Bầu trời xám xịt như muốn khóc cùng cô. Lâm Hiểu đứng trước tấm bia mộ bằng đá hoa cương lạnh lẽo, chạm vào từng chữ khắc trên đó. “Mộ phần của Lâm Thanh Hà”, dòng chữ ấy như một nhát dao cứa thẳng vào tim cô.
“Không thể nào…” Lâm Hiểu thì thào, giọng nói như vỡ vụn trong cổ họng. Cô quay sang nhìn Hoàng Minh đang đứng bên cạnh, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. “Anh biết chuyện này từ lâu rồi, đúng không?”
Hoàng Minh siết chặt tay, gương mặt điển trai vốn luôn lạnh lùng giờ đây tái nhợt. “Em à, anh…”
“Đừng gọi em là em gái!” Lâm Hiểu hét lên, giọng cô vang vọng giữa nghĩa trang vắng lặng. Cơn gió lạnh buốt thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trên mặt đất. “Anh biết mẹ em đã chết từ lâu, vậy mà anh vẫn để em nuôi hy vọng suốt bao nhiêu tháng qua!”
Hoàng Minh bước tới, nhưng cô lùi lại, đôi chân run rẩy suýt vấp ngã trên thảm cỏ ẩm ướt. Anh nhanh tay đỡ lấy cô, vòng tay rắn chắc ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé đang khóc nức nở.
“Buông em ra!” Lâm Hiểu vùng vẫy, nhưng càng vùng vẫy, anh càng ôm chặt hơn. Mùi hương quen thuộc trên áo khứu giác của cô – mùi gỗ đàn hương pha chút cà phê đắng, thứ mùi đã từng làm cô an tâm biết bao.
“Anh xin lỗi,” Hoàng Minh khẽ nói, giọng anh trầm ấm nhưng pha lẫn nỗi đau khó tả. “Anh không nên giấu em. Nhưng anh thà nhìn em hận anh còn hơn để em phải chịu đựng cú sốc này khi chưa sẵn sàng.”
Đôẹ khi vuốt ve mái tóc cô. Đây là lần đầu tiên Lâm Hiểu thấy Hoàng Minh mất bình tĩnh đến vậy. Anh luôn là người đàn ông lạnh lùng, tự chủ, nhưng giờ đây, giọng nói của anh như vỡ òa trong nỗi đau.
“Sao anh có thể làm như vậy?” Lâm Hiểu ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào mắt anh. “Em đã mơ về ngày gặp mẹ biết bao nhiêu lần. Em đã nghĩ, khi tìm được mẹ, em sẽ ôm bà và nói rằng em nhớ bà biết nhường nào…”
“Lâm Hiểu…” Hoàng Minh nâng mặt cô lên, ngón tay cái lau nhẹ những giọt nước mắt đang không ngừng chảy. “Mẹ em đã mất từ khi em mới lên ba. Bà ra đi trong một vụ tai nạn giao thông. Kẻ thù của gia tộc Hoàng đã nhắm vào bà vì bà là người duy nhất biết được bí mật dòng họ.”
Lâm Hiểu cảm thấy chân mình như muốn khuỵu xuống. Cô bám chặt vào cánh tay Hoàng Minh, móng tay bấu sâu vào lớp vải áo vest đắt tiền. Một nỗi đau âm ỉ như lửa đốt trong lồng ngực, khiến cô khó thở.
“Và ông nội? Ông đã biết chuyện này?” Cô hỏi: hình ảnh người đàn ông già nua, nghiêm khắc nhưng ẩn chứa tình thương hiện lên trong tâm trí.
Hoàặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. “Cụ đã biết từ đầu. Và bà nội cũng vậy.”
Chiếc lá khô rơi xuống vai cô, mang theo mùi đất ẩm và nỗi buồn của mùa thu tàn. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng chim hót vang lên từ xa như một khú. Lâm Hiểu nhắm mắt lại, để những giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
“Hãy đưa em về,” cô nói, giọng yếu ớt. “Em muốn nói chuyện với bà nội.”
Hoàng Minh gật đầu, vươn vai dìu cô đi. Cả hai bước chậm rãi giữa những hàng mộ thẳng tắp, bóng lưng họ đổ dài trên nền đất ẩm. Trên bầu trời, một vài hạt mưa bắt đầu rơi, lạnh buốt như những lưỡi dao nhỏ.
Trên xe, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Lâm Hiểu ngồi im, đôi mắt vô hồn nhìn qua cửa kính. Những tòa nhà cao ốc vụt qua, những con đường quen thuộc giờ đây trở nên xa lạ. Cô chợt nhận ra rằng suốt thời gian qua, cô đã sống trong một bức màn nhung lụa dệt từ những lời nói dối.
“Hoàng Minh,” cô gọi, giọng nhẹ như một hơi thở.
“Anh đây.” Nhìn cô, đôi tay vẫn đặt trên vô lăng. Gương mặt anh lấp ló bóng tối và ánh sáng từ đèn đường hắt vào.
“Tại sao lại là em? Tại sao mẹ em lại là người phải chết? Tại sao là người phải gánh chịu bí mật dòng họ này?”
Một loạt câu hỏi tuôn ra từ miệng cô, chất chứa bao uất ức. Hoàặng, những ngón tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch.
“Vì mẹ em là người cuối cùng nắm giữ chìa khóa của bí mật dòng họ,” giọng anh trầm xuống. “Bà đã viết lại tất cả trong một cuốn nhật ký, và trước khi chết, bà đã giao nó cho bà nội.”
Lâm Hiểu bật dậy, mắt mở to. “Cuốn nhật ký ấy… nó ở đâu?”
“Ở trong két sắt của gia tộc. Bà nội giữ chìa khóa.” Hoàng Minh dừng xe trước cổng biệt thự Hoàng gia, tắt máy. “Anh sẽ đưa em vào gặp bà ngay.”
Bước vào sảnh chính, Lâm Hiểu không kịp để ý đến những bức tranh đắt giá hay chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh. Cô chỉ muốn gặp bà Hoàng, muốn biết sự thật. Bà Hoàng đang ngồi trong phòng khách, tay cầm tách trà, đôi mắt già nua nhìn xa xăm như đã đoán trước được cuộc gặp này.
“Con đến rồi à,” bà nói, giọng nói vẫn bình thản nhưng pha chút run rẩy. “Ta biết rồi, cuối cùng con cũng phải biết.”
Lâm Hiểu bước tới, quỳ xuống trước mặt bà, hai tay nắm lấy tay bà. “Thưa bà, sao bà lại giấu con? Sao bà không nói mẹ con đã mất?”
Bà Hoàng thở dài, đôi bàn tay gầy guộc vuốt nhẹ mái tóc cô. “Vì ta yêu con, Lâm Hiểu ạ. Ta muốn bảo vệ con khỏi sự thật tàn nhẫn này. Con còn nhỏ, con xứng đáng được sống trong hạnh phúc.”
“Nhưng sống trong dối trá có hạnh phúc không?” Lâm Hiểu nghẹn ngào. “Con đã mơ về mẹ, đã hy vọng một ngày nào đó được gặp bà. Giờ đây, niềm hy vọng ấy đã tan vỡ.”
“Ta biết, con gái à.” Bà Hoàng đặt tách trà xuống, bà mẹ. “Nhưng con có biết tại sao làm vậy không? Vì kẻ thù của dòng họ vẫn còn đó. Chúng sẽ không ngừng tìm cách tiêu diệt bất kỳ ai nắm giữ bí mật dòng họ. Mẹ con đã chết vì điều đó. Ta không muốn con cũng gặp số phận tương tự.”
Lâm Hiểu cúi đầu, nước mắt rơi lã chã trên tay bà. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay gầy guộc của bà, nhưng cũng thấy được nỗi đau mà bà đã phải chịu đựng suốt bao năm qua.
“Cuốn nhật ký của mẹ,” cô ngước lên, giọng kiên quyết. “Con muốn xem nó.”
Bà Hoàng nhìn cô một hồi lâu, đôi mắt già nua như soi thấu tâm can cô. Cuối cùng, bà gật đầu, đứng dậy và đi về phía chiếc két sắt kê trong góc phòng. Những ngón gõ mật mã, tiếng két sắt mở ra vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Bà lấy ra một cuốn sổ da cũ kỹ, màu nâu đã bạc theo thời gian, và trao nó cho Lâm Hiểu. “Đây, con gái à. Tất cả những gì mẹ con để lại đều ở trong này.”
Lâm Hiểu nhận lấy cuốn sổ, đôi tay run đến mức suýt làm rơi nó. Cô mở ra. Những trang giấy ố vàng hiện ra trước mắt. Mực viết đã phai mờ. Nhưng những dòng chữ ấy vẫn rõ ràng, đầy yêu thương và nỗi đau.
“Gửi con gái yêu dấu của mẹ…”
Giọng cô nghẹn lại khi đọc những dòng chữ đầu tiên. Trong cuốn nhật ký, mẹ cô đã ghi lại tất cả – từ những ngày đầu tiên gặp gỡ cha, đến những bí mật kinh hoàng của gia tộc Hoàng, và cả những âm mưu đen tối đang rình rập xung quanh.
“Mẹ ơi…” Lâm Hiểu ôm chặt cuốn sổ vào lòng, nước mắt không ngừng chảy. “Con nhớ mẹ, con nhớ mẹ biết bao!”
Hoàng Minh bước tới, quỳ xuống bên cạnh cô. Anh đặt tay lên vai cô, không nói gì, chỉ im lặng để cô tựa vào mình. Cảm giác ấm áp từ anh truyền sang cô, giúp cô tìm lại chút bình yên trong cơn bão tố.
“Anh xin lỗi,” Hoàng Minh thì thầm bên tai cô. “Anh xin lỗi vì đã không thể bảo vệ em khỏi nỗi đau này. Nhưng anh hứa, từ nay về sau, anh sẽ luôn ở bên em, không để em phải một mình nữa.”
Lâm Hiểu ngước lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên một tia sáng mới. “Tại làm tất cả vì em? Anh không phải là anh trai em, cũng không phải người thân. Tạạều như vậy?”
Hoàng Minh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày. Anh đưa mắt cho cô, giọng nói dịu dàng đến mức cô tưởng như mình đang mơ.
“Vì anh yêu em, Lâm Hiểu. Không phải tình yêu anh em, mà là tình yêu của một người đàn ông dành cho người phụ nữ của mình.”
Lâm Hiểu sững người. Trái tim cô như ngừng đập trong giây lát. Cô nhìn vào mắt anh, tìm kiếm sự chân thành, và thấy được tất cả những gì anh đã giấu kín suốt bấy lâu.
“Nhưng… nhưng anh là người bảo vệ em,” cô lắp bắp. “Là người được giao nhiệm vụ canh giữ em từ nhỏ.”
“Đúng vậy,” Hoàng Minh gật đầu. Đôi mắt anh không rời khỏi cô. “Nhưng em có biết không, khi một người đàn ông bảo vệ một người phụ nữ suốt hai mươi năm, tình cảm ấy không thể chỉ là nghĩa vụ. Anh đã yêu em từ khi em còn là một cô bé nhút nhát trong trại trẻ. Anh đã chờ đợi ngày em lớn lên, để có thể nói với em điều này.”
Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề. Lâm Hiểu cảm thấy má mình nóng bừng, trái tim đập loạn nhịp. Cô nhìn xuống tay mình, nhìn cuốn nhật ký của mẹ, rồi lại nhìn lên Hoàng Minh.
“Em… em cần thời gian,” cô nói, giọng yếu ớt. “Em vừa mất đi hy vọng cuối cùng về mẹ, và bây giờ anh lại nói với em điều này…”
“Anh hiểu.” Hoàng Minh đứng dậy nhưng vẫn giữ tay cô. “Anh không vội. Anh sẽ chờ em, dù có bao lâu đi nữa. Điều quan trọng nhất bây giờ là em cần được ở bên mẹ, cần hiểu về quá khứ của mình.”
Bà Hoàng chứng kiến mọi chuyện, khẽ thở dài. Bà bước tới, đặt tay lên vai Lâm Hiểu. “Con gái à, hãy nghỉ ngơi đi. Ngày mai sẽ là một ngày mới. Và khi con sẵn sàng, ta sẽ kể tất cả những gì ta biết.”
Lâm Hiểu gật đầu, đứng dậy. Cô ôm chặt cuốn nhật ký vào lòng, bước lên cầu thang về phòng mình. Trong lòng cô giờ đây hỗn độn vô cùng – vừa đau đớn vì mất mẹ, vừa bối rối vì tình cảm của Hoàng Minh, vừa lo sợ về những bí mật còn chưa được hé lộ.
Đêm ấy, cô ngồi trên giường, đọc từng trang nhật ký của mẹ. Nước mắt cứ thế rơi, ướt đẫm những trang giấy cũ kỹ. Qua từng dòng chữ, cô cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho mình. Và cô biết dù mẹ đã ra đi, nhưng tình yêu ấy vẫn còn mãi.
Đến trang cuối cùng, cô thấy một dòng chữ được viết nắn nót: “Con gái yêu, dù mẹ có ở đâu, mẹ cũng sẽ luôn yêu con. Hãy mạnh mẽ lên và đừng bao giờ để bất kỳ ai cướp đi hạnh phúc của con.”
Lâm Hiểu gấp cuốn sổ lại, ôm nó vào lòng. Cô nhắm mắt, để những giọt nước mắt lăn dài. Trong bóng tối, cô thì thào: “Mẹ ơi, con sẽ mạnh mẽ. Con hứa với mẹ.”
Sáng hôm sau, cô thức dậy với đôi mắt sưng húp. Nhưng trong lòng cô, một quyết tâm mới đã nhen nhóm. Cô biết mình không thể sống mãi trong đau khổ. Cô phải đứng lên, phải tìm ra sự thật và phải bảo vệ những gì thuộc về mình.
Khi cô bước xuống cầu thang, Hoàng Minh đã đợi sẵn trong phòng ăn. Anh nhìn cô, ánh mắt lo lắng nhưng cũng đầy yêu thương. “Em ngủ ngon không?”
“Cũng tạm,” Lâm Hiểu trả lời, ngồi xuống đối diện anh. Cô không tránh ánh mắt anh nữa mà nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh Minh, em có chuyện muốn nói với anh.”
“Em nói đi.” Anh đặt tách cà phê xuống, chăm chú lắng nghe.
“Em đã suy nghĩ về những gì anh nói tối qua,” Lâm Hiểu bắt đầu, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Và em nhận ra rằng em không thể mãi chìm trong quá khứ. Em cần sống cho hiện tại, cho tương lai. Và em cần anh ở bên em, không phải với tư cách người bảo vệ, mà là… người đồng hành.”
Hoàng Minh ngồi im, đôi mắt anh lấp lánh niềm vui khó tả. Anh đưàn, nắm lấy tay cô. “Em nói thật chứ?”
Lâm Hiểu mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng chân thật. “Em nói thật. Nhưng em cũng cần thời gian để tìm hiểu về mẹ, về bí mật dòng họ. Em không thể lao vào một mối quan hệ khi mọi thứ còn quá hỗn độn.”
“Anh hiểu,” Hoàng Minh gật đầu. “Và anh sẽ ở bên em, chờ em sẵn sàng. Không ép buộc, không thúc giục. Chỉ cầơ hội.”
Lâm Hiểu rút tay lại, nhưng trong lòng cô, một cảm giác ấm áp len lỏi. Cô cầm lấy chiếc bánh mì trên bàn, cắn một miếng nhỏ. Hương vị bơ và mận đầu lưỡi,mang lại chút ngọt ngào cho ngày mới.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang. Hoàng Minh nhấc máy, khuôn mặt lập tức biến sắc. “Gì cơ? Chắc chắn không?”
Lâm Hiểu nhìn anh, lòng dâng lên nỗi lo lắng. “Có chuyện gì vậy?”
Hoàng Minh đặt điện thoại xuống, đôi mắt tối sầm lại. “Hoàng Lệ đã tung ra một bằng chứng giả về thân thế của em. Cô ta nói em không phải con ruột của mẹ, mà là con gái của kẻ thù của gia tộc, được gài vào để phá hoại dòng họ.”
Lâm Hiểu đứng bật dậy, chiếc ghế suýt ngã. “Cái gì? Cô ta điên rồi sao?”
“Cô ta đã chuẩn bị đòn cuối,” Hoàng Minh nghiến răng, nắm tay siết chặt. “Và cô ta chọn đúng thời điểm em yếu đuối nhất để tấn công.”
Lâm Hiểu nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Khi cô mở mắt ra, trong ánh mắt cô đã không còn sự yếu đuối, mà thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm.
“Được rồi,” cô nói, giọng cứng rắn. “Nếu cô ta muốn chiến tranh, thì em sẽ cho cô ta chiến tranh. Em sẽ đối đầu với cô ta, và em sẽ cho tất cả thấy rằng em xứng đáng với vị trí của mình.”
Hoàng Minh nhìn cô, nụ cười nở trên môi. Anh bước tới, nắm lấy tay cô. “Anh sẽ ở bên em. Cùng nhau, chúng ta sẽ đối mặt với mọi thử thách.”
Lâm Hiểu siết chặt tay anh, cảm nhận được sức mạnh và sự ấm áp từ anh. Cô biết dù phía trước còn nhiều gian nan, nhưng có anh ở bên, cô sẽ không còn đơn độc. Hai người nhìn nhau, ánh mắt, lời hứa thầm kín – họ sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.
Nhưng trong bóng tối, Hoàng Lệ đang chuẩn bị đòn cuối cùng. Cô ta đã tập hợp tất cả bằng chứng giả, đã mua chuộc các thành viên hội đồng quản trị và đã sẵn sàng cho cuộc họp gia tộc vào ngày mai. Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.