoàng Lệ đã liên minh với Tập đoàn Phương Đông. Bọn họ đang tấn công chúng ta trên thị trường chứng khoán, cố gắng thâu tóm cổ phiếu của tập đoàn Hoàng Kim.”

Tim Lâm Hiểu thắt lại. Cô bước đến gần anh, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Nghiêm trọng đến mức nào?”

“Rất nghiêm trọng.” Hoàng Minh ngẩng lên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cô. “Bọn họ đã mua chuộc ba thành viên hội đồng quản trị. Sáng mai sẽ có một cuộc họp khẩn, và nếu không có biện pháp kịp thời, chúng ta có thể mất quyền kiểm soát.”

Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề. Lâm Hiểu cảm nhận được sự lo lắng toát ra từ từng cử chỉ của anh. Đây là lần đầu tiên cô thấy Hoàng Minh mất bình tĩnh như vậy. Người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo kia giờ đây lại yếu đuối đến lạ.

“Em có thể giúp gì không?” cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.

Hoàng Minh nhìn cô một lúc lâu, rồi thở dài. “Em không cần phải làm gì cả. Chỉ cần ở đây, an toàn, là đủ rồi.”

Nhưng Lâm Hiểu không chịu. Cô đứng dậy, bước đến bàn làm việc, nơi có một chồng tài liệu cao ngất. “Anh đã bao giờ nghĩ rằng có thể em sẽ giúp được mà không ai ngờ tới không?”

Hoàng Minh ngạc nhiên nhìn cô. “Ý em là sao?”

“Em đã đọc rất nhiều tài liệu về tập đoàn trong những ngày qua.” Lâm Hiểu nói, tay cô lật từng trang giấy. “Em thấy có một số điểm bất thường trong các hợp đồng với công ty con. Có thể đó là điểm yếu của bọn họ.”

Mắt Hoàng Minh sáng lên. Anh đứng dậy, đi đến bên cô. “Em nói tiếp đi.”

Lâm Hiểu chỉ vào một trang tài liệu. “Đây là hợp đồng giữa Tập đoàn Phương Đông và Công ty Vận tải Biển Đông. Có một điều khoản ẩn mà nếu bị phát hiện, họ có thể bị kiện vì vi phạm luật cạnh tranh.”

Hoàng Minh cúi xuống nhìn, mày nhíu lại. “Em chắc chứ?”

“Em đã kiểần.” Lâm Hiểu ngẩng lên, mắt chạm mắt anh. “Trước khi vào trại trẻ, em từng sống với một luật sư. Ông ấy dạy em cách đọc hợp đồng, cách tìm ra những kẽ hở.”

Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi Hoàng Minh. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô. “Em thông minh hơn anh nghĩ.”

Lâm Hiểu cảm thấy má mình nóng lên dưới ánh nhìn của anh. “Vậy chúng ta có thể dùng nó để đối phó với Hoàng Lệ không?”

“Có thể.” Hoàng Minh gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại trở nên xa xăm. “Nhưng không đơn giản vậy đâu. Hoàng Lệ đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ lâu. Chúng ta cần một kế hoạch toàn diện hơn.”

Hai người cùng ngồi xuống, trải những bản báo cáo ra bàn. Đèn bàn chiếu sáng khuôn mặt họ, tạo thành những mảng sáng tối đan xen. Lâm Hiểu cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh khi họ cùng nhìn vào một trang giấy. Mùi nước tinh nhẹ nhàng thoang thoảng, khiến tim cô đập nhanh hơn.

“Nếu em là Hoàng Lệ, em sẽ làm gì tiếp theo?” Hoàng Minh hỏi, đưa mắt nhìn cô.

Lâm Hiểu suy nghĩ một lúc. “Cô ta sẽ tấn công vào điểm yếu nhất của chúng ta. Đó có thể là mảng bất động sản, vì đó là lĩnh vực mà tập đoàn đang đầu tư mạnh nhất.”

“Đúng.” Hoàng Minh gật đầu. “Anh cũng nghĩ vậy. Nhưng chúng ta cần biết chính xác thời điểm và cách thức.”

Lâm Hiểu cắn môi, mắt đảo tài liệu. Đột nhiên, cô dừng lại ở một trang. “Đây là một báo cáo về dự án khu đô thị mới ở Quận 9. Có một khoản đầu tư lớn từ một công ty vỏ bọc.”

Hoàng Minh cúi xuống, mắt mở to. “Công ty này… là của Hoàng Lệ!”

“Chính xác.” Lâm Hiểu nói. “Cô ta đang âm thầm mua đất ở khu vực đó, chuẩn bị cho một cuộc tấn công vào dự án của chúng ta.”

Hoàng Minh đứng dậy, đi tới đồng. “Nếu chúng ta chặn đứng được việc này, cô ta sẽ mất một lượng lớn tiền. Đủ để làm suy yếu liên minh với tập đoàn Phương Đông.”

“Nhưng làm sao để chặn?” Lâm Hiểu hỏi.

Hoàng Minh dừng lại, nhìn cô với ánh mắt sắc bén. “Chúng ta sẽ mua lại những mảnh đất đó trước khi cô ta kịp hoàn tất thương vụ.”

“Nhưng cần rất nhiều tiền.” Lâm Hiểu lo lắng.

“Anh có cách.” Hoàng Minh mỉm cười, nhưng nụ cười đó không che giấu được sự mệt mỏi. “Anh sẽ dùng quỹ dự phòng của tập đoàn. Và nếu cần, anh sẽ bán một số cổ phần cá nhân.”

Lâm Hiểu cảm thấy một nỗi đau nhói trong tim. Cô biết rằng Hoàng Minh có đất để bảo vệ tập đoàn và cũng để bảo vệ cô. Nhưng cô không thể chỉ đứng nhìn.

“Em có thể giúp anh liên lạc với các đối tác,” cô nói. “Em đã học được cách nói chuyện với họ từ những cuộc họp trước.”

Hoàng Minh ngạc nhiên nhìn cô. “Em thực sự muốn làm vậy?”

“Em không còn là cô gái yếu đuối ngày nào nữa.” Lâm Hiểu nói, giọng cô vang lên đầy quyết tâm. “Em là con gái của Lâm Ngọc Hân. Em mang dòng máu của gia tộc này. Em có trách nhiệm chiến đấu.”

Mắt Hoàng Minh ánh lên một tia cảm xúc khó tả. Anh bước đến, đặt tay lên vai cô. “Cảm ơn em.”

Chỉ hai từ, nhưng Lâm Hiểu cảm nhận được tất cả sự nặng nề trong đó. Cô ngẩng lên, nhìn vào mắt anh. Trong khoảnh khắc đó, mọi ranh giới giữa họ như tan biến. Anh không còn là người bảo vệ lạnh lùng; cô không còn là cô gái mồ côi yếu đuối. Họ chỉ là hai con người đang chiến đấu cùng nhau.

Điện thoại của Hoàên phá vỡ bầu không khí. Anh nhấc máy, nghe một lúc, rồi mặt tái đi.

“Chuyện gì vậy?” Lâm Hiểu hỏi.

“Hoàng Lệ vừa tổ chức một cuộc họp bất thường của hội đồng quản trị.” Hoàng Minh nói, giọng căng thẳng. “Cô ta đang cố gắng phế truất anh khỏi vị trí chủ tịch.”

Tim Lâm Hiểu đập mạnh. “Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

“Đến ngay trụ sở chính.” Hoàng Minh khoác áo, quay sang nhìn cô. “Em đi cùng anh.”

Hai người ở phòng bước nhanh xuống hành lang. Ánh đèn hành lang vụt qua, tạo thành những vệt sáng mờ ảo. Lâm Hiểu cảm nhận được bàn tay Hoàng Minh nắm chặt tay cô, ấm áp và vững chãi.

Trong thang máy, không gian chật hẹp khiến họ đứng sát nhau. Lâm Hiểu có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, hòa cùng nhịp thở gấp gáp của anh.

“Em sợ không?” Hoàng Minh hỏi, giọng thì thầm.

“Có.” Lâm Hiểu thẳng thắn. “Nhưng em sẽ không bỏ cuộc.”

Hoàng Minh nhìn cô, môi mỉm cười nhẹ. “Anh biết em mạnh mẽ mà.”

Thang máng mở ra, họ bước vào sảnh chính của tòa nhà Tập đoàn Hoàng Kim. Những nhân viên đang nhìn họ với ánh mắt tò mò và lo lắng. Không khí căng thẳng bao trùm khắp nơi.

Khi họ bước vào phòng họp, tất cả các thành viên hội đồng đều quay lại nhìn. Hoàng Lệ ngồi ở đầu bàn, vẻ mặt đắc thắng. Bên cạnh cô ta là những gương mặt lạ lẫm, đại diện cho Tập đoàn Phương Đông.

“Anh trai đến rồi.” Hoàng Lệ nói, giọng ngọt ngào nhưng đầy mỉa mai. “Em tưởng anh sẽ trốn trong phòng mãi chứ.”

Hoàng Minh kéo ghế ngồi xuống. Lâm Hiểu đứng bên cạnh anh. “Em gái à, anh không ngờ em lại đi xa đến vậy.”

“Xa?” Hoàng Lệ cười khẩy. “Em chỉ đang làm những gì cần thiết để bảo vệ tập đoàn thôi. Anh thì sao? Anh đưa một đứa con gái không rõ nguồn gốc vào gia đình, rồi định để nó thừa kế toàn bộ gia sản. Đó mới là điều xa xỉ.”

Lâm Hiểu cảm thấy máu nóng dâng lên. Cô bước lên một bước, nhưng Hoàng Minh giữ tay cô lại.

“Hoàng Lệ, em không có quyền phán xét.” Hoàng Minh nói, giọng lạnh như băng. “Bà nội đã quyết định. Và anh sẽ bảo vệ quyết định đó.”

“Bà nội?” Hoàng Lệ cười to. “Bà ấy già rồi, không còn minh mẫn nữa. Chúng ta cần một người lãnh đạo mới, một người thực sự hiểu kinh doanh.”

Một trong những thành viên hội đồng, ông Trần, lên tiếng. “Tôi đồng ý với Hoàng Lệ. Chúng ta cần thay đổi để đối phó với tình hình hiện tại.”

Hoàng Minh nhìn quanh, thấy nhiều gương mặt e dè. Anh biết mình đang bị cô lập. Nhưng anh không hề nao núng.

“Trước khi các vị đưa ra quyết định,” anh nói, “tôi muốn trình bày một số tài liệu.”

Anh mở laptop, kết nối với màn hình lớn. Hình ảnh các hợp đồng và báo cáo hiện ra. Lâm Hiểu đứng bên cạnh, sẵn sàng bổ sung khi cần.

“Đây là bằng chứng cho thấy Hoàng Lệ đã bí mật liên kết với Tập đoàn Phương Đông, âm mưu thâu tóm cổ phiếu của chúng ta.” Hoàng Minh nói. “Và đây là hợp đồng vay nặng lãi mà cô ta định lừa Lâm Hiểu ký.”

Căn phòng bỗng chớp. Các thành viên hội đồng nhìn nhau, bối rối.

Hoàng Lệ đứng bật dậy. “Đó là vu khống! Anh không có chứng cứ!”

“Tôi có đây.” Hoàng Minh nói, đưa ra một USB. “Tất cả các giao dịch, email và ghi âm cuộc gọi đều được ghi lại.”

Mặt Hoàng Lệ tái xanh. Cô ta nhìn quanh, thấy các đồng minh của mình đang lùi dần.

“Cô Hoàng Lệ,” ông Trần nói, giọng run run, “điều này có thật không?”

Hoàng Lệ cắn môi, không trả lời. Cô ta biết mình đã thua.

“Cuộc họp này kết thúc tại đây.” Hoàng Minh tuyên bố. “Tôi sẽ tiếp tục giữ vị trí chủ tịch. Và bất kỳ ai có ý định phản bội, hãy nhớ rằng tôi có đủ bằng chứng để đưa họ ra tòa.”

Các thành viên hội đồng lần lượt đứng dậy, rời khỏi phòng với vẻ mặt xấu hổ. Hoàng Lệ cũng bỏ đi, nhưng trước cửa, cô ta quay lại nhìn Lâm Hiểu với ánh mắt đầy căm hận.

“Chuyện này chưa kết thúc đâu,” cô ta nói.

Khi phòng họp chỉ còn lại hai người, Lâm Hiểu thở phào nhẹ nhõm. Cô ngồi phịch xuống ghế, tay vẫn còn run.

“Chúng ta đã thắng,” cô thì thầm.

Hoàng Minh ngồi xuống bên cạnh, đưa tay vuốt nhẹ lưng cô. “Chưa hoàn toàn. Hoàng Lệ vẫn còn nhiều quân bài trong tay. Nhưng ít nhất chúng ta đã mua được thời gian.”

Lâm Hiểu ngẩng lên, nhìn anh. “Em cảm ơn anh.”

“Cảm ơn em thì đúng hơn.” Hoàng Minh mỉm cười. “Nếu không có em, anh đã không tìm ra được điểm yếu của cô ta.”

Hai người nhìn nhau và trong khoảnh khắc đó, mọi khoảng cách tan biến. Lâm Hiểu cảm nhận được trái tim mình đập chung nhịp với anh.

Điện thoại của Hoàên lần nữa. Anh nhấc máy, nghe một lúc, rồi mặt tái đi.

“Chuyện gì vậy?” Lâm Hiểu hỏi, linh cảm chẳng lành.

Hoàng Minh nhìn cô, mắt đầy bối rối. “Có người vừa tìm thấy một tài liệu mật trong két sắt của bà nội. Nó hé lộ tung tích của mẹ em.”

Lâm Hiểu đứng bật dậy, tim đập như trống. “Mẹ em? Bà ấy còn sống?”

Cảnh sát đã tìm thấy hàng chục hài cốt ở rừng phòng hộ.

“Có thể.” Hoàng Minh nói, giọng căng thẳng. “Tài liệu nói rằng bà ấy đã được đưa đến một nơi an toàn ở nước ngoài. Nhưng địa chỉ cụ thể… chỉ có một người biết.”

“Ai?” Lâm Hiểu hỏi, giọng run run.

Hoàng Minh nhìn cô, mắt đầy đau đớn. “Bà nội.”

Lâm Hiểu cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mọi thứ dường như sụp đổ xung quanh cô. Bà nội, người mà cô tin tưởng nhất, đã che giấu sự thật về mẹ cô suốt mười chín năm qua.

“Tại sao?” cô hỏi, giọng nghẹn ngào. “Tại sao bà ấy lại làm vậy?”

Hoàng Minh đưa tay nắm lấy tay cô. “Có lẽ bà ấy có lý do của mình. Nhưng bây giờ, điều quan trọng là chúng ta phải gặp bà ấy. Ngay lập tức.”

Lâm Hiểu gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. Cô cảm nhận được bàn tay ấm áp của Hoàng Minh siết chặt tay mình, như một lời hứa rằng cô sẽ không phải đối mặt với sự thật này một mình.

Hai người bước ra khỏi phòng họp, bước vào màn đêm tối tăm. Gió lạnh thổi qua, mang theo những chiếc lá khô xào xạc. Lâm Hiểu ngước nhìn bầu trời, nơi những vì sao lấp lánh xa xăm, và tự hỏi liệu mẹ cô có đang nhìn thấy cùng một bầu trời ấy không.

Cuộc chiến quyền lực vừa kết thúc, nhưng cuộc chiến tìm kiếm sự thật mới chỉ bắt đầu. Và lần này, Lâm Hiểu biết rằng cô sẽ không lùi bước, dù có phải đối mặt với bất kỳ bí mật nào.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo kết hợp xung đột ngoại tại (mưu đồ kinh tế) với cuộc khủng hoảng nội tâm, khiến Lâm Hiểu trở thành người bị kẹt giữa lò lửa. Chi tiết Hoàng Minh siết chặt tay cô vào phút cuối là khoảnh khắc tâm lý tinh tế, thể hiện sự hỗ trợ mềm mỏng mà không cần lời nói.

📖 Chương tiếp theo

Lâm Hiểu sẽ đi tìm gặp bà nội để đòi lời giải thích cho bí mật quá khứ, nhưng liệu sự thật đó có đau lòng hơn những gì cô tưởng tượng?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord