Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cảm Xúc Dần Phai Nhạt Trong Hôn Nhân

An Tửu phát hiện chân lý hôn nhân

6008 từ

Tất cả chỉ bắt đầu từ tiếng động lớn như sấm – tiếng tủ gỗ cao ngất đổ ập xuống, chôn vùi hai bóng người đang quấn lấy, vật lộn điên cuồng. Đồ đạc vỡ vụn, mảnh sứ văng tung tóe. Rồi họ tách ra. Giang Tịch khạc nhổ một ngụm đỏ sẫm vào chậu cây cảnh bên cạnh, khuôn mặt nhợt nhưng đôi mắt vẫn sáng rực lên vẻ nguy hiểm. Anh ta lấy tay áo quệt qua mép. Một vệt đỏ loang ra. Ánh mắt lạnh băng đảo qua cảnh tượng trước mặt. Tôi biết, trong lúc này không có hối hận, chỉ có sự phẫn nộ bị dồn nén đến tận cùng và một chút khoái cảm kỳ quái khi thấy đối thủ cũng không nguyên vẹn.

Trước đó mười lăm phút, có lẽ khó có những nhân viên văn phòng dám nghĩ rằng cuộc tranh cãi bằng lời nói giữa hai vị lãnh đạo trẻ lại có thể leo thang thành một cuộc ẩu đả thô bạo đến vậy. Họ như hai con thú bị thương, mất hết lý trí, chỉ còn bản năng nguyên thủy là cắn xé. Tiếng gầm gừ, tiếng hơi thở hổn hển, tiếng quần áo xé rách hòa và không gian ngột ngạt. Mùi mồ hôi lạnh, mùi máu tanh nồng và mùi bụi gỗ từ chiếc tủ đổ vỡ phả vào không khí.

Tôi bước vào khung cảnh hỗn độn ấy khi mọi thứ đã lắng xuống. Chỉ một cái vỗ nhẹ lên vai người đứng chắn gần nhất, ại, con ngươi giận ra tôi, rồi lập tức khép nép dạt sang một bên. Một tiếng xì xào vang lên từ đám đông, lan truyền nhanh như ngọn lửa nhỏ: "Chị An Tửu... Chị An Tửu tới rồi."

Giọng nói đầy vẻ giải thoát lẫn sợ hãi. Thẩm Chiêu, người đang băng bó vội cho Hà Mẫn vết rách trên cánh tay, chậm rãi ngẩng mặt lên. Ánh mắt anh chạm vào tôi, phức tạp, u tối, và đâu đó thoáng một tia gì đó rất giống sự xấu hổ.

Xe lăn bánh trên con đường nhựa ẩm ướt vì một cơn mưa vừa qua. Bên trong xe, sự im lặng dày đặc đến mức tôi có thể nghe thấy cả tiếng thở của chính mình và nhịp thở nặng nề, đứt quãng của Thẩm Chiêu ở ghế sau. Ánh đèn đường chiếu vào, từng vệt sáng lướt qua khuôn mặt anh, lúc sáng lúc tối, như một cuốn phim câm. Tôi không quay lại, chỉ nhìn thẳng về phía trước qua kính chắn gió, lòng bình thản đến lạ. Mọi sự náo loạn dường như đã bị bức tường kính ngăn cách lại phía sau.

Phòng cấp cứu ngập tràn mùi cồn y tế và mùi sát trùng. Tiếng trẻ con khóc, tiếng rên rỉ của người già, tiếng bước chân vội vã của nhân viên y tế hòa thành một bản giao hưởng của sự đau đớn và gấp gáp. Bác sĩ kiểm tra vết thương dài và sâu trên cánh tay Thẩm Chiêu, rồi lắc đầu: "Phải rửa thật sạch và khâu lại, may là chưa chạm vào dây thần kinh chính."

Khi dung dịch sát khuẩn màu vàng nâu chạm vào da thịt, tôi thấy cơ bắp trên cắn lại. Thẩm Chiêu cắn chặt hàm răng, hai tay nắm chặt thành quả đấm, gân xanh nổi lên. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Ánh sáng đèn huỳnh quang chiếu xuống khiến những giọt mồ hôi ấy lấp lánh như pha lê. Anh không rên một tiếng, chỉ phát ra những tiếng thở phì phò qua kẽ răng.

Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng bên cạnh. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên mặt. Một tin nhắn hiện lên. Cái tên "Linh Dương Chi" nhấp nháy. Ngón tay tôi lướt nhẹ trên màn hình, nhưng tâm trí lại không ở đó. Tôi nghe thấy từng mũi kim xuyêịt, tiếng chỉ y tế kéo khẽ, và cả nhịp tim dồn dập của chính mình, đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh hơn cả những gì khuôn mặt lạnh lùng này thể hiện.

Mùi thuốc sát trùng hăng hắc xộc thẳng vào mũi tôi khi cánh cửa phòng khâu vết thương đóng sầm lại phía sau lưng. Tiếng kêu đau đớn của Thẩm Chiêu bị chặn lại, nhỏ dần, rồi mất hút giữa dòng người tấp nập trong bệnh viện. Chân tôi chạy, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Chỉ một tin nhắn ngắn ngủi của Linh Dương Chi – “Chị ơi, em bị tai nạn” – kèm theo vài bức ảnh mờ nhòe cảnh tượng hỗn độn, đã đủ khiến cả thế giới của tôi chao đảo. Những mảnh kim loại vỡ vụn, vệt dầu loang trên mặt đường ướt át trong ảnh, tất cả như xé toạc sự bình yên vừa chớm nở. Tôi thở hổn hển, cố gắng giữ cho giọng nói không run lên khi bấm số gọi lại. “Em đang ở đâu? Người thế nào rồi?”

Giọng nói bên kia đầu dây yếu ớt, thều thào, như sợi chỉ mong manh sắp đứt. “Chị ơi, em nhìn thấy chị rồi…” Câu nói ấy khiến lòng tôi thắt lại. Anh ấy đang mê sảng sao? Hay là… một linh cảm chẳng lành? “Em đang ở sảnh cấp cứu, chị có thể đến?”

Tôi lao đi như một cơn gió, bỏ lại sau lưng căn phòng nơi Thẩm Chiêu đang được chữa trị. Tiếng Anh gọi tôi – “Tửu Tửu, Tửu Tửu em đi đâu vậy?” – vọng tới, đầy hoảng loạn và đau đớn, nhưng tôi không thể quay đầu. Một sự lựa chọn tàn nhẫn đã hình thành trong tích tắc: người đang cần tôi lúc này là Linh Dương Chi. Tôi ném vội một câu trả lời qua vai, âm thanh bị gió xé nát: “Bạn em bị tai nạn giao thông, cũng đang ở đây, em đi xem sao.” Tôi biết Thẩm Chiêu sẽ hiểu và cũng biết nỗi đau trong ánh mắt anh lúc tôi bỏ đi. Nhưng bước chân tôi không dừng lại. Cảm giác tê dại lan từ lòng bàn chân lên tận óc, mỗi bước chạy đều như giẫm lên những mảnh thủy tinh vô hình.

Rồi tôi thấy anh. Ngồi thu mình trên chiếc ghế nhựa xanh lè ở góc sảnh cấp cứu ồn ào, đầu cúi thấp, mái tóc nhuộm màu khói phủ xuống che khuất đôi mắt. Trên người anh, chiếc áo khoác da màu đen rách tươm, để lộ những vết cắt sâu hoắm trên cánh tay, máu đã khô quện lại thành từng mảng thâm sì. Quần jeans xước rách, đầu gối trầy xước. Cả người anh toát lên vẻ tang thương của một cuộc vật lộn sinh tử, nhưng đôi tay lại đang lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, bình thản đến lạ. Sự tương phản ấy khiến tôi đứng sững lại, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Cơn hoảng loạn dâng trào bỗng chốc lắng xuống, nhường chỗ cho một nỗi xót xa mênh mông. Anh vẫn còn sống. Anh vẫn còn nguyên vẹn ở đây.

“Linh Dương Chi.” Tôi gọi, giọng khàn đặc vì lo sợ.

Anh ngẩng đầu lên. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu thẳng vào khuôn mặt thanh tú ấy, làm lộ rõ một vết trầy dài từ gò má xuống cằm, đỏ ửng lên giữa làn da trắng. Đôi mắt anh, thường ngàn đầy mưu mẹo, giờ đây chỉ còn là một vũng nước sâu thăm thẳm, mệt mỏi và… có chút gì đó thật xa lạ. Anh nhìn tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ, yếu ớt như sương mai. “Chị tới rồi.” Giọng anh vẫn yếu, nhưng đã rõ ràng hơn lúc nãy trong điện thoại. Nụ cười ấy, vết thương ấy, và ánh mắt ấy, tất cả hợp lại thành một cú đấm vô hình, đánh thẳng vào trái tim đang run rẩy của tôi. Tôi bước tới, từ từ, sợ rằng đây chỉ là một ảo ảnh do quá lo lắng mà tạo ra.

Máu thấm qua lớp vải quần màu xám nhạt, loang thành một vệt đỏ thẫm kỳ lạ trên đầu gối anh. Linh Dương Chi vẫn giữ nguyên tư thế đó, ngồi bệt trên vỉa hè, khuôn mặt nhăn lại như một đứa trẻ sắp khóc. Ánh mắt anh dính chặt vào tôi ngay từ khoảnh khắc tôi bước ra khỏi cửa tiệm cà phê, như thể tôi là chiếc lá trong cơn sóng dữ. Anh vội vàng nhét điện thoại vào túi, hành động nhanh đến mức vụng về. Đôi môi mím chặt, ngón tay chỉ về phía vết thương đang rỉ máu, giọng nói nhỏ đi vài phần, mang theo sự ủy khuất rõ ràng: “Đau quá…”

Tôi thở dài. Cảm giác bất lực quen thuộc lại trào dâng. Tại sao có thể liên tục gặp phải những tình huống dở khóc dở cười như vậy? Tôi cúi xuống, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh: “Lại là tai nạn xe máy điện nữa sao? Lần này thì thế nào?”

“Đi nhờ xe của đứa bạn,” giọng anh nghẹn ngào, “nó đâm phải cột điện. Em nhảy xuống kịp, nhưng vẫn trầy hết cả chân.” Anh nói xong, bàn tay đã chạm vào cổ tay tôi, hơi lạnh. Rồi của anh vò, siết nhẹ. Đầu anh dựa vào bụng tôi, mái tóc mềm chạm vào lớp áo len, giọng nói ọt ẹt cất lên từ đó: “Chị Trình ơi, cứu em với. Thật sự đau không chịu nổi. Đau lắm.”

Nhịp tim tôi có chút rối loạn, không phải vì cử chỉ thân mật này, mà vì sự phụ thuộc vô điều kiện của anh. Nó khiến tôi nhớ đến một con mèo hoang bị thương, tìm được chỗ trú ẩn thì nhất quyết không buông tha. Tôi đưa tay lên, xoa nhẹ lên tóc anh. Những sợi tóc mảnh luồn qua kẽ ngón tay. Tôi đang định bảo anh đứng dậy để vào bệnh viện gần đó thì một thanh âm quen thuộc, nhẹ nhàng nhưng đủ để đóng băng không khí xung quanh, vang lên từ phía sau lưng.

“An Tửu?”

Tôi quay người. Thẩm Chiêu đứng cách đó chừng năm bước chân. Anh mặc chiếc áo khoác dài màu be mà tôi đã chọn hôm trước, tay cầm một túi sách, có lẽ vừa từ thư viện trường về. Gió chiều thổi nhẹ làm mái tóc anh hơi rối. Nhưng đôi mắt anh, đôi mắt thường ngày dịu dàng và sáng suốt ấy, giờ đây chỉ còn là một vùng nước đóng băng. Ánh mắt ấy trượt từ bàương Chi đang nắm chặt cổ tay tôi, di chuyển chậm rãi lên cánh tay tôi, lên vai, và cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt tôi. Sắc mặt anh dần nhạt đi, như thể tất cả huyết sắc đều bị gió cuốn đi mất. Đôi môi anh khẽ mấp máy, cất lên câu hỏi mà âm điệu phẳng lặng đến đáng sợ: “Tửu Tửu, người này… là ai vậy?”

Là ai ư? Trong lòng tôi bỗng nhiên nổi lên một nụ cười chua chát. Anh hỏi câu này, thật giống như một vở kịch mà tôi đã từng đọc qua. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất đi nhiệt độ của Thẩm Chiêu, cảm giác tê dại lan từ ngón chân lên. Tôi thở ra một hơi, giọng nói của chính mình lạnh lùng đến: “Bạn của tôi.”

Trong phòng cấp cứu, mùi thuốc sát trùng hăng hắc xộc vào mũi. Linh Dương Chi ngồi trên ghế. Bác sĩ đang làm sạch vết thương đầy cát bụi trên đầu gối anh. Mỗi lần bông gạc chạm vào, toàn thân anh lại giật mình run lên, những ngón tay nắm chặt thành quả đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Có lẽ cơn đau vượt quá ngưỡng chịu đựng, anh đột nhiên với tay ra, nắm lấy bàn tay tôi đang đặt bên cạnh, kéo mạnh. Mặt anh úp vào lòng bàn tay tôi, hơi thở nóng hổi và ẩm ướt phả ra, cùng với những tiếng rên rỉ nhỏ, yếu ớt: “Chị… đau quá…”

Lòng bàn tay tôi nhanh chóng trở nên ẩm ướt, không biết là mồ hôi hay nước mắt của anh. Tôi không rút tay lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra sự yếu đuối thực sự của anh không phải là giả vờ. Tôi dùng tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh, những động tác đều đều, như đang vỗ về một đứa trẻ. “Rồi sẽ qua thôi,” tôi thì thầm.

Thẩm Chiêu đứng cạnh cửa phòng. Bóài trên nền gạch sáng bóng. Anh không nói gì, cũng không bước vào, chỉ đứng đó nhìn. Ánh mắt anh như một vật thể vô hình, nặng trĩu, đè lên vai tôi, lên bàn tay đang bị Linh Dương Chi nắm chặt của tôi. Sự im lặng của anh là một bức tường kiên cố, ngăn cách hoàn toàn không gian ồn ào của bệnh viện với thế giới của chính chúng tôi. Sự im lặng ấy kéo dài, bám theo chúng tôi suốt chặng đường từ bệnh viện trở về, xuyên qua những con phố đông đúc, len lỏi vào thang máy chật hẹp, và cuối cùng tràn ngập cả căn hộ yên tĩnh khi cánh cửa đóng lại với một tiếng “cạch” nhẹ. Nó treo lơ lửng trong không khí, giữa anh và tôi, dày đặc và tĩnh lặng đến mức tôi gần như có thể nghe thấy tiếng vỡ ra của những thứ vốn đã mong manh.

