Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cấm Kỵ

Trả thù kẻ cướp mạng cha tôi

2978 từ

Một cơn phẫn nộ bùng lên trong tôi, thiêu đốt mọi sự do dự. Tôi không thể để hắn ta đi. Tôi lao tới, hai tay ôm chặt lấy thắt lưng Tần Sơn, dùng hết sức ghì chặt, khiến ông ta giật nảy mình. Giọng tôi vang lên, cố tình lớn để mọi người có thể nghe thấy: “Tần Sơn! Năm đó, ông không chỉ cướp đi số tiền ấy, mà còn muốn lợi dụng việc Diệp Căn oan khuất hóa lệ để thờ cúng, mong nó phù hộ cho ông phát tài! Ông còn có chút nhân tính nào không?”. Lời nói của tôi như những nhát dao, phơi bày tất cả sự xấu xa mà hắn ta đã giấu kín bấy lâu. Tôi cảm nhận rõ cơ thể Tần Sơn cứng đờ vì kinh hãi, mùi mồ hôi lạnh và mùi áo vải cũ từ người hắn xộc vào mũi tôi.

Tần Sơn hoảng loạn, hai tay hắn vùng vẫy, cố đẩy tôi ra. Sức lực của một gã đàn ông trung niên vẫn còn. Tôi cảm thấy các ngón tay mình sắp tuột khỏi thắt lưng hắn. Nhưng đã muộn rồi. Từ tấm bài vị bằng gỗ đen kia, một bóng đen cuồn cuộn phóng ra, nhanh như chớp. Diệp Căn, hay đúng hơn là thứ oán khí, đã bị kích động đến cực điểm, lao thẳng đến Tần Sơn. Nó dùng thứ sức mạnh vô hình nâng bổng ông ta lên cao, rồi quật mạnh xuống nền đất gạch cứng với một tiếng “uỵch” nặng nề. Cứ thế, Tần Sơn như một con rối bị giật dây, bị nâng lên, quật xuống, nâng lên, quật xuống. Mỗi lần thân thể hắn chạm đất, tôi lại nghe thấy một âm thanh rùng rợn, như xương thịt đang vỡ nát. Cuối cùng, hắn nằm yên trong một vũng chất lỏng tối màu lan rộng, chỉ còn thoi thóp.

Đôi mắt Tần Sơn mở trừng trừng, đảo về phía tôi. Ánh mắt ấy từ hoảng sợ chuyển dần sang ngờ vực, rồi bừng lên sự giác ngộ đau đớn. Hắn gắng gượng giơ một ngóe, chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng khàn đặc, thều thào từng chữ: “Mày… Mày cố tình… Gọi… Gọi tao đến đây…”. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang mờ dần ấy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ, nhỏ đến mức chỉ đủ cho hắn ta thấy. Tôi không phát ra tiếng, chỉ dùng hình dáng của đôi môi, nói với hắn một câu cuối cùng: “Chú Tần… Lên đường vui vẻ nhé.”. Nụ cười ấy lạnh lẽo, mang theo sự giải thoát cho những oan ức bấy lâu, và cũng là lời tạm biệt với một quá khứ đầy dối trá.

Mùi khói hương nồng đặc quyện với vị tanh của máu tươi xộc thẳng vào mũi tôi khi tôi đứng chôn chân giữa sân. Diệp Căn đã biến mất, chỉ còn lại một vệt khói đen mỏng manh đang tan dần trong không khí lạnh giá. Lòng bàn tay tôi vẫn còn dính mồ hôi lạnh và cả cảm giác nhớp nháp của tờ bùa vừa dán lên lưng hắn. Tiếng kêu thét cuối cùng của hắn vẫn còn văng vẳng bên tai, một thứ âm thanh đầy phẫn nộ và bất lực, xé toạc màn đêm yên tĩnh.

Nhưng giờ đây, trước mắt tôi mới là cảnh tượng khiến trái tim thắt lại. Chú nhỏ – hay thứ gì đó mang hình hài chú nhỏ – đang quằn quại trong vòng tròn ánh sáng lờ mờ do bà cô Ba vẽ nên. Cơ thể trong suốt như pha lê của chú mỗi lúc một nhạt dần, như sương mai sắp tan biến dưới ánh mặt trời. Tôi có cảm giác nếu chớp mắt thêm một lần nữa, chú sẽ vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ li ti.

Hồi ức về khoảnh khắc trước đó ập về. Sau khi xử lý xong Tần Sơn, ánh mắt đầy sát khí của Diệp Căn đã nhắm thẳng vào tôi. Hắn bước tới, tay không khẽ nâng lên, mỗi cử động đều mang theo ý định tước đoạt mạng sống. Không khí xung quanh đặc quánh lại, nặng trĩu sự chết chóc. Thế rồi, một bóng hình nhỏ bé chợt lao ra, đứng chắn ngang trước mặt tôi. Chính là chú nhỏ. Tôi không dám chắc có phải ánh sáng kỳ ảo của trận pháp làm mờ mắt hay không, nhưng làn da của chú lúc ấy dường như trở nên mờ đi, trong suốt đến mức tôi gần như có thể nhìn xuyên thấu.

Bà cô Ba lúc này vẫn đang khom người trên nền đất, ngón tay phải của bà vẽ nên những đường nét cuối cùng của một bức vẽ kỳ bí bằng chính máu từ đầu ngón tay trái đang rỉ ra. Mùi đồng thau của máu hòa lẫn với mùi mực đen đặc biệt, tạo thành một thứ hương vị kỳ lạ khó tả. Bà với tay vào trong túi vải bên hông, rút ra giấy vàng đã viết sẵn những ký tự đỏ quạch, đưa về phía tôi. Giọng bà khẩn trương nhưng vẫn đầy uy lực. “Tịch Tịch, lát nữa ta dùng trận này giam giữ bọn chúng lại, con nhớ chạy đến và dán hai lá bùa này lên sau lưng từng đứa, nghe chưa?”

Tôi gật đầu, ngó lướt hai tờ giấy vàng còn thơm mùi mực và thảo dược. Bà cô Ba không chần chừ, đưa ngón tay đang chảy máu lên miệng, cắn mạnh một cái khiến vết thương thêm sâu, rồi bắt đầu lẩm nhẩm những câu chú vang lên đều đều, trầm bổng. Một làn gió lạnh vô căn cứ thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đất. Chỉ thấy bà vung tay một cái, một luồng ánh sáng màu xám bạc từ trong trận pháp bắn ra, như hai cánh tay vô hình, kéo chú nhỏ và Diệp Căn vào vòng tròn.

“Tịch Tịch, mau lên!” Tiếng hét của bà cô Ba như một ngọn roi quất vào ý thức đang chập chờn của tôi.

Tôi giật mình, chân tự động chạy về phía trước. Đầu óc trống rỗng, tay chân hành động theo bản năng. Tôi chạy tới chỗ Diệp Căn. Hắn đang giãy giụa như bị vô hình trói buộc. Tôi với tay, dán mạnh một tờ bùa lên lưng áo hắn. Ngay lập tức, hắn quay đầu lại. Đôi mắt đen kịt, sâu hoắm nhìn thẳng vào tôi, hàm răng trắng bệch, nụ cười gằn đầy hận thù, như muốn xé xác tôi ra thành trăm mảnh. Nỗi khiếp sợ chạy dọc sống lưng tôi, khiến tôi lùi lại một bước.

Rồi một tiếng thét chói, không phải từ tai mà như phát ra trực tiếp trong đầu tôi. Diệp Căn co rúm người lại, thân thể hắn bắt đầu biến dạng, thu nhỏ lại, biến thành một sợi khói đen mảnh như tơ, vặn vẹo vài vòng trong không trung rồi đột ngột biến mất, không để lại dấu vết gì ngoài mùi khét lẹm thoảng qua.

Sự chú ý của tôi lập tức bị hút về phía đối diện. Chú nhỏ đang nằm trong trận, hai tay ôm lấy đầu, toàn thân run lên từng cơn, những tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ cổ họng nhỏ bé. Khuôn mặt nhăn nhó của chú khiến tim tôi nhói lên. Tôi nhìn xuống tờ bùa còn lại trong tay, tờ giấy vàng nặng trĩu như một hòn đá. Một cuộc chiến ngắn ngủi nhưng dữ dội diễn ra trong tôi. Cuối cùng, tôi nghiến chặt hàm răng, cảm nhận rõ vị tanh nơi đầu lưỡi, dùng hết sức bóp nát tờ bùa thành một cục giấy vụn, rồi ném nó ra xa, ra khỏi phạm vi trận pháp.

“Tịch Tịch, đứa bé đó không phải là chú của cháu nữa rồi! Nó chỉ là một con quỷ mượn xác! Mau dán bùa lên đi!” Bà cô Ba vẫn giữ nguyên tư thế tay kết ấn, khuôn mặt đỏ lên vì gắng sức và tức giận. Giọng bà như dao sắc.

“Con gái à, nghe lời bà cô Ba đi, bà ấy không hại con đâu.” Giọng nói lo lắng của bố tôi vang lên từ phía sau. Chú Bình Đầu cũng gật đầu lia lịa, mắt nhìn về phía tôi đầy sốt ruột. “Đúng đấy, Tịch, ngoan, làm theo lời bà cô Ba.”

Tôi đứng đó, lặng người. Chỉ có tôi và bà cô Ba nhìn thấy rõ mồn một cảnh tượng ma quỷ vừa diễn ra. Còn bố và chú Bình Đầu, họ chỉ thấy tôi đứng thẫn thờ giữa sân, thấy bà cô Ba đang làm những động tác kỳ lạ, và nghe thấy những âm thanh khó hiểu. Trong mắt họ, tất cả sự hỗn loạn này, tất cả nguy hiểm này, đều bắt nguồn từ thứ đang quằn quại trong vòng tròn kia – thứ mà họ cho là nguyên nhân của mọi chuyện. Ánh mắt tin tưởng và kỳ vọng của họ hướng về tôi, lại càng khiến lựa chọn của tôi trở nên khó khăn gấp bội.

Tôi cười. Tiếng cười của tôi vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch của từ đường, ngay sau cái tát nảy lửa từ tay bố. Máu từ khóe môi tôi thấm ra, vị mặn chát lan tỏa trên đầu lưỡi. Tôi loạng choạng, hai tay chống xuống nền đất lạnh ngắt, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đang giận dữ đến biến dạng của ông ấy và vẻ mặt tiếc nuối lẫn kinh hãi của bà cô Ba. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác mỉa mai tột độ. Họ tưởng họ đang cứu tôi, đang trừ khử một thứ ô uế. Họ đâu biết, chính họ mới là những con tốt đang di chuyển hoàn hảo trên bàn cờ mà tôi và chú nhỏ đã sắp đặt từ lâu.

Chú nhỏ đã biến mất. Nó đã dồn toàn bộ tinh lực, thu mình thành một luồng khí âm lạnh giá, xuyên thẳng vào cơ thể Tần Sơn – gã thanh niên khù khờ đang đứng khóc lóc ở góc sân. Thân hình to lớn của Tần Sơn bỗng run lên bần bật, đôi mắt trợn trừng lên một giây rồi nhanh chóng lồi cả hai con mắt như một con thiêu thân. Bà cô Ba thét lên, giọng chói tai xé toạc không khí: “Cháu điên rồi sao? Hắn là ma đấy!”. Bà ta vung tay, những đạo bùa màu vàng óng bay về phía cổng, nhưng đã quá muộn. Chỉ còn lại làn khói bụi mờ ảo dưới ánh trăng xế.

Cái tát của bố tôi đã đến đó. Ông ấy chưa bao giờ đánh tôi. Gương mặt ông giờ đây đỏ ửng, các đường gân trên cổ nổi lên, tràn ngập sự thất vọng và tức giận mà tôi có thể cảm nhận rõ ràng. Ông không hiểu. Ông chỉ thấy đứa con gái ông đang che chở cho một con ma. Cảm giác tê dại lan từ má xuống cổ, nhưng nỗi đau ấy chẳng thấm vào đâu so với sự chua xót đang trào lên trong lòng tôi. Họ mãi mãi chỉ nhìn thấy bề nổi, còn những dòng chảy ngầm đen tối phía dưới, họ chẳng bao giờ muốn khám phá.

Tôi đã đứng đó, hai chân như bám chặt vào nền đất, lau đi vòng tròn pháp thuật bằng phấn trắng mà bà cô Ba vẽ quanh chú nhỏ. Hơi thở của chú nhỏ – nếu có thể gọi là hơi thở – phả vào lưng tôi, lạnh buốt nhưng lại khiến tôi cảm thấy an toàn lạ kỳ. “Chú nhỏ chưa bao giờ làm hại người khác,” giọng tôi vang lên, rõ ràng và kiên quyết hơn tôi tưởng, “Chú ấy đã bảo vệ con suốt mười bốn năm nay!”. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà cô Ba, thách thức sự cứng nhắc trong đôi mắt già nua ấy.

Bà cô Ba thở dài, tiếng thở như tiếng gió xuyên qua kẽ lá khô. “Cháu tránh ra! Dù không làm hại người khác thì vẫn là ma!”. Bà ta lắc đầu, vẻ tiếc nuối như người thợ gốm nhìn thấy tác phẩm sắp hoàn thành bị nứt vỡ. Đôi tay gầy guộc của bà lại bắt đầu kết ấn, những ngón tay khô khốc di chuyển nhanh đến mức tạo thành vệt mờ. Không khí xung quanh bỗng trở nên nặng nề, oi ả, mùi hương trầm cháy dở trộn lẫn với mùi mốc meo của từ đường khiến tôi muốn nghẹt thở.

“Chú nhỏ, mau chạy đi!”. Tôi hét lên, tiếng hét xé rách sự yên tĩnh giả tạo. Đó là hiệu lệnh. Đó cũng là sự giải phóng. Chú nhỏ, thực thể âm khí mỏng manh đã đồng hành cùng tôi từ thuở lọt lòng, đã lập tức phản ứng. Nó không chần chừ. Nó biết kế hoạch này quan trọng thế nào. Nó cũng biết sự hy sinh của nó ở đây là vô nghĩa. Sự sống sót của nó, hay đúng hơn là sự tồn tại của nó, mới là chìa khóa.

Tất cả bắt đầu từ những mảnh vỡ ký ức trong giấc mơ. Chính xác là nửa năm trước, khi kỳ thi đại học áp lực đã kết thúc, tôi trở về ngôi làng nhỏ yên tĩnh này. Trong căn phòng cũ kỹ thơm mùi gỗ mục, những giấc mơ chập chờn suốt nhiều năm bỗng hiện nguyên hình. Trước đó, chúng chỉ là những cảm giác mơ hồ – bóng người lờ mờ trong sương, giọng nói thì thầm bên tai mà khi tỉnh dậy chẳng đọng lại chữ nào. Tôi đã từng nghĩ mình bị ám ảnh bởi căng thẳng. Nhưng không. Khi trở về, như một cánh cửa bị mở khóa, từng mảnh, từng mảnh hội thoại rời rạc hiện lên trong đầu tôi. Giọng nói ấy, dịu dàng và đau khổ, đã kể cho tôi nghe một câu chuyện dài. Câu chuyện về sự phản bội, về một cái chết oan ức, và về lời thề sẽ bảo vệ đứa trẻ sơ sinh mới chào đời – chính là tôi. Chú nhỏ chưa bao giờ là kẻ thù. Chú ấy là người canh giữ. Và giờ, chúng tôi phải cùng nhau đi đến tận cùng sự thật, dù có phải dùng đến một vở kịch đau lòng như hôm nay.

Tôi đã luôn nghĩ rằng vị thần hộ mệnh của mình phải là một đấng trên trời cao, chứ không phải là một đứa bé, lặng lẽ bám theo tôi suốt mười bốn năm trời. Mãi đến cái đêm định mệnh ấy, khi hơi thở lạnh giá của Diệp Căn gần như áp sát da thịt tôi, thì một bóng đen nhỏ xíu mới xông tới, xé tan màn sương đen kịt để che chở tôi. Giọng nói thân quen từ trong cơn mộng mị vang lên, và tôi nhận ra ngay. Chính là chú ấy.

Chú nhỏ chưa bao giờ nói với tôi thân phận thực sự của mình trong những lần gặp gỡ mơ hồ ấy. Có lẽ chú sợ tôi hoảng sợ, hoặc có lẽ chú chưa tìm được thời điểm thích hợp. Tất cả những lần thoát chết thuở nhỏ, những lần đó hóa thành an toàn, bây giờ nghĩ lại, đều không phải là phép màu. Đó là từng giọt mồ hôi lạnh, từng phút giây rình rập của chú, một linh hồn cô độc, âm thầm đánh đổi điều gì đó để kéo dài mạng sống của tôi.

Mọi chuyện bắt đầu từ cái làng nhỏ ấy, từ người đàn ông tên Tần Sơn. Sau khi ghép lại những mảnh ký ức rời rạc từ giấc mơ và những lời thì thầm trong gió, tôi đã biết được sự thật về cái chết của cha tôi, Diệp Căn. Lòng tôi lúc ấy chỉ còn lại một thứ cảm xúc lạnh băng: sự trả thù. Tôi lừa Tần Sơn trở về nơi chôn rau cắt rốn của hắn. Tôi muốn hắn đối diện với quá khứ mà hắn đã chôn vùi, muốn hắn trả giá cho những gì đã làm.

Thế nhưng, tôi đã nhầm. Tôi tưởng kẻ muốn lấy mạng tôi là chú nhỏ. Ánh mắt đen kịt, sự xuất hiện bất ngờ của chú trong đêm, tất cả dường như đều chỉ về một hướng ấy. Nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ đã khiến tôi mù quáng. Cho đến khi chú xông ra khỏi bóng tối, đẩy tôi ra khỏi nanh vuốt của Diệp Căn, tôi mới chợt hiểu. Chú không phải là kẻ thù. Chú là người canh giữ tôi.

Căn phòng cũ kỹ tràn ngập một mùi ẩm mốc của gỗ mục và bụi thời gian. Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, từ những lời thì thầm trong mơ, đến âm mưu của Tần Sơn năm xưa, và sự tồn tại thầm lặng của chú nhỏ suốt mười bốn năm qua. Không khí như đặc quánh lại. Ánh nến chập chờn chiếu lên những khuôn mặt đầy biến động: đầu tiên là phẫn nộ, rồi đến nghi hoặc, sau đó là một nỗi sợ hãi rụt rè, và cuối cùng, tất cả chìm xuống, nhường chỗ cho một nỗi áy náy khó tả, nặng trĩu như đá đè trong lòng.

Bà nội tôi, người phụ nữ cả đời chịu nhiều thiệt thòi, đã không chịu nổi sự thật này. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, rồi bà như một cây cổ thụ bị chặt đứt rễ, đổ gục xuống nền đất lạnh trong tiếng khóc thảm thiết.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này điêu luyện lật ngược kỳ vọng của độc giả thông qua sự chuyển biến tâm lý nhanh chóng từ hận thù sang sự nhận thức, từ chiến đấu sang uỷ mệ, tạo nên không khí áy náy đầy nặng trĩu. Cách dùng từ ẩn dụ và chi tiết cảm giác quạnh quẫn phản ánh chiều sâu nội tâm của nhân vật vô cùng hiệu quả.

📖 Chương tiếp theo

Chú Tiểu Sơn sẽ im lặng bỏ đi sau khi tất cả được tiết lộ, để lại cô gái một mình đối diện với những lựa chọn khó khăn.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram