Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cấm Kỵ

Diệp Phong đối mặt với linh hồn báo thù

2104 từ

Mùi tanh của nước ao ứa lên từ dưới chân tôi, lạnh buốt xuyên qua lớp vải giày. Tôi đứng đó, nhìn bóng hình Thất Khôi nhưng giọng nói lại là của một kẻ khác. Ngóài của hắn chỉ thẳng vào mặt tôi, một nụ cười ngoác ra đến tận mang tai, nhưng trong đôi mắt ấy không có chút nhiệt độ nào. Cái lạnh ấy khiến tim tôi thắt lại. Tôi chợt hiểu đây không phải là trò đùa.

"Ôi Diệp Phong ơi là Diệp Phong," giọng nói từ miệng Thất Khôi vang lên, chua chát và đầy mỉa mai, "cái tính thích xía vào chuyện người khác của cậu, bao nhiêu năm rồi vẫn chẳng đổi thay."

Tôi im lặng. Không khí quanh đây đặc quánh một thứ gì đó âm u, nặng nề hơn cả màn đêm. Hắn tiếp tục, từng chữ như búa đập vào ngực tôi: "Giá như năm ấy, cậu đừng quay lại cứu thằng bé Diệp Tịch, thì có phải giờ này cậu đã chẳng phải chết đâu?"

Lời nói ấy như một nhát dao lạnh lùng xoáy sâu vào ký ức tôi. Một cảm giác bất lực ùa về. Tôi nhắm mắt lại, trong đầu thoáng hiện hình ảnh dòng nước lũ cuồn cuộn ngày ấy. Khi mở mắt ra, tôi chỉ thấy chú nhỏ - linh hồn bé bỏng với khuôn mặt tái nhợt - đang bước về phía trước. Giọng chú nhỏ nhỏ nhẹ, đều đều, nhưng chứa đựng một sự cầu xin tuyệt vọng: "Anh Diệp Căn, một mình tôi chết, như vậy chưa đủ sao? Xin hãy buôững người nhà của tôi."

*Diệp Căn.* Cái tên ấy vang lên, đánh thức một mảnh ký ức mờ nhạt. Tôi nhớ ra rồi. Người thanh niên trẻ tuổi năm ấy đã tình nguyện đi cùng đôi và mấy người khác trong chuyến tuần tra định mệnh ấy. Vậy ra, con ma nước muốn lấy mạng tôi từ đầu, chính là hắn, chứ không phải chú nhỏ tội nghiệp này. Một cơn giận dữ lạnh lùng trào lên, pha lẫn sự kinh hãi. Chúng tôi đều là nạn nhân, sao lại trở thành kẻ thù của nhau?

"Đủ? Một mình mày chết sao có thể gọi là đủ?"

Giọng Diệp Căn bỗng trở nên the thé, đầy phẫn nộ và điên cuồng, thoát ra từ cổ họng Thất Khôi. "Cả nhà tao! Tất cả đều chết hết trong trận lũ ấy rồi! Nếu con gái tao không chết… giờ nó cũng phải lớn bằng thằng Diệp Tịch nhà mày rồi! Nhưng nó chết rồi! Chính bọn chúng đã giết nó! Cha nó đã cướp hết tiền cứu trợ!"

Từng lời, từng chữ như mũi kim đâm vào tai tôi. Tôi biết có sự hiểu lầm lớn ở đây, một hiểu lầm đẫm máu. "Cha tôi không lấy tiền!"

Tôi gần như hét lên, lời biện bạch phản xạ bật ra khỏi miệng.

Câu nói vừa dứt, một luồng khí âm lạnh buốt bỗng bùng lên. Một bóng đen đặc quánh từ người Thất Khôi thoát ra, lao vút về phía tôi với tốc độ kinh hoàng. Đó là Diệp Căn. Khuôn mặt thật của hắn hiện ra, sưng phồng, trắng bệch như một con cá chết đã ngâm nước lâu ngày. Những vết nứt tím tái trên da, đôi mắt trắng dã không có tròng. Cái dáng vẻ ấy đáng sợ gấp vạn lần hình ảnh nhỏ bé, lành lặn của chú nhỏ. Nỗi khiếp sợ làm chân tôi như bị đóng băng.

Nhưng trước khi tôi kịp phản ứng, một bóng hình nhỏ bé đã lao tới, đứng chắn ngay trước mặt tôi. Chú nhỏ giang tay ra. Một ánh sáng xanh lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể trong suốt của chú, cản lại bóng đen hung ác của Diệp Căn. Chú quay đầu lại nhìn tôi, đôi mắt đen láy lúc này tràn đầy vẻ lo lắng và quyết tâm. Giọng nói vội vã, thân thương của chú vang lên: "Tiểu Tịch, mau đi trốn đi!"

*Tiểu Tịch...*

Hai tiếng gọi thân thuộc ấy, như một thứ chìa khóa kỳ diệu, xoáy mạnh vào tâm trí tôi và mở tung cánh cửa ký ức đã bị lớp bụi thời gian và sự sợ hãi phủ kín. Một dòng suy nghĩ ấm áp chảy tràn về. Tôi nhớ rồi. Mỗi buổi chiều, chú nhỏ này đi học về, trêu cũng nắm chặt mấy viên kẹo đường được gói trong giấy màu, ấm nóng từ lòng bàn tay. Chú ngồi xổm xuống sân đất, áo trắng học sinh vấy một ít bụi, dang rộng đôi tay gầy gầy. Nụ cười của chú sáng rỡ như nắng tháng năm, và giọng gọi trong trẻo: "Tiểu Tịch, lại đây với chú nào."

Ký ức ngọt ngào ấy giờ đây lại trở thành gánh nặng đau đớn, bởi người đang bảo vệ tôi lúc này chính là linh hồn của chú ấy.

Tôi đã từng đặt câu hỏi ấy với bố mẹ, với cả ông bà nội. Rằng tôi có một người chú, phải không? Mỗi lần như vậy, nét mặt họ đều thoáng co lại, một nỗi kinh hoàng mơ hồ hiện lên trong mắt rồi vội vã tắt lịm. Họ cảnh cáo tôi, giọng điệu cứng nhắc và lạnh lùng: nhà này chỉ có mỗi bố tôi là con trai, đừng có hỏi những chuyện vớ vẩn. Câu trả lời ấy, tôi nghe từ thuở còn thơ cho đến khi lớn.

Họ không dám thừa nhận. Sợ hãi đã bám rễ quá sâu, thành một mầm cây độc cứ âm thầm lớn lên, rồi bật thành lời cảnh báo với tôi: sợ chú tôi quay về.

Trong suy nghĩ của họ, chú tôi đã biến thành một thứ yêu ma tà quái, trở về từ cõi chết với đầy oán hận, để tìm tôi mà trả thù. Tôi nghe những lời ấy, lòng dạ cứ quặn thắt lại. Làm sao có thể? Người đã từng liều mạng sống của mình để đẩy tôi ra khỏi dòng nước lũ cuồn cuộn năm ấy, người mà ký ức mờ nhạt của tôi chỉ còn lưu giữ nụ cười nhẹ nhàng ấy, sao lại có thể hại tôi? Nỗi nghi hoặc ấy như một hòn đá nhỏ nhưng sắc, lăn mãi trong lòng tôi, xóc vào những góc khuất của ký ức.

Và bà cô Ba, người đàn bà khắc khổ với đôi mắt sâu thẳm luôn nhìn xa xăm. Sao bà lại lặp đi lặp lại, năm lần bảy lượt, dặn dò tôi phải dán cho bằng được mảnh bùa màu vàng úa ấy lên người chú, nếu có gặp? Giọng bà run run, đôi tay gầy guộc nắm chặt tay tôi, như truyền một sự cấp bách khôn tả. Sự mâu thuẫn giữa lời mọi người và ký ức riêng tôi khiến đầu óc tôi rối bời.

Mọi chuyện vỡ lẽ vào cái đêm mưa gió ấy. Chú tôi – Diệp Phong – xuất hiện, làn da tái nhợt dưới ánh trăng mờ, đôi mắt đen sâu thăm thẳm nhìn tôi. Nhưng Diệp Căn, người anh họ xa lạ nào đó, cũng xuất hiện. Họ lao vào nhau, những thứ ánh sáng lạnh lẽo và âm thanh chói tai mà tôi không thể hiểu nổi vang lên trong căn phòng khách. Rồi chú tôi bị đánh bật ra, thân hình như tan vào bóng tối một chút.

Diệp Căôi, nụ cười trên môi hắn rộng ra, đầy vẻ đắc ý và tàn nhẫn. Hắn bước tới, tay phải với những ngón tay dài ngoẵng chìa ra, túm lấy cổ áo tôi rồi nhấc bổng tôi lên. Hơi thở của hắn phả vào mặt tôi, mùi ẩm mốc lạnh lẽo. Cả người tôi chới với giữa không trung, cổ họng bị siết chặt, không thở nổi. Tôi chỉ kịp nghĩ, có lẽ mình sắp chết. Trong mắt Diệp Căn lóe lên tia sáng độc địa, tay trái hắn đưa lên, định bóp nát cổ tôi.

May thay, tiếng chân người ồn ào và ánh đèn xé toang màn đêm. Bà cô Ba, bố tôi và một đám người nữa ùa vào. Bà cô Ba hét lên một câu gì đó, một thứ ánh sáng vàng rực từ tay bà phóng ra, đập thẳng vào Diệp Căn. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, buông tôi ra. Tôi rơi xuống, nhưng không đập vào nền gạch lạnh lẽo. Một cánh tay lạnh giá nhưng vững chắc đỡ lấy tôi. Chú tôi. Ánh mắt chú nhìn tôi, thoáng một chút gì đó rất nhanh, như lo lắng, như xót xa.

Bố tôi lao tới, giật phắt tôi về phía mình, ôm chặt. Rồi ông quay mặt về phía khoảng không nơi chú tôi đang đứng, giọng đầy phẫn nộ: “A Phong! Nếu em giận, nếu em oán, thì cứ nhắm vào anh đây! Tịch Tịch là cháu ruột của em, máu mủ ruột rà, sao em có thể nỡ lòng hại nó?” Giọng ông vỡ ra ở cuối câu, nỗi sợ hãi cho đứa con gái và cả sự đau đớn vì người em trai đã chết hiện lên rõ mồn một.

Bà nội tôi bước từ đám đông ra, khuôn mặt nhăn nheo đẫm nước mắt. Bà khóc, tiếng khóc nghẹn ngào: “Phong ơi… con ơi… là mẹ có lỗi với con… mẹ có lỗi…” Lời nói của bà như những mảnh vỡ, rơi vãi trong không gian nặng trĩu.

Ông nội, người đàn ông cứng cỏi cả đời, giờ ưng một thúng gạo nếp trắng. Ông không nhìn về phía nào cả, chỉ hất mạnh thúng gạo, những hạt nếp trắng xóa vung vãi khắp sân, rơi lả tả như một trận mưa kỳ lạ. Giọng ông khàn đặc, gằn từng tiếng: “Diệp Phong! Coi như… coi như bố không có đứa hai! Con đi đi! Mau đi đi! Đừng quay về nữa!” Mỗi lời nói ra như một nhát dao cứa vào chính ông. Khuôn mặt ông tái đi vì đau đớn.

Còn tôi, đứng trong vòng tay của bố, nhìn về phía bóng hình lẻ loi, mờ ảo của chú giữa sân đầy gạo trắng. Trong lòng tôi, nỗi sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho một sự xót xa mênh mông và một câu hỏi không lời: Tại sao? Tất cả, rốt cuộc là tại sao?

Chú Bình Đầu nằm bất động. Thất Khôi cũng đã ngất đi từ lúc nào? Tiếng tôi vang lên yếu ớt, cố gắng thanh minh, bị chìm nghỉm trong tiếng gào thét và tiếng vật đập vào nhau hỗn loạn. Không phải nhìn tôi, cũng chẳng ai thèm nghe lời tôi nói. Sự thật lúc này chẳng còn nghĩa lý gì, nó mỏng manh và dễ vỡ như bong bóng xà phòng trước cơn cuồng phong của sự hiểu lầm và sợ hãi.

Chú nhỏ - cái tên thân mật tôi vẫn gọi cậu ấy - đang vật lộn như một con thú bị dồn vào đường cùng. Một tay cậu ghì chặt Diệp Căn, tay kia đỡ đòn từ bà cô Ba với những động tác nhanh như cắt. Ánh mắt cậu sắc lẹm, dán chặt vào đối thủ, toàn bộ tinh thần và thể xác dồn vào cuộc chiến sinh tử. Cậu không có lấy một giây để ý đến đám người chúng tôi, chứ đừng nói đến tiếng kêu tuyệt vọng của tôi. Lòng tôi se thắt lại, một nỗi bất lực xâm chiếm. Tôi đứng đây, là người duy nhất biết rõ mọi chuyện, lại bất lực nhìn mọi thứ rẽ sang hướng không thể cứu vãn.

Giữa lúc ấy, từ góc khuất, Tần Sơn lén lút rút từ trong chiếc túi vải cũ kỹ ra một tấm bài vị bằng gỗ tối màu, trên đó trống trơn không một chữ. Ánh mắt ông ta lấp lánh một vẻ gian trá khó tả. Tay ông tấm bài vị lên, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ cổ quái, âm thanh trầm trầm như tiếng côn trùng rỉ rắc trong đêm. Một luồng khí lạnh bỗng ùa đến. Diệp Căn đang ghì lấy chú nhỏ bỗng co quắp lại, cả thân hình đen đúa bị hút vào tấm bài vị như khói thuốc bị hút vào ống điếu. Tần Sơn khẽ rùng mình, một nụ cười hẹp hòi, đắc ý nở trên môi. Ông ta liếc mắt nhìn quanh, thừa lúc mọi sự chú ý đổ dồn về phía chú nhỏ và bà cô Ba, lặng lẽ lùi lại, định chuồn ra cửa sau.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng bầu không khí đáng sợ qua chi tiết - từ mùi tanh ao ứa đến ánh mắt lạnh không nhiệt độ. Sự bất lực của nhân vật chính được thể hiện sắc sảo, tạo nên tension tâm lý mạnh mẽ và làm sâu sắc thêm nội tâm Diệp Phong.

📖 Chương tiếp theo

Tần Sơn lẩn thẩn rút lui với bài vị bí ẩn trong tay, Diệp Căn bị nuốt chửng vào bóng tối, và Diệp Phong sẽ phải đối mặt với sự thật về cái chết cha mình.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram