Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cấm Kỵ

Chú Tiểu Sơn lặng lẽ ra đi

2059 từ

Sự im lặng bao trùm, nặng nề và đau đớn. Chỉ có tiếng thở dốc của bà nội và tiếng gió rìa. Rồi bà cô Ba, người luôn tự tin vào những phép tính bói toán của mình, chậm rãi nhìn xuống tấm lá bùa đã nhàu nát trong lòng bàn tay. Bà thở dài một hơi thật sâu, như muốn tống hết u uất ra ngoài, rồi ném nó đi. Tấm lá bùa rơi xuống đất, lật vài vòng rồi nằm yên trong góc tối. Giọng bà trầm xuống, đầy mệt mỏi và hối tiếc: “Thôi bỏ đi. Là do năm đó ta đã tính sai.”

Lời nói ấy như một dấu chấm hết cho mọi sự tranh cãi, một sự thừa nhận đầy chua xót. Bà cô Ba quay người, bước những bước chậm chạp về phía cửa, dáng người có vẻ còng hơn dưới ánh đèn dầu leo lét. Nhà vừa đặt tay lên then cửa gỗ mục, một luồng khí lạnh bỗng ùa vào. Chú nhỏ của tôi, bóng ma bé nhỏ đã bảo vệ tôi cả một đời người, lại lặng lẽ bay về, đứng lơ lửng ở ngưỡng cửa, như một lời chào cuối cùng, hay một sự canh giữ chưa thể buông bỏ.

Tôi ôm lấy khoảng không. Hai cánh tay tôi vòng qua một hình bóng đang nhạt dần, tan vào không khí ẩm ướt của buổi chiều tà. Cái cảm giác hư vô ấy khiến tim tôi thắt lại, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Chú Tiểu Sơn vẫn giữ nguyên dáng vẻ dang rộng vòng tay, nụ cười trên môi chú nhẹ nhàng, bình thản đến lạ. Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi, chảy dài trên má rồi rơi xuống nền đất ẩm mốc.

Hóa ra tất cả những tiếng động lạ đêm qua, những bước chân vội vã phía sau vườn nhà, không phải là chú nhỏ bỏ trốn. Chú đã lặng lẽ đi xuống con sông Đào, nơi dòng nước đục ngầu cuộn xiết sau cơn mưa, và để lại chiếc áo khoác cũ của mình trên bờ. Một sự hy sinh được tính toán kỹ lưỡng, một cách giải quyết hậu quả bằng chính sự biến mất của bản thân. Tôi nghẹn ngào, không thể thốt nên lời. Sự ân hận và xót xa trào dâng, nuốt chửng mọi lời xin lỗi mà tôi vội vàng chuẩn bị trong đầu.

“Tiểu Tịch,” giọng chú nhỏ vang lên, nhẹ nhàng như một làn khói, “đừng lo nữa. Xác chú ở con sông Đào, nhiều người đã nhìn thấy. Cảnh sát sẽ không làm khó dân làng mình đâu.”

Tôi chỉ có thể gật đầu trong tiếng nấc nghẹn. Mùi đất ẩm và hương cỏ dại sau mưa xộc vào mũi, một mùi hương chua nhẹ mà trước giờ tôi chưa từng để ý. Chú nằm đó, trên tấm chiếu cũ, thân hình gầy guộc ngày càng trở nên mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc đang bị nước làm nhòe đi. Ánh chiều tà xuyên qua kẽ lá, chiếu lên người chú những vệt sáng lung linh, hư ảo.

“Thật may,” chú thì thầm, đôi mắt nhìn lên tán cây bàng già, nơi những giọt nước mưa còn đọng lại lấp lánh, “từ nay, cái bóng ma ám ảnh cái làng nhỏ này sẽ biến mất. Trẻ con có thể chạy chơi ngoài đồng sau giờ học, người lớn đi làm về muộn cũng không còn sợ hãi nữa.”

Bà cô Ba đứng cạnh tôi, giọng khàn đặc đầy xót thương: “Hồn phách của nó sắp tan rồi.” Lời nói của bà như một nhát dao cứa sâu thêm vào nỗi đau đang giày vò tôi. Tôi đưa tay lên che miệng, cắn chặt môi để kìm tiếng khóc thành tiếng, chỉ còn nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ họng.

Sau khoảnh khắc sững sờ, bố tôi và những người hàng xóm quanh đó như bừng tỉnh. Họ òa khóc, những giọt nước mắt của sự hối hận muộn màng rơi xuống. Những lời xin lỗi, những tiếng gọi tên chú, tất cả hòa vào một bản hợp xướng đau thương. Chú Tiểu Sơn cố gắng chống tay, ngồi dậy. Rồi chú ngồi xổm xuống, dang rộng đôi tay gầy guộc, y như cái dáng điệu chú vẫn thường làm khi tôi còn là đứa trẻ lên ba, hay chạy nhào vào lòng chú đòi quà. Một nỗi niềm xúc động trào dâng khi tôi nhìn thấy cử chỉ quen thuộc ấy.

“Tiểu Tịch, lại đây với chú nào.” Chú nói, rồi bất chợt dừng lại, nụ cười thoáng chút ngượng ngùng, “À, chú quên mất rồi. Tiểu Tịch giờ đã lớn rồi, không còn bé bỏng nữa.”

Chú đứng thẳng dậy, lần nữa dang rộng vòng tay. Gió chiều khẽ lùa qua, làm mái tóc đen của chú bay nhẹ. “Bây giờ thì… ổn rồi.” Chú mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, xóa tan mọi vẻ u ám trên khuôn mặt bệnh tật.

Trong màn sương nước mắt, hình ảnh chàng thanh niên mười bảy tuổi năm nào, với nụ cười tươi như nắng sớm và đôi mắt sáng ngời niềm tin, từ từ hiện ra. Hình ảnh ấy chập chờn, rồi hòa làm một với khuôn mặt phù nề, trắng bệch của chú lúc này. Hai khoảnh khắc cách biệt bởi một bi kịch dài đằng đẵng, cuối cùng cũng tìm được sự hòa giải trong giây phút. Tôi lao về phía trước, hai chân như có ngàn cân, chỉ muốn được ôm chú lần cuối. Nhưng cơ thể tôi xuyên qua hình bóng của chú. Tôi ôm lấy chính không khí lạnh lẽo đang vây quanh.

“Chú ơi…” Tiếng gọi cuối cùng của tôi nghẹn lại thành một tiếng thở dài đau đớn.

Chú Tiểu Sơn vẫn đứng đó, trong tư thế của một cái ôm ấm áp chưa bao giờ được hoàn tất. Ánh mắt chú nhìn tôi thật dịu dàng, tràn đầy một tình thương mà tôi giờ đây mới thấu hiểu hết được. “Tiểu Tịch,” giọng chú nhỏ dần, nhỏ dần, như tiếng chuông gió cuối ngày, “sau này lên đại học, cháu nhớ chăm chỉ học hành. Và… hãy thương yêu, chăm sóc cho ông bà, bố mẹ thật tốt nhé.”

Những lời dặn dò giản dị ấy là tất cả những gì còn sót lại. Rồi hình bóng chú nhạt dần, tan vào ánh chiều vàng óng, để lại trong lòng tôi một khoảng trống mênh mông và một bài học về sự hối hận muộn màng.

Một sợi tóc đen, mảnh mai và yếu ớt đến nao lòng, lơ lửng trong khoảng không đầy bụi ánh nắng trước mặt tôi rồi tan biến. Tất cả những gì còn đọng lại trong đôi mắt mờ đục của tôi chỉ là hình ảnh ấy, cùng với câu nói cuối cùng vang vọng bên tai, nhẹ như một hơi thở mà nặng tựa nghìn cân.

"Cháu… hãy nói với ông bà nội và bố cháu rằng trước giờ chú chưa từng hận họ…"

Giọng nói ấy, khàn đặc vì khói độc và mất máu, lại nghe thật bình thản, như thể chú chỉ sắp đi vào một giấc ngủ dài. Lòng tôi thắt lại, một nỗi đau xé rách từng thớ thịt, nhưng nước mắt đã cạn khô từ lúc nào. Có lẽ, khi chứng kiến cảnh tượng chú gục xuống, dùng thân thể che chắn cho tôi khỏi những nhát kiếm tàn độc, tất cả cảm xúc trong tôi đã bị đốt cháy thành tro bụi, chỉ còn lại sự tê dại mênh mông.

Tôi nhớ lại khoảnh khắc trước đó, khi chúng tôi bị vây hãm ở tử địa đầy sương độc này. Mùi tanh của máu lẫn với mùi ẩm mốc của rêu phủ trên đá xộc vào mũi đến ngột ngạt. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng ma gào, càng làm tăng thêm không khí chết chóc. Chú kéo tôi chạy, bàn tay chú lạnh ngắt nhưng lực nắm lại thật chặt, như sợ chỉ cần lơi một chút là sẽ đánh mất tôi. Hơi thở dồn dập của chú phả vào gáy tôi, mỗi nhịp thở đều gấp gáp và đau đớn.

"Chạy đi, Hoàn! Đừng ngoái lại!"

Chú hét lên, giọng đã đứt quãng. Nhưng làm sao tôi có thể không ngoái lại? Làm sao tôi có thể bỏ mặc chú, người đã nuôi nấng tôi từ khi tôi còn chưa biết gì, người đã thay cha mẹ tôi dạy tôi từng nét chữ, từng đường kiếm? Tôi cảm nhận rõ sự yếu dần trong bước chân chú, thấy được vết thương trên vai chú đang rỉ máu ướt đẫm tấm áo bào màu xám. Màu máu ấy thẫm lại, trông như một đóa hoa tử đinh hương độc ác đang nở rộ, từ từ cướp đi sinh khí của chú.

Rồi những bóng đen ập đến. Ánh kiếm lóe lên trong làn sương mù, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Chú đẩy tôi ra phía sau một tảng đá phủ đầy dương xỉ ẩm ướt. Lớp dương xỉ ướt lạnh dính vào má tôi, mang theo mùi đất ẩm nồng nặc. Tôi nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau chói tai, tiếng bước chân xáo trộn trên lớp lá khô, và tiếng rên rỉ nhẹ của chú. Trái tim tôi đập thình thịch, muốưng đôi chân như bị đóng đinh xuống nền đất lạnh giá. Sự bất lực ấy khiến cổ họng tôi nghẹn đắng.

Khi tất cả im ắng trở lại, tôi bò ra. Chú nằm đó, trên một thảm lá vàng úa nhuốm đầy máu đỏ thẫm. Khuôn mặt chú tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn mở, ánh lên một tia sáng dịu dàng và an nhiên lạ thường. Chú nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, nhẹ như cánh bướm chạm vào hoa. Chú đưa tay lên, hình như muốn lau đi vết bùn đất trên mặt tôi, nhưng cánh tay ấy chỉ nhấc lên được một chút rồi rơi xuống.

"Hoàn…"

Chú gọi tên tôi, giọng nhỏ dần, nhỏ dần. Rồi chú thì thầm câu nói đó, câu nói mà tôi biết chú muốn dành cho những người ở tận nơi xa xôi kia, những người đã từng đẩy chú vào bước đường cùng. Trong giây phút sinh tử, điều duy nhất chú nghĩ đến không phải là oán hận, mà là một lời giải bày, một sự giải thoát cho chính mình và cho cả những kẻ đã gây ra thảm kịch này. Tôi hiểu điều đó, nhưng sự thấu hiểu ấy càng làm trái tim của tôi thêm quặn đau. Tại sao? Tại sao người hiền lành và bao dung như chú lại phải chịu kết cục này?

Ánh sáng trong mắt chú dần tắt. Thân thể chú trở nên nhẹ bẫng, rồi tan biến thành sợi tóc đen mỏng manh đó, cuối cùng hòa vào không khí ẩm ướt và lạnh lẽo của khu rừng. Chú đã đi thật rồi. Để lại một mình tôi trong cảnh tượng hoang tàn này, với lời trăn trối nặng trĩu trên đôi vai còn quá non nớt.

Tôi đứng dậy, đôi chân run rẩy. Gió thổi qua, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt, nhưng có lẽ nó không lạnh bằng sự trống rỗng trong lòng tôi lúc này. Tôi nhìn về phía con đường mờ sương phía trước, nơi dẫn về cái gọi là gia tộc. Một quyết định dần hình thành trong tâm trí tôi. Tôi sẽ về, sẽ mang theo câu nói cuối cùng của chú đến cho họ. Dù trong lòng tôi giờ đây chỉ có nỗi đau và sự hoang mang, nhưng đây là điều duy nhất tôi có thể làm cho chú.

Tôi hít một hơi thật sâu, mùi máu tanh và mùi đất ẩm vẫn còn đó, như một vết sẹo khắc sâu vào ký ức. Rồi tôi bước đi, từng bước một, rời khỏi nơi này. Bóng lưng nhỏ bé của tôi dần khuất sau làn sương mù dày đặc, mang theo một sứ mệnh và một nỗi đau chưa bao giờ có thể nguôi ngoai.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện kỹ thuật tương phản tâm lý tinh tế: sự bình thản của Tiểu Sơn lúc ra đi tạo độ sâu cảm xúc gấp bội cho nỗi đau của nhân vật chính, biến một lời chia tay im lặng thành thước đo sự quá cố dài đằng đằng.

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram