Trời tờ mờ sáng. Ánh đèn trong phòng khách biệt thự Hoàng gia hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo như ánh mắt của những con thú đang rình mồi. Lâm Hiểu đứng bên cửa sổ, tay siết chặt cuốn nhật ký của mẹ. Những trang giấy ố vàng vẫn còn thoang thoảng mùi hoa oải hương khô, thứ mùi hương mà cô chưa từng được ngửi thấy từ một người mẹ có thật.
Cô nghe tiếng bước chân dồn dập từ cầu thang. Hoàng Minh bước xuống, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên khuỷu, để lộ những đường gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc.
“Em gái, có chuyện rồi.” Giọng anh khàn đặc, như thể từng chữ đều bị mài trên lưỡi dao.
Lâm Hiểu quay lại. Cô nhìn thấy tấm bảng điện tử trên tay anh đang phát một đoạn video. Khuôn mặt cô — nhưng là của một cô bé khác — đang cười trong vòng tay một người phụ nữ lạ. Dòng chữ chạy ngang: “Lâm Hiểu là con gái nuôi của Lâm Thanh Hà – không có huyết thống với Hoàng gia.”
“Hoàng Lệ đã gửi đoạn này cho tất cả thành viên hội đồng quản trị.” Hoàng Minh đặt bảng điện tử xuống bàn, ngửa mặt vào mặt kính lạnh ngắt. “Cô ta tuyên bố sẽ triệu tập cuộc họp gia tộc nữa.”
Cảm giác như có một bàn tay băng giá siết chặt trái tim Lâm Hiểu. Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Mùi gỗ đàn hương từ tủ cổ, mùi cà phê đắng từ tách còn dang dở trên bàn – tất cả đều trở nên rõ rệt đến kỳ lạ. Cô mở mắt, nhìn thẳng vào Hoàng Minh.
“Anh có tin không?”
Hoàng Minh bước lại gần. Anh đặt tay lên vai cô, lòng bàn tay ấm nóng, xúc giác thô ráp vì những vết chai từ năm tháng làm việc. “Em là em gái anh. Dù không cùng huyết thống, em vẫn là em gái anh. Và anh yêu em.”
Ba chữ cuối cùng như một nhát búa tạ đập vào lồng ngực Lâm Hiểu. Cô muốn hỏi, muốn chất vấn, nhưng không kịp. Tiếng chuông cửa vang lên, rồi tiếng giày cao gót lộp cộp trên nền đá hoa. Bà Hoàng bước vào, sau lưng là Hoàng Phong với vẻ mặt căng thẳng.
“Chuẩn bị đi.” Bà Hoàng nói, giọng khô khốc như vỏ cây mùa đông. “Cuộc chiến bắt đầu rồi.”
Phòng họp chính của Tập đoàn Hoàng Kim rộng đến choáng ngợp. Trần nhà cao vút, đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng lạnh lẽo xuống chiếc bàn gỗ mun dài hai mươi mét. Hai mươi ghế da đen xếp đều hai bên, mỗi ghế là một gương mặt đầy quyền lực. Mùi thuốc lá, nước hoa đắt tiền và mồ hôi lo lắng hòa trộn trong không gian kín.
Hoàng Lệ ngồi ở đầu bàn bên trái, mặc bộ vest màu đỏ rực như máu. Cô ta vuốt mái tóc dài uốn xoăn, nở nụ cười tự mãn. Bên cạnh là luật sư riêng, tay cầm tập tài liệu dày cộp.
“Thưa các vị,” Hoàng Lệ lên tiếng, giọng the thé nhưng rõ ràng, “hôm nay tôi triệu tập cuộc họp này để làm sáng tỏ một vấn đề. Người tự xưng là con gái của Lâm Thanh Hà, người được bà nội yêu quý, thực chất là một kẻ mạo danh.”
Cô ta đẩy tập tài liệu về phía giữa bàn. Những tờ giấy trắng, những cánh bướm chết.
“Đây là kết quả xét nghiệm ADN. Lâm Hiểu không mang dòng máu hoàng gia. Cô ta là con gái nuôi, không hề có quyền thừa kế.”
Các thành viên hội đồng bắt đầu xì xào. Một người đàn ông tóc bạc, mặc vest xám, cầm tờ giấy lên, đeo kính lão, xem xét kỹ lưỡng.
“Bà chủ tịch,” ông Hoàng, “chuyện này có thật không?”
Bà Hoàng im lặng. Đôi mắt già nua nhìn chằm chằm vào Hoàng Lệ, ánh nhìn sắc như dao cạo. Bàn tay bà đặt trên ghế, run nhẹ, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ.
“Bà nội,” Lâm Hiểu đứng lên, “cháu xin phép được nói.”
Cô bước ra giữa bàn, nơi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình. Cảm giác như hàng trăm mũi kim đâm vào da thịt. Cô hít thở thật sâu: mùi giấy mới, mùi da ghế, mùi sợ hãi của chính mình.
“Thưa các bác, các chú,” giọng Lâm Hiểu vang lên, trong trẻo nhưng không yếu ớt, “tôi không phủ nhận kết quả ADN đó. Tôi là con nuôi của mẹ Lâm Thanh Hà.”
Một tràng xì xào nổi lên. Hoàng Lệ cười khẩy.
“Thấy chưa! Cô ta thừa nhận rồi!”
“Nhưng,” Lâm Hiểu nói to hơn, “bà tôi, bà Hoàng, đã biết điều đó từ đầu. Và bà vẫn chấp nhận tôi. Bởi vì bí mật dòng họ không nằm trong máu, mà nằm trong lòng trung thành và sự thật.”
Cô mở túi xách, lấy ra cuốn nhật ký của mẹ. Những trang giấy ố vàng phát ra mùi giấy cũ, mùi thời gian.
“Đây là nhật ký của mẹ tôi. Bà đã viết tất cả. Về bí mật mà bà nắm giữ, về lý do bà phải chết. Và về người đã ám sát bà.”
Hoàng Lệ đứng bật dậy, mặt tái mét. “Mày dám!”
“Tôi dám.” Lâm Hiểu mở trang cuối cùng, nơi những dòng chữ nguệch ngoạc như được viết vội trong cơn hấp hối. “Mẹ tôi viết: ‘Hoàng Lệ đã biết. Nó muốn giết ta. Nó sợ ta tiết lộ sự thật về việc nó làm giả di chúc của ông nội.’”
Cả phòng họp chìặng. Hoàng Minh đứng lên, tiến đến bên cạnh Lâm Hiểu. Anh siết tay cô, lòng bàn tay ấm áp truyền cho cô sức mạnh.
“Tôi có bằng chứng.” Hoàng Minh nói, giọng lạnh như băng. “Hồ sơ giao dịch giữa Hoàng Lệ và Tập đoàn Phương Đông: số tiền ba trăm tỷ đồng được chuyển vào tài khoản cá nhân của cô ta ở Thụy Sĩ. Cùng với đó là bản ghi âm cuộc điện thoại giữa cô ta và giám đốc Tập đoàn Phương Đông, thảo luận về việc hủy hoại Tập đoàn Hoàng Kim.”
Hoàng Phong bước ra, tay cầm một chiếc máy tính bảng. Anh ta chiếu lên màn hình lớn những con số, những dòng chữ.
“Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng. Và đây là bản ghi âm.”
Giọng Hoàng Lệ vang lên từ loa: “Tao cần mày giúp tao loại bỏ thằng Minh và con nhỏ đó. Tao sẽ cho mày hai trăm tỷ, và mày sẽ giúp tao điều khiển hội đồng quản trị.”
Mọi người trong phòng đồng loại với Hoàng Lệ. Mặt cô ta trắng bệch như tờ giấy, môi run run.
“Giả mạo!” Cô ta hét lên. “Tất cả đều giả mạo! Minh, mày dàn dựng chuyện này để bảo vệ con đàn bà đó!”
“Cô im đi.” Bà Hoàng đứng lên. Giọng bà không to, nhưng uy quyền đến mức khiến cả phòng im phăng phắc. “Ta đã sống bảy mươi năm, chưa bao giờ ta sai. Và ta biết con gái ta, Lâm Thanh Hà, đã chết vì nắm giữ bí mật mà Hoàng Lệ muốn chôn vùi.”
Bà bước đến bên Lâm Hiểu, đặt tay lên vai cô. “Cô gái này, dù không mang dòng máu Hoàng gia, nhưng mang trái tim của một người thừa kế thật sự. Còn con, bà quay sang Hoàng Lệ: “Con chỉ là kẻ phản bội.”
Hoàng Lệ lùi lại, mặt méo mó vì giận dữ. “Tại sao? Tại sao mẹ lại bảo vệ con nhỏ đó? Con mới là con gái ruột của mẹ! Con mới có quyền thừa kế!”
“Quyền thừa kế không đến từ máu mủ,” bà Hoàng nói, “mà đến từ lòng trung thành. Con đã phản bội gia tộc, phản bội cha con, phản bội cả em trai con. Con không xứng đáng.”
Hai người đàn ông mặc vest đen bước vào, đến gần Hoàng Lệ. Một người nói: “Thưa cô, chúng tôi là cảnh sát. Có lệnh bắt cô vì tội lừa đảo, làm giả giấy tờ và âm mưu sát hại.”
Hoàng Lệ gào lên, giọng chói tai xé toạc không gian tĩnh mịch. “Mày không xứng đáng! Mày không xứng đáng!”
Cô ta chỉ thẳng vào Lâm Hiểu, mắt đỏ ngầu như máu. “Mày là con hoang! Mày không biết cha mày là ai! Mẹ mày là đàn bà điếm! Mày không xứng đáng được gọi là Hoàng gia!”
Lâm Hiểu đứng im, mắt nhìn thẳng vào Hoàng Lệ. Cô cảm thấy những lời đó như những mũi dao đâm vào tim, nhưng cô không gục ngã. Bàn tay Hoàng Minh siết chặt hơn, truyền cho cô hơi ấm và sức mạnh.
“Tôi biết tôi là ai.” Lâm Hiểu nói với giọng kiên định. “Tôi là con gái của Lâm Thanh Hà, người phụ nữ đã hy sinh cả cuộc đời để bảo vệ bí mật dòng họ. Tôi không cần huyết thống để biết mình thuộc về đâu.”
Hoàng Lệ bị hai cảnh sát kéo ra ngoài. Cô ta vẫn gào thét, giọng vọng lại trong hành lang dài. “Mày sẽ hối hận! Mày sẽ hối hận!”
Cánh cửa đóng sập lại. Im lặng bao trùm phòng họp.
Bà Hoàng thở dài, ngồi xuống ghế. “Cuộc họp kết thúc. Lâm Hiểu chính thức được công nhận là người thừa kế tập đoàn Hoàng Kim.”
Các thành viên hội đồng lần lượt đứng dậy, bắt tay Lâm Hiểu. Người thì cười xã giao, người thì nhìn cô với ánh mắt dò xét. Nhưng Lâm Hiểu không quan tâm. Cô chỉ nhìn Hoàng Minh, người vẫn đứng bên cạnh, tay vẫn siết chặt tay cô.
“Em ổn không?” Anh hỏi, giọng thì thầm.
Lâm Hiểu gật đầu, nhưng nước mắt bắt đầu trào ra. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống trang nhật ký của mẹ, làm nhòe những dòng chữ cũ.
“Em nhớ mẹ.” Cô nói, giọng nghẹn ngào. “Em nhớ bà ấy quá.”
Hoàng Minh kéo cô vào lòng. Ngực anh ấm nóng, mùi nước và hương gỗ tuyết tùng. Anh vỗ nhẹ lên lưng cô, như vỗ về một đứa trẻ.
“Mẹ em sẽ tự hào về em. Bà ấy đã nhìn thấy em hôm nay.”
Bà Hoàng bước đến, đặt tay lên vai Lâm Hiểu. “Cháu gái, hãy nhớ, bí mật dòng họ không phải là gánh nặng. Nó là sức mạnh. Và cháu đã chứng minh mình xứng đáng.”
Lâm Hiểu ngước lên nhìn bà. Gương mặt bà Hoàng hằn sâu những nếp nhăn, đôi mắt già nua nhưng vẫn sáng ngời. Cô thấy trong đó có tình yêu, có sự hy sinh và có cả nỗi đau của một người mẹ mất con.
“Con cảm ơn bà.” Lâm Hiểu nói.
Bà Hoàng mỉm cười, nụ cười hiếm hoi làm dịu đi vẻ nghiêm khắc thường ngày. “Không cần cảm ơn. Cháu xứng đáng.”
Khi mọi người đã rời khỏi phòng họp, chỉ còn lại Lâm Hiểu và Hoàng Minh. Ánh đèn chùm pha lê tắt dần, chỉ còn một ngọn đèn vàng hắt lên từ bàn làm việc. Họ đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần lên đèn.
“Anh yêu em.” Hoàng Minh thì thầm, hơi thở ấm áp phả vào tai cô. “Không phải tình anh em. Mà là tình yêu. Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên, khi em còn là cô bé trong trại trẻ.”
Lâm Hiểu quay lại nhìn anh. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh. Cô thấy trong đó có tất cả: sự cô đơn, sự bảo vệ và tình yêu cháy bỏng.
“Em cũng yêu anh.” Cô nói, giọng nhẹ như làn khói. “Nhưng em sợ. Sợ bí mật dòng họ, sợ những kẻ thù còn ẩn núp, sợ em không đủ mạnh.”
Hoàng Minh đặt tay lên má cô, ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại. “Em mạnh mẽ hơn em nghĩ. Và anh sẽ luôn ở đây, bên cạnh em, cho đến khi không còn sợ nữa.”
Cô ngả đầu vào vai anh, nhắm mắt lại. Mùi hương của anh, hơi ấm của anh, tất cả đều xoa dịu tâm hồn đang rạn nứt của cô. Ngoài kia, thành phố đang lên;đèn, những ánh sáng, những vì sao rơi xuống mặt đất.
Nhưng trong bóng tối của phòng họp, một bóng người lặng lẽ đứng sau cánh cửa kính mờ. Hoàng Phong nhìn vào trong, đôi mắt trầm tĩnh thoáng chút gì đó khó đoán. Ừ, bước đi, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại, trên màn hình là một tin nhắn chưa gửi: “Chuyện chưa kết thúc.”
Lâm Hiểu không biết. Hoàng Minh cũng không biết. Họ chỉ biết rằng trong khoảnh khắc này, họ có nhau. Và điều đó là đủ để đối mặt với bất cứ điều gì sắp tới.
Bên ngoài, gió đêm thổi qua những tán cây, cuốn theo những chiếc lá vàng bay vào không trung. Mùi đất ẩm, mùi hoa sữa nồng nàn, mùi của những bí mật chưa được hé lộ. Và trong lòng Lâm Hiểu, một niềm tin mới đang nảy mầm: cô không cô đơn. Cô đã tìm thấy gia đình thật sự của mình.