Tuyết bắt đầu rơi khi tôi đứng trước quầy kính. Ánh đèn vàng ấm chiếu lên những chiếc đồng hồ đảo. Ngón tay tôi dừng lại trước một chiếc đồng hồ dây da màu nâu đen, mặt số mỏng thanh lịch. Tôi nghĩ đến cổ tay thon dài, xương của Linh Dương Chi. Có lẽ chiếc này sẽ hợp với cậu ấy. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó tả, không hẳn là mong đợi, mà giống như sự hài lòng khi tìm thấy một mảnh ghép vừa vặn. Tôi lấy điện thoại định chụp lại thì màn hình sáng lên, tên Thẩm Chiêu hiện ra.
Cuộc gọi chỉ kéo dài vài câu ngắn ngủi về việc tố đến đúng giờ. Giọng nói qua điện thoại vẫn quen thuộc, bình thản, không một gợn sóng. Tôi chụp nhanh chiếc đồng hồ, gửi ảnh kèm theo dòng tin nhắn: “Đẹp không?”. Tôi nhìn chằm chằm vào dấu “đang nhập…” hiện lên rồi biến mất. Câu trả lời của anh đến nhanh hơn dự kiến: “Đẹp. Nhưng không hợp với phong cách của anh.” Trái tim tôi khẽ chùng xuống, một cảm giác hơi buồn cười xen lẫn chút ngầm hiểu. Tất nhiên rồi, tôi biết mà. Tôi cười một mình, nụ cười không lên tiếng, chỉ để môi khẽ nhếch lên rồi trở về trạng thái bình thường. Tôi không trả lời lại tin nhắn đó.
Chiều hôm đó, tôi cho cô giúp việc nghỉ sớm. Căn bếp rộng trở nên vắng lặng, chỉ còn tiếng nước chảy và tiếng lách tách của dầu nóng. Tôi đang sơ chế những con tôm tươi thì chuông cửa reo. Linh Dương Chi đứng ngoài cửa, trên tóc và vai còn vương vài bông tuyết chưa kịp tan, hai mắt sáng có tinh tú bên trong. Cậu nói sẽ làm tài xế đưa tôi đi mua thêm nguyên liệu, nhưng thực chất chỉ muốn len lỏi vào không gian riêng tư này. Cậu ta lẽo đẽo theo tôi từ tủ lạnh đến bếp, bình luận về độ tươi của rau, cách ướp thịt, nhiệt độ dầu… tỉ mỉ và khó tính đến mức đôi khi khiến tôi bực mình. Hơi ấm từ cơ thể cậu thoang thoảng phía sau lưng, cùng mùi hương nhẹ như cỏ ướt sau mưa.
Tôi xoay người lại, nhẹ nhàng dùng mũi chân đá vào gót giày của cậu. “Tôi chuẩn bị bữa tối cho Thẩm Chiêu.” Tôi nhíu mày, giọng nửa đùa nửa thật: “Sao cậu lại tích cực thế?”. Linh Dương Chi không né tránh, thậm chí còn cười híp mắt, để lộ chiếc răng nanh nhỏ. Cậu không trả lời câu hỏi của tôi mà chuyển sang hỏi xem có cần băm nhỏ hành tím không. Ánh mắt cậu lướt qua những nguyên liệu trên bàn, thoáng một chút gì đó phức tạp, nhanh đến mức tôi tưởng mình nhìn lầm.
Trước đó, vào buổi trưa, khi bộ phim chúng tôi cùng xem kết thúc, điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn của cô ấy hiện lên, ngôn từ sắc lạnh: “Cũng chỉ như vậy. Mới uống bao nhiêu mà đã say như một đống bùn nhão.” Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ khinh thường, môi khẽ nhếch của cô ấy khi gõ những dòng này. Tôi thở dài, nhớ lại cảnh toán bar ồn ào, những ly rượu, gương mặt say khướt của người khác. Cô ấy luôn như vậy, dùng những lời lẽ sắc bén để che giấu sự quan tâm thực sự, hoặc có lẽ đơn giản là thích nhìn thấy sự bối rối của đối phương.
Và rồi, khi chúng tôi rời khỏi rạp chiếu phim, tuyết đã phủ một lớp mỏng trên vỉa hè. Linh Dương Chi cầm một chiếc ô nhỏ màu be, cố tình thu hẹp khoảng cách để cả hai người có thể đứng dưới một chiếc ô. Hơi thở của cậu ấm áp phả vào không khí lạnh, tạo thành làn khói trắng mỏng. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một sự chạm nhẹ, mơn man trên mu bàn tay. Cậu ấy đang lén dùng ngón út, khẽ móc vào ngón tay của tôi. Cử chỉ nhỏ bé ấy khiến tim tôi đập rộn lên một nhịp. Giọng nói của cậu vang lên nhẹ nhàng bên tai, như hơi thở: “Chị, Giáẻ.” Da tay nơi cậu chạm vào như có lửa cháy. Tôi bình tĩnh lại, dùng lực nhẹ bóp vào ngón tay cậu, thì thầm đáp lại: “Ngày mai mới là Giáng sinh.” Tôi cảm nhận được cậu khẽ giật mình, rồi ngón tay cậu từ từ rút đi, để lại một khoảng trống hơi lạnh giá. Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác mơ hồ, không biết câu trả lời của mình có quá lạnh lùng không. Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến Thẩm Chiêu, đến bữa tối nay, và mọi thứ lại trở về trật tự vốn có.
Mùi thịt nướng thơm lừng vẫn còn phảng phất trong không khí, nhưng tất cả đã kết thúc từ lúc giọng nói quen thuộc ấy vang lên. Tôi quay đầu lại, thấy Giang Tịch đứng đó, cách chúng tôi chỉ vài bước. Ánh đèn neon của quán nhậu chiếu xiên qua bóng anh, kéo dài ra phía sau như một vệt nứt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ bà Phương Chi đang cầm đôi đũa khẽ run lên. Cậu ta vừa mới dùng chiếc khăn giấy ấy lau khóe miệng cho tôi, cử chỉ thân mật đến mức tự nhiên, giờ đóng băng giữa không trung.
Trước đó mười phút, Linh Dương Chi còn cười nói, đôi mắt sáng dưới ánh đèn: “Chị ăn với ai cũng được, miễn là nhớ đến món này là do em chọn, thế là em vui rồi.” Câu nói nghe thật tinh ranh, nhưng lại khiến lòng tôi chùng xuống. Cậu ấy gắp cho tôi một miếng thịt bò tái chanh, đưa tận đến miệng. Hơi ấm từ đầu đũa thoáng chạm vào môi tôi. “Chị thử đi, ngon lắm.” Tôi nhẹ nhàng cắn một miếng, vị ngọt mềm của thịt hòa với chút chua nhẹ của nước cốt trên đầu lưỡi. “Ừ, cũng được.” Tôi đáp, giọng khẽ khàng. Linh Dương Chi mỉm cười, thỏa mãn như một đứa trẻ được khen, tiện tay lại nhấc chiếc khăn giấy khác lau nhẹ cho tôi. “Em nướng thịt bò giỏi lắm, làm riêng cho chị một bữa.” Ánh mắt cậu chân thành đến nỗi tôi suýt nữa thì gật đầu. Nhưng tất cả những dự định về một “lần sau” ấy đều vỡ ịch xuất hiện.
Anh ta đứng đó, im lặng. Giang Tịch, người chết nghĩa của Thẩm Chiêu, cũng là mối tình đầu đầy vụn vỡ của Hà Mẫn. Người đàn ông mà tôi đã cố gắng níu kéo bao nhiêu năm nay. Và tối nay, như mọi khi, anh ta lại không về nhà. Thẩm Chiêu chỉ nhắn lại cho tôi một tin nhắn ngắn ngủi, với một lý do vụng về đến mức ngây ngô. Tôi buông điện thoại xuống, cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời xâm chiếm. Tôi không còn sức, cũng chẳng còn hứng thú để tiếp tục diễn vở kịch tự lừa dối mình và anh ta nữa. Sau cuộc gọi ấy, Linh Dương Chi đã cố gắng sắp xếp ngôn từ để an ủi tôi. Giọng cậu trầm xuống: “Anh ta không về… thì em ở lại với chị cũng được.” Ánh đèn đường lướt qua khuôn mặt tuổi trẻ đầy phấn khích nhưng cố nén của cậu khi đang lái xe. Tôi nhìn thẳng vào đường nét góc cạnh ấy, thấy rõ vành tai cậu ta đang dần ửng lên một màu hồng nhạt. Cậu ta cố tỏ ra bình thản, nhưng sự bối rối lại lộ ra ở những chi tiết nhỏ nhất. “Nếu… nếu chị không thích, em về nhà cũng được.” Cậu ta bổ sung thêm, như muốn cho tôi một lối thoát.
Nhưng làm gì còn lối thoát nào nữa? Màn hình điện thoại lại sáng lên, tin nhắn của Giang Tịch hiện ra, ngắn gọn và lạnh lùng như một lời tuyên án: “Nên dừng lại sớm đi.” Dòng chữ phía sau càng khiến tim tôi thắt lại: “Bao nhiêu năm tình cảm của các người, không nên dễ dàng mà buông bỏ.” Đọc những dòng này, tôi bật cười, một nụ cười chua chát tự thấm vào trong cổ họng. Anh ta khuyên tôi trân trọng tình cảm với Thẩm Chiêu, trong khi chị ấy là người đã dễ dàng phá vỡ mọi thứ giữa chúng tôi từ lâu rồi. Linh Dương Chi vẫn đang im lặng chờ đợi phản ứng của tôi. Mùi thịt nướng, mùi khói và mùi nước hoa nhẹ nhàng từ người cậu ta hòa lẫn vào nhau. Tôi chợt nhận ra đây có lẽ là buổi tối đầu tiên sau rất nhiều năm tôi thực sự sống cho hiện tại, thay vì cứ nhìn về quá khứ đầy thương tích hay một tương lai mờ mịt.
Mùi thơm của bít tết nướng vẫn còn phảng phất trong không khí khi tôi đưa món quà nhỏ bọc giấy cho Chi. Cậu ta nhận lấy với đôi mắt sáng rỡ, đôi tay còn vương chút dầu mỡ từ nhà bếp, vội lau vào tạp dề. "Chúc mừng lễ, nhóc con."
Tôi nói, giọng bình thản hơn cả dự định của chính mình. Trong lòng, một mạch suy nghĩ chảy ra: có lẽ niềm vui giản đơn thế này cũng đủ rồi, không cần phải có mặt của một người thứ ba để xác nhận hạnh phúc. Linh Dương Chi là một người bạn biết cách tạo ra những khoảnh khắc đẹp, từ cách bày biện bàn ăn với hoa tươi và nến thơm, đến việc tự tay vào bếp chuẩn bị món ăn. Tất cả đều khiến căn phòng khách quen thuộc trở nên khác lạ, ấm áp một cách lạ thường.
Chiếc điện thoại trên bàn im lặng. Trước đó, tôi đã nhắn cho Thẩm Chiêu dòng chữ ngắn ngủi: "Chúc mừng lễ, ông Thẩm."
Không trách móc, không hối thúc, chỉ là một lời chúc mà vợ chồng vẫn thường gặp những dịp như thế này. Nhưng tôi biết anh sẽ không về. Sự thật ấy không đến từ linh cảm mơ hồ, mà đến từ một bức ảnh tôi vừa xem trên Weibo của Hà Mẫn. Cô ta đăng nó ngay khi tôi và Linh Dương Chi đang cùng ly chúc mừng nhau.
Tâm trí tôi quay lại với hình ảnh trên màn hình điện thoại lúc nãy. Đó là một góc phòng khách sạn tối màu, trên bàn kính có một bát cháo trắng còn bốc khói nhẹ, bên cạnh là chiếc nhiệt kế điện tử và một túi thuốc màu trắng in mờ dòng chữ "dạ dày". Hà Mẫn viết: "Khi phụ nữ yếu đuối nhất, anh ấy có thể không màng tất cả mà ở lại bên bạn, còn điều gì đáng giá hơn thế nữa."
Phía sau bát cháo, trong vùng sáng mờ của đèn ngủ, là bóng lưng quen thuộc của Thẩm Chiêu. Dù chỉ là một đường nét mờ nhòa trong hậu cảnh, tôi vẫn nhận ra ngay. Đó là dáng vẻ của người đàn ông đã ngủ bên cạnh tôi suốt bảy năm trời.
Một cảm giác chua nghẹn trào lên cổ họng. Tôi nhớ lại vô số lần Thẩm Chiêu ôm bụng vì cơn đau dạ dày hành hạ lúc nửa đêm. Tôi luôn là người thức dậy, pha một cốc sữa ấm hoặc nấu một nồi cháo trắng nhừ, ngồi bên anh cho đến khi đi. Sự chăm sóc ấy trở thành thói quen, thành lẽ đương nhiên. Và bây giờ, chính anh, người từng được nâng niu như thế, lại đang cúi xuống bên một bát cháo khác, trong một căn phòng khách sạn, để chăm sóc cho một người phụ nữ khác. Anh đã học được cách quan tâm từ tôi, nhưng bài học ấy lại được anh dành trọn vẹn cho Hà Mẫn.
"Chị nhìn mệt mỏi quá."
Linh Dương Chi cất hộp quà đi, ánh mắt lo lắng nhìn tôi. Cậu ta luôn tinh tế như vậy.
Tôi cười nhạt, ngón tay lướt nhẹ trên mặt kính điện thoại tối đen. "Cô thấy đấy," tôi nói, giọng nhẹ như gió thoảng, "ngay cả người ngoài cũng hiểu đạo lý giản đơn là nên về nhà trong ngày lễ, thế mà chồng tôi lại không hiểu."
Câu nói ấy không còn là lời trách móc dành cho Thẩm Chiêu, mà giống như một sự thừa nhận với chính mình. Tôi đã cố gắng giữ gìn, đã dịu dàng và chu đáo, nhưng cuối cùng, sự hiện diện của tôi trong cuộc đời anh dường như không đủ sức nặng để kéo anh về trong một đêm quan trọng.
Bữa tối tiếp tục trong sự im lặng dễ chịu. Tiếng nĩa chạm vào đĩa sứ, tiếng rót rượu vang sóng sánh vào ly, tất cả tạo nên một bản hòa âm trầm lắng. Tôi ngửi thấy mùi trên bàn, hương thơm ngọt ngào mà trước giờ tôi chưa từng mua về nhà. Linh Dương Chi đã mang đến một loại hương thơm mới, một không khí mới, và trong giây phút này, nó an ủi tôi một cách kỳ lạ. Có lẽ, cuộc sống vẫn có những mùi hương khác, những con người khác, và những khả năng khác, ngoài việc chờ đợi một người không bao giờ quay đầu nhìn lại.
Đêm đó, sau khi tiễn Linh Dươề, tôi một mình dọn dẹp bàn ăn. Chiếc điện thoại vẫn không có tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Thẩm Chiêu. Tôi tắt đèn phòng khách. Bóng tối bao trùm lên những món quà lễ chưa được mở. Trong bóng tối ấy, hình ảnh bát cháo trắng trên Weibo và bóng lưng mờ nhạt của chồng tôi lại hiện lên. Nhưng lần này, nỗi đau đã không còn nhói buốt như trước. Nó trở thành một cảm giác tê dại, lạnh lẽo, như một sự thật cuối cùng cũng phơi bày toàn bộ vẻ khắc nghiệt của nó. Anh đã chọn lựa. Và trong sự lựa chọn ấy, tôi không phải là người được chọn.
Tiếng khóa cửa xoay vội vàng đánh thức tôi khỏi giấc ngủ chập chờn. Trời vẫn còn tối mịt, chỉ có ánh đèn đường lóe lên những vệt sáng dài trên sàn. Tôi nằm im, lắng nghe tiếng bước chân hối hả, nặng nề ấy tiến về phòng ngủ. Mùi khói thuốc lạnh lẽo và hơi sương đêm bao vây vào căn phòng ấm áp trước cả khi cánh cửa mở ra. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì sợ hãi, mà là một sự chờ đợi lạnh lùng. Kế hoạch đã bắt đầu.
Chỉ vài giờ trước đó, tôi đã nhìn thấy đôi mắt ấy – đôi mắt của Linh Dương Chi – sáng bừng lên rồi vụt tắt trong nháy mắt. Niềm vui của cậu ta ngắn ngủi như một tia chớp giữa trời quang. Cảm giác lòng bàn tay tôi còn vương vấn hơi ấm từ mái tóc mềm mại của cậu khi tôi vỗ nhẹ. Nhưng sự dịu dàng ấy là thứ xa xỉ tôi không được phép giữ lại. Mỗi lời tôi nói ra sau đó như một nhát dao găm, cắt đứt mọi sợi dây liên kết mong manh. "Sau hôm nay chúng ta sẽ không liên lạc nữa."
Tôi thấy bờ vai cậu ta khẽ rùng mình, đôi mắt mở to, ngơ ngác như mọi lạc đàn. Cơn đau trong lòng tôi âm ỉ, nhưng tôi đã quen với việc nuốt nó vào trong. Thẩm Chiêu sẽ không bao giờ để yên nếu biết tôi còn một điểm tựa, một ngọn lửa ấm áp nào đó ngoài anh ta. Tôi phải tự tay dập tắt nó trước.
Tin nhắn của Thẩm Chiêu đến khi vừa đặt chân về đến nhà. Dòng chữ ngắn ngủi: “Lại đi ăn với đứa trẻ đó sao?” thấm đẫm sự kiểm soát và ghen tuông mù quáng. Tôi bỏ qua nó, để mặc chiếc điện thoại nằm im lặng trên bàn. Dưới làn nước tắm, tôi cảm thấy mình trơ trụi và lạnh giá. Mọi thứ đã được tính toán kỹ càng, từ giờ giấc đến từng câu chữ trong đoạn tin nhắn giả tạo tôi soạn sẵn. Tôi ghim vào đó nỗi sợ hãi lớn nhất của Thẩm Chiêu: sự ra đi và cái chết. Câu chuyện về cặp vợ chồng trung niên chán ghét nhau, kết cục bi thảm với kẻ ngoại tình và người tự tử, chính là tấm gương tôi dựng lên. Tôi muốảng sợ, muốảm thấy mất kiểm soát.
Vì thế, khi chuông báo thức reo lên lúc nửa đêm, căn phòng tối om chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt tôi. Ngón tay tôi lạnh ngắt khi nhấn nút gửi đi đoạn văn bản đầy nước mắt và tuyệt vọng ấy. Tôi mô tả việc mình ngồi trên ban công, nhìn xuống vực sâu tăm tối phía dưới và nghĩ về chúng tôi. Từng chữ đều là dối trá, nhưng cảm xúc chán nản và bế tắc thì lại thật đến đau lòng. Cuộc gọi sau đó chỉ kéo dài vài giây, đủ để hiện lên trong lịch sử cuộc gọi của tôi một bằng chứng cho sự bất ổn của tôi. Rồi tôi tắt máy, chìm vào giấc ngủ giả vờ, trong khi trái tim đập thình thịch chờ đợi phản ứng của anh ta.
Và anh ta đã phản ứng, đúng như dự đoán. Thẩm Chiêu, người đang ở một thành phố khác, người đã nói với tôi rằng công việc quan trọng không thể về, giờ đây đã phá vỡ mọi kế hoạch để lao vội về nhà trong đêm. Tiếng động cửa, tiếng bước chân ấy xác nhận một điều: sợi dây tình cảm độc hại của chúng tôi vẫn còn nguyên, và nỗi sợ mất tôi vẫn là điểm yếu chí mạng của anh ta. Tôi nhắm nghiền mắt lại, giả vờ đang ngủ say, để lắng nghe từng nhịp thở gấp gáp, mùi mồ hôi lẫn mùi lo lắng của tôi trong không gian. Trận chiến tâm lý này, tôi đã đi nước cờ đầu tiên. Và tôi biết trời sắp sáng rồi.
Trán anh ấy áp vào trán tôi, mát lạnh và ẩm ướt. Một mùi hương nhẹ của mồ hôi và khói thuốc từ áo lấn, xộc thẳng vào khứu giác của tôi. Tôi nghe thấy nhịp tim dồn dập của chính mình, đập thình thịch ở sườn, nhưng tôi vẫn phải giữ cho hơi thở thật đều. Thẩm Chiêu im lặng quá lâu, lâu đến nỗi tôi tưởng anh đã nghe thấy tiếng tim tôi đang nói dối.
“Tửu Tửu.” Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng khàn đặc sau cơn hoảng loạn. “Em làm anh sợ chết khiếp.”
Anh nhắc lại câu ấy, bàn tay lớn xoa nhẹ vào lưng tôi qua lớp vải lụa mỏng của áo ngủ. Cử chỉ vuốt ve ấy vừa dịu dàng vừa có chút gì đó tuyệt vọng. Tôi chợt hiểu ra, có lẽ anh đã tưởng tượng ra cảnh tượng tồi tệ nhất về nhà. Cái ý nghĩ ấy khiến lòng tôi se lại, nhưng ngay lập tức, một lớp băng mỏng lại phủ lên, đóng cứng mọi thứ lại.
Tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngơ ngác, thậm chí còn chớp chớp mắt vài cái. “Sao… sao vậy? A Chiêu…” Tôi rên lên, cố xoay người trong vòng tay anh. “Đau quá, anh ôm chặt quá.”
Thẩm Chiêu như bừng tỉnh, vội buông lỏng vòng tay nhưng không rời hẳn. Anh đưa mặt tôi lên, ánh mắt đen sẫm dò xét từng chi tiết nhỏ trên khuôn mặt tôi, từ đôi mắt còn hơi sưng vì ngủ đến làn môi khô nhẹ. Ánh sáng ban ngày lọt qua rèm cửa, chiếu lên những hạt bụi li ti đang chao đảo giữa không trung, cũng chiếu lên vẻ mệt mỏi không giấu nổi trong đáy mắt anh.
“Tối qua,” anh nói, từng chữ một, “em gửi loạt tin nhắn. Nói những lời lộn xộn, rồi điện thoại tắt ngấm. Anh gọi lại cả trăm cuộc, chỉ nghe thấy tiếng tín hiệu bận.” Giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi sợ hãi còn sót lại. “Anh sợ em gặp chuyện gì. Sợ em… lại làm chuyện dại dột như lần trước.”
Lần trước. Hai chữ ấy vang lên trong căn phòng yên tĩnh, nặng trịch như một phiến đá. Tôi cảm thấy cơ thể mình khẽ run lên, một phản xạ chân thật mà tôi không kịp kiềm chế. May mắn thay, Thẩm Chiêu đang chăm chú nhìn vào mắt tôi, có lẽ không để ý đến sự run rẩy nhẹ ở đầu ngón tay tôi.
Tôi nhíu mày, tỏ vẻ cố gắng hồi tưởng lại. “Tin nhắn gì ư?” Tôi lẩm bẩm, giọng vẫn còn đượm vẻ ngái ngủ. “Hôm qua… hôm qua em đi uống rượu với Tiểu Lâm. Uống nhiều quá, về nhà đã thấy mệt lả.” Tôi ngừng một chút, như để ý thức mình tỉnh táo hơn. “Hình như… hình như em có gọi điện cho anh? Em nhớ không rõ lắm. Đầu em giờ vẫn còn đau.”
Tôi đưa tay lên xoa thái dương, một cử chỉ tự nhiên để che đi ánh mắt của mình. Trong lòng tôi, từng phân cảnh tối qua lại hiện lên rõ mồn một: những dòng tin nhắn đầy phẫn uất và tuyệt vọng tôi gõ ra, cái cảm giác tê dại khi nhấn nút gửi đi, rồi hành động tắt nguồn chiếc điện thoại một cách dứt khoát. Tôi biết anh sẽ hoảng sợ. Tôi tính toán chính xác điều đó. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ ngầu của anh lúc này, một cảm giác cay đắng vẫn trào lên trong cổ họng tôi.
Thẩm Chiêu thở dài một hơi, dường như tin vào lời giải thích ngây thơ của tôi. Anh kéo tôi vào lòng một lần nữa, nhưng lần này nhẹ nhàng hơn, chỉ đơn thuần là một cái ôm an ủi. “Lần sau đừng uống nhiều như vậy nữa,” anh thì thầm bên tai tôi, hơi thở ấm áp phả vào da thịt. “Cũng đừng tắt máy. Anh… anh không chịu nổi cảm giác tìm không thấy em.”
Tôi gục đầu vào vai anh, mắt nhìn chằm chằm vào đường chỉ may tinh xảo trên ve áo vest của anh. Tôi đáp lại bằng một tiếng “ừ” nhỏ như muỗi kêu, trong lòng thì lạnh lùng đếm từng nhịp tim của chính mình. Một, hai, ba… cho đến khi nó trở lại bình thường, cho đến khi mọi thứ trên khuôn mặt tôi lại trở thành một vẻ ngoài hoàn hảo, vô hại.
Anh không biết rằng những tin nhắn tối qua không phải là sự cố. Nó là một phép thử. Và anh vừa vượt qua nó, theo cách mà tôi đã dự đoán.
Mùi hương của cà phê sáng vẫn còn phảng phất trong không khí, thế mà tôi đã ngồi đây, trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, nhìn những giọt nước lăn dài trên kính. Mưa đêm qua rửa trôi bụi bặm, để lại một bầu trời xám nhạt và một trái tim tôi nặng trĩu. Tay tôi vô thức xoay chiếc cốc sứ trắng, nơi đáy cốc còn sót lại vài hạt cà phê đắng ngắt.
Điện thoại đặt im lặng trên đùi. Tôi nhớ ra mình đã tắt nó từ tối hôm qua, sau cơn say mèm và những giọt nước mắt không tên. Thẩm Chiêu bước vào phòng, chân không gây ra một tiếng động nào trên thảm. Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt tôi, dừng lại ở đôi mắt hơi sưng, rồi một hơi thở nhẹ như gió thoảng thoát ra từ khóe môi anh. Có lẽ anh thấy tôi đã tỉnh táo, nên sự căng thẳng trong dáng vẻ của anh dường như giãn ra một chút.
“Em có… nói gì không khi say?” Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng tôi nghe được một sự dò xét rất khẽ đằng sau đó.
Tôi lắc đầu, tay mò mẫm tìm chiếc điện thoại trong chăn. Cảm giác mất mát chợt ập đến, rồi tan biến khi đầu ngón tay chạm vào lạnh giá. “À, thì ra mình đã tắt máy.” Tôi nói, giọng khàn khàn vì cơn khát. Cổ họng tôi khô rát, như có ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ cháy. Thẩm Chiêu không hỏi thêm. Anh chỉ im lặng đưa cho tôi một ly nước ấm, rồi ngồi xuống cạnh tôi, khoảng cách vừa đủ để tôi cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, nhưng cũng đủ xa để tạo ra một bức tường vô hình.
“Em bảo… em xem phim, khóc đến nỗi không thể ngủ được.” Anh chậm rãi nói, như đang kể lại một câu chuyện của người khác.
Một mảnh ký ức mờ nhạt chợt lóe lên trong đầu tôi. Hình ảnh màn hình tivi nhấp nháy, những giọt nước mắt nóng hổi rơi không kiểm soát, và một nỗi đau thắt ở ngực mà giờ đây vẫn còn vương vấn. Tôi đưa tay lên sờ ngực trái. Nhịp đập dưới lòng bàn tay vẫn còn hơi hỗn loạn. “Phải… phải rồi, xem phim.” Tôi lẩm bẩm rồi chợt giật mình. “Chết rồi! Bàn tiệc tối qua ở nhà hàng, chén đũa vẫn còn ngổn ngang chưa dọn!”
Tôi đứng phắt dậy, đầu óc quay cuồng vì thay đổi tư thế đột ngột. Nhưng chưa kịp bước đi, một vòng tay đã quàng nhẹ qua eo tôi, kéo tôi ngồi trở lại. Lực kéo ấy không mạnh, nhưng đủ chắc chắn để giữ chân tôi lại. Hơi ấm từ bên qua lớp vải áo mỏng khiến da thịt tôi hơi run lên.
“Để anh dọn.” Thẩm Chiêu nói, giọng trầm và đều, không cho phép tranh cãi.
Ngón tay chạm vào mí mắt tôi, nơi da vẫn còn căng mỏng vì khóc nhiều. Cử chỉ ấy dịu dàng đến bất ngờ, nhưng đôi mắt anh nhìn tôi lại sâu thẳm và tập trung, như muốn đào sâu vào tận đáy tâm hồn tôi, tìm kiếm một thứ gì đó mà anh nghi ngờ đang được giấu kín. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình trơ trọi và phơi bày hoàn toàn. Anh cúi đầu, trán anh áp nhẹ vào trán tôi. Hơi thở của anh mang hương bạc hà mát lạnh, hòa vào hơi thở còn phảng phất mùi rượu của tôi. Chúng tôi im lặng trong tư thế ấy, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ trở thành nhịp đập duy nhất của thời gian.
Rồi anh khẽ nhắm mắt lại, như tích tụ can đảm, trước khi thốt lên một câu hỏi mà giọng điệu có chút gì đó bất an: “Tửu Tửu… em có điều gì muốn hỏi anh không?”
Trái tim tôi thắt lại. Một nghìn câu hỏi, một nghìn sự nghi ngờ và tổn thương, đột nhiên ùa về, tranh giành nhau để được thốt ra. Nhưng tôi nhìn vào đáy mắt anh – nơi ấy có bóng tối, có sự mệt mỏi và một chút hy vọng mong manh. Tôi biết mình không thể hỏi. Không phải bây giờ. Không phải theo cách này.
Tôi từ từ đẩy anh ra, tạo ra một khoảng cách an toàn. Rồi tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên, thật vô tư. “Có chứ.” Tôi nói, giọng điệu cố tình trở nên nhẹ nhõm. “Anh Chiêu, lát nữa anh nhớ rửa cái ly rượu vang đó trước nhé. Rượu đỏ khô vương lại, để lâu là rất khó rửa đấy.”
Sự việc này, thật sự, cần một dấu chấm hết.
Nhưng tôi sẽ không là người cầm bút để viết nên dấu chấm ấy. Tôi đã chọn cách lùi lại, đứng trong bóng tối của chính mình, chờ đợi một tia sáng từ phía bên kia chiếu tới, hoặc một bàn tay khác dũng cảm hơn, để kéo màn kịch xuống.
Và tôi đã không phải chờ quá lâu.
Cơ hội ấy, cuối cùng, đã được Giang Tịch mang đến. Như một cơn bão quét qua vùng biển lặng, anh ta xuất hiện với tất cả sự phẫn nộ và uy lực vốn có. Tin đồơn cả tiếng chân. Khi Giang Tịch hầm hầm xông vào tòa nhà công ty, lúc ấy tôi đang ở nhà, tay cầm bình tưới màu xanh ngọc, chăm chú tưới nước cho những chiếc lá xanh mướt của cây kim ngân. Nước mưa đọng lại từ đêm qua rơi từng giọt từ mép lá, như những giọt nước mắt trong suốt.
Điện thoại reo, phá vỡ sự tĩnh lặng ấy. Giọng Tiểu Ngô ở đầu dây bên kia thì thào, nén lại nhưng vẫn không giấu nổi sự hoảng sợ: “Chị Tửu! Ông Giang… ông ấy đến rồi! Thần sắc… thần sắc trông như muốn nuốt sống cả tòa nhà này!”
Chiếc chìa khóa xe lạnh ngắt trong lòng bàn tay tôi. Tôi lau từng ngón tay một cách chậm rãi, cố gắng xóa đi cảm giác nhớp nháp vô hình vẫn còn bám lại. Mười phút lái xe từ công ty về nhà, con đường tôi đã thuộc lòng như in, vậy mà mỗi tối Thẩm Chiêu lại mất đến hơn nửa giờ. Mùi hương của cỏ ướt đêm qua và tiếng gió rít qua xe trở thành những nhân chứng thầm lặng cho những chuyến đi vòng vo không mục đích ấy. Tôi không vội. Bởi tôi biết mình sắp chứng kiến một màn kịch đã được dàn dựng sẵn bởi lòng ghen tuông mù quáng.
Tiếng la hét chói tai xé toang sự yên tĩnh của hành lang văn phòng lúc về đêm. Cảnh tượng ập vào mắt tôi trước khi tôi kịp bước ra khỏi thang máy: Giang Tịch, gương mặt đỏ gay vì phẫn nộ, đang ghì chặt cổ tay Hà Mẫn, kéo cô ấy lê đi như một món đồ. Ánh đèn huỳnh quang trắng bệch chiếu xuống làm nổi bật vẻ hoảng loạn trong đôi mắt Hà Mẫn.
"Buông tôi ra! Anh điên rồi à? Chúng ta đã chấm dứt từ lâu rồi!"
Giọng cô ấy the thé, đầy vẻ chống cự và khinh bỉ. Mùi nước hoa dịu nhẹ cô thường dùng giờ đây hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi, tạo thành một thứ mùi kỳ lạ, tanh tưởi.
Giang Tịch không buông. Ánh mắt anh ta đảo điên, dán chặt vào khuôn mặt người con gái cũ. "Một lời giải thích! Hôm nay cô không đưa ra một lời giải thích thỏa đáng, đừng hòng để cô yên!"
Giọng nói của hắn đục, nặng trịch bởi sự tổn thương đang biến thành thứ chất độc màu đen. Trong lúc này, có lẽ chỉ còn lại cảm giác bị phản bội, một vết thương rỉ máu được tưới tắm bởi những lời đồn đại và trí tưởng tượng ích kỷ.
Và rồi, nhân vật chính thứ ba xuất hiện, đúng như kịch bản. Thẩm Chiêu từ cửa phòng làm việc lao ra, áo sơ mi trắng đã hơi nhàu. "Giang Tịch! Bình tĩnh lại! Có chuyện gì chúng ta nói chuyện!"
Anh ta đặt tay lên, một cử chỉ được cho là hòa giải.
Nhưng cái chạm ấy dường như là giọt nước tràn ly. Nó châm ngòi cho thùng thuốc súng đang sôi sục trong lòng Giang Tịch. Sự hiện diện của Thẩm Chiêu lúc này không khác gì một lời thách thức, một bằng chứng sống cho mối nghi ngờ của anh ta.
"Bình tĩnh? Tao bình tĩnh con mẹ mày!"
Giang Tịch gầm lên, buông bàn tay đang giữ chặt Hà Mẫn ra. Mọi sự chú ý cũờ dồn hết về phía người bạn mà anh ta từng gọi là anh em. Cơn thịnh nộ đã hoàn toàn che mất lý trí. "Mày có anh em không hả? Tao nhờ mày quan tâm, chăm sóc cô ấy một chút, không phải nhờ mày nằm giường với cô ấy!"
Lời nói như những nhát dao, vừa thô bạo vừa đau đớn. Hà Mẫn kêu lên một tiếng đầy xấu hổ và phẫn uất. Còn Thẩm Chiêu, ban đầu cố né tránh hai cú đấm hồ đồ của Giang Tịch, cuối cùng cũng không kìm được nữa. Sự xúc phạm và những lời vu khống vô căn cứ đã chạm đến giới hạn chịu đựng của anh ta.
"Giang Tịch! Anh tỉnh táo lại đi! Đừng có nói những lời điên rồi, vô trách nhiệm ở đây!"
Thẩm Chiêu hét lên, tay đỡ đòn, giọng nói đã mất đi vẻ ôn hòa ban đầu.
"Điên rồ? Vô trách nhiệm?"
Giang Tịch cười gằn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn từ Thẩm Chiêu sang Hà Mẫn. "Tao nói điên rồ hay không, tự trong lòng hai người biết rõ nhất! Cả công ty này, ai mà không biết chuyện gì đang xảy ra?"
Trong đầu Giang Tịch lúc này, có lẽ đang hiện lên từng hình ảnh do trí tưởng tượng ra: những lần Thẩm Chiêu về muộn, những nụ cười trao đổi giữa hai người đầy ẩn ý. Chúng trở thành sự thật hiển nhiên trong mắt kẻ đang đắm chìm trong cảm giác bị phản bội.
Và tôi, vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát từ xa. Chiếc chìa khóa trong tay đã ấm lên bởi hơi ấm từ lòng bàn tay, nhưng cảm giác trong lòng vẫn lạnh giá. Mọi thứ đang diễn ra đúng như dự đoán, thậm chí còn kịch tính hơn cả mong đợi.
Máu thấm qua lớp vải, loang ra trên nền gạch lạnh như một đóa hoa đỏ thẫm đang héo tàn. Tôi đứng đó, nhìn Hà Mẫn quỳ rạp xuống bên Thẩm Chiêu, giọng cô ta run rẩy, đứt quãng như sợi chỉ mong manh sắp đứt. "Tay anh… đau lắm không? Chỗ nào bị thương?"
Đôi tay cô run lên bần bật khi chạm vào vết thương. Máu từ tay Thẩm Chiêu chảy xuống, hòa lẫn với máu trên chính tay cô, thành một thứ chất lỏng ấm nóng và dính quánh. Trong mắt Hà Mẫn chỉ còn hình bóng người đàn ông đang thở dốc, hoàn toàn không có sự hiện diện của tôi hay của Giang Tịch đang đứng chống tay vào tủ kính vỡ nát ở phía xa.