Tôi cúi xuống, tay vừa chạm vào chiếc giày da mềm thì một bóng người đã nhanh nhẹn vượt qua tôi. Thẩm Chiêu mở tủ, lấy ra đôi dép lông mềm mại màu khói xám, đặt ngay ngắn dưới chân tôi. Anh quỳ một chân xuống thảm, tay nâng bàn chân tôi lên, nhẹ nhàng cởi chiếc giày đang mang. Cử chỉ cúi đầu chăm chú ấy, đường cong gáy anh căng thẳng, bất chợt đâm thẳng vào một ký ức cũ. Tim tôi thắt lại. Cũng tư thế ấy, trong căn phòng đỏ rực ánh đèn, dưới chân tôi là đôi hài cưới thêu rồng phượng. Anh cũng quỳ như thế, nâng chân tôi, giọng nói nhẹ nhàng như sương: "Để anh."

Đôi dép đã xỏ xong, nhưng bàn chân khẽ giữ lấy mắt cá chân tôi. Hơi ấm từ đầu ngửa, xuyên qua lớp vỡ mỏng, như một câu hỏi chưa dứt. "Tửu Tửu."

Giọng anh trầm xuống, nặng nề một thứ gì đó. Ngóừng lại, ấn nhẹ vào xương mắt cá nhỏ nhắn. "Người đàn ông ở bệnh viện chiều nay… là ai vậy?"

Một làn gió lạnh vô hình lướt qua cửa sổ. Tôi rút chân ra, đứng dậy, bước vào không gian ấm áp hơn của phòng khách. "Đã nói rồi mà. Là bạn."

Câu trả lời của tôi nhẹ bẫng, rơi xuống sàn gỗ lạnh tanh.

Chưa kịp đi hết ba bước, một lực mạnh từ phía sau kéo tôi dừng lại. Cả ông qua, bàn tay nắm chặt lấy cổ tay tôi, như muốn bóp vỡ sự thờ ơ đang giăng mắc. "Bạn?"

Thẩm Chiêu quay tôi lại, buộc tôi phải đối diện với ánh mắt anh. Đôi mắt vốn thường dịu dàng giờ đây tối sầm, ẩn chứa một cơn bão mà tôi có thể cảm nhận được. Giọng anh nhuốm vẻ châm chọc, cay đắng. "Bạn nào của em mà anh chưa từng nghe tên, chưa từng thấy mặt bao giờ? Em nghĩ anh tin được sao?"

Một nụ cười mệt mỏi nở trên môi tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ một nói rõ ràng, như đang nhắc lại một bài học cũ: "Sao lại chưa từng nghe? Em đã nhắc với anh không chỉ một, hai lần. Cậu ấy là đứa trẻ cùng phòng vẽ ngày trước với chị em. A Chiêu," tôi dừng lại, hỏi khẽ, "anh thật sự… không nhớ sao?"

Câu hỏi cuối cùng như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng của ký ức anh. Thẩm Chiêu im lặng. Anh biết trí nhớ mình không tệ. Những con số phức tạp, những điều khoản hợp đồng dài dằng dặc, anh đều có thể nhớ từng chi tiết. Có những thứ không lưu lại được, đơn giản chỉ vì anh chưa bao giờ thực sự dành tâm trí để lưu giữ chúng. Chúng như những hạt bụi li ti, vô tình bám vào áo rồi lại vô tình rơi rụng, chẳng để lại dấu vết.

"Đứa trẻ… cùng phòng vẽ?"

Anh lẩm bẩm nhắc lại, cố gắng lục tìý ức hỗn độn. Vài từ ngữ gần đây tôi thường thốt ra bỗng hiện lên, lập tức kéo theo vài mảnh ghép âm thanh mơ hồ - giọng nói của tôi kể về một quá khứ xa xôi nào đó, về những buổi chiều đầy màu vẽ và mùi dầu lanh. Chúng vẫn ở đó, chỉ là anh chưa bao giờ chịu lắọn vẹn.

Hộp thuốc lá rơi xuống sàn nhà. Tiếng kêu khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một dấu chấm hết cho sự im lặng đang vỡ vụn. Thẩm Chiêu nhìn nó, đôi mắt như nhìn xuyên qua một vật thể vô hình, rồi đột nhiên, mọi thứ trong anh bùng nổ. Bà nắm chặt lấy vai tôi, đẩy mạnh tôi dựa vào bức tường lạnh giá phía sau. Hơi thở gấp gáp, nóng hổi phả vào mặt tôi. Đôi mắt đỏ ngầu của anh nhìn thẳng, không chớp, chất chứa một cơn thịnh nộ tôi chưa từng thấy.

“Em là vợ của anh!” Giọng anh gầm lên, khàn đặc, không phải một câu khẳng định mà như một lời trách cứ, một sự tuyệt vọng đang cố gắng bám víu vào thứ gì đó đã vỡ tan.

Lúc ấy, tôi chỉ cảm thấy xương vai mình đau nhói dưới lực kéo của anh. Nhưng cái đau ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau đang co thắt trong lồng ngực anh. Tôi thấy rõ sự giằng xé trong từng đường gân trên cổ anh, sự run rẩy của bàn tay đang ghì chặt tôi. Anh không chỉ đang tức giận mà còn đang hoảng sợ. Sợ rằng mọi thứ anh biết, mọi thứ anh nghĩ là của mình, hóa ra chỉ là một màn sương mỏng manh.

Trước đó, cảnh tượng diễn ra như một thước phim đầy ám ảnh. Khi tôi bình thản thốt “Đúng vậy”, tôi đã thấy ánh sáng trong mắt Thẩm Chiêu vụt tắt. Nó không phải là sự tắt lịm dần dần, mà là một sự sụp đổ đột ngột, như một ngọn nến bị gió thổi tắt ngúm trong khoảnh khắc. Anh buông tay tôi ra, bàn tay ấy từng ấm áp giờ lạnh ngắt và vô hồn. Anh lùi lại hai bước, lưng chạm vào chiếc tủ gỗ sẫm màu cạnh cửa. Những ngóám vào mép tủ, trắng bệch đi vì dùng sức, đến nỗi tôi có cảm giác chúng sắp gãy ra.

Ngực anh phập phồng dữ dội, nhịp thở hỗn loạn như một con thú bị thương. Một tiếng cười lạnh lẽo, khô khốc bật ra từ sâu trong cổ họng anh: “Ha… ha…” Nó chẳng mang chút hơi ấm nào, chỉ toàn là vị đắng chát và sự bất lực. Anh như đang cố tiêu hóa một sự thật quá phi lý, quá trớ trêu so với những gì anh từng tin tưởng.

Rồi anh đưa tay vào túi áo khoác, có vẻ như muốn tìm một thứ gì đó để bám víu, để ổn định thế giới đang đảo lộn. Chiếc hộp thuốc lá nhỏ màu bạc bị những ngón tay không ngừng đánh rơi. Anh cúi xuống nhìn nó, nhưng dường như không thực sự nhìn thấy nó. Trong đầu anh lúc ấy, có lẽ đang ùa về từng mảnh ký ức rời rạc. Những lần tôi vô tình nhắc đến “một đứa trẻ”, những bó hoa sinh nhật tôi cất giữ cẩn thận, những tấm ảnh phong cảnh tôi chụp trong các chuyến đi… Tất cả những chi tiết nhỏ nhặt mà anh từng bỏ qua hoặc cố tình lờ đi, giờ đây đang từng chút từng chút một hiện lên rõ ràng và ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh, một bức tranh không có anh trong đó.

“Còn xem phim, ngày Giáng sinh…” Giọng anh khàn đặc, ngắt quãng, như thể mỗi từ đều phải vượt qua một rào cản đau đớn. Anh đang cố gắng lần theo những sợi chỉ ký ức, hy vọng tìm thấy một lỗ hổng, một sự hiểu lầm nào đó.

“A Chiêu, em chưa bao giờ giấu anh.” Tôi lặp lại câu nói ấy, giọng điệu bình tĩnh đến lạnh lùng. Sự bình tĩnh ấy của tôi có lẽ càng làm vết thương trong lòng anh thêm sâu. Bởi nó chứng tỏ mọi chuyện đã rõ ràng từ lâu, chỉ có anh là người duy nhất không muốn nhìn thấy mà thôi.

Cú sốc ấy quá lớn, nó tước đi của anh khả năng suy nghĩ mạch lạc trong chốc lát. Khuôn mặt anh trống rỗng, đôi mắt nhìn xa xăm về một nơi nào đó không xác định. Cả thế giới của anh dường như đang sụp đổ từ những viên gạch nền tảng nhất. Và rồi, tất cả sự sụp đổ, hoang mang, tổn thương ấy bùng lên thành ngọn lửa thịnh nộ trong khoảnh khắc anh nhìn thấy chiếc hộp thuốc lá nằm lăn lóc trên sàn nhà – một biểu tượng cho sự mất kiểm soát hoàn toàn của bản thân.

Ánh mắt đỏ ngầu của anh không chỉ có giận dữ. Ẩn sâu trong đó là nỗi đau, sự bất an và một câu hỏi không lời: Vậy những ngày tháng qua, tất cả có ý nghĩa gì? Hơi thở của anh gấp gáp, phả lên mặt tôi mùi khói thuốc nhẹ và vị đắng của sự tuyệt vọng. Bàn tay ghì trên vai tôi run lên, nhưng lực siết thì chặt không thể tách rời. Trong khoảnh khắc ấy, anh không còn là Thẩm Chiêu điềm đạm, tự chủ mà tôi từng biết. Anh chỉ là một người đàn ông đang hoảng loạn, cố gắng dùng sự hung hãn bề ngoài để che đậy sự tan vỡ đang diễn ra bên trong. Tiếng gầm “Em là vợ của anh!” vang lên, không còn là một tuyên bố chủ quyền, mà giống như một lời cầu cứu yếu ớt cuối cùng, một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo một điều gì đó đã vượt quá tầm tay.

Mắt anh đỏ lên, từng sợi tơ máu giăng kín lòng trắng, khi tiếng gọi "Vợ của anh!"

Vâng lên, giọng nói ấy không còn là thứ âm thanh trầm ấm tôi từng quen thuộc. Nó rách nát, thô ráp, như bị ai bóp nghẹt ngay tại cổ họng. Tôi thấy rõ hàm anh siết chặt, những đường gân trên cổ căng cứng lên, run rẩy. Cơn đau từ ngực trái bỗng trào dâng, nhói lên một hồi rồi lan tỏa ra khắp xương sườn. Nó quá quen thuộc. Chính cảm giác này đã hành hạ tôi suốt những tháng ngày vừa qua, khi niềm tin bấy lâu vụn vỡ, khi hình ảnh người chồng thân thiết nhất hóa thành bọ.

"Em có nghĩ đến việc em đã kết hôn khi ở bên cậu ta không?"

Anh bước tới một bước, hơi thở gấp gáp phả vào mặt tôi, mang theo mùi rượu nhẹ và vị đắng chát của tuyệt vọng. "Có nghĩ đến anh không?"

Câu hỏi cuối cùng anh thốt lên gần như là một tiếng nấc nghẹn. Nước mắt anh, thứ tôi tưởng chừng sẽ không bao giờ thấy, giờ đây lăn dài trên gò má vốn điềm tĩnh. Trình An Tửu! Em có biết mình đang làm gì không?"

Tên tôi được gọi. Hình ảnh ấy nghe thật chua xót. Tôi đứng đó, lặng im hít một hơi thật sâu. Mùi hương hoa nhài từ chiếc khăn áo thoảng qua, một mùi hương tôi tự tẩm để giữ bình tĩnh những lúc như thế này.

Sự bình tĩnh của tôi lúc này, có lẽ, chính là thứ khiến anh càng thêm đau đớn. Nhưng anh đâu biết sự tĩnh lặng ấy là cả một bầu trời giông bão tôi đã nuốt vào trong, là lớp băng mỏng manh che đậy ngọn lửa thiêu đốt đang âm ỉ. Cảm giác báo thù nhè nhẹ len lỏi, nhưng nó không ngọt ngào chút nào. Nó cay đắng, nó chát chúa, nó cào xé ruột gan tôi trước khi có thể làm tổn thương anh. Vẻ mặt đau khổ tột cùng của anh lúc này, sao mà giống tôi của ngày hôm qua đến thế. Giống đến từng chi tiết nhỏ: đôi mắt mất hồn, đôi môi tái nhợt và sự run rẩy không thể kiểm soát của những ngón tay. Phải chăng, đây chính là thanh kiếm mà anh đã trao cho tôi, và giờ tôi chỉ đang trả lại thôi?

"Vậy còn anh thì sao? A Chiêu?"

Tôi cất tiếng, giọng nhẹ nhàng đến lạnh lùng, như hơi nước bốc lên từ mặt hồ đóng băng. "Khi anh ở bên người khác, anh có nghĩ đến em không?"

Khoảnh khắc tôi gọi tên thân mật của anh, "A Chiêu", tôi thấy toàn thân anh như chết lặng. Đó là cách tôi gọi anh những lúc âu yếm nhất, những lúc chỉ có hai chúng tôi bên nhau. Giờ đây, nó vang như một lời trách móc câm lặng, một sự phản bội song trùng.

Tôi đẩy nhẹ tấm thân hình cao lớn nhưng giờ đã cứng đờ của anh ra, bước về phía chiếc tủ gỗ mun cạnh cửa sổ. Ánh chiều tà xuyên qua lớp rèm thêu mỏng, in những vệt sáng dài trên sàn gỗ, cắt ngang bóng hai chúng tôi. Tiếng mở tủ "cạch" nghe thật chông gai trong không gian tĩnh lặng. Tay tôi với lấy phong bì dày cộm đã để sẵn ở đó, cảm giác bìa cứng hơi ráp dưới đầu ngón tay. Tôi quay lại, không nhìn thẳng vào mắt anh mà ném phong bì xuống khoảng không giữa hai chúng tôi. Nó rơi xuống thảm với một tiếng "bịch" nặng nề.

Phong bì bung ra. Vô số tấm ảnh tràn ra ngoài, xòe loang trên mặt thảm màu ngọc lam, như những cánh hoa độc dược nở rộ. Ánh sáng trong phòng đủ để nhìn thấy rõ mồn một từng chi tiết. Nhân vật chính trong tất cả các bức ảnh đều là anh và Hà Mẫn, trợ lý làm việc cùng anh. Họ trong quán cà phê, anh cười tươi, còn cô ấy cúi đầu khẽ mỉm cười. Họ dưới tán cây ở công viên, khoảng cách gần đến mức không thể phủ nhận. Họ trên xe, ánh đèn đường hắt vào tạo nên một khung cảnh mờ ảo, thân mật.

Và rồi, tôi nhìn thấy ánh mắt anh dừng lại ở một tấm ảnh cụ thể. Đó là bức ảnh chụp trong xe vào chính ngày sinh nhật tôi năm ngoái. Tôi nhớ rất rõ, hôm ấy anh nói có cuộc họp khẩn, sẽ về muộn một chút. Trong ảnh, Hà Mẫn ngồi ở ghế phụ, sát bên anh. Chiếc xe đang dừng, có lẽ là trước nhà hàng nơi tôi đang đợi. Và ngay trước khi xuống xe, hình ảnh bắt được khoảnh khắc cô ấy đổi chỗ từ ghế trước sang ghế sau. Một hành động nhỏ, nhưng nó nói lên tất cả. Nó cho thấy cô ấy đã ngồi cặm chặng đường dài và chỉ chuyển đi khi sắp đến điểm đến, như để che giấu một điều gì đó. Sự giả dối ấy còn đau hơn cả những cử chỉ thân mật khác.

Tôi cúi xuống, những tấm ảnh rải rác dưới chân như những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn. Ngón tay tôi chạm vào góc một tấm ảnh – hình ảnh áo khoác của anh khoác lên vai một người phụ nữ trong đêm đông. Tôi nhặt nó lên, rồi lần lượt nhặt từng tấm một. Thẩm Chiêu cũng từ từ khom người xuống, bàn tay anh định chạm vào những bằng chứng đang nằm im lìm trên sàn gỗ lạnh giá. Tôi đưa tay ra, giữ lấy cổ tay anh lại. Da thịt anh ấm áp, một sự ấm áp xa lạ mà tôi từng nghĩ mình là người duy nhất được sở hữu.

“A Chiêu,” tôi ngước mắt lên nhìn anh, giọng nói của chính mẹ bẫng, như một sợi tơ mong manh sắp đứt. “Anh nóết, những thứ này là gì?”

Anh nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm như muốn nuốt chửng tất cả những chất vấn của tôi vào trong một vực tối im lặng. “Em có tin anh không?” Giọng anh khàn đặc, mang theo một sự mệt mỏi mà tôi không hiểu được nguồn cơn.

Một tiếng thở dài thoát ra từ sâu trong lồng ngực tôi. Tin ư? Từ bao giờ hai chữ ấy trở nên mỏng manh và dễ vỡ đến thế? “Em luôà,” tôi nói, từng chữ một. “Nhưng chính vì em tin, nên anh hãy nóết. Đây là gì? Mối quan hệ giữa sếp và nhân viên ư? Là tình bạn thuần khiết với bạn gái cũ của bạn thân ư? Hay chỉ là… một cái nắp bình thường?”

Tôi buông, nhẹ nhàng xếp chồng những tấm ảnh lại. Từng cảnh một hiện ra: anh vén tóc cho Hà Mẫn trong nhà hàng, ánh mắt dịu dàng mà tôi tưởng chỉ dành cho mình. Anh đưa cô ấy xuất viện, đôi vai sát và không gian chật hẹp của xe hơi. Chiếc hộp đựng đồ của tôi, nơi tôi tìm thấy thỏương cam nhè nhẹ – một mùi hương tôi chưa từng dùng. Rồi đêm tiệc Giáng sinh, anh bỏ mặc tôi trong căn phòng khách sạn lạnh lẽo để dìu cô ấy, với chiếc áo khoác ấm áp của anh, trở về phòng.

Một tiếng cười bật ra từ cổ họng tôi, khô khan và đắng ngắt. “Anh biết mình đã kết hôn không, A Chiêu?” Câu hỏi vang lên như một lời tự vấn. Khuôn mặt anh thoáng co giật. Nước mắt tôi rơi xuống, cười, nóng hổi trên má. “Sao lại bất công như vậy? Giữa em và anh, sao mọi thứ lại trở nên bất công đến thế?”

Tôi nghĩ về người em trai đó, mối quan hệ duy nhất ngoài anh mà tôi từng để anh biết. “Em và em trai đó qua lại với nhau, có lần nào em giấu anh chưa? Em đã kể với anh từng chi tiết, từng nỗi đau của cậu ấy khi mất đi người yêu. Em chưa bao giờ nhắc đến cậu ta sao? A Chiêu, anh nghĩ lại kỹ đi.”

Trong ký ức tôi, hình ảnh người em trai ấy nắm chặt tay tôi chỉ trong một giây phút yếu lòng hiện lên. “Cậu ấy chỉ là đau quá, đau đến mức không còn gì để bám víu. Cậu ấy nắm tay em như một cái phao cứu sinh. Chỉ vậy thôi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nơi tôi từng thấy cả bầu trời. “Một cái nắm tay như thế, anh cũng không chịu nổi sao? Vậy còn những gì anh làm với Hà Mẫn… chúng là gì?”

Mùi hương của trầm hương trong phòng đã nhạt dần, chỉ còn lại thứ không khí ngột ngạt như sắp có giông bão. Ánh đèn lồng bằng lụa màu ngọc lam chiếu xuống những tấm ảnh rải rác trên thảm, in thành những vệt sáng tối loang lổ. Tôi nhìn bàn tay mình – những ngón tay đang run nhẹ, lạnh ngắt dù giữa tiết hè.

Thẩm Chiêu đứng đó, dáng người cao vút in bóng lên bức bình phong sơn mài. Ánh mắt không dám chạm vào tôi, lại càng không dám nhìn xuống những bằng chứng đang nằm rải rác dưới chân. Sự im lặng cắt ngang căn phòng, nặng trịch hơn cả tiếng chuông gió ngoài hiên vẫn rung lên từng hồi.

“Em biết không?”Giọng tôi vang lên khàn đặc vì những đêm thức trắng chờ đợi. “Có những lúc em ngồi trong căn phòng này, lắng nghe từng tiếng bước chân ngoài hành lang. Mỗi lần có tiếng động, tim em đập thình thịch, nghĩ rằng có lẽ anh đã về. Rồi tiếng bước chân đi qua, mọi thứ lại chìm vào im lặng.”

Tôi cúi xuống, nhặt lên một tấm ảnh. Đó là hình chụp chúng tôi ở hồ Thiên Nga, mùa thu năm ngoái. Trong ảnh, tôi đang cười, nụ cười tưởng như đong đầy hạnh phúc. Còn anh, đôi mắt nhắm.

“Khi anh nói công việc quan trọng, khi anh hứa rồi lại thất hứa, khi những lời giải thích của anh ngày càng mơ hồ như sương khói…” Tôi ngừng lại, nuốt xuống cổ họng đắng ngắt. “Em đã tự hỏi, có phải mình đang trở thành gánh nặng? Có phải em đã làm sai điều gì?”

Thẩm Chiêu thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi. Anh ta định nói gì đó, nhưng tôi đã lắc đầu.

“Đừng. Đừng nói thêm bất cứ lời nào.” Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi trầm hương thoảng qua như một ký ức xa xôi. “Vấn đề không phải ở những gì anh sắp nói. Mà là ở tất cả những gì anh đã không nói, đã giấu kín trong suốt thời gian qua.”

Tôi bước đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm lụa sang một bên. Ngoài kia, hoa mẫu đơn trong vườn đang nở rộ dưới ánh trăng, những cánh hoa mỏng manh như nhung. Chúng tôi đã trồng những khóm hoa ấy cùng nhau vào ngày đầu tiên dọn đến đây.

“Hôn nhân của chúng ta,” tôi nói, giọng bỗng trở nên bình thản một cách kỳ lạ. “Nó giống như một bức tranh thủy mặc đẹp đẽ treo trên tường. Nhưng anh biết không, mọt đã gặm nhấm khung gỗ từ bên trong. Nhìn bề ngoài vẫn nguyên vẹn, nhưng chỉ cần một cơn gió mạnh, tất cả sẽ sụp đổ.”

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt mà tôi từng nghĩ mình hiểu rõ hơn cả chính mình.

“Những năm tháng bên nhau ấy, chúng thật sự có ý nghĩa gì không, Thẩm Chiêu? Hay tất cả chỉ là một vở kịch dài mà em là diễn viên duy nhất không biết mình đang đóng vai?”

Tôi hất tay, những tấm ảnh còn lại trên bàn rơi xuống sàn, lả tả như những chiếc lá mùa thu. Chúng xoay tròn trong không khí, rồi nằm yên trên tấm thảm dày, im lặng tố cáo.

“Anh đã biến em thành một kẻ ngốc.” Lời nói cuối cùng thốt ra không còn là tiếng hét hay lời trách móc, mà chỉ là một sự thật phơi bày, bằng phẳng và lạnh lẽo. “Một kẻ ngốc tin vào những lời hứa, vào ánh mắt, vào cái gọi là tình yêu mà có lẽ chưa bao giờ thực sự tồn tại.”

Căn phòng chìm vào im lặng lần nữa. Tiếng chuông gió ngoài hiên vang lên, một hồi dài, buồn bã. Thẩm Chiêu vẫn đứng đó, bóên bức bình phong như một bức tượng, đẹp đẽ nhưng vô hồn. Và tôi, đứng bên này căn phòng, lần đầu tiên cảm nhận được sự cô độc hoàn toàn – ngay cả khi đang ở trong cùng một không gian.

💡 Điểm nhấn chương này

Cảnh giật mặt nạ hôn nhân của An Tửu thể hiện tài năng của tác giả trong việc chuyển hoá cảm xúc phức tạp thành ẩn dụ tinh tế – từ bức tranh thủy mặc hay những tấm ảnh rơi như lá mùa thu – làm cho nỗi đau không chỉ là lời nói mà trở thành hình ảnh sống động và dai dẳng.

📖 Chương tiếp theo

An Tửu sẽ phải đối mặt với những sự thật đau lòng về tình yêu mình vốn tin chắc – và bản thân cô có đủ can đảm để bước ra khỏi căn phòng im lặng ấy không?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram