Mùi hương của những bông hoa huệ trắng trong phòng khách đã trở nên ngột ngạt. Tôi nhìn chúng, những cáờ đây giống như một đáỏ, lặng lẽ báo trước sự chấm dứt của một điều gì đó. Thẩm Chiêu đặt lọ hoa ấy lên bàn, nụ cười anh vẫn dịu dàng như bảy năm trước, nhưng đôi mắt thì không còn ở đây nữa. Chúng đang nhìn về một nơi nào khác, qua vai tôi, xuyên qua bức tường, hướng về một người mà tôi chưa từng biết mặt.
Anh nói, công ty dạo này bận lắm.
Giọng nói ấy vang lên, quen thuộc đến đau lòng. Tôi gật đầu, cầm đũa gắếng thịt kho mà anh từng thích. Cánh tay tôi hơi run. Bốn năm yêu nhau, ba năm chung sống, tổng cộng bảy năm. Đủ để một đứa trẻ học xong tiểu học, đủ để một căn nhà mòn đi lớp sơn, và cũng đủ để một trái tim từ từ nguội lạnh mà người trong cuộc chẳng hay. Tôi biết, tôi biết từ lâu rồi. Chỉ là hôm nay, mùi hương hoa huệ ấy như một lời kết tội cuối cùng, khiến tôi không thể tiếp tục giả vờ ngây thơ được nữa.
Mọi thứ bắt đầu từ khi nào nhỉ?
Có lẽ là từ cái lần tôi tình cờ nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại anh. Màn hình vụt tắt quá nhanh, nhưng tôi đã kịp thấy một biểu tượng mặt cười có trái tim, màu hồng chói lọi, từ một cái tên lạ hoắc. Trái tim tôi thắt lại. Nhưng tôi chỉ im lặng, quay đi rửa bát. Nước lạnh buốt chảy trên da thịt, tôi tự nhủ có lẽ mình đã nhìn nhầm. Phải, nhất định là nhìn nhầm. Thẩm Chiêu của tôi, người đã cầu hôn tôi dưới mưa, người đã nắm chặt tay tôi trong phòng cấp cứu khi bố tôi qua đời, làm sao có thể?
Nhưng rồi những dấu hiệu cứ dồn dập ập đến, như những con sóng âm thầm nhưng dai dẳng, cuối cùng cũng đủ sức làm vỡ tan con đê tự huyễn hoặc của tôi. Anh đi làm về muộn hơn, thường xuyên hơn. Điện thoại anh luôn đặt úp xuống. Anh bắt đầu nghe một thể loại nhạc mới, loại nhạc trẻ trung sôi động mà trước đây anh từng chê là ồn ào. Anh nhắc đến một món ăn lạ, một quáạ, với một sự am hiểu tường tận đến lạ thường. Và anh quên. Anh quên ngày kỷ niệm lần đầu chúng tôi gặp nhau. Anh quên tôi không thể ăn cay. Anh quên cả lời hứa cuối tuần này sẽ cùng tôi về thăm mẹ.
Thay vào đó, là những bó hoa. Những món quà nhỏ đắt tiền. Những cái ôm từ phía sau bất chợt. Anh trở nên dịu dàng, chiều chuộng tôi một cách lạ lùng, như thể đang cố gắng bù đắp cho một lỗi lầm nào đó. Mỗi lần anh ôm tôi, hơi thở anh phả vào tóc, tôi có thể ngửi thấy một mùi hương nước hoa nhẹ, không phải loại anh thường dùng. Một mùi hương ngọt ngào, trẻ trung. Nó khiến dạ dày tôi cồn lên một nỗi buồn nôn khó tả.
Có một lần, khi anh đang ngủ say, điện thoạên. Một tin nhắn. Tôi đứng đó rất lâu, nhìn ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên trần nhà, như mộơi dẫn đường đến địa ngục. Cuối cùng, tôi cũng không cầm nó lên. Sự thật đôi khi giống như một con quái vật, một khi đã nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt của nó, bạn sẽ không còn đường lui. Tôi vẫn cần thời gian, dù chỉ là để chuẩn bị cho sự sụp đổ không thể tránh khỏi.
Anh vẫn nói chuyện với tôi, nhưng ánh mắt thường xuyên vô hồn nhìn ra cửa sổ. Giọng nói của anh đáp lại tôi, nhưng tâm trí đã đi du ngoạn ở một bến bờ xa lạ. Tôi tự hỏi, ở nơi đó, anh đang nói gì, cười như thế nào? Có phải anh cũng dịu dàng gắp thức ăn cho cô ta, cũng kể cho cô ta nghe những chuyện vụn vặt ở công ty, và hứa hẹn với cô ta một tương lai mà đáng lẽ ra nên thuộc về tôi?
Tất cả chỉ là vở kịch. Một vở kịch mà anh là diễn viên chính, còn tôi là khán giả ngây thơ duy nhất, vỗ tay cho những lời nói dối được trau chuốt kỹ lưỡng. Mùi hoa huệ trong phòng càng lúc càng nồng. Nó át đi mùi cơm mới, mùi gia đình, mùi của bảy năm yêu thương. Tôi biết mình phải làm gì. Nhưng không phải bây giờ. Tôi sẽ đợi, chờ đợi một dấu hiệu rõ ràng cuối cùng, một sự thật không thể chối cãi. Để khi rời đi, tôi có thể bước đi mà không ngoảnh lại, và để anh biết rằng, đôi mắt người phụ nữ anh từng coi thường, thực ra đã nhìn thấu tất cả từ rất lâu rồi.
Mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, tiếng động ấy đã đánh thức tôi từ một giấc mơ chập chờn. Chiếc giường ấm áp trở nên trống trải một cách kỳ lạ khi tôi vớên kia, chỉ chạm vào lớp ga trải giường lạnh ngắt. Thẩm Chiêu đã dậy từ lúc nào. Tôi ngồi bật dậy, cơ thể uể oải kéo theo tấm chăn, vội vã bước xuống sàn gỗ lạnh buốt. Anh ấy đang đứng trước gương, trên tay là một sợi cà vạt lụa màu xám khói. Tôi bước đến, không nói lời nào, nhẹ nhàng lấy nó từ tay anh. Hơi ấm từ ngóáng chạm vào da thịt tôi, gợi lên một cảm giác quen thuộc đến nhói lòng. Tôi giơ tay lên, cố gắng tập trung vào những thao tác đã làm hàng nghìn lần: vòng qua, luồn xuống, siết nhẹ. Một cơn ngáp bất chợt ập đến, khiến mắt tôi cay xè, nước mắt ứa ra.
Anh quay đầu nhìn tôi, nụ cười hiện lên trong gương có chút mơ hồ. Bàn tay ấm áp của anh đưa lên, dùng ngón cái lau nhẹ khóe mắt tôi, nơi giọt nước mắt vừa mới ứa ra. Cử chỉ ấy dịu dàng như xưa, nhưng sao hôm nay tôi lại cảm thấy nó như một sự an ủi xa cách. "Nếu mệt thì ngủ tiếp đi," giọng anh trầm ấm vang lên, phá tan không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng mưa rơi. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng lại trào dâng một nỗi buồn vô hình. Anh không còn vỗ về mái tóc tôi, không còn nói "Tốề sớm" như những ngày đầu mới cưới nữa. Khoảng cách giữa chúng tôi, dù chỉ vài phân, bỗng trở nên vô tận như một vực thẳm.
Có lẽ, tất cả đã thay đổi từ khi cô ấy xuất hiện trở lại. Hà Mẫn. Cái tên ấy vang lên trong đầu tôi như một điệp khúc buồn. Tôi nhớ lần đầu tiên nhìn thấy cô ta, trong một buổi tụ tập bạn bè hiếm hoi của Giang Tịch. Giang Tịch, anh trai tôi, một tay chơi khét tiếng chưa từng đem bạn gái ra mắt ai, lại dắt cô ta đến, giới thiệu một cách trang trọng. Ánh mắt Thẩm Chiêu hôm ấy có gì đó khác lạ khi nhìn cô ta, một sự tò mò lẫn thích thú mà tôi chưa từng thấy anh dành cho bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoài tôi. Hà Mẫn tỏa ra một năng lượng rạng rỡ, tự tin, hoàn toàn đối lập với sự trầm tĩnh, có phần dè dặt của tôi. Cô ta cười nói tự nhiên, chiếm trọn không gian. Và Giang Tịch, ô ta, đã sa vào những đêm say khướt triền miên. Điều đó càng khẳng định cho tôi thấy sức hút đặc biệt của người phụ nữ ấy.
Rồi cô ta lại xuất hiện, không phải trong một bữa tiệc, mà là trong chính tòa nhà văn phòng của Thẩm Chiêu. Tôi tình cờ ghé qua công ty để mang đồ ăn trưa cho anh, thì thấy cô ta bước ra từ phòng họp, tay cầm tập tài liệu, trao đổi với Thẩm Chiêu bằng một thứ ngôn ngữ chuyên môn mà tôi không hiểu. Ánh mắt của họ giao nhau, đầy sự ăn ý. Thẩm Chiêu sau đó nói với tôi, công ty vừa tuyển một nhân tài mới, xuất sắc cả về bằng cấp lẫn năng lực thực tế. Cô ấy tiến bộ nhanh chóng, trở thành cánh tay phải đắc lực của anh. Từ đó, những buổi tối anh về trễ trở nên thường xuyên hơn, những cuộc điện thoại công việc kéo dài vào cả cuối tuần, và ánh mắìn tôi dần phủ lên một lớp sương mù xa lạ. Hôn nhân của chúng tôi, như một tòa lâu đài cát kiên cố ngày nào, bắt đầu có những vết nứt nhỏ, rồi âm thầm lan rộng dưới sự bào mòn của thời gian và những cảm xúc mới mẻ ngoài kia.
Thẩm Chiêu xoay người, nhẹ nhàng điều chỉnh lại cà vạt một chút, rồi cúi xuống hôn lên trán tôi. Nụ hôn ấy vội vàng, khô khan, như một nghi thức bắt buộc. "Anh đi nhé," anh nói. Tôi đứng đó, nhìn bóng lưng anh khuất sau cánh cửa, tiếng bước chân anh hòa vào tiếng mưa rồi mất hút. Căn phòng ngủ rộng thênh thang trở lại với sự tĩnh lặng đáng sợ. Mùi nước hoa nhẹ nhàng anh thường dùng vẫn còn phảng phất trong không khí, nhưng dường như đã pha lẫn một mùi hương khác, một mùi hương ngọt ngào và mạnh mẽ hơn, thứ mùi mà tôi đã ngửi thấy trên áo khoác anh vài hôm trước. Trái tim tôi thắt lại. Tôi biết, tráờ đây đã hướng về một người phụ nữ khác. Một người phụ nữ hoàn toàn khác biệt với tôi, tươi tắn và tràn đầy sức sống – Hà Mẫn.
Mùi hương của cà phê đã nhạt dần, thay vào đó là mùi thức ăn nguội lạnh tỏa ra từ chiếc đĩa sứ trắng trước mặt tôi. Lần thứ ba tôi nhìn vào chiếc điện thoại im lìm, màn hình sáng lên rồi lại tắt đi, không một tin nhắn hay cuộc gọi nào. Bàn bên cạnh, tiếng cười nói rộn rã của một nhóm bạn trẻ vừa bước vào thay thế cho cặp đôi âu yếm lúc nãy. Sự thay đổi ấy như một lời nhắc nhở cay đắng về thời gian tôi đã lãng phí trong sự chờ đợi vô vọng.
Tôi nhấc máy, bấm số anh ấy. Tiếng chuôên ba hồi trước khi giọng nói của Thẩm Chiêu vang lên, pha lẫn một thứ âm sắc mơ hồ mà tôi nhận ra ngay – hơi men. “Tửu Tửu,” anh thở dài, giọng trầm và đầy vẻ áy náy, “Anh… anh có thể cần thêm một chút thời gian nữa.”
Trái tim tôi thắt lại. Tôi nhìn xuống đôi đũa ngay ngắn đặt trên chiếc khăn ăn màu ngà, cố giữ cho giọng mình bình thản. “Được thôi. Em vẫn đang đợi.”
Khoảng lặng qua đi, tôi nghe thấy tiếng ồn ào của một bữa tiệc phía sau anh, tiếng ly chạm nhau loảng xoảng, tiếng cười nói xa xăm. Anh không cắt ngang chúng. Anh chỉ nói “Anh biết rồi” rồi dập máy. Cuộc gọi kết thúc, để lại trong tôi một cảm giác trống rỗng mênh mông. Tôi tự hỏi liệu sự áy náy của anh có thật sự, hay chỉ là một phản xạ xã hội, một câu nói cửa miệng sau quá nhiều lần thất hứa.
Một giờ đồng hồ dài như vô tận lại trôi qua. Những tin nhắn tôi gửi đi chìm nghỉm trong biển thông báo của anh, không một gợn sóng hồi âm. Đến khi chuông điện thoại vang lên lần nữa, bụng tôi đã cồn cào vì đói, nhưng cảm giác thèm ăn thì đã biến mất từ lâu.
“Em ơi,” giọng Thẩm Chiêu đã đục hơn, nặng nề hơn, nhưng anh vẫn cố gắng kéo dài từng âm tiết để tạo ra vẻ dịu dàng, “Anh xin lỗi… Có thể… muộn thêm chút nữa được không? Chỉ một chút thôi.”
Lúc này, tôi mới để ý đến âm nhạc du dương đang phát trong nhà hàng – một bản piano buồn bã mà trước đó tôi chẳng nghe thấy. Nó hòa vào không khí, càng tô đậm thêm sự cô độc của tôi giữa không gian ấm áp này. Tôi nhớ đến buổi sáng, khi tôi chỉnh lại cổ áo sơ mi cho anh, kéo anh lại gần và rúc vào lồng ngực ấm áp. “Chỉ muốn ôm anh thôi,” tôi đã nói thế, giọng đầy nũng nịu, “Mấy ngày rồi chúng ta chưa một lần cùng nhau dùng bữa.”
Anh đã cúi xuống, hôn nhẹ lên trán tôi, mùi nướát của anh phảng phất. “Đợi anh hoàn thành xong dự án này,” anh hứa, giọng đầy hy vọng, “Anh sẽ dành thời gian đưa em đi nghỉ, đến một nơi thật yên tĩnh.”
“Em không cần đi nghỉ đâu,” tôi lúc ấy đã lắc đầu, ngón tay chạm vào đường viền xương quai hàm sắc nét của anh, “Chỉ cần tối nay… anh về nhà, cùng em ăn một bữa cơm thật bình thường, được không?”
Anh do dự. Tôi thấy rõ ánh mắt đó. Anh mở điện thoại, lướịch trình dày đặc. “Tối nay…” anh chép miệng, “Có một buổi tiệc cần thiết với đối tác. Nhưng anh hứa, anh sẽ cố gắng kết thúc thật sớm và về với em.”
“Ừ,” tôi đã đáp lại như vậy, với một niề. Nhưng sự thật thì, anh lại thất hứa. Và đây không phải là lần đầu tiên trong những ngày gần đây. Mỗi lần như thế, sự tin tưởng trong tôi lại mòn đi một chút, như những giọt nước rơi mãi trên tảng đá.
Tất cả những hồi ước ấy ùa về trong giây lát. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi lạnh từ điều hòa phả xuống cổ. Rồi tôi nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng, hỏi lại anh qua điện thoại: “Thẩm Chiêu, thật sự… anh không thể về được, có phải không?”
Đầu dây bên kia, tiếng ồn dường như được dịch chuyển ra xa, có lẽ anh đã bước vào một góc khuất hơn. Giọng anh vẫn đượm men, nhưng cố gắng tỏ ra tỉnh táo và an ủi: “Vẫn còn một chút việc phải giải quyết cho xong, Tửu Tửu ngoan. Anh sẽ cố nhanh nhất có thể.”
Tôi im lặng. Một nguyên tắc rất đơn giản mà ai cũng biết: sự việc gì cũng không nên lặp lại quá ba lần. Lần thứ nhất, có thể là bất ngờ. Lần thứ hai, có thể là bất đắc dĩ. Nhưng đến lần thứ ba, đó đã là một sự lựa chọn. Và tôi hiểu rằng, trong những sự lựa chọn của Thẩm Chiêu tối nay, bữa cơm với tôi không phải là ưu tiên.
Không nói thêm gì nữa, tôi nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại xuống bàn. Tiếng “tách” nhỏ khi máy chạm mặt kính nghe thật chói tai. Tôi gọi người phục vụ, yêu cầu thanh toán. Hành động ấy diễn ra một cách bình thản, như thể nó đã được định sẵn từ lâu, chỉ chờ đợi thời khắc này để trở thành hiện thực.
Mùi hương của món thịt bò hầm vẫn còn thoang thoảng trong không khí, nhưng chiếc ghế đối diện tôi đã trống không từ lúc nào. Ánh đèn vàng trên trần nhà chiếu xuống, in bóng tôi lên mặt bàn gỗ, một hình dáng cô độc đến lạnh lẽo. Tôi nhìn chiếc điện thoại đang tắt màn hình, ngón tay lướt nhẹ lên mép bát sứ còn hơi âm ấm. Có lẽ tôi đã quen với việc chờ đợi, đến nỗi sự thất vọng lúc này cũng chỉ là một cảm giác mơ hồ, nhè nhẹ như cơn gió lùửa sổ.
"Thôi được rồi."
Tiếng thở dài của tôi cuối cùng cũng thoát ra, nhẹ nhàng, tựa như một làn khói tan biếăn phòng tĩnh lặng. Giọng nói tôi cố gắng giữ cho dịu dàng, dù biết anh ấy ở đầu dây bên kia chẳng thể thấy được nét mặt tôi. "Chỉ là một bữa ăn mà thôi, cũng không quan trọng lắm."
Câu nói ấy vang lên, nghe sao giống như một lời tự nhủ hơn là một lời dặn dò. Tôi dừng lại một nhịp, cảm nhận sự trống rỗng đang len lỏi trong lồng ngực. "Anh uống ít rượu và về sớm nhé."
Giọng Thẩm Chiêu bên kia đầu dây có chút ngập ngừng, rồi một âm thanh đầy áy náy vọng tới. "Ngàông đi làm, anh sẽ dành thờ."
Lời hứa ấy, tôi đã êu lần rồi? Nó giống như một món nợ cũ được gia hạn, chẳng biết đến bao giờ mới có thể đòi được. Trái tim tôi chùng xuống, không còn sức lực để tin tưởọng.
"Ừ, ắp xếp."
Tôi đáp lại, giọng thờ ơ đến mức chính tôi cũng giật mình. Có lẽ sự thờ ơ là lớp vỏ bọc cuối cùng để bảo vệ những vết nứt đang lan rộng trong lòng.
Sau cuộc gọi, căn phòng lại chìm vào im lặng. Tôi vô thức mở điện thoại, lướt qua những dòng tin nhắn chúc mừng sinh nhật lẻ tẻ. Rồi ngón tay tôi dừng lại. Weibo của Hà Mẫn, với hàng triệu người theo dõi, vừa cập nhật một trạng thái mới. Một bức ảnh tự chụp. Cô ấy ngồi trong một quáọng nào đó, tay cầm ly rượu vang màu đỏ thẫm, ánh mắt lười biếng và đầy thách thức nhìn thẳng vào ống kính. Nụ cười trên môi cô ấy nửa như mỉa mai, nửa như đắc ý.
Dòng chú thích bên dưới cắĩ của tôi: "Người phụ nữ thông minh thì sẽ hiểu rằng, đàn ông không phải là con chó bị xích ở bên cạnh mình."
Một câu nói đầy ẩn ý, như một mũi tên bắn thẳng vào hiện thực mà tôi đang đối mặt. Phía dưới, hàng loạt lời bình luận tán dương, ca ngợi sự độc lập và thông minh của cô ấy. Tôi bật cười, một tiếng cười khẽ, khô khan và lạnh lẽo vang lên trong căn phòng vắng. Nó chứa đựng sự mỉa mai không biết nên dành cho ai, cho Hà Mẫn, cho Thẩm Chiêu, hay cho chính bản thân tôi.
Thẩm Chiêu đã nói dối tôi. Anh ta bảo tối nay có cuộc họp quan trọng với đối tác, không thể về ăn cơm cùng tôi. Nhưng sự thật thì Hà Mẫn, trợ lý đặc biệt của anh ta, vừa mang về một hợp đồng lớn cho công ty. Và bữa tiệc tối nay, chính là để ăn mừng cho thành công ấy. Anh ta có thể chọn cách giải thích rõ ràng với tôi, thậm chí, có thể mời tôi cùng tham dự. Nhưng Thẩm Chiêu đã không chọn bất kỳ phương án nào trong số đó.
Anh ta chắc hẳn vẫn nghĩ tôi ngây thơ, vẫn là cô gái dễ dàng tin vào những lời nói ngọt ngào của anh năm nào. Nhưng từ khi những dấu hiệu lạ đầu tiên xuất hiện – những cuộc điện thoại khuya, những mùi nước hoa lạ trên áo khoác, sự vắng mặt ngày càng nhiều – thì tôi đã không còn là tôi của ngày xưa nữa. Mọi hành động của anh ta, những lần gặp gỡ, những tin nhắn trao đổi, tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Sự tỉnh táo đôi khi là một gánh nặng, nhưng nó cho tôi thứ quyền lực im lặng của kẻ quan sát.
Hôm nay là sinh nhật của tôi. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi hương nến thơm tôi đã thắp lên và thổi tắt từ lúc chiều, hy vọng hão huyền cho một bữa tối lãng mạn. Sự cô đơn và lừa dối không phải là món quà sinh nhật tôi mong đợi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng.
Không, hôm nay không nên kết thúc trong sự buồn bã và chờ đợi vô vọng như thế này.
Tôi cầm điện thoại lên, mở danh bạ WeChat. Những cái tên lướóng trong mắt tôi. Cuối cùng, ngón tay tôi dừng lại ở một biệt danh thân quen. Một nụ cười thật sự, nhẹ nhàng và có phần tự do, lần đầu tiên trong tối nay nở trên môi tôi. Tôi gõ nhanh vài dòng chữ, rồi nhấn gửi đi, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng: "Em bé, nhận đơn đi."
Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt tôi, trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy sự quyết đoán mà bản thân đã đánh mất từ lâu đang dần trở lại.
Ánh nếừa chớm lên đã bị một hơi thổi tắt, chỉ còn lại làn khói mỏên trong không khí tĩnh lặng. Linh Dương Chi tròn mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy tiếc nuối. Anh định mở miệng nói điều gì đó, nhưng ngón tay tôi đã chấm vào lớp kem mát lạnh rồi nhẹ nhàng quệt lên má anh. Cảm giác ngọt ngào và lạnh buốt ấy khiến anh giật mình, nụ cười trên môi tôi lại càng rạng rỡ hơn. Tôi thầm nghĩ, những điều ước dưới ánh nến mơ hồ kia có thật sự đáông? Còn hơn là tự mình nắm lấy thứ mình muốn, dù có phải trả giá thế nào đi chăng nữa.
“Chị… chưa kịp ước gì cả!” Giọng anh có chút vội vàng, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh đèn vàng trong quán, lộ rõ sự chân thành và hối hận. Trong lòng anh chắc đang tự trách mình sao khôơn một chút, để chị gái có một khoảnh khắc ước nguyện trọn vẹn trong ngày sinh nhật. Nhưng tôi đã lắc đầu, cười nhẹ: “Ước gì chứ. Những gì mình muốn phải dựa vào chính mình, không trộm không cướp, cũng không mơ tưởng nhờ vào trời.” Câu nói ấy không chỉ là lời đáp lại anh, mà còn là lời tự nhủ với chính bản thân tôi, sau tất cả những gì đã trải qua.
Thực ra, trước khi ngọn nến được thắp lên, tôi đã lặng lẽ chụp lại khoảnh khắc chiếc bánh kem nhỏ xinh ấy. Bức ảnh được đăng lên WeChat cùng dòng chữ ngắn gọn: “Chúc mừng sinh nhật, Trình An Tửu.” Cái tên ấy hiện lên trên màn hình, tựa như một lời chúc phúc cho chính tôi, cũng như một sự khẳng định về quãng đường đã qua. Linh Dương Chi không biết được, trong lòng tôi lúc này dâng lên một cảm giác bình yên lạ thường, khác hẳn với những sinh nhật ồn ào trước đây.
Toàn bộ sự việc bắt đầu từ cuộc gọi của tôi. Khi tiếng “Có luôn, chị ơi.” vang lên dứt khoát ở đầu dây bên kia, tôi biết mình đã có lựa chọn đúng đắn. Bước ra khỏi không khí ngột ngạt của nhà hàng sang trọng, hơi thở đêm mát lành ùa vào phổi. Tôi gửi đi vị trí của mình kèm theo lời nhắn: “Đi ăn cùng chị nhé, tiện thể mang theo một chiếc bánh kem.” Mùi hương của cỏ cây và đất ẩm sau cơn mưa chiều thoang thoảng trong không gian, một chi tiết mà có lẽ bản thân tôi trước đây chưa từng để ý.
“Có mấy người ăn bánh?” Tin nhắn của anh phản hồi nhanh chóng.
Tôi nhìn dòng chữ, khẽ mỉm cười. Ngón tay gõ nhẹ: “Chị và em, hôm nay là sinh nhật chị.” Sự đơn giản ấy có lẽ sẽ khiến anh ngạc nhiên, bởi mọi năm, sinh nhật của tôi thường là một buổi tiệc với đông đủ bạn bè. Nhưng năm nay, tôi chỉ muốn có thế này thôi.
Ba mươi phút sau, bóng dáng quen thuộc của Linh Dương Chi xuất hiện. Anh bước vào quán với một chiếc bánh kem nhỏ được bọc cẩn thận và một bó hoa cẩm chướng đủ màu sắc, rực rỡ dưới ánh đèn. Gương mặt thanh tú của anh lập tức thu hút ánh nhìn của vài thực khách gần đó. Tôi đứng trong góc khuất, nơi ánh sáng không với tới, đưa tay vẫy nhẹ. “Chị ở đây!”
Ánh mắt anh sáng lên, nhanh chóng bước đến. Hơi thở còn chưa đều, anh đưa bó hoa về phía tôi, giọng nói vui vẻ và ấm áp: “Hy vọng em không đến trễ, chúc mừng sinh nhật chị!” Tôi tiếp nhận bó hoa, những cánh hoa mềm mại chạm vào lòng bàn tay, mang theo hương thơm dịu nhẹ. “Cảm ơn em.” Tôi nói, giọng có chút nghẹn ngào mà chính tôi cũng không ngờ tới.
Anh còn gọi thêm một đĩa trái cây tươi và vài món ăn nhẹ. Khi mọi thứ đã đầy đủ trên bàn, Linh Dương Chi cẩn thận sắp xếp lại, tạo thành một bàn tiệc nhỏ gọn gàng. Anh cắm cây nến nhỏ lên chiếc bánh, rồi dùng bật lửa châm lửa. Ánh lửa nhỏ bập bùng, chiếu sáng khuôn mặt trẻ trung và chăm chú của anh. “Chúc mừng sinh nhật, chị của em!” Giọng anh trầm ấm, chứa đựng tất cả tình cảm chân thành.
Và rồi, mọi thứ diễn ra như đã kể. Ngọn nến vừa được thắp sáng đã bị tôi thổi tắt. Chiếc bánh kem sau đó được cắt ra, chúng tôi cùng thưởng thức trong không khí ấm cúng. Vị ngọt thanh của kem, vị chua nhẹ của trái cây, và tiếng cười trò chuyện rì rầm, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một ký ức sinh nhật khác biệt mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Mặt anh ấy đỏ bừng lên như thể vừa bị ai tát. Cái gật đầu củặng trĩu, cố nuốt trôi một điều gì đó cay đắng trong cổ họng. “Chị nói đúng.” Ba từ đó bật ra khỏi miệng anh ta, khô khốc và đứt đoạn, chẳng khác nào một lời thừa nhận bất lực.
Sự công bằng giữa vợ chồng ư? Đó là một thứ gì đó trớ trêu và nhức nhối. Trong đầu tôi, ý nghĩ ấy quay cuồng. Anh ta đã chọn dành trọn ngày sinh nhật của tôi cho một người phụ nữ khác, vậy thì đêm nay, tôi cũng có quyền mời một người đàn ông khác đến bên cạnh mình. Đó không phải là sự trả thù hèn mọn, mà là một sự cân bằng tàn nhẫn mà chính anh ta đã tạo ra. Trái tim tôi thắt lại, cảm giác đau đớn lẫn tê dại lan tỏa. Tôi biết mình đang làm một việc có thể sẽ khiến mọi thứ vỡ vụn, nhưng tôi không còn sức để giữ gìn nữa.
Linh Dương Chi bước vào phòng khách với dáng vẻ hơi bối rối. Ánh đèn vàng dịu chiếu xuống mái tóc đen mềm mại của cậu, làm nổi bật đôi mắt sáng trong veo. Cậu là trợ lý mới nhất trong phòng vẽ của chị gái tôi, một chàng trai trẻ vừa rời khỏi giảng đường đại học, mang theo hơi thở của mùa hè và sự nhiệt thành chưa bị vấy bẩn. Khuôn mặt cậu thanh tú, nụ cười lúc nào cũng sẵn sàng nở trên môi, toát lên một sự cởi mở dễ chịu.
Chị gái tôi từng nhận xét về cậu với giọng điệu đầy tin tưởng: “Cậu ta chu đáo, tận tâm, lại biết suy nghĩ. Một người đáng tin và rất thực tế.” Dù rằng điều “thực tế” cuối cùng ấy vẫn cần thời gian kiểm chứng, nhưng ngay từ lần đầu gặp gỡ, tôi đã cảm thấy cậu là một người dễ gần, dễ mến. Sự hiện diện của cậu lúc này, dù là trong một tình huống tréo ngoe, lại mang đến một chút an ủi lạ kỳ.
Ký ức về cái ngày tôi phát hiện ra sự thật kia bỗng ùa về. Đó là một buổi chiều mưa phùn, hơi nước mát lạnh bám đầy trên cửa kính phòng vẽ. Tôi đã đứng một mình trên sân thượng rất lâu, để mặc cho gió lạnh thấm vào từng thớ vải, cố gắng làm tê liệt cảm xúc hỗn độn trong lòng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Linh Dương Chi xuất hiện vớượu vang đỏ trong tay, hơi thở của cậu phả ra thành làn khói trắng mỏng trong không khí lạnh.
“Chị đang phiền muộn chuyện gì vậy ạ?” Giọng cậu trẻ trung, chân thành, phá tan sự tĩnh lặng nặng nề.
Tôi đưa tay đón lấy chai rượu, cái lạnh từ thủy tinh truyền vào lòng bàn tay. Tôi mở nắp, uống một ngụm thật dài, vị chát và đắng lan tỏa trên đầu lưỡi, giống như tâm trạng của tôi lúc này. “Phiền vì chồng sắp ngoại tình.” Tôi nói, giọng điệu phẳng lặng đến kinh ngạc, như thể đang kể về một câu chuyện của người khác. Sự bình thản ấy chính là lớp băng mỏng che đậy sự sụp đổ bên trong.
Cậu ta ngồi phịch xuống bên cạnh tôi, trên bậc thềm lạnh giá. Vẻ mặt cậu hiện lên sự ngỡ ngàng tột độ, đôi mắt mở to, đến nỗi nói năng cũng trở nên khó khăn: “Thật… thật sao ạ?” Sự ngây thơ và chân thật trong phản ứng của cậu khiến tôi bật cười, một nụ cười không chút vui vẻ.
“Giả đấy.” Tôi chạm nhẹ chai rượu của mình vào chai của cậu, tạo ra một âm thanh “cốc” vang lên trong đêm. Tôi chuyển chủ đề, cố gắng tỏ ra bình thản: “Thế còn cậu? Có phiền muộn gì không?” Tôi không muốn đào sâu vào nỗi đau của mình nữa, nó chỉ khiến mọi thứ thêm rối bời.
Linh Dươặng trong giây lát, ánh mắt nhìn về phía những ánh đèn thành phố xa xa. Rồi cậôi, nở một nụ cười hơi gượng gạo, nhưng vẫn cố tỏ ra vui vẻ: “Tất nhiên là có rồi ạ. Phiền vì… không có tiền.” Câu nói đùa của cậu nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng tôi nhìn thấy một thoáng tâm sự thoáng qua trong đáy mắt cậu.
Tôi khẽ cười, không để tâm lắm đến câu trả lời đó. Ánh mắt tôi lướt qua đôi giày thể thao mà cậu đang mang, một phiên bản giới hạn mà tôi nhận ra, giá trị của nó không hề nhỏ, thậm chí có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Có lẽ, “không có tiền” chỉ là một cách nói khiêm tốn, hoặc là một nỗi phiền muộn khác, sâu xa hơn, mà cậu chưa muốn chia sẻ. Trong đêm đó, dưới bầu trời đầy sao lạnh giá, hai con người với những nỗi niềm riêng khó giãi bày, đã chia sẻ với nhau sự im lặng và vài ngụm rượu đắng chát.
Mùi rượu nồng nặc vẫn còn bám đầệng tôi, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ thường. Tôi nhìn Linh Dương Chi đang ngồi bên khung cửa sổ, ánh trăng xuyên qua lớp giấy bồi mỏng, rải lên vai áo bạch sắc của cậu một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tựa như sương muối. Trong lòng tôi chợt dâng lên một ý nghĩ liều lĩnh, một ý nghĩ mà trước đây tôi chưa từng dám thừa nhận mình sẽ có. Có lẽ chính sự ngột ngạt từ những trò đùa ác ý của Thẩm Chiêu, những lời bỡn cợt như dao cứa từ hắn, đã đẩy tôi đến bước đường này.
"Thỏa thuận một giao dịch nhé?"
Tôi hỏi, giọng khàn đặc vì rượu, nhưng từng chữ lại phát ra rõ ràng.
Linh Dương Chi quay đầu lại. Đôi mắt cậu trong suốt dưới ánh trăng, không một tia sóng gợn, như hồ nước tĩnh lặng giữa mùa đông. Tôi đã chuẩn bị sẵn trong lòng vô số lời thuyết phục, thậm chí cả những lời đe dọa ngầm. Tôi nghĩ cậu ấy sẽ do dự, sẽ chất vấn, hoặc ít nhất cũng hỏi lại một câu "Giao dịch gì?"
.
Nhưng cậu ấy chỉ nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, nhẹ đến mức tưởng như là ảo giác. Rồi cậu gật đầu, một cái gật đầu dứt khoát, không chút đắn đo.
"Được."
Một âm tiết ngắn ngủi đó vang lên, khiến căn phòng đầy hơi rượu bỗng chốc trở nên tĩnh mịch đến lạ thường. Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, không phải vì vui mừng, mà là vì một nỗi bàng hoàng khó hiểu. Sao có thể dễ dàng như vậy? Phải chăng cậu ấy cũng đã chờ đợi câu hỏi này từ lâu, cũng đang mệt mỏi với hiện trạng này, hay trong lòng cậu cũng chất chứa một kế hoạch nào đó mà tôi không hề hay biết? Sự đồng ý nhanh chóng ấy, thay vì khiến tôi an tâm, lại thả xuống một hòn đá nặng nề, gợn lên vô số nghi vấn chập chờn trong lòng.